Kiêu Tế

Chương 94: Vòng tròn




Phó Trường Khải đi rồi, Tiêu Lan ở Kính Tư điện ngồi một lát, đem sựtình trước sau nghĩ một lần, nhưng đều là một điểm hai điểm rời rạc,không thể xâu chuỗi, liền tạm thời bỏ qua, về Xích Ô Điện trước.

Mẫn Hinh còn chưa đi, đang xem thực đơn ăn trưa, nói cho Cảnh nương tử cái nào phải thay đổi, Diên Mi không ở nội điện, ở trong thư phòng đông thiên điện.

Tiêu Lan đi qua, thấy nàng đang vẽ tranh, vẽ cũng không phải là đồ vật trong ngày thường, mà là một gian trạch viện - - chính xác mà nói, là một gian nông viện, rất bình thường, bên ngoài có một hàng rào vây quanh, có hai người đang ngước đầu đứng trát hàng rào thêm cao lên, trong nội viện còn có ba người nữa, một lớn, hai nhỏ, lớn thì ngồi nhưđang đốt lửa, hai nhỏ thì ở một chỗ, không biết đang làm gì.

Tiêu Lan nhìn trong chốc lát, có chút hiểu được, hỏi nàng: "Khi còn bé, trong nhà sao?"

Diên Mi không hề ngẩng đầu lên: "Lúc trước."

Tiêu Lan đem ghế bành lại gần hơn, ngồi xuống, ôm lấy Diên Mi ngồi vào trên chân mình, Diên Mi cũng không quay đầu lại, tay vẽ khôngngừng, như cũ nghiêm túc chăm chỉ tô nóc nhà.

Cằm Tiêu Lan đặt trên vai nàng, một tay vòng qua eo nàng, một tay chỉ chỉ lên bức vẽ: "Nóc nhà lợp bằng cái gì?"

"Cỏ lau, rơm rạ, bùn." Diên Mi có thể là đang nhớ tới thời điểm tuổinhỏ đắp nhà mới, giọng nói mang một chút nhẹ nhàng.

Tiêu Lan ừ, hỏi tiếp: "Nàng ở nơi nào?"

Diên Mi dùng bút chỉ chỉ vào tiểu sương phòng phía tây: "Bên trong này."

Ngón tay Tiêu Lan liền gõ bên cạnh "Sương phòng" kia, sương phòng được vẽ không lớn, một ngón tay Tiêu Lan cũng đủ để che hết, nhưng đối với Phó gia khi đó thì có thể để cho Diên Mi cũng có một gian phòng ngủ riêng nho nhỏ là Phó Tế và Phó Trường Phong phải đi sớm về tối, làm nhiều vài phần công việc mới có thể có được.

Tay Tiêu Lan chuyển qua hàng rào bên cạnh, tách ngón cái và ngón trỏ ra khoa tay múa chân, tựa hồ muốn ước lượng đo đạc hàng rào kia cao bao nhiêu, Diên Mi nói: "Rất cao rất cao."

- - Đó là cảm giác khi nàng còn bé, đứng ở bên cạnh hàng rào, luôn cảm thấy rất cao rất cao, có thể vây quanh hết cả sân nhỏ, làm thànhmột Phó gia.

Tiêu Lan lại chỉ chỉ hai người cao cao một chút bên cạnh hàng rào: "Phụ thân, đại ca?"

Diên Mi ừm, Tiêu Lan lại rê ngón tay, trong nội viện tựa như chuẩn bị lò nhóm lửa không thể nghi ngờ là Phó phu nhân, hắn hơi do dự, Diên Mi đã tự mình nhẹ nhàng vuốt ve, giọng nói khe khẽ: "A nương."

Gò má Tiêu Lan dán lên gáy nàng cọ cọ, bên cạnh còn có hai người nho nhỏ, tất nhiên là Diên Mi và Phó Trường Khải, nhưng là vẽ có chút loạn, Tiêu Lan nửa ngày vẫn không hiểu được là đang làm gì, liền hỏi: "Nhị ca đang dạy nàng đọc sách biết chữ?"

Trong tưởng tượng của hắn là như vậy, bởi vì ở Đoan Vương Phủ, lúc mới bắt đầu là Tiêu anh dạy hắn.

Diên Mi phồng miệng, lại đề bút thêm vài nét, cánh tay nhỏ của mộtngười trong đó liền biến thành sáu cái, Tiêu Lan càng không hiểu, Diên Mi nói: "đang đánh nhau! Nhị ca vò loạn tóc ta, cắn huynh ấy."

Phó Trường Khải mới trước đây tay ngắn, muốn trêu chọc nàng khóc, nhưng Diên Mi từ nhỏ nước mắt đã không nhiều, khi đùa thường thường liền muốn đánh lên, Diên Mi thuộc dạng không lên tiếng lại dám xuống tay, Phó Trường Khải lúc nào cũng chủ động gây chiến, đánh nhau thật lại không ra tay được, miệng liền gào thét, gào đến là lợi hại, cách ba năm nhà cũng có thể nghe thấy giọng hắn.

Trước mắt Tiêu Lan hiện ra một cảnh tượng sống động - - có khói bếp, có phụ huynh lúc làm việc ngẫu nhiên nói chuyện, còn có Diên Mi nhỏbé trong nội viện cùng với ca ca không chịu lớn lên đánh nhau loạn thất bát tao, thỉnh thoảng có mấy tiếng Phó mẫu hét gọi.

Tươi mới sống động như vậy, Tiêu Lan cũng không nhịn được vươn tay, kéo búi tóc Diên Mi, hỏi: "Vậy ai đánh thắng?"

hắn không dùng lực, nhưng Diên Mi cảm giác được búi tóc trầm xuống, vô thức quay đầu ghét bỏ nhìn hắn, cái cằm Tiêu Lan còn đặt tại trênvai nàng, vừa quay đầu, hai người cơ hồ mặt dán mặt, Tiêu Lan liền ở trước môi nàng hôn một cái.

Bàn tay Diên Mi chống lên vai Tiêu Lan, đẩy hắn ra khỏi vai mình, nghiêng người nhìn hắn chằm chằm.

Tiêu Lan cùng nàng nhìn nhau một hồi lâu, khẽ nổi lên một chút lúng túng - - hắn mới nhớ tới, chính mình cùng Diên Mi còn đang giận nhau mà.

... Có phải nên nói cái gì trước hay không?

Nhưng lại có chút không đúng lúc, trước mắt toàn bộ tâm tư Diên Mi đều đặt lên bệnh tình Phó phu nhân, nhưng Tiêu Lan biết, trong lòng nàng khẳng định nhớ kỹ chính mình hôm qua đạp cửa bỏ đi, chỉ là chuyện Phó phu nhân đè nặng, còn không có phát tác.

hắn há miệng, cũng không biết nên nói cái gì, lại không muốn tích tụ trong lòng mình cùng Diên Mi, liền dứt khoát đi tới gần, lại dùng lực hôn một cái.

Diên Mi nhìn Tiêu Lan, không nói gì, qua một lát, đột nhiên nắm tayhắn lên, hung hăng cắn một cái.

Nàng là thật sự không lưu tình, Tiêu Lan cứng rắn chịu đựng không lên tiếng, chờ Diên Mi buông ra hắn mới nhẹ thở một hơi, nhéo nhéo mặt Diên Mi, đang muốn nói chuyện, vành mắt Diên Mi lại bỗng nhiên đỏ lên.

Tiêu Lan nói không nên lời, ôm nàng vào trong lòng.

Diên Mi cũng không rơi lệ, nàng dùng sức trợn tròn mắt đem nước mắt nuốt trở về, nàng nhớ tới một lần tuổi nhỏ cùng Phó Trường Khải đánh nhau, Phó phu nhân trước kêu hai tiếng, thấy kêu không có tác dụngsẽ đi qua vỗ vào Phó Trường Khải, sẽ ôm Diên Mi lên, dạy dỗ hắn mộttrận.

hiện nay nàng cũng đang gây gổ với Tiêu Lan, Phó phu nhân như thế nào còn bất tỉnh không tới dạy dỗ chứ?

Nàng từ Tiêu Lan trong lòng tránh ra, đóng bức tranh mới vẽ lại, rầu rĩnói: "Đói."

- - Kỳ thật một chút cũng không đói bụng, chỉ là đến giờ dùng cơm trưa, thói quen sai khiến.

Tiêu Lan cũng không hoàn toàn rõ ràng nàng sau đó đã nghĩ cái gì, chỉ cho là nàng vẫn đang tức giận, mím môi nói: "Mi Mi."

Diên Mi duỗi tay dắt tay hắn, không muốn lúc này nói chuyện khác, hỏi: "Truyền lệnh?"

Tiêu Lan đành phải theo nàng đi ra ngoài, phân phó Hoa Sinh: "Truyền lệnh đi."

Diên Mi nói đói nhưng ăn rõ ràng ít hơn so với ngày thường, ăn xong liền lẳng lặng chờ Tiêu Lan, Tiêu Lan cũng không có khẩu vị, sai người dọn xuống, hai người nghỉ trưa.

Diên Mi ngoan ngoãn cực kỳ, đi ngủ liền ngủ, Tiêu Lan nói cái gì nàng đáp ừm, Tiêu Lan ôm lấy nàng nàng cũng ôm lại, nhưng càng như vậy, Tiêu Lan càng không yên tâm.

Buổi tối, Diên Mi gặp ác mộng.

Đây là chuyện rất hiếm xảy ra, - - tâm tư nàng thanh thản, trong lòng lại kiên cường, chỗ lo lắng và e ngại rất ít.

Nhưng một đêm này, nàng ở trong mộng bừng tỉnh.

Tiêu Lan vốn là không dám ngủ sâu, nghe được nàng có động tĩnh liền ngồi dậy, gọi Đào Diệp gác đêm ở ngoài điện vào gẩy đèn sáng, sắc mặt Diên Mi có chút trắng, khẩn trương cầm lấy tay hắn: "Lan ca ca."

Móng tay nàng bóp vào trong lòng bàn tay Tiêu Lan, có chút đau, Tiêu Lan nhẹ nhàng vuốt ve trên lưng nàng: "Ở đây, ta ở đây."

Diên Mi liền cuống cuồng hướng trong ngực hắn củng củng, lại ôm cổhắn, dùng sức dùng sức ôm.

Tiêu Lan cũng dùng sức ôm nàng.

Hai người ngực dán ngực, hắn có thể cảm giác được Diên Mi dồn dập thở dốc.

Lăn qua lăn lại khoảng một khắc đồng hồ, Diên Mi mới dần dần bình phục lại, buông tay ra, xuống giường.

Tiêu Lan ở phía sau khoác bộ y phục cho nàng, cho rằng nàng là muốn uống nước, nhưng Diên Mi lại đi tới thư phòng, Tiêu Lan cùng đi qua, thấy nàng trải rộng giấy ra, lấy bút, mực.

Tiêu Lan nghĩ Diên Mi có thể sẽ vẽ ra chút ít chuyện nàng lớn lên ở Phó gia, liền lẳng lặng nhìn, nhưng Diên Mi cái gì cũng không vẽ, chỉ làđang vẽ từng vòng từng vòng tròn.

Thé nhưng, nàng vẽ một bản, không hài lòng, lại vẽ một bản nữa, vẫn là không hài lòng.

Như thế vẽ khoảng chừng mười tờ, tay Diên Mi khẽ phát run, bỗng nhiên, nàng đem những tờ giấy kia toàn bộ quét xuống bàn, bút cũng ném đi thật xa.

Tiêu Lan từ phía sau ôm lấy nàng, phát hiện thân thể nàng cũng đangrun rẩy.

"Sao vậy?", Tiêu Lan nhẹ nhàng hỏi.

Diên Mi dưới ngọn đèn ngửa đầu nhìn hắn, trong mắt tất cả đều là ánh nước, giọng nàng run sợ nói: "Ta vẽ không tròn, Lan ca ca, ta vẽkhông tròn."

Tiêu Lan nhặt vài tờ giấy bị vo thành một nắm kia lên, liếc mắt nhìn - - cơ hồ đều méo ở nét cuối.

hắn thế nhưng trong nháy mắt liền hiểu được ý Diên Mi.

một lần nữa phô giấy ra, nhúng mực, hắn cầm lấy tay Diên Mi, một bút thành hình, vẽ một hình tròn chuẩn mực.

"Nàng xem", Tiêu Lan nói: "Này không phải tốt lắm sao."

Diên Mi lấy giấy ra, Tiêu Lan nắm tay nàng, chậm rãi vẽ một hình nữa.

Đoàn đoàn viên viên, một chút cũng không thiếu.

Diên Mi thở gấp hai hơi, xoay người nhìn hắn, Tiêu Lan hôn hôn ót nàng, thầm thì: "Đừng sợ, không sao cả."

Diên Mi mở bừng hai mắt, đột nhiên duỗi tay áp lên ngực Tiêu Lan.

Lức trước nàng có cỗ dự cảm, một khắc này tựa hồ đã trông thấy rõràng, có một ngọn núi, giống như nông viện Phó gia, sừng sững dựng lên, đông có thể che gió cản tuyết, hạ có thể rợp bóng đón gió.

Nàng liền dựa vào ngọn núi này.

"Lan ca ca." Diên Mi thì thầm.

Tiêu Lan cúi đầu, thấy sắc mặt nàng thả lỏng, lên tiếng đáp: "Ừ."

Diên Mi nhìn hắn, xoay chuyển con ngươi, một lát sau, một tay lại phủ lên mắt mình, nói: "Trở về ngủ."