Ký Chủ Của Ta Là Ác Ma

Chương 144: Cưng Chiều Nữ Chính Tận Trời 14






Nhiễm Bạch giống như đang chờ đợi ai đó, con ngươi đen như mực khiến người nhìn vài hốt hoảng sợ hãi.

Không sai, cảm giác đầu tiên của Phong Lạc chính là, ký chủ muốn kiếm chuyện!
Bỗng nhiên, cửa sổ đột nhiên bị mở ra, ngay sau đó, một đôi tay xông ra.

Nhiễm Bạch nhếch miệng lên cười, đi đến bên cửa sổ, nhấc chân, mạnh mẽ nghiền ép một đôi tay.

Thanh âm lành lạnh mang theo ác liệt:
"A, anh trai thân yêu, dễ chịu không?"
Tô Dạ Hiên nắm thật chặt khung cửa sổ, sắc mặt âm trầm, ngoài cười nhưng trong không cười.

Hắn cơ hồ đã nghe được tiếng xương tay vỡ vụn, vì đau đớn mà trên trán thấm ra một tầng mồ hôi.

"Em gái có thể nhấc chân ra không?"
Nhiễm Bạch nhíu mày, cười nhẹ nhàng:
"Đương nhiên có thể.


"
Tô Dạ Hiên trong lòng bỗng nhiên dâng lên dự cảm không tốt, còn chưa kịp để hắn nghĩ lại, Nhiễm Bạch đã buông lỏng chân đá một cái, soái khí đá tay của Tô Dạ Hiên ra.

Tô Dạ Hiên con ngươi thít chặt, thân thể rơi xuống, điên cuồng la hét hệ thống:
"Hệ thống! Cứu tôi!"
Hệ thống vận dụng năng lượng đem Tô Dạ Hiên truyền tống tới trong gian phòng của Nhiễm Bạch.

Thuận tiện chữa trị luôn đôi tay bị vỡ nứt xương của hắn.

Tô Dạ Hiên đứng trong phòng, thần sắc không hiểu nhìn chằm chằm Nhiễm Bạch:
"Em gái à, em thật đúng là nhẫn tâm mà.

"
Nhiễm Bạch lười biếng dựa vào vách tường, thần sắc hững hờ, có chút nhướng mắt:
"Đâu có.

"
Tô Dạ Hiên âm trầm, một mặt đen đến mức có thể nhỏ ra mực.

Trong lòng nghiến răng nghiến lợi:
"Không biết anh đã đắc tội em ở đâu, mà khiến cho em lại tính kế anh như vậy.

"
Nhiễm Bạch thần sắc nhàn nhạt, hời hợt nói:
"Em không vui.

"
Tô Dạ Hiên:????
Nhiễm Bạch nghiêng đầu, nhìn Tô Dạ Hiên:
"Cho nên anh cũng không thể vui vẻ.


"
Tô Dạ Hiên: "! "
Có bị bệnh không.

"Vậy là em gái thừa nhận là em hãm hại anh sao?"
Nhiễm Bạch vô tội chớp chớp mắt, thần sắc mê mang:
"Em hãm hại anh lúc nào cơ?"
Tô Dạ Hiên mím chặt môi, ánh mắt phảng phất muốn bắn lỗ rỗ trên thân Nhiễm Bạch.

"Nhất định là em.

"
Nhiễm Bạch khóe môi hơi cong, đôi mắt xán lạn như sao trời nhìn Tô Dạ Hiên, lẽ thẳng khí hùng nói, giọng nói dễ nghe như dòng suối nhỏ trong veo:
"Em chưa từng làm chuyện này?"
Phong Lạc: "! "
Chính là lẽ thẳng khí hùng như thế.

Chính là không chút nào chột dạ như thế.

Không có bệnh!
Tô Dạ Hiên co quắp khóe miệng, con mắt chăm chú khóa chặt trên thân Nhiễm Bạch, trào phúng:
"Tô Bạch, em thật đúng là giỏi, bên ngoài mang bộ dàn thuần lương vô hại, kì thực bụng đầy tâm cơ.

"
Nhiễm Bạch dùng khuôn mặt vô tội, có chút nhíu mày, nghiêm túc:
"Anh trai đã hiểu lầm chuyện gì sao, em chưa từng làm tổn hại gì cho anh cả.

"
Tô Dạ Hiên: "! "
Chính là không chịu thừa nhận, làm sao đây?!
"Anh biết, nhất định là em làm, em muốn kế thừa Tô gia, cho nên mới đối với ta như vậy, đúng không?"
Nhiễm Bạch: (¬_¬)

Tô gia tính là thứ gì, cũng đáng để cho cô động thủ.

Nhiễm Bạch ôn nhu, ánh mắt nhu hòa cưng chiều, phảng phất khiến người vĩnh viễn chìm vào, nhếch miệng lên cười:
"Anh à, chứng vọng tưởng bị hại là một loại bệnh mãn tính.

Anh à, có nên đi gặp bác sĩ một chút không?"
Nghe Nhiễm Bạch nói vậy, thần sắc của Tô Dạ Hiên cứng đờ, gần như bị Nhiễm Bạch làm cho tức giận muốn thổ huyết.

Chứng vọng tưởng bị hại, móa! Làm sao có thể, rõ ràng chính là Tô Bạch tính kế hắn mà giờ lại không chịu thừa nhận!
"Tô Bạch, em được lắm.

"
Tô Dạ Hiên nghiến răng nghiến lợi nói.

Nhiễm Bạch ngọt ngào cười, ý cười xán lạn:
"Cảm ơn.

Em biết em rất được.

"
Tô Dạ Hiên: "! "
Ha ha.

Hắn thế mà lại không phản bác được.

.