Kim Gia Hiên Đi Nơi Nào

Chương 2-3




Chương 2:


Viên Đinh dùng một tay che miệng, thấp giọng nói với Thượng Dương: “Kim sư huynh hảo soái nha! Như vầy thì em còn có thể được!”
Thượng Dương: “……”
Vừa rồi vẫn còn là đồn trưởng Kim, sao bây giờ lại biến thành Kim sư huynh rồi? Còn có, “có thể” của cậu là ý gì?
Kim Húc cười đi về phía bọn họ, đôi mắt chăm chú nhìn Thượng Dương, nói: “Sao trước khi đến cũng không báo một tiếng?”
Giọng nói của hắn quen thuộc mà thân thiết, giống như chỉ mới tách khỏi Thượng Dương ngày hôm qua.
Ngược lại là Thượng Dương ngừng mấy giây, mới lấy ra thái độ xã giao của người trưởng thành, có qua có lại mới toại lòng nhau mà khách khí nói: “Còn không phải sợ cậu bận quá sao.”
Ở bên cạnh Viên Đinh thầm nghĩ: Còn không phải ngay cả số di động của người ta anh cũng không có sao? Cho nên ngày đó khi xe lửa vừa mới đến trạm một cái là đã phi thẳng đến đồn công an rồi.
“Vị này chính là đồng nghiệp của tôi, Viên Đinh,” Thượng Dương giới thiệu nói, “Là sư đệ trong đại học công an.”
Viên Đinh duỗi tay: “Xin chào, Kim sư huynh!”
Kim Húc bắt tay với cậu ta, trả lời “Chào cậu”, chỉ liếc mắt nhìn sư đệ này một cái rồi lại nhìn Thượng Dương, môi khẽ mấp máy như muốn nói gì đó, cuối cùng cụp mắt xuống, ngay cả khóe mắt cũng mang theo ý cười.
Thượng Dương không có vui vẻ như hắn, nhưng lại biểu hiện ra một loại gò bó cùng mất tự nhiên mà Viên Đinh chưa từng thấy qua.
Đầy đầu Viên Đinh hiện lên càng nhiều dấu chấm hỏi, tại sao hai vị bạn học cũ này gặp mặt, lại phảng phất bầu không khí y như khi đi xem mắt thế này?
“Kim sư huynh, phó đồn trưởng Trương còn đang tiếp người báo án ở bên trong.” Viên Đinh nhắc nhở nói, “Nếu không anh cứ xử lý công việc cho xong trước đi, sau đó hãy cùng chủ nhiệm của chúng tôi ôn chuyện cũ?”
Ngay khi bước vào, khí tức vui sướng mà Kim Húc lộ ra bên ngoài liền bị thu lại, thay vào đó là một vẻ thờ ơ nghiêm túc.
Hắn nhìn về phía Trương Chí Minh ra dấu tay, ý bảo Trương Chí Minh dẫn bác gái kia đến văn phòng trên lầu đi.
Kim Húc lại quay đầu nhìn Thượng Dương, nói: “Lãnh đạo, muốn dự thính không?”
Thượng Dương vốn dĩ cũng muốn đi theo nhìn xem tình huống như thế nào, nghe vậy liền nhăn mi lại, xưng hô này của Kim Húc xác định không phải đang móc méo anh sao? Cấp bậc phó phòng này của anh chỉ là chức danh rỗng, nhân viên điều tra nghiên cứu cũng không có thực quyền gì cả.
Kim Húc lại nhìn anh lộ ra nụ cười lưu manh, nói: “Phải đi rất xa mới đến được một chuyến, nhìn lâu nghe nhiều, quay đầu lại báo cáo điều tra nghiên cứu mới có thứ tốt để viết, có đúng không?”
Lên lầu đến văn phòng, Kim Húc vào cửa trước một bước.
Thượng Dương lôi kéo Viên Đinh lui về sau hai bước, đứng ở cửa dặn dò: “Đừng để cho cậu ta biết chúng ta đã đến Bạch Nguyên từ sớm, nếu bị hỏi thì cứ nói sáng hôm nay mới xuống xe lửa.”
Viên Đinh gật đầu tỏ vẻ hiểu rõ, ở trước cửa nhà người khác, ngồi xổm cả tuần trời chỉ để bới móc, nếu nói thật ra thì không tốt cho lắm.
Khi hai người bọn họ đi vào thì thấy người báo án đang ngồi trên ghế sôpha, vẻ mặt không thể tin được mà nhìn Kim Húc, nói: “Cậu là Kim Húc? Cậu là trưởng đồn công an?”
Bà ta đại khái cho rằng đồn trưởng sẽ lớn tuổi hơn phó đồn trưởng Trương Chí Minh một chút.

Cũng hoặc là “công an xấu xa” như trong tưởng tượng của bà ta chứ không nên có ngoại hình đoan chính anh tuấn như Kim Húc thế này.
“Chính là tôi.” Kim Húc ý bảo Thượng Dương và Viên Đinh cứ ngồi đại đi, bản thân thì kéo ghế dựa bên cạnh lại đây, ngồi ở đối diện sô pha, nhìn bác gái rồi chỉ chỉ Thượng Dương, nói, “Vị này là chủ nhiệm Thượng, là lãnh đạo phía trên cử đến, ngài muốn khiếu nại tôi cái gì, hôm nay đúng lúc có cơ hội rồi đấy.”
Bác gái kia mờ mịt nhìn Thượng Dương.
Bác gái này tên là Ngô Phượng Lan, 65 tuổi, về hưu, sống một mình, chỉ có một đứa con trai, chính là Lưu Vệ Đông trước mắt đã mất liên lạc.
Ba ngày trước, khi Ngô Phượng Lan lãnh tiền lương hưu tháng, theo thường lệ, Lưu Vệ Đông sẽ tìm bà ta vay tiền, tất nhiên là loại mượn không trả lại.
Bà ta không đợi được điện thoại của Lưu Vệ Đông, khi gọi qua lại nhắc nhở tắt máy, lúc đến nhà Lưu Vệ Đông tìm người, vừa hỏi hàng xóm thì mới biết được mấy ngày nay gã không có về nhà, bà ta luống cuống tay chân liền tới báo công an.
Công an đã tiếp nhận và xử lý vụ án rất nhanh chóng, ngày kế đã hồi âm cho bà ta, báo cho bà ta, một tuần trước Lưu Vệ Đông đã đến bến xe đường dài ngồi xe buýt đi nơi khác.
Lúc ấy bà ta bày tỏ tin tưởng và nghe theo kết quả điều tra, về nhà chờ Lưu Vệ Đông ở nơi khác thu xếp xong thì sẽ liên lạc lại, kết quả là hơn một ngày sau đó, bà ta nghe được một số lời đồn, nghi ngờ Lưu Vệ Đông là “Kẻ thù” của Kim Húc.

Trương Chí Minh giải thích với Thượng Dương nói: “Mấy năm trước Lưu Vệ Đông ăn cắp, từng bị Kim Húc bắt giữ, nhốt lại mấy ngày.”
Sau đó nhìn Ngô Phượng Lan nói: “Dì à, đây là phá án theo luật, sao lại có thể nói là kẻ thù được?”
“Người khác còn nói, tháng trước Kim Húc từng đánh Lưu Vệ Đông nữa đó.” Ngô Phượng Lan vì để cho vị “Lãnh đạo” Thượng Dương này nghe hiểu nên đổi thành tiếng phổ thông, nói, “Không phải chỉ có một người nói thấy! Còn có người nghe thấy Kim Húc nói, nếu còn nhìn thấy Lưu Vệ Đông nữa thì sẽ chỉnh đốn nó.

Chủ nhiệm Thượng, đây cũng là phá án theo luật sao?”
Kinh nghiệm giao tiếp trực tiếp với quần chúng nhân dân của Thượng Dương không quá nhiều, mấy năm nay càng gần như chưa từng có, khi bị hỏi thì sửng sốt một chút, theo bản năng nhìn sang Kim Húc.
Kim Húc cũng đang nhìn anh, ánh mắt chứa vài phần hài hước, như là nhìn ra được sự luống cuống của Thượng Dương.
Thượng Dương vô cùng muốn đánh hắn, mặt không chút cảm xúc hỏi: “Chuyện dì nói? Có việc này sao?”
Kim Húc biểu tình đoan chính, có nề nếp mà trả lời: “Có, trung tuần tháng chín, cụ thể ngày nào đó tôi quên rồi, không có ra tay, tôi chỉ hù dọa anh ta mấy câu, câu nói vốn cũng không phải nói như vậy, nguyên văn tôi nói với Lưu Vệ Đông là: ‘ Còn để tôi nhìn thấy anh đến nơi này thì tôi sẽ không khách sáo với anh như vậy nữa’.”
Thượng Dương ngừng lại một chút, mới lại hỏi: “Cậu nói ‘ nơi này ’? Là chỉ nơi nào?”
Kim Húc nói: “Bệnh viên trung ương Gia Chúc Viện.”
“Tôi biết……” Hai mắt Ngô Phượng Lan lập tức trợn to, giống như cuối cùng đã bắt được chứng cứ, chỉ vào Kim Húc nói, “Tôi hiểu rồi, cậu chính là tên nhân tình kia của Trần Tĩnh!”
Thượng Dương kỳ quái mà nhìn về phía Kim Húc, Kim Húc cũng nhìn anh, quả quyết phủ nhận nói: “Tôi không phải.”
Thượng Dương: “…… Chờ một chút, Trần Tĩnh lại là ai?”
Trần Tĩnh là vợ trước của Lưu Vệ Đông, một bác sĩ của bệnh viện trung ương, đã ly hôn với Lưu Vệ Đông hơn một năm.
Sự nghi ngờ trong mắt Ngô Phượng Lan nhìn Kim Húc càng nặng hơn trước, nói: “Lưu Vệ Đông từng nói với tôi một lần, hai đứa nó ly hôn là bởi vì Trần Tĩnh có người bên ngoài, còn nói tên nhân tình đó làm quan chức, nó không có cách nào đụng được người này, cho nên chỉ có thể nuốt cục tức này xuống.”
Thượng Dương: “……”
Ngô Phượng Lan nói: “Hai đứa nó ly hôn cũng chẳng sao, đồn trưởng Kim, cậu muốn làm giày rách của Trần Tĩnh là chuyện của hai người các cậu, tại sao còn không buông tha cho Lưu Vệ Đông?”
Kim Húc vẫn dùng giọng nói có nề nếp, trần thuật nói: “Chuyện là như thế này, Lưu Vệ Đông thường xuyên quấy rầy vợ trước Trần Tĩnh của anh ta, yêu cầu tái hôn cùng với Trần Tĩnh.

Trần Tĩnh không chịu nổi quấy nhiễu này nên tìm công an là tôi đây nhờ giúp đỡ, sau đó tôi ở dưới lầu bệnh viện Gia Chúc Viện chặn lại Lưu Vệ Đông đang theo đuôi Trần Tĩnh, bởi vì anh ta còn chưa làm ra hành vi gây rối nghiêm trọng nên tôi chỉ phê bình giáo dục anh ta bằng miệng, nói với anh ta nếu không kiềm chế bản thân thì sẽ đụng đến pháp luật.

Anh ta không phục, còn định ra tay gây hấn với tôi, muốn nắm cổ áo tôi, tôi xuất phát từ lập trường phòng vệ chính đáng, đẩy anh ta một cái.

Đây là toàn bộ quá trình của cái gọi là đe dọa.”
Ngô Phượng Lan nghi ngờ nói: “Cậu nói là được sao?”
Kim Húc nói: “Nơi đó là đường phố công cộng, nếu ngài không tin, có thể xem qua camera giám sát.”
Nói xong hắn lại nhìn về phía Thượng Dương.
Thượng Dương cho rằng hắn đang nhắc nhở chính mình nên nói gì đó, liền nói: “Dì Ngô muốn xem camera giám sát, có thể để dì ấy nhìn xem đoạn Lưu Vệ Đông mua vé xe đi đường dài không?”
Trương Chí Minh nói: “Camera giám sát ở nhà ga, lần trước đồng nghiệp đã lấy trở vể, dì à, tôi dẫn dì đi xem lại nha?”
“Công an các người hợp nhau gạt tôi! Video cũng có thể làm giả, tôi từng thấy ở trên tin tức rồi!” Ngô Phượng Lan ước chừng là cảm thấy người trong văn phòng này không ai hướng về bà ta, cho nên cảm xúc liền mất khống chế, khóc lên như trẻ con, nói, “Nhất định sẽ không tìm ra con tôi, tìm không ra!”
Trương Chí Minh khuyên: “Dì à, dì nghe tôi nói, Lưu Vệ Đông chỉ là đi ra ngoài tìm công việc, tạm thời còn chưa liên lạc với dì thôi, sao có thể không tìm ra……”

“Đừng có dụ tôi.” Ngô Phượng Lan nói, “Một mình nó sao có thể tay không đi nơi khác, ăn ở đều phải cần tiền, nó làm sao có tiền? Con trai tôi mà tôi còn có thể không biết sao? Nhất định là nó đã xảy ra chuyện gì rồi.

Con người nó nhát gan lại sợ phiền phức, rất biết điều, không có khả năng kết thù với người khác, cũng chỉ có Trần Tĩnh và nhân tình của Trần Tĩnh thôi.”
Bà ta nói như vậy, lại đưa ánh mắt hoài nghi nhìn về phía Kim Húc, rõ ràng là không tin giữa Kim Húc và con dâu trước không phải loại quan hệ này.
Cuối cùng vẫn là Trương Chí Minh hết lời ngon ngọt, thuyết phục Ngô Phượng Lan tạm thời về nhà chờ tin tức.
“Dì à, dì nhìn xem, lãnh đạo phía trên đều ở đây cả” Trương Chí Minh cuối cùng chỉ chỉ Thượng Dương, nói, “Chúng tôi nhất định sẽ mau chóng giúp dì liên hệ với Lưu Vệ Đông, bảo cậu ta gọi điện thoại trở về.”
Thượng Dương đành phải nói: “Dì Ngô, tôi sẽ giám sát bọn họ.”
Trương Chí Minh dẫn Ngô Phượng Lan đi xem video theo dõi lấy từ bến xe về, trước khi Ngô Phượng Lan đi ra ngoài vẫn tràn ngập hoài nghi đối với Kim Húc, lẩm bẩm lầm bầm nói, nếu tìm không thấy Lưu Vệ Đông, bà ta nhất định sẽ kêu oan.
Chờ Trương Chí Minh dẫn bà ta đi rồi, nghẹn nửa ngày Viên Đinh mới hỏi ra nghi hoặc của mình: “Sao dì này lại nói chuyện kỳ lạ như vậy nhỉ?”
Thượng Dương trách mắng: “Đừng nói lung tung.”
Ý là bảo Viên Đinh đừng tùy ý phát biểu ý kiến không thuộc về phạm trù công tác của mình, càng không thể công kích quần chúng.
Kim Húc lại nói: “Lạ thế nào? Nói nghe một chút, ở đây cũng không có người ngoài.”
Viên Đinh nhìn Thượng Dương, có ý xin chỉ thị.
Kim Húc cười nói: “Tác phong công chức của đơn vị các cậu nghiêm trọng thật đấy.”
Thượng Dương nói: “Đừng nói hươu nói vượn.”
Kim Húc vẫn cười, lại nói câu khiêu khích: “Vậy khi cậu viết báo cáo, thì cứ nói là tôi bôi nhọ đơn vị cấp trên là được rồi.”
Thượng Dương nhướng mày, giống như không quen mà đánh giá Kim Húc, nói: “Sao cậu nói nhảm nhiều thế?”
Kim Húc nghiêm mặt nói: “Lãnh đạo, tôi vốn dĩ cũng không phải người câm mà.”
Thượng Dương nói: “Trước kia miệng của cậu không có lảm nhảm nhiều như vậy.”
Kim Húc nói: “Tính tình cậu trước kia cũng không phải tốt như vậy.”
Viên Đinh nhìn hắn, lại nhìn Thượng Dương, có chút không rõ quan hệ của hai vị sư huynh này rốt cuộc là tốt hay là không tốt.
“Nếu là trước đây, tôi dám làm mặt oán giận với cậu ta.” Kim Húc nhìn Viên Đinh nói, “Thì cậu ta đã sớm nhảy dựng lên đánh tôi.

Biết không? Sức bật của chủ nhiệm các người đặc biệt tốt, đều là do đánh tôi mà luyện ra đấy.”
Viên Đinh có chút muốn cười, nhưng lại không dám cười trước mặt Thượng Dương, đành phải kiềm chế lại.

Chủ nhiệm Thượng này chỗ nào cũng tốt, chỉ là da mặt mỏng, bình thường có chút nghiêm túc, vì vậy cũng không ai dám chủ động trêu chọc anh.
Thượng Dương lạnh lùng nói: “Ở cấp cơ sở tám năm không học được thứ gì tốt, chỉ học được miệng lưỡi trơn tru y như đám lưu manh, còn không rõ ràng với vợ người khác, không nhìn ra, bản lĩnh cũng khá đấy!”
Viên Đinh im lặng, nghiêm chỉnh đứng đắn, cậu ta biết Thượng Dương thật sự tức giận rồi.
Kim Húc nói: “Tôi không có gì với người ta cả.

Với lại đó cũng không phải vợ người khác, người ta đã sớm ly hôn rồi, còn bị con bạc chồng trước làm phiền, vì vậy nữ quần chúng bị hại chỉ có thể xin chú công an giúp đỡ mà thôi.”
Hắn cười cười, rõ ràng không đặt cơn giận của Thượng Dương vào mắt, thuận miệng lại hỏi: “Đến Bạch Nguyên lúc nào thế? Định ở mấy ngày?”
Thượng Dương không nói tiếp, Viên Đinh mắt sáng nói: “Buổi sáng vừa đến, ngồi xe lửa tới, vừa xuống xe liền tới đồn công an tìm Kim sư huynh……”
Thượng Dương nghĩ thầm ai bảo cậu nói nhiều như vậy? Lập tức ngắt lời nói: “Gần đây có chuyện như vậy, cậu còn có tâm trạng nói mấy thứ này? Còn không nhanh đi giúp dì Ngô tìm con trai đi.”
“Phó đồn trưởng Trương Chí Minh đi rồi.” Kim Húc lại nhìn Viên Đinh nói, “Sư đệ Viên Đinh vừa rồi nói, cậu cảm thấy Ngô Phượng Lan kỳ lạ ở đâu?”
Thực ra Thượng Dương cũng muốn nghe xem thực tập sinh này đã nghe ra cái gì, nhìn Viên Đinh gật đầu, ý bảo cậu ta nói.
Viên Đinh nói: “Bà ta luôn miệng nói mình rất hiểu con trai mình, nói anh ta nhát gan sợ phiền phức, một người từng có tiền án trộm cắp thì sẽ nhát gan sợ phiền phức sao? Theo như lời của bà ta, mỗi tháng chỉ khi bà ta nhận được tiền lương hưu thì Lưu Vệ Đông mới tìm đến bà ta đòi tiền, điều này rất…… Hơn nữa, Lưu Vệ Đông cũng đã ly hôn hơn một năm, vậy mà chuyện đến bây giờ vẫn còn quấy rầy vợ trước, Ngô Phượng Lan lại không biết chút gì, vừa rồi Kim sư huynh nhắc tới việc Lưu Vệ Đông muốn tái hôn với vợ trước, em chú ý tới biểu cảm của bà ta, bà ta vô cùng giật mình, chắc là lần đầu tiên nghe nói đến.”
Thượng Dương gật đầu, cảm thấy vừa lòng đối với năng lực quan sát của thực tập sinh.
Kim Húc lại nói: “Vậy có khả năng là bà ta vẫn luôn không thích con dâu này, Lưu Vệ Đông muốn tìm vợ trước tái hôn, cố ý gạt bà ta.”
“Không giống, mấy mẹ chồng không thích con dâu thì thái độ khi nhắc tới con dâu sẽ kịch liệt hơn Ngô Phượng Lan rất nhiều, nói chuyện không dẫm con dâu một đạp là không chịu được, vừa rồi Ngô Phượng Lan lại không hề nói một câu nào chê bai Trần Tĩnh cả.” Viên Đinh nói, “Theo trực giác của em, quan hệ mẹ con của bà ta và Lưu Vệ Đông chỉ ở mức thông thường, cũng không quá thân thuộc với Trần Tĩnh vợ trước của Lưu Vệ Đông.

Nếu không thì việc con dâu ly hôn còn cho con trai đội nón xanh, một chuyện nghiêm trọng như vậy, bà ta đều phải nghe Lưu Vệ Đông nói qua một lần mới biết được, mẹ chồng bình thường sẽ như vậy sao?”
Kim Húc nói: “Có một số người già không hòa thuận nên không sống cùng con cái, không hiểu lắm cũng là một chuyện rất bình thường.”
Viên Đinh gãi gãi đầu, nói: “Cũng đúng…… Em cũng là suy nghĩ vớ vẩn, có thể là do em suy nghĩ nhiều.”
“Chuyện phá án chính là từ việc suy nghĩ nhiều mà ra, cậu nghĩ còn chưa đủ nhiều đâu.” Thượng Dương nói, “Chính là, còn mạnh hơn nhiều so với công chức phá án mà không suy nghĩ gì hết.”
Anh đây là có ý châm chọc.
Kim Húc cười, nói: “Cha mẹ của Lưu Vệ Đông đã ly hôn khi anh ta còn nhỏ, anh ta theo cha lớn lên, năm trước sau khi cha anh ta qua đời, thì anh ta mới khôi phục qua lại với mẹ mình là Ngô Phượng Lan, vợ trước Trần Tĩnh và Ngô Phượng Lan đúng là không thân, chỉ gặp một hai lần.”
Viên Đinh bừng tỉnh, lập tức cảm thấy phấn khích vì kết luận của mình không có sai.
Thượng Dương cũng hiểu, Kim Húc đây là hiểu rất rõ tình huống của Lưu Vệ Đông, vừa rồi có lẽ là muốn cho đàn em Viên Đinh này trổ tài thử.
Kim Húc cười nói: “Năng lực quan sát của sư đệ không tồi, làm nhân viện điều tra nghiên cứu là nhân tài không được trọng dụng rồi.”
Nhân viên điều tra nghiên cứu có thâm niên Thượng Dương bị bắn đến, tức giận mà nghĩ, đồn trưởng Kim, thật sự đúng là không chịu thua thiệt mà.
Nhưng Viên Đinh là vua nịnh nọt, lập tức nói: “Không không không, đây đều là do chủ nhiệm Thượng dạy dỗ tốt thôi ạ.”
Thượng Dương nghĩ tới cái gì, híp mắt nhìn Kim Húc, nói: “Tình huống của Lưu Vệ Đông này, là nữ quần chúng bị hại phản ánh với cậu à?”
Kim Húc nhướng mày, nói: “Sức liên tưởng của chủ nhiệm Thượng cũng thực sự không tồi đấy.”
Thượng Dương nói: “Nói xong chưa? Nói xong cũng đừng nhàn rỗi nữa, lo mà đi tìm người đi, thật sự chờ dì Ngô kêu oan, phó đồn trưởng Trương cũng không thể gánh thay cậu đâu.”
“Được rồi, bây giờ đi, thay quần áo xong liền đi.” Kim Húc nói.
Hắn cởi áo khoác đồng phục treo ở trên giá áo, dưới chiếc áo sơ mi công an mỏng manh, lộ ra những đường nét bắp thịt lưu loát và đẹp đẽ sau lưng.
Viên Đinh nháy mắt với Thượng Dương, nghi ngờ trước đó anh gạt người, tại sao lại nói Kim sư huynh là một người mập mạp nặng trăm kg chứ?
Thượng Dương nói: “Mắt khó chịu à? Đi ra ngoài làm vật lý trị liệu mắt đi.”
Viên Đinh: “……”
Nhưng cậu ta biết đây là ý bảo mình đi ra ngoài, cho nên ngoan ngoãn dụi dụi mắt đi ra thật.
“Sư đệ này thông minh còn thật nghe lời cậu nói, vậy mà cậu lại bắt nạt người ta như thế.” Kim Húc lấy áo khoác thể thao màu đen từ trong móc áo ra mặc lên người, cười nói, “Tật xấu này của cậu vẫn chưa trị hết à? Lúc nào cũng thích bắt nạt người bên cạnh.”
Thượng Dương còn ngồi ở trên ghế, ngạc nhiên nói: “Có việc này sao? Cậu nói xem tôi từng bắt nạt ai?”
Kim Húc nói: “Cậu nói xem?”
Thượng Dương nói: “Muốn nói là cậu hả? Thật ngại quá, đó là do bản lĩnh của cậu không bằng người ta nên mới bị tôi đè đánh thôi.”
“Được được được, cậu giỏi.” Kim Húc cầm ly nước đến bình nước rót nước, đôi mắt nhìn dòng nước rót vào cái ly kia.
Bọt nước trong ly ào ạt quay cuồng.
Kim Húc nói: “Thật sự không ngờ, cậu sẽ đến.”

Thượng Dương trào phúng nói: “Là không ngờ lại trùng hợp như vậy, đúng lúc bị tôi gặp cậu không làm chuyện chính sự.”
Kim Húc cười cười bưng cái ly xoay người lại, trong nháy mắt đó, Thượng Dương bị chấn trụ vì giá trị nhan sắc cao đến bất ngờ này.
Trước kia tên này có soái như vậy sao? Chắc chắn là không rồi.
Kim Húc đưa cái ly còn bốc hơi nóng đến, Thượng Dương nói: “Không cần, trong ly tôi còn nước.”
Kim Húc để ly nước sang một bên, lấy một cái ly khác rồi rốt nước có nhiệt độ bình thường cho mình uống.
Thượng Dương hỏi hắn: “Cậu và nữ bác sĩ kia, rốt cuộc có quan hệ gì?”
Kim Húc nói: “Quan hệ cảnh dân.”
Hắn nói như vậy, Thượng Dương cũng không nghi ngờ nữa, nói: “Bạn học cùng trường, tôi cũng không muốn viết báo cáo khó coi về cậu, tìm người nhanh một chút đi, trấn an cảm xúc của người báo án cho tốt.

Cậu cũng đã lên chức cục phó của phân cục rồi, loại chuyện này chắc hẳn không cần tôi phải dạy chứ.”
Kim Húc nói: “Tin tức còn rất nhanh, không phải buổi sáng vừa mới đến sao?”
Thượng Dương phản ứng cực nhanh trả lời: “Trước khi tôi đến phải làm đủ thu tập tình báo rồi, cậu cho rằng nhân viên điều tra nghiên cứu dễ làm lắm sao?”
“Không dễ làm, ít nhất tôi không làm nổi.” Kim Húc thay đổi giọng điệu, nói, “Vẫn đi công tác quanh năm suốt tháng sao?”
Thượng Dương lập tức cảm thấy không quen với sự quan tâm bất ngờ này, vẻ mặt ngơ ngác nhìn Kim Húc ba giây, mới nói: “Vẫn như cũ.

Nhìn cậu như vậy, hết bệnh rồi?”
Kim Húc nhìn anh cười, nói: “Hiện tại tôi còn khỏe hơn cậu đấy.”
Thượng Dương muốn hỏi đến cuối cùng là bệnh gì, nhưng Kim Húc lại nói: “Tay cậu làm sao vậy?”
Thượng Dương liền ngẩn ra.
“Thấy tay cậu đeo một cái nẹp cổ tay, bên tay trái.” Kim Húc nói.
“Viêm gân tay một chút, không nghiêm trọng.” Dù sao cũng là bạn cũ mấy năm, trong lòng Thượng Dương có chút ấm áp, nói, “Cảm ơn.”
Kim Húc lại cười nhạt, hình như có ý giễu cợt, nói: “Đừng khách sáo, tôi cũng chưa nói cái gì.

Không chừng trong lòng tôi đang mong cậu đừng sống tốt đấy.”
Thượng Dương: “……”
Anh cảm thấy Kim Húc nói lời này không giống lời nói giỡn một chút nào, mà ngẫm lại cũng đúng thôi, với quá khứ của hai người bọn họ, Kim Húc không mong cậu sống tốt cũng có thể hiểu được, tức khắc liền trở mặt nói: “Kim Hiểu Húc! Đừng được một tấc lại muốn tiến một thước, tôi nhịn cậu nửa ngày rồi đấy.”
Kim Húc cười rộ lên, nói: “Sao không tiếp tục giả làm người có văn hóa nữa đi? Giả giống như thế cơ mà, sư đệ Viên Đinh có biết bộ mặt thật này của cậu không? Người thừa kế di sản văn hóa phi vật thể của thế hệ troll internet đầu tiên sau những năm 1990(*).”
(*) là người đăng các thông điệp gây tranh cãi tại một cộng đồng trực tuyến, chẳng hạn diễn đàn thảo luận trực tuyến, với mục đích gài bẫy để những người dùng khác xúc động hay bị kích động và phản ứng lại với mục đích giải trí hoặc có động cơ khác.
Thượng Dương: “……” Sớm sửa lại rồi! Đã ngừng troll người trên mạng từ lâu rồi!!
“Nhanh chóng đi tìm người đi.” Thượng Dương nói, “Đừng có khoe khoang miệng lưỡi ở đây nữa, tám năm qua không có chuyện rắm gì để làm à, bộ cậu muốn làm luôn cái show ‘’Đại hội bốc phốt’’(*) ở Tây Bắc này à?”
(*)脱口秀大会 một talk show của Tencent Video , Penguin Films và Shanghai Xiaoguo Culture Media Co., Ltd.

phối hợp sản xuất .
Vẻ mặt Kim Húc vẫn đầy ý cười, nói: “Lãnh đạo còn chưa trả lời tôi, định ở Bạch Nguyên này mấy ngày?”
Hôm nay Thượng Dương bị hắn móc mỉa mấy lần, hiện tại lại không có người nào khác ở đây, không nể tình mà trả lời: “Lãnh đạo cần cậu lo à?”
Kim Húc cầm di động cùng chìa khóa, ý bảo Thượng Dương ra cửa, cười nói: “Vậy thì phải làm sao bây giờ, tôi lại muốn dĩ hạ phạm thượng rồi.”

Chương 3:

—— Tại sao mình phải đi tìm người với cậu ta?
Kim Húc lái xe công an rời khỏi đồn công an, ngồi ở ghế phó lái là Thượng Dương đang lăn tăn vấn đề này trong đầu, bắt đầu hối hận vừa rồi không nên nói ra lời hứa hẹn với Ngô Phượng Lan, “Tôi sẽ giám sát bọn họ” kia.
Viên Đinh ngồi ở ghế sau ngược lại rất hưng phấn, hỏi: “Kim sư huynh, bây giờ chúng ta đi đâu? Tìm vợ trước của Lưu Vệ Đông hả? Đi đến bệnh viện cô ấy đang làm việc sao?”
“Không.” Kim Húc nói, “Đi bến xe đường dài, tôi muốn điều tra một vòng trước, xem rốt cuộc là gã đã đi đâu, phải mau chóng liên hệ được với gã, bảo gã nghe điện thoại của Ngô Phượng Lan.”
Hệ thống bán vé xe buýt của địa phương không được kết nối với đồn công an.
Thượng Dương cố ý nói: “Loại chuyện chạy chân tra ký lục này, cậu không thể phái cấp dưới đi sao? Với lại cậu dù sao cũng là phó cục trưởng phân cục mà, bộ không cần mặt mũi à?”
Kim Húc bày ra dáng vẻ khó tin mà nói: “Chủ nhiệm Thượng, rõ ràng là nghe theo lời của ngài, cho nên tôi mới tự mình đi tìm người.

Với lại dù sao ngài cũng là phó phòng điều tra nghiên cứu, không cần mặt mũi sao?”
Thượng Dương: “……”
Viên Đinh ngồi ở phía sau làm bộ như không nghe được cái gì hết, chăm chú nhìn ngắm phong cảnh ngoài cửa sổ xe.
Thượng Dương mắt liếc nhìn Kim Húc, Kim Húc cũng quay đầu nhìn nhìn anh, trong ánh mắt vẫn tràn đầy vui sướng.
Cả người Thượng Dương không thể hiểu được, hỏi: “Kim Hiểu Húc, rốt cuộc cậu cao hứng cái gì vậy?”
Kim Húc nói: “Cậu nói xem tại sao tôi lại không thể cao hứng? Vậy phải đợi đến lúc nào mới có thể vui vẻ đây?”
Thế nhưng tôi và cậu chỉ là bạn bè sơ giao, dù đã lâu không gặp cũng có thể khiến người ta cao hứng đến mức này sao?
Ít nhất Thượng Dương sẽ không có, thậm chí đối với vị bạn học cũ này còn có chút cảm giác xa lạ mới mẻ.
Sự thay đổi của Kim Húc không thể nghi ngờ là rất lớn, khi còn đi học, hắn rõ ràng là không thích nói chuyện lắm, hằng ngày tương đối trầm mặc, cũng rất ít cười.
Lần gặp mặt vào năm kia, hắn nói nhiều hơn một chút so với thời sinh viên, nhưng nguyên nhân có thể là bởi vì bị bệnh, trên nét mặt luôn có một loại khí tức nản lòng thoái chí khó nén.
Kim Húc của hiện tại lại hoàn toàn khác, đã tích cực lại rộng rãi, không biết mấy năm nay rốt cuộc đã tu luyện như thế nào, giống như là đã giải được phong ấn nào đó.

Chẳng lẽ thăng chức trong công việc lại có thể khiến người ta vui sướng như vậy chăng?
Viên Đinh thò đầu lên giữa ghế lái và phó lái, hỏi: “Kim Hiểu Húc? Là nickname của sư huynh sao?”
Kim Húc đáp: “Là tên từng dùng, sau khi đi làm thì sửa tên.”
Thượng Dương nói: “Đại khái là cảm thấy tên cũ chưa đủ xúi quẩy đấy mà.”
Anh chính là nhằm vào chuyện lúc trước Kim Húc bỗng nhiên sửa tên mà trào phúng, Kim Húc lại phụ họa nói: “Đúng rồi đó, tên cũ không có tiện hù cho mấy tên phần tử tội phạm kia sợ nha.”
Thượng Dương: “……”
Viên Đinh giống tìm được tri kỷ, nói: ‘’Em cũng muốn sửa tên, nếu không mỗi lần tự giới thiệu thì phản ứng đầu tiên của người khác đều hỏi em có phải là giáo viên hay không.

Đáng tiếc ba mẹ em đều ngăn cản không cho em sửa, Kim sư huynh, anh nói sao để thuyết phục ba mẹ anh đồng ý cho anh sửa tên thế?”
“Viên Đinh,” Thượng Dương đột ngột nói chen vào, “Cậu gọi điện thoại cho viện nghiên cứu, hỏi một chút xem máy sưởi phụ cấp trong năm nay chừng nào phát?”
Viên Đinh mờ mịt nói: “Bây giờ? Gọi điện thoại trở về hỏi cái này?”
Thượng Dương nói: “Quay về gọi cũng được, cậu nhớ đó, tôi sợ tôi sẽ quên.”
“Vâng.” Viên Đinh phản ứng lại, chủ nhiệm Thượng đây là cố ý cắt ngang, không muốn cho cậu ta tiếp tục hỏi mấy câu có liên quan đến ba mẹ của Kim Húc nữa.
Cậu ta sợ sẽ lại nói sai cái gì, cho nên câm miệng lùi về hàng ghế phía sau yên ổn ngồi.
Thượng Dương ban đầu có chút không hợp với Kim Húc, chính là bởi vì người này luôn âm u lại hay độc lai độc vãng, gây cho người đối diện ấn tượng ban đầu là thật hận đời.

Khai giảng quen biết còn chưa được mấy ngày, Thượng Dương đã đưa hắn cùng lao vào vòng xoáy bất hòa.
Rất lâu sau đó, hai người trong tối ngoài sáng đều đã xảy ra xung đột vài lần, Thượng Dương mới nghe nói ba mẹ của Kim Húc đã sớm qua đời, mười mấy tuổi hắn đã ăn nhờ ở đậu trong nhà của họ hàng, vào đại học bằng con đường vay vốn hỗ trợ sinh viên.

Hai chữ ba mẹ kia là vẩy ngược của Kim Húc, có mấy bạn học hỏi trong lúc vô ý, Kim Húc liền trở mặt với mấy người đó ngay tại chỗ, phản ứng rất kịch liệt.
Sau đó dù Thượng Dương có phát sinh lục đục với hắn, cũng sẽ né không nói những từ có liên quan đến ba mẹ ngay trước mặt Kim Húc.
Suy cho cùng năm đó, hai người bất hòa cũng không theo nguyên tắc gì, giống như hai nam sinh đang thời kỳ ảo tưởng sức mạnh(*) chẳng biết tại sao chỉ vì một việc nhỏ nhặt mà đã có thể nhảy dựng lên phân cao thấp với nhau.
(*) Nguyên văn Bệnh trung nhị( chūnibyō) (中二病) là một từ lóng xuất phát từ Nhật Bản, chỉ chứng tâm lý thường xảy ra với các thiếu niên đang trong tuổi dậy thì ở khoảng năm 2 của trung học Nhật Bản (tương đương lớp 8 ở Việt Nam).

Tại Việt Nam, chūnibyō đôi khi còn được gọi là "hội chứng tuổi dậy thì", "hội chứng tuổi teen" hay "hoang tưởng tuổi dậy thì".
Đến bến xe đường dài.
Trước đó, khi lần đầu Ngô Phượng Lan báo án, công an nhân dân thụ lý vụ án đã kiểm tra giám sát tiểu khu của Lưu Vệ Đông, phát hiện gã gọi xe đến bến xe đường dài, cũng đã kiểm tra camera ở bến xe và danh sách khách hàng mua vé, xác định được Lưu Vệ Đông đúng là đã mua vé vào buổi sáng tuần trước, mua một tấm vé đi tỉnh lỵ, sau đó cũng đã lên xe buýt đường dài tương ứng trong bến xe.
Vừa qua hai ngày, công an lại tới nữa, lần này tới lại là đồn trưởng công an.
Giám đốc bến xe tương đối căng thẳng, sợ chọc phải chuyện gì nên nhấn mạnh nhiều lần, mọi thủ tục bán vé và xuất bến đều tuyệt đối phù hợp với quy định, có thể kiểm tra giám sát tùy ý, tuyệt đối không có góc chết.
Kim Húc hỏi ông ta: “Chiếc xe buýt kia hiện tại ở đâu? Tìm tài xế hoặc người soát vé chuyến xe đó đến đây.”
Giám đốc nói: “Hiện tại không có ở đây, mỗi ngày từ 8 giờ sáng đều có chuyến xe xuất phát đi tỉnh lỵ, một ngày chạy đi chạy về 1 chuyến, buổi chiều tầm bốn giờ mới có thể trở lại Bạch Nguyên.”
“Khi nào chuyến xe này trở về thì báo cho chúng tôi biết một tiếng.” Kim Húc cho vị giám đốc này số điện thoại di động.
Giám đốc vừa lưu số lại, vừa âm thầm đánh giá Thượng Dương vẫn luôn không tỏ rõ thân phận.
Nói anh là công an, công an bình thường thật sự trông rất thô, người này lại một chút cũng không giống.

Nói anh không phải công an, nhưng biểu cảm và thế đứng của anh lại vô cùng giống công an.
Lúc này, Kim Húc lại ra vẻ đứng đắn mà giới thiệu một câu: “Vị này chính là lãnh đạo của tôi.”
Thượng Dương: “……”
Giám đốc vội nói: “Xin chào lãnh đạo.”
Thượng Dương chỉ phải hàm hồ trả lời một tiếng, hỏi: “Camera hành trình trên xe buýt bao lâu mới reset một lần? Nội dung tuần trước còn có thể xem được không?”
Nghe thấy vấn đề này, Kim Húc nhìn nhìn Thượng Dương, vì thế Thượng Dương liền biết, Kim Húc cũng như anh tính đến khả năng Lưu Vệ Đông xuống xe giữa đường.
Giám đốc nói: “Cái này tôi cũng không thể nói chính xác được, tình huống mỗi một chiếc xe không giống nhau, thẻ nhớ lưu video theo dõi cũng tầm một tuần.”
“Sau khi tài xế trở về thì gọi cho tôi.” Kim Húc bắt tay với giám đốc, nói, “Cảm tạ ngài đã phối hợp công tác điều tra với chúng tôi.”
Dáng vẻ đứng đắn này ngược lại cũng còn ổn chút.

Thượng Dương nghĩ thầm.
Ba người rời khỏi bến xe.
Thượng Dương nói: “Trực tiếp phái hai công an đến tỉnh lỵ, không phải càng nhanh hơn sao?”
“Cách này rất tốt, chủ nhiệm Thượng thật đúng là quá thông minh.” Kim Húc nói.
Thượng Dương bị chọc tức đến bật cười, nói: “Tuyệt a, cậu không móc méo tôi thì sẽ chết sao?”
“Người ngồi trên cao như các cậu, ngồi lâu được một chút thì khi mở miệng ra là liền chỉ đạo này chỉ đạo kia, chỉ có mấy người phía dưới chúng tôi là phải chạy gãy chân thôi.” Cuối cùng, Kim Húc lại nói, “Tôi móc méo có hai câu thì đã làm sao? Đối với lãnh đạo khác tôi cũng đâu có dám.”
Thượng Dương: “……” Lời nói này, tức cũng không được, không tức cũng không được.

Tóm lại là nuốt không trôi nha.
Kim Húc tiếp tục nói: “Cử người đi tỉnh lỵ cũng không phải không được, nhưng với chuyện phá án này thì phải đến thị cục xin mở công hàm trước, nhanh nhất cũng phải lăn lộn nửa ngày, nếu như Lưu Vệ Đông lại nửa đường xuống xe, hoàn toàn không đi tỉnh lỵ, vậy không phải sẽ rất lãng phí thời gian sao?”
Viên Đinh nói: “Vậy dứt khoát nhờ công an tỉnh lỵ hỗ trợ tìm người không được sao?”
Thượng Dương nói: “Đừng chỉ biết mở miệng nói chuyện, Kim sư huynh cậu không cẩn thận chạy gãy chân, cậu chịu trách nhiệm được sao?”

Viên Đinh: “……”
Kim Húc cũng không tức giận, còn cười trêu chọc, nói: “Tìm người giống như mò kim đáy biển, thường xuyên cần rất nhiều bộ phận hợp tác hỗ trợ, không làm thủ tục, lỡ như xảy ra vấn đề gì thì tính cho ai đây.”
Đã qua buổi trưa, gần hai giờ.
Kim Húc dẫn hai người họ đi ăn cơm, là một quán nhỏ ven đường, quán mì bò.
Mặt tiền của quán khá sạch sẽ, Thượng Dương không nói gì, tìm vị trí tùy ý ngồi xuống.

Kim Húc đi đến cửa sổ chọn món.
Viên Đinh ngồi ở bên cạnh Thượng Dương, nhỏ giọng nói: “Buổi chiều chúng ta có đi nữa không? Nếu đi thì cơm nước xong phải đến bến xe a.”
Vốn dĩ kế hoạch ban đầu là 5h chiều sẽ ngồi tàu rời khỏi Bạch Nguyên, đến tỉnh lỵ nghỉ ngơi một đêm, buổi sáng ngày mai sẽ bay trở về Bắc Kinh.
Thượng Dương nói: “Để lát nữa tôi nói với cậu ta.”
Kim Húc gọi cơm xong trở về, sau khi ngồi xuống thì gọi điện thoại cho Trương Chí Minh, nói tình hình điều tra khi đến bến xe đường dài của mình.
“Chờ chuyến xe buýt kia trở về thì nói sau.” Kim Húc nói với đầu bên kia điện thoại: “Có lẽ ngày mai nên sắp xếp hai anh em đến tỉnh lỵ một chuyến.”
Hắn lại hỏi tiến triển bên phía Trương Chí Minh, nói chuyện vài phút, nội dung hình như rất phức tạp.
Sau khi cúp máy, Thượng Dương hỏi hắn: “Đồn phó Trương bận vụ án khác sao?”
Kim Húc lắc đầu, nói: “Anh ấy tìm được chủ nợ của Lưu Vệ Đông, là một bà chủ mở cửa hàng hoa, Lưu Vệ Đông mượn cô ta bảy vạn nói là làm vốn buôn bán nhỏ, thật ra đều cầm đi đánh bạc.

Nhưng theo người phụ nữ này nói, cô ta cũng đã không liên lạc với Lưu Vệ Đông mười ngày nay rồi.”
“Hai anh không phải nghi ngờ chủ nợ đến đòi nợ, rồi đem Lưu Vệ Đông……” Viên Đinh đưa tay lên cổ làm động tác cắt ngang, nói, “Giết luôn?”
Kim Húc không phủ nhận suy đoán này nhưng cũng không nói đúng, chỉ nói: “Quan hệ xã hội của bà chủ tiệm hoa này rất đơn giản, hoàn cảnh gia đình không tồi, cũng không thiếu bảy vạn đồng tiền này, khả năng áp dụng thủ đoạn đòi nợ quá khích cũng không cao.”
Hắn vừa nói vừa cầm bình nước sôi, tưới nước khử trùng toàn bộ bộ đũa muỗng có trên bàn.
Viên Đinh cảm thấy kỳ lạ, nói: “Một bà chủ mở tiệm hoa, tại sao lại cho một con bạc vay tiền?”
Thượng Dương lại hỏi: “Bà chủ này kết hôn chưa? Cô ta không tìm Lưu Vệ Đông đòi nợ, chồng cô ta cũng không hỏi đến sao?”
Kim Húc nói: “Ly hôn, chồng trước đã ra nước ngoài nhiều năm trước rồi.”
Hắn rất tự nhiên mà đặt muỗng đũa đã khử trùng đến trước mặt Thượng Dương.
Thượng Dương liếc nhìn hắn một cái, cái này có xem như nịnh bợ không?
Viên Đinh hiểu rõ một chút, nhưng không tán thành suy đoán của hai vị đàn anh, nói: “Cũng không phải chuyện gì cũng hướng đến tình cảm nam nữ, đúng không?”
Thượng Dương nhìn cậu ta nói: “Việc vay tiền này rất tế nhị, nói như thế này, ngoại trừ họ hàng và bạn bè nam nữ, nếu một người nam cho một người nữ mượn tiền, ít nhiều cũng là thèm muốn một cái gì đó ở cô gái, ví như…… chuyện đó đó.

Người nữ cho người nam mượn tiền, vừa vặn ngược lại, mười người chủ nợ là nữ, có chín là bị mấy thằng đàn ông tồi lừa gạt.”
Viên Đinh cẩn thận suy nghĩ, bên phía đàn ông dù vay tiền hoặc bị vay tiền đều không phải thứ gì tốt, nói: “Chủ nhiệm, có phải anh có thù với đàn ông không?”
Thượng Dương nói: “Đồ ngốc, tôi tự thù chính mình à?”
“Lời chủ nhiệm của các cậu nói cũng không phải chính xác tuyệt đối, nhưng cũng rất có đạo lý.” Kim Húc nói, “Trên thực tế khi phá án, giữa nam nữ phát sinh gút mắt về tiền tài, xác thật đa số đều giống như cậu ta nói nga.”
Viên Đinh nói: “Nếu theo như lời các anh nói, vậy việc nam đồng bào vay tiền chính là nguồn gốc của tội lỗi sao? Vậy nếu nam mượn nam thì sao? Chính là hai người đều là cặn bã lừa gạt nhau sao?”
Kim Húc nói: “Vậy phải xem tình huống cụ thể như thế nào, giữa nam và nam, nói đơn giản thì rất đơn giản, nói phức tạp cũng lại có thể rất phức tạp.

Cũng không thể hoàn toàn loại trừ khả năng có gút mắc tình cảm giữa nam nam.”
“Cái này em hiểu!” Viên Đinh hiểu rõ, liên tưởng đến chuyện hai ngày trước, nhìn Thượng Dương nói, “Chủ nhiệm, anh nói nếu anh muốn tìm vị trưởng ban thị cục kia vay tiền ……”

Nói đến chính là vị ‘’chị dâu nam’’ mà lúc trước Thượng Dương cố ý tập thể dục buổi sáng để tiếp cận tìm hiểu cơ sở hạ tầng của địa phương kia.
Một đôi mắt hình viên đạn của Thượng Dương bay lại, Viên Đinh tự động câm miệng không nói nữa.
Kim Húc nghe xong một nửa, nhìn nhìn Thượng Dương, lông mày rậm khẽ cau lại.
Người phục vụ gọi tên đến lấy cơm, Kim Húc đang muốn đi, thì Viên Đinh đã nhanh nhẹn đứng dậy đi mất.
“Bốn giờ chiều xe buýt mới trở về,” Thượng Dương nói, “Cũng không thể ở mãi chỗ này chờ hai tiếng, cậu có vụ án nào gấp không? Nếu gấp thì đi đi.”
Kim Húc nói: “Không có vụ án khác, đều giao cho mấy người dưới quyền rồi, dù sao tôi cũng là đồn trưởng, cái gì cũng tự mình làm, bộ tôi không cần mặt mũi nữa à?”
Thượng Dương: “……”
Anh có một bụng muốn ân cần thăm hỏi tổ tiên nhà hắn, nhưng phải duy trì thể diện mà không thể phun ra được.
Nhìn anh như vậy Kim Húc rất vui, lộ ra biểu tình đắc ý, lại nói: “Chờ lát nữa sẽ đưa các cậu về trước, muốn đến cục không? Gặp mặt cục trưởng chúng tôi một lần? Hay là các cậu định dạo một vòng xem một lượt? Buổi tối ở chỗ nào?”
Thượng Dương nhất thời nghẹn lời.
Lúc trước là anh giấu giếm sự thật mình và Viên Đinh đã sớm tới Bạch Nguyên này, Kim Húc cũng không ngờ anh đã ngầm hoàn thành điều tra nghiên cứu đối với đồn công an Tùng Sơn xong hết rồi.
Anh vốn dĩ cho rằng, hôm nay đến đồn công an, lịch sự gặp mặt, chào hỏi Kim Húc một cái rồi thôi.

Còn việc sau này bọn họ có ở lại Bạch Nguyên làm điều tra nghiên cứu hay không, hay là khi nào rời khỏi Bạch Nguyên, thì trên căn bản là không cần nói rõ với Kim Húc.

Anh cho rằng quan hệ giữa anh và Kim Húc vốn dĩ cũng không thân thiết đến mức cần phải nói rõ về hành tung của nhau.
Cái án kiện Lưu Vệ Đông này là việc ngoài ý muốn, đã làm rối loạn mọi sắp xếp của anh.
Càng mấu chốt hơn là, Kim Húc đối với việc anh bất ngờ đến lại tràn ngập chân thành tha thiết, vừa hoan nghênh lại còn vui vẻ như vậy, điều này quả thật làm cho anh hết sức bất ngờ, cũng khiến anh hiện tại khó có thể mở miệng nói ra lời chào tạm biệt, anh có linh cảm, một khi mình nói ra, thì anh sẽ trở thành một kẻ lạnh lùng dối trá còn không biết điều.
Trong lúc anh đang chuyên tâm suy nghĩ làm thế nào để mở miệng mà không bị mất mặt.
Thì Kim Húc lại nhìn chăm chú vào sườn mặt của anh, giây lát sau, lại âm thầm che giấu mà di chuyển tầm mắt đi, nhìn ra con đường đầy nắng ngoài cửa, trên gương mặt thấp thoáng nét cười.
Lúc này, Viên Đinh bưng mì thịt bò và chút đồ ăn kèm trở về.
“Sư đệ vất vả rồi, bữa trưa này ăn tạm một chút vậy,” Kim Húc nhìn cậu ta nói, “Chờ buổi tối hết bận rộn, sư huynh mời khách, đi ăn cái gì đó ngon hơn một chút.”
Viên Đinh mờ mịt nói: “Chủ nhiệm Thượng, anh chưa nói với Kim sư huynh sao?”
Có người thứ ba ở đây, Thượng Dương quyết định căng da đầu nói thẳng với Kim Húc: “5 giờ chiều nay chúng tôi lên xe lửa, hôm nay sẽ rời khỏi Bạch Nguyên.”
Kim Húc: “…… Nhanh như vậy sao?”
Nhìn biểu tình của hắn, Thượng Dương liền biết, hắn đã lập tức hiểu là mình cũng không phải mới đến đây sáng nay.
Kim Húc nói: “Tôi còn tưởng rằng……”
Thượng Dương cảm giác được người bạn học cũ này trong nháy mắt đã thật thất vọng, trong lòng cũng có chút hụt hẫng, cảm giác này giống như anh đang lừa gạt tình cảm của Kim Húc vậy.

Tuy rằng ban ngày, Kim Húc có từng châm chọc ám chỉ vài câu với anh, nhưng đa số thời điểm vẫn thật lòng thật dạ mà đối đãi với anh.
“Tôi đưa hai người đến nhà ga.” Kim Húc không tiếp tục nói cho hết câu, như là tự giễu cười, nói, “Sắp xếp thời gian cũng khá ổn, đưa hai người tới nhà ga rồi tôi lại quay về, đến lúc đó, chuyến xe buýt kia hẳn cũng đến nơi rồi.”
Thượng Dương chỉ có thể nói: “Chờ tìm được Lưu Vệ Đông rồi, cho dì Ngô một câu trả lời rõ ràng, đến lúc đó nhớ nói một tiếng với tôi, tôi cũng không chắc mình sẽ nhớ đến nữa.’’
Kim Húc nói: “Được.”
Không khí trở nên có chút lạnh nhạt.
Tầm mắt của Viên Đinh đảo quanh hai vị sư huynh, nhịn không được nói: “Hai anh không suy nghĩ nên thêm bạn WeChat sao?”
Vì thế Thượng Dương thuận thế mở ra mã QR, để Kim Húc quét.
“Vậy không phải là được rồi sao?’’Viên Đinh cảm thấy mình đã làm một chuyện rất tốt, nói, “Chuyện không vui trước kia, các anh xem như bỏ qua đi, em thấy hai người bây giờ cũng cùng nhịp với nhau rồi nha, về sau có rảnh rỗi thì thường xuyên liên hệ với nhau nhiều thêm một chút a.”
Thượng Dương chấp nhận yêu cầu kết bạn của Kim Húc xong thì im lặng cúi đầu ăn mì.
Kim Húc click mở hình đại diện WeChat của Thượng Dương, là một con mèo không kiên nhẫn mà híp mắt: Nói xong chưa tôi muốn ngủ.jpg
Hắn lại nhìn chủ nhiệm Thượng đang thong thả ung dung ăn mì, không kiềm chế được bật cười, hình đại diện này còn thật sự giống với người thật quá nha.
Viên Đinh nói: “Kim sư huynh, lúc nào có rảnh đến Bắc Kinh tìm chủ nhiệm Thượng chơi nhớ cũng thuận tiện gọi em luôn nha.”
“Được.

Thật đúng là muốn đi.” Kim Húc nói, “Trong cục bảo tôi đi học rèn luyện, còn chưa có ấn định thời gian cụ thể, đại khái chắc là khoảng cuối năm.”

Ga xe lửa thành phố Bạch Nguyên, quảng trường trước nhà ga.
Muốn vào trạm phải quẹt thẻ căn cước nên Kim Húc chỉ đưa bọn họ đến nơi đây.
Viên Đinh xếp hàng để lấy vé, trở về còn phải thanh toán lại với phòng thu chi.
“Cuối năm gặp.” Thượng Dương nói, “Chờ cậu đến Bắc Kinh, có việc gì cần hỗ trợ thì cứ nói.”
Kim Húc rũ mắt, tầm mắt rơi vào một chiếc cúc áo gió màu đen của Thượng Dương, trong miệng nói: “Nhất định, sẽ không khách sáo với cậu đâu.”
Thượng Dương băn khoăn mãi ở trên đường đến nhà ga, vẫn là nhân lúc trước khi đi nói lời xin lỗi với hắn: “Xin lỗi, thật sự tôi cũng không muốn lừa cậu đâu.”
Kim Húc nói: “Không sao, tôi hiểu, tính chất công việc này của cậu vốn rất dễ làm mất lòng người khác mà.”
Thượng Dương nghĩ nghĩ, nói: “Công việc ở đồn công an bận rộn, cậu phải chú ý giữ gìn thân thể…… Lúc trước rốt cuộc là bệnh gì, cậu cũng chưa từng nói.”
“Bệnh vặt thôi, đã khỏe rồi.” Kim Húc giương mắt, nói, “Cậu chú ý tay cậu đấy.

Cậu cũng thật là, một người lịch sự như vậy, sao có thể để viêm gân như thế?”
Thượng Dương nghĩ thầm, đây là đang quan tâm hay là chửi tôi đấy?
Kim Húc nói: “Có người yêu chưa? Sao người yêu của cậu lại không chiếu cố tốt cho cậu như vậy?”
Thượng Dương nói: “Vẫn còn cô đơn, bận lắm, không có thời gian.”
Kim Húc gật gật đầu: “Vậy là được rồi.”
Thượng Dương: “?”
Kim Húc cười nói: “Với tính tình này của cậu, buông tha cho con gái nhà người ta đi.”
Thượng Dương im lặng nói: “Ân, cậu tự lo cho mình trước đi.”
Tạm biệt Kim Húc đi vào nhà ga, hai người đợi ở đại sảnh chờ soát vé.
Lần này chuyến tàu đầu K dừng ở Bạch Nguyên đến trễ, khi đến Bạch Nguyên trạm bị muộn hơn nửa giờ so với dự kiến.
Viên Đinh đang chơi game, Thượng Dương cũng nhàm chán mà lướt di động, tin nhắn thoại của mẹ anh đã được tích lũy kha khá trong vài ngày.

Có hơn một chục chấm đỏ nhỏ, mỗi chấm tầm bốn mươi đến năm mươi giây.
Mấy ngày nay bà lại tự sắp xếp xem mắt cho Thượng Dương, mọi chuyện đã chuẩn bị xong rồi, chỉ còn chờ Thượng Dương trở về thôi.
Vào hai năm trước khi Thượng Dương 28 tuổi, vẫn chưa một lần nói chuyện tình yêu.

Mẹ của anh liền lo lắng sốt ruột thay cho con trai, chỉ sợ nếu để mặc anh thì tỷ lệ anh không tìm được bạn gái là rất lớn.
Vì thế liền bắt đầu không ngừng hỏi thăm bạn bè, mời người giúp đỡ tìm con dâu cho bà.
Bà cũng từng là công an, sau khi về hưu thì vẫn còn mối quan hệ rộng rãi, đối với việc con trai bận cái gì, bận đến mức nào, có thể nói là rõ như lòng bàn tay, luôn có thể xác định được thời gian nghỉ ngơi của Thượng Dương mà sắp xếp cho anh một hoặc nhiều cuộc xem mắt.
Cô gái lần này bà tìm được là một người bằng tuổi, trình độ học vấn, đơn vị công tác và sở thích đều được gửi đến cho Thượng Dương, ý tứ của ba anh với đối tượng xem mắt lần này cũng rất hài lòng, gửi tư liệu trước bảo Thượng Dương xem qua, nếu không có ý kiến gì thì khi trở về lập tức có thể gặp được người thật.
Thượng Dương nghe thấy thì vẻ mặt chết lặng, không muốn trở về một chút nào, thật hận không thể lập tức nhận được điện thoại của cấp trên, lại cử anh đến chỗ nào đó công tác mấy tháng thì hơn.
Bất quá, chắc hẳn mẹ của anh cũng đã nghe ngóng được, biết rõ vòng nghỉ luân phiên của anh sau khi kết thúc chuyến công tác này, từ đây đến chuyến công tác kế tiếp thì ít nhất cũng sẽ được nghỉ ngơi một hai tuần.
Cuối cùng thông báo của nhà ga cũng vang lên, đoàn tàu bọn họ đi sắp mở cửa soát vé.
Lúc này Kim Húc gửi đến tin nhắn WeChat, là câu khách sáo chúc lên đường bình an.
Thượng Dương hỏi: 【Tài xế xe buýt nói như thế nào? 】
Kim Húc: 【 Một lời khó nói hết, tóm lại lần này tôi gặp phiền phức rồi.


Viên Đinh nói: “Chủ nhiệm, phải đi rồi.”
“Chờ một lát.” Thượng Dương đi đến bên cạnh, cách xa đám người xếp hàng soát vé một chút, bấm số gọi cho Kim Húc, hỏi, “Tình huống như thế nào? Lưu Vệ Đông thật sự xuống xe giữa đường sao?”
“Đúng vậy, vừa ra khỏi nội thành thì gã liền nói với tài xế là mình quên đồ, sau đó xuống xe.

Hơn nữa,” Giọng điệu Kim Húc trở nên ngưng trọng, nói: “Một giờ trước có người báo công an, vùng ngoại thành phát hiện một bộ thi thể nam.”