Kim Gia Hiên Đi Nơi Nào

Chương 43-44




Chương 43:


Khúc Liệu Nguyên còn chưa rõ tại sao phải đi ăn món Nhật, sau khi nghe Thượng Dương giải thích một phen thì anh ta mới biết đây có lẽ là nhà hàng Nhật mà An Nhiên đang làm công, vết mù tạc dính trên chữ trong thư đe dọa đều đang chỉ về hướng đôi tình nhân sinh viên Diêm Hàng và An Nhiên này.
Đi đến nhà hàng Nhật kia ăn cơm, nhân tiện còn có cơ hội tiếp xúc chính diện với An Nhiên thêm một lần nữa a.
Diêm Hàng ngụy trang cực tốt, có thể nói sơ hở duy nhất chính là biểu hiện khác thường của người bạn gái An Nhiên này mà thôi.
Chính vì không có chứng cứ trực tiếp có thể chứng minh gã phạm tội, cho nên An Nhiên là một bước đột phá, nếu cô ta chịu nói thêm về tình hình thực tế một chút, thì có lẽ sẽ cung cấp thêm một số manh mối mà các công an còn chưa nắm giữ được.
“Chủ ý này thật không tệ, một công đôi việc.” Thượng Dương than thở, nói, “Thứ duy nhất bị tổn thương chỉ có túi tiền của tôi thôi.”
Khúc Liệu Nguyên ngượng ngùng vì chiếm được lợi lớn như vậy, nói: “Hay chúng ta AA(cưa đôi) đi? Hoặc là đi ăn MacDonald lót dạ trước, đến lúc đó ở nhà hàng Nhật có thể ăn ít một chút.”
Kim Húc không thích tiệm thức ăn nhanh nước ngoài, nói: “MacDonald khó ăn lắm, vẫn là đi ăn mì thịt bò đi.”
Thượng Dương gọi điện thoại đặt ba chỗ trong nhà hàng Nhật, rồi nhìn hai người bọn họ nói: “Đừng lộn xộn nữa, cũng không cần AA, cứ chọn món Nhật đi, chủ nhiệm Thượng của các cậu có tiền.”
Thật ra cũng không phải là tiền lương của chủ nhiệm Thượng cao bao nhiêu, chẳng qua là ngoại trừ tiền thuê nhà thì anh cũng không có chi tiêu gì lớn cả.
Ăn cơm đã có nhà ăn của đơn vị, hằng ngày đi làm thì mặc đồng phục, vì tính chất của công việc, khi đi công tác trong âm thầm đều yêu cầu cần phải cố gắng ăn mặc cho thật khiêm tốn, màu sắc đơn điệu thì không nói, còn phải tránh xa các thương hiệu xa xỉ nha.
Nghiêm túc mà nói, anh nuôi một chú chó, tiền tốn ở trên người chú chó có khi còn nhiều hơn cả bản thân của anh nữa.
Mời khách một lần thế này, thì anh vẫn có thể mời được.
Nhà hàng Nhật.
Bọn họ chọn chỗ ngồi ở trong sảnh lớn.
Mới vừa ngồi xuống, Kim Húc liền nói khẽ với Thượng Dương, nói: “Tôi thấy An Nhiên, có lẽ cô ta cũng thấy cậu nên liền trốn ra phía sau rồi.”
Thượng Dương nói: “Khoan hãy đụng đến cô ta, dọa người chạy mất lại càng không tốt.”
Khúc Liệu Nguyên còn chưa gặp qua An Nhiên, nói: “Trông cô ta như thế nào?”
“Mắt to, rất xinh đẹp.” Thượng Dương mở lịch sử trang web trên điện thoại, tìm web có hình lúc trước, khi An Nhiên còn tham gia hoạt động trong trường học đưa cho Khúc Liệu Nguyên xem.
Khúc Liệu Nguyên nói: “Thật sự rất đẹp a.

Đây là website trường đại học của bọn họ sao?”
Thượng Dương gật gật đầu, nói: “Gọi món trước đi? Tôi đói quá.”
Khi hai người bọn họ nói chuyện, Kim Húc đã xem qua thực đơn, hắn khép lại ném cho Thượng Dương, nói: “Xem không hiểu mấy thứ này là cái gì, không gọi được, cậu gọi đi.”
Thượng Dương nói: “Sao tôi biết khẩu vị của cậu chứ?”
Khúc Liệu Nguyên thông hiểu nói: “Khi lần đầu tiên tôi đi ăn món Nhật cũng không hiểu, anh tôi gọi cái gì thì tôi ăn cái nấy a.”
Kim Húc nói: “Ừm, đúng rồi, Dương ca gọi cái gì thì em ăn cái nấy.”
Thượng Dương: “……”
Khách đến ăn dần dần nhiều lên, An Nhiên không thể luôn trốn tránh ở phía sau được, cô ta cũng phải đi qua đi lại ở trong đại sảnh để phục vụ khách đến dùng bữa tối, nhưng trước sau cô ta vẫn luôn cố ý tránh đến gần ba người Thượng Dương.
Hiện tại ba người họ cũng không rảnh để ý tới cô ta, bọn họ ăn đến hết sức chuyên chú, giữa trưa chỉ tùy tiện đối phó cho qua bữa, nhất là Thượng Dương, từ cơm sáng đến bây giờ cũng chỉ uống có một ly cà phê Starbucks do Bách Đồ mời mà thôi.

Kim Húc hỏi Thượng Dương liên tục: “Đây là cái gì? Ăn như thế nào? Cái này lại là cái gì? Làm sao ăn nó được?”
Thượng Dương vừa chiến đấu với đồ ăn còn phải dạy người ta chiến đấu với đồ ăn, mà từ từ, hình như anh nhìn thấy ý cười trong mắt của người này nha, rõ ràng lại đang cố ý trêu chọc anh đây mà.
Vì thế, anh không ở để ý tới Kim Húc nữa, Kim Húc tiếp tục hỏi, anh liền nghiêng mặt sang một bên.
Kim Húc nói: “Dương ca hẹp hòi quá.”
Thượng Dương không thể nhịn được nữa, nói: “Húc ca à, đừng có giả vờ mềm yếu nữa được không?”
Anh nhỏ hơn Kim Húc một tuổi, khi bị Kim Húc gọi như vậy thì luôn có cảm giác kỳ quái, ý vị trong giọng điệu của Kim Húc không giống như giữa những người đàn ông đùa giỡn với nhau, mà luôn có một cổ gợi dục ở bên trong.
Kim Húc cười nheo đôi mắt lại, nói: “Cậu gọi tiếng ca nghe thật là êm tai.”
Thượng Dương: “……”
Kỳ quái thật!
Anh dùng ánh mắt cảnh cáo Kim Húc đừng có trắng trợn như vậy, bản thân lại chột dạ liếc trộm Khúc Liệu Nguyên ngồi bên cạnh.
Khúc Liệu Nguyên người ta vẫn đang vừa ăn vừa vùi đầu vào điện thoại, hoàn toàn coi hai người bên cạnh như hai luồng không khí, không đếm xỉa tới sự tương tác “kỳ quái” của hai người bọn họ.
Sau khi ăn gần xong, Thượng Dương gọi phục vụ đến nhờ người ta hỗ trợ: “Làm phiền cậu, có thể mời nhân viên phục vụ tên An Nhiên đến đây một chút, có được không?”
Một lát sau, An Nhiên đi đến bàn của bọn họ, cô ta đứng ở bên cạnh bàn, không đợi Thượng Dương mở miệng, liền nói: “Chuyện buổi sáng, tôi đã xin lỗi anh rồi, việc đó cũng không tạo ra ảnh hưởng gì cho anh, anh cần gì không thuận theo cũng không chịu buông tha, còn tìm đến nơi tôi làm việc thế này chứ?”
Khúc Liệu Nguyên đã nghe Thượng Dương nói qua chuyện buổi sáng, lập tức bất mãn nói: “Bạn học, là cô làm sai trước, sao còn bày ra vẻ mặt có lý chẳng sợ như thế này?”
Dáng vẻ của An Nhiên rõ ràng là đang cố gắng chống đỡ, khi bị Khúc Liệu Nguyên xé rách một chút, trên mặt gần như xuất hiện vẻ áy náy cùng mất tự nhiên, lập tức nói: “Xin lỗi, tôi đang làm việc, nếu tìm tôi là vì việc cá nhân thì thật sự không tiện.”
“Chắc cô có thời gian nghỉ ngơi chứ,” Thượng Dương nói, “Chúng tôi sẽ chờ đến thời gian nghỉ ngơi của cô, chỉ trò chuyện mấy câu đơn gian thôi?”
Hiện tại mới 6 giờ chiều, đến 10 giờ rưỡi tối thì nhà hàng này sẽ đóng cửa, vừa rồi anh đã hỏi qua nhân viên phục vụ khác, đối phương trả lời sau giờ cao điểm thì sẽ nghỉ theo ca, bọn họ sẽ thay phiên nghỉ ngơi, đại khái là mười lăm phút.
An Nhiên lạnh lùng từ chối, nói: “Thật sự không tiện đâu, cũng không có gì để nói hết.

Cảm ơn quí khách đã đến, không còn chuyện gì thì tôi đi làm việc đây.”
Cô ta khom lưng chào ba vị khách rồi xoay người rời đi.
Khúc Liệu Nguyên nói: “Cô ta không chịu phối hợp rồi.”
Thượng Dương nói: “Mắt cô ta có hơi sưng.

Lúc sáng tôi ở nhà thuê thấy cô ta khóc, thời gian đã qua lâu như vậy rồi, mà bây giờ vẫn còn có thể nhìn ra dấu vết từng khóc như thế, đại khái có lẽ là sau khi tôi rời khỏi thì cô ta đã khóc rất lâu đi.”
“Diêm Hàng đánh cô ta sao? Hoặc là dùng bạo lực lạnh(*)?” Khúc Liệu Nguyên từng nghe hai người bọn họ nói qua một chút về quan hệ tình cảm có hơi phức tạp của đôi tình nhân này, nói, “Cô ta hấp tấp vu khống cậu quấy rối tình d.ục mình, Diêm Hàng cho rằng vì chuyện này sẽ khiến cho công an nghi ngờ bọn họ, gã dùng cái này để chỉ trích bạn gái của mình, bạo hành hoặc là bạo lực lạnh với cô ta.

Không phải các cậu còn phỏng đoán, cho rằng cô ta có hơi sợ Diêm Hàng sao?”
(*) Bạo lực lạnh là bạo hành vô hình không để lại tổn thương trên da thịt, nhưng nó vẫn gây ra tổn thương mà mắt thường không thể nhìn thấy đối với người bị bạo hành.

Thượng Dương nói: “Cũng không phải là đơn thuần sợ hãi, tôi miêu tả không chính xác lắm…… Chỉ là tôi có thể hiểu chủ nhiệm lớp của cô ta tại sao lại dùng câu ‘con dâu nuôi từ bé’ để hình dung về mối quan hệ của cô ta và Diêm Hàng.

Đúng như Kim Húc đã nói, đó là một dạng khác của PUA.”
“Tôi suy đoán,” Kim Húc nói, “Gã thông qua hình tượng nào đó mà bản thân đắp nặn lên để lôi kéo sự đồng cảm của An Nhiên đối với gã, cũng không cho rằng đây là tình yêu.

Sau đó lại thông qua một ít thủ đoạn, không ngừng tăng mạnh việc tẩy não và khống chế đối với An Nhiên.

Cuối cùng khiến cho An Nhiên sẵn lòng vì gã mà bỏ ra vô điều kiện, phục tùng ý muốn của gã, cam tâm tình nguyện dâng hiến cùng gìn giữ không có giới hạn cuối cùng.”
Khúc Liệu Nguyên nói: “Không phải gã cũng một lòng với An Nhiên sao? Gã không giống với mấy thằng đàn ông PUA lừa tiền lừa sắc bình thường a.

Nếu thích con gái nhà người ta, thì không thể yêu đương cho đàng hoàng sao, tại sao phải làm vậy với con gái nhà người ta chứ?”
“Cảm giác an toàn bị thiếu hụt nghiêm trọng, mong muốn khống chế đã đến mức vặn vẹo trong tâm lý,” Kim Húc nói, “Đem bạn gái chăm sóc dạy dỗ thành rối gỗ giật dây, cũng giống như việc đe dọa Bách Đồ vậy, có thể khiến cho loại người này sinh ra cảm giác thỏa mãn không bình thường.”
Khúc Liệu Nguyên như suy tư gì đó rồi nói: “Dục v0ng khống chế…… đúng thật là rất khó khắc phục.”
Thượng Dương nói: “Kỳ thật mỗi người đều có ít nhiều dục v0ng khống chế này.

Khi dục v0ng khống chế ở mức độ thông thường, là hy vọng có thể nắm trong tay cuộc đời của mình.

Còn ở mức độ không bình thường thì sẽ nhiều hơn, người chồng hoặc người vợ muốn kiểm soát bạn đời của mình, cha mẹ muốn kiểm soát con cái, dùng ý muốn của mình áp đặt lên người khác …… Chính là, mỗi người đều là một cá thể độc lập.

Muốn dựa theo đường tắt riêng nào đó để sắp đặt hành động cùng với cuộc đời của người khác.

Đó không phải là thái độ đối với con người nữa.

Mà tựa như dựa theo sách hướng dẫn để vận hành thiết bị gia dụng trong nhà, là AI (trí tuệ nhân tạo) nghe mệnh lệnh, còn có máy bay không người lái mà anh của cậu đang nghiên cứu phát minh đi.

Tóm lại không phải là một con người hoàn chỉnh.

Trong lòng của mỗi người, không ai lại hy vọng bản thân mình sẽ bị coi như một thiết bị gia dụng, một cái AI (trí tuệ nhân tạo), một cái máy bay không người lái cả.”
Anh đã từng có loại trải nghiệm này, cha anh chính là một người có tính gia trưởng truyền thống mang theo dục v0ng kiểm soát mạnh mẽ.
Đêm trước khi tốt nghiệp vào tám năm trước, cuộc nói chuyện dài trong đêm hè ở trên sân thượng khi ấy, anh đã từng chia sẻ với Kim Húc về mối quan hệ không tốt giữa hai cha con anh.
Kim Húc nghĩ tới điểm này, nhẹ giọng nói: “Sẽ không ai lại đối với cậu như vậy nữa đâu.”
Thượng Dương nói: “Là tôi đã học được cách phản kháng.”
Khúc Liệu Nguyên cũng biết một ít, nói: “Hiện tại câu và cha cậu vẫn không nói chuyện với nhau sao? Cũng đã nhiều năm rồi?”
“Không đến mức như vậy, gặp mặt cũng sẽ chào hỏi.” Thượng Dương nói, “Sao ông ấy có thể nói chuyện với tôi chứ?”
Kim Húc nói: “Cứ ở chỗ này chờ An Nhiên nghỉ sao?”
Thượng Dương nói: “Ra bên ngoài chờ đi, đừng ảnh hưởng đến chuyện làm ăn của người ta.”
Khi thanh toán xong, anh tìm một cô gái có dáng vẻ trông giống trưởng nhóm phục vụ, hỏi đối phương thời gian nghỉ ngơi của nhân viên phục vụ được sắp xếp như thế nào, nghĩ đến lúc đó lại tìm An Nhiên để cố gắng nói chuyện thêm một chút.
Cô gái kia nhìn anh với vẻ nghi ngờ, nói: “Nhà hàng chúng tôi làm ăn đàng hoàng, không cung cấp mấy dịch vụ khác, vừa rồi tôi đã nhìn thấy anh tiếp cận cô ấy, xin đừng quấy rối nhân viên của tôi, còn như vậy tôi sẽ gọi bảo vệ đến đấy.”
Thượng Dương dở khóc dở cười nói: “Tôi không phải có ý này.”
“Bây giờ có muốn theo đuổi cô ấy thì cũng muộn rồi,” Nữ trưởng nhóm nhìn anh dáng vẻ đàng hoàng lịch sự, giọng điệu cũng thoáng hòa hoãn một chút, nói, “Người ta cũng đã có bạn trai rồi…… Tuy trông anh soái thật đấy, nhưng cũng không thể muốn làm gì thì làm, tiểu tam nam, anh không gánh vác nổi đâu.”
Thượng Dương giật mình, hỏi: “Cô có quen biết An Nhiên sao?”
Quản lý nói: “Cũng được.

Tiên sinh, các anh đã thanh toán hóa đơn rồi sao? Hiện tại chúng tôi rất bận, xin lỗi không có thời gian ở chỗ này nói chuyện phiếm với ngài đâu ạ.”
Thượng Dương đành phải nói: “Vậy nhờ cô chuyển lời giúp, tôi ở khu vực bên ngoài chờ cô ấy, khi đến thời gian nghỉ ngơi thì mời cô ấy ra gặp một chút.”
Trên sô pha ở khu vực chờ, bên này là khu hẹn trước, hiện tại cũng không có quá nhiều người đang chờ.
“Nếu cô ta không để ý tới chúng ta thì làm sao?” Khúc Liệu Nguyên nói.
“Cô ta phải tan tầm.” Thượng Dương nói, “Nếu không, hay là cậu về trước đi, tôi và Kim Húc sẽ chờ cô ta.

Lúc nãy thấy cô ta tỏ ra cứng rắn quyết liệt như thế, chỉ e cô ta sẽ không chịu nói quá nhiều với chúng ta đâu.”
Khúc Liệu Nguyên nói: “Tôi trở về nhà thì cũng chỉ một mình thôi.

Anh tôi phải tăng ca rồi, để tôi tăng ca cùng các cậu.

cũng không thể ăn chùa một bữa cơm đắt tiền của cậu như vậy được nha.”
Anh ta lấy di động ra, nói: “Vừa rồi lúc ăn cơm, tôi xem website chính thức của trường đại học, phát hiện có rất nhiều ảnh chụp của Diêm Hàng, dáng dấp của tiểu tử này còn rất suất, mi thanh mục tú nữa chứ.”
Khúc Liệu Nguyên mở mấy bài đăng về những người đoạt giải trong một cuộc thi khoa học kỹ thuật trên bảng tin của website chính thức, Thượng Dương và Kim Húc cũng cúi đầu xem.
Diêm Hàng thật sự đúng là giành được không ít giải thưởng nga.

Cuộc thi gần đây nhất, cũng đoạt giải thưởng, hình như được tổ chức vào mùa hè.
Trong đám nam sinh viên ngành kỹ thuật, nam sinh này soái đến tương đối vượt trội.


Bất quá lại không thích cười, nhìn biểu tình có chút cứng nhắc, vào mùa hè cũng không sợ nóng mà mặc áo sơmi dài tay, một hàng nút cũng chỉ cởi bỏ một nút.
Biểu cảm trong tấm hình nào cũng đều là lạnh nhạt nhìn chăm chú vào ống kính.

Một tấm hình thì không sao, có thể nói người được chụp không có cảm xúc gì với ống kính.

Nhưng mỗi tấm hình này đều là như thế, đây lại là khoảnh khắc hạnh phúc vì đã giành được giải thưởng a.

Nếu xem liên tục nối liền nhau sẽ trực tiếp làm cho người xem cảm thấy rằng người này có lẽ cũng chẳng vui sướng gì.
“Các cậu nói xem, Diêm Hàng này là một sinh viên bình thường, gã chung quy sẽ không tới nổi đã học một khóa PUA luôn đó chứ?” Khúc Liệu Nguyên thuận miệng nói chuyện với hai người họ, “Gã yêu đương với An Nhiên chỉ mới hơn một năm, nghe mấy bạn học của gã nói gã chưa từng có kinh nghiệm yêu đương gì, nhưng kỹ thuật PUA này chẳng phải là cần dày công toi luyện hay sao?”
Thượng Dương nói: “Chủ nhiệm lớp của gã, còn có bạn thân của An Nhiên cũng đều nói, An Nhiên là bạn gái đầu tiên của Diêm Hàng.”
Khúc Liệu Nguyên nói: “Vậy gã này rất có thể là một thiên tài về lĩnh vực PUA rồi.”
“Không nhất định.” Kim Húc nói, “Chủ nhiệm lớp, bạn thân, bạn học, đều là những người có liên quan đến đại học, nếu trước đại học gã đã từng thí nghiệm phương thức PUA này lên trên cô gái khác thì sao? Tôi đồng ý với cách nói của lớp trưởng, đã hơn một năm, còn là bạn gái đầu tiên, nếu có thể làm được như vậy thì gã này thật sự đúng là thiên tài.”
Thượng Dương nói: “Ý của cậu là rất có thể An Nhiên không phải là người bị hại đầu tiên.”
Người đầu tiên, hoặc là hơn một người, có thể sẽ là ai đây?
“Có đồng nghiệp nào quen ở Quảng Châu không?” Kim Húc nói, “Tôi nhớ có một người ở cách vách ký túc xá chúng ta, là trở về Quảng Đông công tác thì phải.”
Thượng Dương nháy mắt đã hiểu, nói: “Cậu ta công tác ở Thẩm Quyến.

Nhưng tôi cũng có người quen khác ở Quảng Châu, là một sư đệ khóa dưới, cậu ta được phân đến phân cục khu Hoa Đô, để tôi liên hệ một chút xem cậu ta có thời gian giúp đỡ hay không.”
Kim Húc lại bỗng nhiên phóng ra trào phúng: “Sư đệ đương nhiên sẽ giúp cậu rồi, lúc cậu còn đi học giỏi nhất là làm cho các sư đệ thích mà.”
Thượng Dương: “……”
Khúc Liệu Nguyên mờ mịt nói: “Hai người các cậu nói chuyện gì mà nghe bí hiểm thế, Quảng Châu làm sao? Sư đệ cái gì?”
Thượng Dương nói: “Diêm Hàng có một chị gái học đại học ở Quảng Châu, nhớ không?”
Khúc Liệu Nguyên nói: “Các cậu cảm thấy cô chị gái này từng bị Diêm Hàng PUA sao? Tại sao?”
Thượng Dương đi đến một bên gọi cho sư đệ đang công tác ở khu Hoa Đô Quảng Châu.
“Đây là hai chị em không cùng huyết thống, từ nhỏ đã không sống cùng nhau,” Kim Húc nhìn Khúc Liệu Nguyên nói, “Sau khi trưởng thành, khi cô chị này đến Bắc Kinh chơi, vậy mà lại đến tìm Diêm Hàng.

Tính cách của tiểu tử Diêm Hàng này cũng không phải là kiểu người rộng rãi hiếu khách, lúc ấy An Nhiên còn hiểu lầm cô ta là bạn gái cũ của Diêm Hàng nữa.

Nếu thật sự là chị em ở chung bình thường, sẽ không dễ dàng phát sinh ra loại hiểu lầm thế này.”
Khúc Liệu Nguyên nói: “Vậy có liên quan gì đến chuyện chúng ta muốn đột phá từ chỗ của An Nhiên?”
Kim Húc thật phục mạch não thẳng tắp của anh ta, nói: “Muốn phá vỡ sự tẩy não của Diêm Hàng đối với An Nhiên, có thể làm cho cô ta biết, cô ta hoàn toàn không phải là nữ sinh duy nhất mà Diêm Hàng yêu, như vậy có phải là sẽ càng trực tiếp hơn không?”.


Chương 44:



Đã qua giờ cao điểm, trong nhà hàng Nhật không còn nhiều khách lắm, cho nên nhóm nhân viên phục vụ cũng không còn quá bận nữa, có thể thay phiên nghỉ ngơi rồi, bất quá An Nhiên cũng không ra ngoài gặp bọn họ.
10 giờ rưỡi tối nhà hàng sẽ đóng cửa, dù trốn tránh thế nào thì cô ta cũng phải tan làm thôi.
Khúc Liệu Nguyên là người có tính tình hiếu động, ngồi chờ lâu liền cảm thấy nhàm chán.

Bên cạnh nhà hàng này có một cái trung tâm mua sắm lớn, cho nên anh ta muốn đi dạo một chút.
Thượng Dương nói: “Tôi không đi đâu, bên này yên tĩnh hơn, còn phải chờ học đệ trả lời nữa.”
Kim Húc cũng nói: “Tôi cũng không đi.”
Khúc Liệu Nguyên nói: “Vậy các cậu ngoan ngoãn ngồi chờ đi, một chút nữa lớp trưởng soái ca sẽ mang đồ ăn ngon về cho các cậu nha.”
Vậy là chỉ còn lại Thượng Dương và Kim Húc ngồi chờ trên ghế sofa trong khu vực chờ của nhà hàng Nhật.
Kỳ thật, Thượng Dương cũng cảm thấy nhàm chán, nhưng hôm nay anh đã chi tiêu quá khả năng rồi.

Lỡ như đi dạo một vòng trong trung tâm thương mại, rồi nhìn thấy thứ gì đó vừa ý lại phải chi tiền a.

Chỉ là lời này nói thẳng ra thì không hay, Khúc Liệu Nguyên nghe xong nhất định lại muốn chia AA tiền ăn hôm nay với anh nữa.
Anh tựa lưng vào ghế sofa, mấy người bọn họ ra khỏi nhà từ sáng sớm nên bây giờ cũng cảm thấy rất mệt a.
Kim Húc lại không giống như anh và Khúc Liệu Nguyên, đã đợi hơn nửa ngày như vậy, cũng không nhìn ra vẻ mỏi mệt, lại tuyệt nhiên không lộ ra một chút ý tứ nhàm chán nào vì phải chờ lâu nga.
Thượng Dương nói: “Cậu kiên nhẫn thật đấy.”
“Lần này cũng không phải chờ quá lâu mà, ở đây còn có sofa thoải mái như vậy nữa.” Kim Húc nói, “Cũng không khác khi ở nhà nghỉ ngơi là mấy.”
Thượng Dương đoán trước kia khi phá án, hắn nhất định đã có rất nhiều kinh nghiệm ngồi chờ người bị tình nghi hoặc là nhân chứng rồi, không nhịn được tò mò hỏi: “Thời gian cậu chờ dài nhất là bao lâu?”
Kim Húc nói: “Sáu năm.”
Thượng Dương: “? Tôi không nhớ rõ Bạch Nguyên của các cậu lại có vụ án nào kéo dài lâu như vậy a?”
Kim Húc nói: “Từ khi tốt nghiệp, cho đến khi gặp lại cậu, chờ mất sáu năm.”
Thượng Dương: “……”
Anh biết rõ cảm giác hiện tại của anh đối với Kim Húc là cái gì, vừa có cảm giác ngưỡng mộ năng lực xuất sắc giữa những người cùng nghề, lại có cảm giác kính phục dành cho người đã không bị khuất phục mà lại kiên trì từng bước một đi lên từ dưới đáy thung lũng.

Đó còn là sự rung động đối với đối tượng mà bản thân mình sắp góp phần thúc đẩy, cũng như phát triển thành một giai đoạn tình cảm mới đâu.
Anh sẽ có lúc tò mò muốn biết Kim Húc nghĩ như thế nào về anh.

Hình tượng của anh ở trong lòng Kim Húc lại là như thế nào.

Sao hắn có thể nhớ anh lâu đến vậy, sao hắn có thể mang theo nỗi nhớ dài dằng dặc ấy mà chịu đựng một mình vậy.
Trong mấy năm đi học kia, tất cả nam sinh đều phải cắt tóc húi cua.

Phải tham gia tập huấn cả ngày nên mỗi người đều phơi thành làn da ngăm đen, trên người thì mặc đồng phục đội mũ, ngay đến mẹ ruột cũng không cách nào nhìn ra ngay là nhóc con nhà mình được a.

Có thể đẹp ở chỗ nào chứ?
Kim Húc lấy di động ra xem thời gian, nói: “Uống nước không? Tôi đến xe lấy bình giữ ấm cho cậu.”
Thượng Dương nói: “Không cần, buổi tối tôi uống ít nước lắm.”
Anh lại hỏi: “Sao không nói tiếp chuyện lúc nãy đi?”
Kim Húc: “……”
Thượng Dương nói: “Năm kia, khi tôi đến Bạch Nguyên, cậu có vẻ không cao hứng lắm, với lại, cậu cũng đâu có nói nhiều với tôi đâu.”
Kim Húc nói: “Lúc đó, cứ y như tôi đang nằm mơ vậy, một tiếng động lớn cũng làm tôi sợ đến tỉnh lại.

Hơn nữa, ngày đó tôi còn xấu như thế, đứng nói chuyện với cậu bộ tôi không cảm thấy mất mặt sao.”
“Tôi không nhớ rõ khi đó trông cậu như thế nào,” Thượng Dương nghĩ nghĩ, thẳng thắn thành khẩn, nói, “Bao gồm cả thời điểm học đại học, hình như trước kia tôi cũng không quá chú ý đến khuôn mặt của cậu nha.”
Kim Húc nói: “Lời nói làm tổn thương người khác như vậy mà cậu cũng nói ra được, cậu có còn là người không hả?”
Thượng Dương cười rộ lên, nói: “Theo như cách cậu nói thì tôi là thẳng nam nha, mà đã là thẳng nam thì ai lại để ý một người đàn ông trông như thế nào chứ.”
Kim Húc cũng cười cười, nói: “Được rồi.

Hiện tại để ý sao?”
Thượng Dương nói: “Quá để ý đi chứ.”
Nếu không thì sao anh lại dựa vào ký ức mơ mơ hồ hồ lúc say rượu, liền vô cùng tin tưởng cho rằng đêm trước khi rời khỏi Bạch Nguyên, anh nhất định đã thấy sắc nảy lòng tham, cưỡng hôn Kim Húc a.
“Trước kia tôi còn không phát hiện ra chính mình có bản tính đặc thù này, tôi thật sự đúng là nhan cẩu a.” Thượng Dương tự giễu cười, lại nghĩ tới một người, nói, “Bà chủ mở cửa hàng hoa ở Bạch Nguyên kia, Tôn…… Tôn cái gì đó, sau đó cậu có gặp lại cô ta không?”
Kim Húc nói: “Tôn Lệ Na, tên cũng không nhớ rõ, lãnh đạo vô tình thật đấy.”
Nói móc thì nói móc, nhưng giọng điệu lại rõ ràng rất hài lòng vì Thượng Dương không nhớ rõ tên người phụ nữ đã có chồng mang bộ dạng lả lướt kia.

“Khi cô ta gặp tôi còn hỏi thăm cậu, rất có ý tứ kia với cậu đấy.” Kim Húc nói.
“Sao tôi lại cảm thấy cô ta có ý với cậu nhỉ?” Thượng Dương nói.
Kim Húc cũng không kiên trì, ngược lại nói: “Sao, cậu ghen à?”
Thượng Dương: “……”
Kim Húc nhìn mặt anh, trong ánh mắt có chút ý cười, là kiểu trêu chọc: “Cậu không thừa nhận tôi cũng biết rồi.”
“Cái này thì có gì phải ghen chứ,” Ngừng mấy giây, Thượng Dương giống như khiêu khích nói một câu, “Tôi cũng có ý đó với cậu đấy.”
Quả nhiên Kim Húc bại trận, nhanh chóng quay mặt sang chỗ khác, lỗ tai đỏ luôn một vòng.
Thượng Dương có chút thăm dò thói quen của Kim Húc…… Cợt nhả của người này y như cái lò xo, bạn yếu thì nó mạnh, dường như lúc nào cũng có thể nói ra lời trêu chọc, nhưng trên thực tế lại chính là một con hổ giấy đâu.
Học đệ công tác ở khu Hoa Đô Quảng Châu đã trả lời lại.
Thượng Dương cúi đầu xem di động, Kim Húc liếc mắt, nhìn thấy là tin nhắn thoại, nhưng Thượng Dương không có nghe, mà là chuyển thành văn bản để đọc, là một đoạn rất dài.
Sau khi xem xong, Thượng Dương trả lời bằng tin nhắn thoại nói: “Vất vả rồi, khi nào rảnh tới Bắc Kinh, sư huynh sẽ dẫn cậu đi chơi.”
Kim Húc nói: “Cậu ta làm việc nhanh như vậy à?”
Thượng Dương nói: “Trường học của chị gái Diêm Hàng cũng ở khu Hoa Đô, muốn tìm người bên trong khu vực quản lý của mình thì sẽ rất nhanh.

Tối nay học đệ này vừa vặn lại đang rảnh, cho nên cũng rất nhiệt tình hỗ trợ, còn đặc biệt đến trường đại học này, tìm được nữ sinh kia đang tự học nữa.”
Anh đơn giản đưa điện thoại cho Kim Húc, trực tiếp để Kim Húc xem thông tin học đệ mới gửi cho anh.
Trong quá trình Kim Húc xem, học đệ kia đã trả lời bằng tin nhắn chữ cho Thượng Dương: Học trưởng có rảnh tới Quảng Châu chơi a, đã lâu không gặp rồi, thật là nhớ quá đi.
Kim Húc nói: “Học đệ nói cậu ta nhớ cậu kìa.”
Thượng Dương: “……”
Xem xong chuyện đứng đắn, Kim Húc đưa điện thoại cho anh, nói: “Hiệu suất rất cao, học đệ này không tồi.”
Thượng Dương nói: “Dáng dấp cũng rất tuấn tú.”
Kim Húc nói: “Soái cỡ nào?”
Thượng Dương nói: “Không hình dung được.

Bất quá, người ta là thẳng đấy, năm trước đã kết hôn rồi, cậu đừng có mà nhớ thương nga.”
Kim Húc: “……”

Thượng Dương nở nụ cười, giống như trêu chọc mà nhìn đối phương.
“Cậu biết không,” Kim Húc chỉ có thể bất đắc dĩ cười, nói, “Tôi vẫn luôn cảm thấy cậu có một chút loại khí chất như vậy.”
Thượng Dương ngạc nhiên nói: “Là loại khí chất nào?”
Kim Húc nói: “Không hình dung được.

Vô cùng câu dẫn khiến phái nam nhớ thương.”
Thượng Dương: “…… Nói hươu nói vượn.”
Kim Húc nói: “Vậy cậu cứ coi như tôi hươu nói vượn đi.

Biết tôi là một trong số đó là được rồi.”
Khúc Liệu Nguyên đã trở lại, còn mang theo mấy con thú nhồi bông nhỏ trong máy gắp thú, mua ba ly Hey Tea, còn cầm theo một cái túi mua hàng Watsons.
“Cậu có thu hoạch không nhỏ a.” Thượng Dương không biết nên đánh giá lớp trưởng Khúc thế nào nữa, nói, “Chỉ có một mình mà cũng chơi đến vui như vậy sao.”
Khúc Liệu Nguyên ngồi xuống, mang Hey Tea chia cho bọn họ, hàm hồ nói: “Ừm.”
Kim Húc nói: “Có phải ca của cậu đến rồi hay không?”
Khúc Liệu Nguyên kinh hãi: “Sao cậu biết được?”
Kim Húc không để ý tới anh ta, sờ sờ một trong ba ly đồ uống, rồi chọn một ly tương đối nóng cho Thượng Dương.
Thượng Dương nói: “Ca của cậu ở đâu? Về nhà rồi à?”
Khúc Liệu Nguyên nói: “Ở dưới tầng hầm a, chờ tôi làm việc xong thì cùng nhau về nhà.”
Thượng Dương nói: “Vậy cậu về trước đi, đừng để ca phải đợi, còn không đến mấy tiếng nữa thôi.”
“Huống chi An Nhiên cũng chưa chắc muốn phản ứng với chúng ta, không cần phải chờ đến uổng công.” Kim Húc cũng nói, “Thay tôi chào một tiếng với ca.”
Toàn thể ký túc xá bọn họ đều vẫn luôn gọi anh nhà người ta theo Khúc Liệu Nguyên là “Ca”.
Khúc Liệu Nguyên đưa túi Watson cho hắn, nói: “Ca tôi nói tối nay tám mươi phần trăm là cậu sẽ ngủ ở nhà của Thượng Dương, cho nên bảo tôi mua bàn chải đánh răng, còn có chút đồ dùng cá nhân cho cậu này.”
Thượng Dương: “……”
Kim Húc bình tĩnh tiếp nhận, nói: “Thay tôi cảm ơn ca a.”
Sau đó Khúc Liệu Nguyên xin lỗi, rồi ngượng ngùng rời đi.
Kim Húc mở túi kia ra nhìn nhìn, có đồ rửa mặt, lại còn có quần l0t dùng một lần nữa.
Hắn kéo miệng túi ra cho Thượng Dương xem một chút, nói: “Ca ấy cũng quá hiểu nhau rồi.”
Thượng Dương: “…………”
Anh quả thật là chưa nghĩ tới điểm này, chờ khi An Nhiên tan tầm, cho dù không để ý tới bọn họ, chỉ hơi kéo dài một chút thì cũng đã mười một mười hai giờ rồi.

Sau đó Kim Húc lại trở về khách sạn thì cũng quá xa đi, thật sự là sẽ rất muộn.
Ca ca nhà Khúc Liệu Nguyên là thần thánh phương nào thế, sao ngay đến chuyện này cũng nghĩ ra được vậy?

10 giờ rưỡi, nhà hàng Nhật đóng cửa, nhân viên phục vụ dọn dẹp bên trong rồi lục tục tan làm, qua mười phút cũng đã đi ra mấy đợt, đến lúc gần như không còn ai thì An Nhiên mới ra tới.
Nhưng cô ta không đi một mình, vị trưởng nhóm phục vụ kia đi cùng với cô ta.
Chính là cô gái lúc trước hiểu lầm Thượng Dương muốn tiếp cận An Nhiên, ước chừng hai sáu hai bảy tuổi, cô che An nhiên ở phía sau mình, cảnh giác mà nhìn Thượng Dương và Kim Húc nói: “Sao các anh còn chưa đi?”
Thượng Dương nói: “Cô hiểu lầm rồi, chúng ta chỉ là muốn cùng An Nhiên tìm hiểu một chút tình huống thôi.”
Trưởng nhóm phục vụ nói: “Có chuyện gì thì chờ ban ngày hãy nói!”
Thượng Dương đang muốn lấy giấy chứng nhận thân phận ra, Kim Húc đè lại vai anh rồi nháy mắt ra dấu với anh.

Anh không hiểu lắm, nhưng biết ý tứ của Kim Húc là muốn anh yên tâm nhường đường, “thả” An Nhiên và cô gái này đi.

Tuy rằng không rõ nguyên do, nhưng anh vẫn làm theo.
Trưởng nhóm phục vụ này lớn tuổi hơn một ít, ra xã hội cũng sớm, ngày thường luôn xem An Nhiên là em gái của mình.
Đối với chuyện An Nhiên nói mình bị khách hàng nam dây dưa, cô cũng tin tưởng, bởi vì An Nhiên rất xinh đẹp, trước kia đã từng gặp phải chuyện tương tự như vậy rồi.
Hai người đi phía trước, Kim Húc và Thượng Dương chậm rãi đi theo sau.
Bởi vì đều là đang đi đến bãi đổ xe, trưởng nhóm phục vụ cũng không xác định hai người này có phải là đang đi theo hai người các cô không, cho nên cô cảnh giác mà quay đầu lại nhìn mấy lần.
An Nhiên vốn dĩ muốn đến ven đường gọi xe trở về, trưởng nhóm phục vụ lại rất không yên tâm, kiên trì muốn đưa cô ta trở về, lôi kéo cô ta bước nhanh như bay, còn lấy bình xịt hơi cay từ trong túi của mình ra, nắm chắc ở trong tay.
Cuối cùng sau khi lên được xe, trưởng nhóm phục vụ mới nhẹ nhàng thở ra, cô lái xe đưa An Nhiên trở về nhà thuê của cô ta, rồi thả cô ta xuống ở ngay cổng của tiểu khu, sau khi nhìn thấy cô ta đi rồi thì mới quay xe lái về nhà mình.
Cửa sổ xe bị gõ một chút, cô quay đầu thì bất ngờ nhìn thấy vị khách đã “dây dưa’’ với An Nhiên ở nhà hàng Nhật.
Thượng Dương dán giấy chứng nhận công an ở trên cửa sổ xe cho cô xem.
Vẻ mặt của cô tràn đầy nghi ngờ, Thượng Dương lại mở ảnh chụp ở bên trong giấy chứng nhận cho cô xem, vẫy tay gọi Kim Húc tới, cũng lấy giấy chứng nhận ra cho cô xem qua.
Cô gái chỉ mở một khe hở trên cửa sổ xe, không có ý muốn xuống xe.
“Các anh muốn làm gì?” Cô hỏi.
“Chúng tôi đang điều tra một vụ án, không biết An Nhiên nói với cô như thế nào, chúng tôi chỉ là muốn tìm hiểu một chút về tình hình của người bạn trai của cô ta mà thôi.” Thượng Dương nói, “Đáng tiếc là cô ta không muốn phối hợp.

Cô có thuận tiện trả lời chúng tôi mấy vấn đề không?”
Cô gái nói: “Tôi không thân với bạn trai của em ấy, chỉ mới gặp qua vài lần.”
Thượng Dương nói: “Chỉ mấy vấn đề đơn giản thôi, không cần xuống xe, cứ như vậy trả lời cũng được.
Cô gái gật gật đầu: “Được, anh hỏi đi.”
11 giờ rưỡi.
Kim Húc lái xe, Thượng Dương ngồi ở ghế phó lái, xe đang chạy về hướng nhà của Thượng Dương.
“Cô gái này có chút thú vị,” Kim Húc nói, “Nhạy bén dũng cảm, còn rất có nghĩa khí.”
Thượng Dương nói: “Tôi hỏi cô ấy không sợ hãi chúng tôi thật sự là người xấu sao? Cô ấy nói, sợ chứ, nhưng là chị gái thì phải giúp đỡ em gái mới được.”