Kỷ Nguyên Xem Mắt

Chương 57




Khuôn mặt của anh Hai gầy hẳn đi, người còn gầy hơn, đặc biệt là vùng eo của anh, rõ ràng là nhỏ hơn một vòng, nếu như tôi không thấy anh từ người gầy trở thành người béo, bây giờ chắc chắn tôi không dám nhận anh rồi, nhưng mà với dáng vẻ này của anh, tôi vẫn không kìm được thắc mắc: “Anh Xuân Xuân à, em nghe anh nói đến đảo Hải Nam hưởng thụ, chứ đâu có nghe anh đến Ethiopia để bị bỏ đói đâu nhỉ?”.

“Thì tại anh đến đảo Hải Nam mới gầy như vậy đó.”

“Là sao?”.

“Em nghĩ coi, biển rộng bao la, trời xanh mênh mông, mỹ nữ đẹp mắt, toàn là mỹ nữ có ba vòng cực chuẩn, anh không gầy đi sao được?”.

“Trời nóng, gặp mỹ nữ còn nóng hơn, cho nên anh gầy đi hả?”.

“Chuẩn không cần chỉnh!”.

Tôi vỗ vỗ vào vai anh: “Đồng chí tốt, chỉ có gầy đi thôi, chứ chưa đến nỗi kiệt sức mà chết.”

Đặng Linh Linh đứng bên cạnh không nhịn được cười, khuôn mặt của anh Hai trở nên méo xẹo: “Ê ê ê, bên cạnh còn có người khác nữa kìa, em chú ý chút kẻo ảnh hưởng người ta chứ.”

“Hơ, chuyện này Linh Linh biết từ lâu rồi, còn anh... Cần gì phải ảnh hưởng nữa nhỉ? Giới thiệu một chút, đây là Đặng Linh Linh, nhà văn lớn, đây là Hoàng Xuân Xuân, bạn thân của chị.”

“Chào anh! Phiêu Phiêu nói tầm bậy đấy, em chẳng qua chỉ kiếm sống bằng nghề viết lách, còn lâu mới được làm nhà gì gì đó.”

“Xin chào xin chào, thực ra anh tên là Hoàng Xuân, nếu như em không ch, cứ gọi anh một tiếng anh Hai là được rồi, chỉ có điều đừng bao giờ gọi anh là Hoàng Xuân Xuân.”

Đặng Linh Linh cười: “Dạ được ạ, anh Hai, anh cũng gọi em là Linh Linh đi.”

Anh Hai dùng cùi chỏ húc tôi một cái: “Nhìn thấy chưa hả, người ta thế này mới gọi là có phong thái của một nhà văn lớn chứ, em lo mà học theo người ta đi.”

Tôi liếc xéo anh một cái: “Đặng Linh Linh cả một bồ sách trong bụng, trong bụng em á, chỉ có chuyện ăn chơi trác táng của các cô các cậu thôi, cả đời này không thể nào có khí chất đó được.”

Chúng tôi tán phét một lúc, sau đó cùng tiễn Đặng Linh Linh lên máy bay. Khi đi ra, anh Hai nhìn thấy chiếc Audi, lập tức lắc đầu: “ Phiêu Phiêu, em đúng là một bước lên tiên nha.”

“Lên gì mà lên, mà có lên cũng không phải là của em.”

Lý Trí ngồi đằng trước nói: “Xe này là của công ty phân cho sếp tổng Lưu, của sếp tổng Lưu thì không phải là của em Phiêu Phiêu chắc?”.

Tôi biết Lý Trí đang lấy lòng tôi, nhưng mà lúc này đây tôi cũng khó khánh khỏi cảm thấy khó xử, cũng may Nhị ca ca không nói gì nữa, chỉ có điều không khí trong xe có vẻ không được tự nhiên cho lắm, mãi đến khi tôi bắt đầu hỏi anh về tình hình phong cảnh con người ở đảo Hải Nam, anh mới hoạt bát trở lại.

Đường từ sân bay về rất tốt, trên đường đi thuận lợi cả, chúng tôi nhanh chóng trở về thành phố. Xe chạy vào tận dưới tòa nhà của anh Hai, tôi để Lý Trí đứng ở dưới chờ, sau đó giúp anh Hai xách một túi đặc sản Hải Nam đến trước cửa nhà anh: “Lúc nãy quên nói, chào mừng anh trở về.” Anh Hai mở cửa, cười nói: “Cảm ơn, Phiêu Phiêu...”

“Hả?”.

“Em luôn có thể quay trở về đây tìm anh.”

Tôi ngẩn người, anh tiếp tục nói: “Có thể là, anh không thể chờ em mãi được, nhưng mà em phải biết rằng, em luôn có một người bạn là anh, bất kể khi nào, em cũng đều có thể đến tìm anh.” Anh thản nhiên nói, nhưng tôi cảm thấy trái tim mình bỗng đập nhanh hơn, khóe mắt nóng lên, sống mũi bắt đầu thấy cay cay, tôi muốn nói một cái gì đó để phá vỡ bầu không khí này, nhưng mà chẳng nói được câu nào. Có lẽ anh Hai chỉ nói ra những suy nghĩ trong lòng mình, nhưng mà anh không biết rằng, những điều này lại quan trọng với tôi biết nhường nào.

Khi tôi đứng giữa ngã ba đường, khi tôi không nhìn thấy con đường trước mắt, khi tôi muốn phát triển nhưng không biết đi như thế nào, có một người nói với tôi, anh ấy sẽ mãi mãi làm hậu thuẫn cho tôi... Nếu như nói anh Hai có thể thay thế ba mẹ tôi, điều đó đương nhiên là không xác đáng cho lắm, nhưng mà thật sự là như thế, trong lòng tôi cảm thấy yên tâm hẳn. Tôi thật sự rất muốn ôm chầm lấy anh Hai, ôm hết sức mình, giờ đây, chỉ làm như vậy mới có thể diễn đạt được một chút tâm trạng của tôi lúc này.

Vào lúc này đây tôi có chút oán hận đối với anh Hai, tại sao anh không thổ lộ với tôi sớm hơn chút nữa, nếu như anh nói những lời này với tôi sớm hơn, chắc chắn tôi sẽ chấp nhận. Tôi và anh sẽ trở thành một cặp xứng đôi nhất. Bất kể chúng tôi béo lên hay là gầy đi, bất kể chúng tôi có tiền hay là không có tiền, chúng tôi đều hiểu về nhau, đều thương xót lẫn nhau. Nhưng mà bây giờ thì đã không được nữa rồi, vĩnh viễn không thể nào được nữa rồi. Sau khi tôi biết được thế nào là tình yêu, sau khi tôi biết được thế nào là thích một người, tôi không thể nào đến với anh được nữa.

Rất hạnh phúc, nhưng trái tim tôi lại rất đau, trái tim tôi như bị ai bóp chặt lại, nhưng không phải là vì tình ái.

Tôi không biết là đã rời khỏi chỗ ở của anh Hai như thế nào nữa, chỉ biết rằng tâm trạng của tôi ngày đó không bình thường lắm, đương nhiên là Lưu Thụy Căn phát hiện ra, nhưng anh không nói gì cả.

Chỉ vì anh Hai, tôi quên mất cả chuyện gặp Jannet, mãi cho đến tận ngày hôm sau tôi mới nhớ ra, liền cầm điện thoại gọi cho La Lợi.

“Tao biết rồi.”

“Hả?”.

“Mấy hôm trước anh ấy nói với tao là vợ anh ấy sắp đến.”

“Ồ, thế, thế mày>

“Tao hả? Tao thì biết làm thế nào nữa? Chính cung đến rồi, người làm bồ nhí như tao đương nhiên là phải trốn đi thôi chứ biết làm sao nữa.”

Tôi không biết phải nói gì nữa, suy nghĩ một lúc rồi nói: “Cái cô Jannet đó... rất giống mày, lần đầu tiên nhìn thấy, tao còn nhầm nữa là.”

“Tao biết rồi.”

“Hả?”.

“Trong ví của anh ấy có một tấm hình của vợ, mới đầu tao còn cứ tưởng là tao, sau này mới biết là vợ anh ta. Mày nói có buồn cười không cơ chứ, trên thế giới này lại thật sự có một người giống như đúc mình vậy, ngay ngày hôm ấy tao còn chạy đi hỏi thái hậu nhà tao nữa đấy.”

Tôi không biết phải nói gì nữa, còn La Lợi ở phía bên kia thì cứ như đang đọc bản tin thời sự, tiếp tục nói: “Mới đầu tao còn hỏi dò, sau đó tao hỏi thẳng luôn, thái hậu nhà tao giơ tay lên trời thề chỉ sinh một đứa là tao thôi, nếu như thật sự giống đến mức ấy, thì nguyên nhân chắc là con cháu của hai gia đình đi lạc, mày cũng biết đấy, thời đó binh mã loạn lạc, không biết chừng một đồng bào, anh chị em nào đó thất lạc thì sao? Thực ra mày thấy Jannet giống tao, chi bằng nói tao giống Jannet, mày không cảm thấy bây giờ tao trang điểm ăn mặc giống cô ấy sao? Bọn tao trước đây, cũng không giống đến mức như bây giờ đâu.”

Nghe cô ấy nói nhàn nhạt, nhạo báng như thế, tôi nghe mà cảm thấy hoang mang, cuối cùng cũng chỉ biết lặng im không nói gì.

Ngày hôm nay tương đối nhàn rỗi, tôi ngồi đó không kìm được lại suy nghĩ lại những việc đã qua. Tôi nghĩ về La Lợi, nghĩ về bản thân mình, nghĩ về Đặng Linh Linh, nghĩ về chị Mã, còn suy nghĩ về những cô gái đã từng được tôi giới thiệu thành công hoặc thất bại. Suy nghĩ một vòng, tôi kinh khủng phát hiện ra, những người ôm ước mơ theo đuổi một tình yêu đều gặp đủ kiểu không như ý muốn, ngược lại mới bắt đầu đã xác định được mục tiêu, mong muốn có được cái gì, mặc dù không được mười phân vẹn mười, nhưng mà từ một góc độ nào đó thì cũng là đạt được cái mình mong muốn.

Giống như chị Mã, Lý Trí đương nhiên không phải là người hiền lành gì cho lắm, nhưng mà trông họ có vẻ rất hòa thuận. Điều này rốt cuộc là vì sao? Có phải là họ tìm được người mng Trời đã an bài cho họ, hay là vì chúng tôi có quá nhiều yêu cầu? Nhưng mà Lưu Thụy Căn đã vượt qua cả những mong đợi của tôi từ ngày xưa, tại sao tôi lại vẫn cứ hoang mang như thế này?

Đúng thế, hoang mang, mặc dù tôi không thể hiện ra, nhưng mà thật sự là tôi luôn lo sợ. Đặc biệt là gần đây, anh thay đổi một cách cực kì không bình thường, khi nói chuyện với tôi thường lơ đãng tận đẩu tận đâu, hỏi anh có việc gì, anh chỉ nói là quá mệt, hỏi nữa thì bảo là em cứ yên tâm.

Đối với việc này tôi chỉ cảm thấy vô vọng, tôi lại không lo lắng về việc anh ngoại tình, bởi vì thực sự anh không có tính đó, ngoại trừ việc chúng tôi luôn ở bên nhau ra, người như anh đây cũng không cần phải lừa tôi ở cái vòng này. Điều làm tôi khó chịu là khoảng cách giữa hai chúng tôi, tôi thì gần như đã trải lòng hết với anh rồi, còn anh, vẫn giống như đóa hoa và ánh trăng trên mặt nước.

Không biết từ khi nào, tôi bắt đầu mất ngủ, ban đêm thường không ngủ được, đếm cừu không tác dụng, đếm sủi cảo cũng thế, tôi đành phải ngồi dậy vẽ tranh, chỉ có không ngừng vẽ tranh mới có thể làm tôi nhẹ nhõm, chỉ khi tôi dồn hết tinh lực của mình vào từng nét vẽ, từng chi tiết trên đó, tôi mới cảm thấy được vẫn có cái gì đó thuộc về mình.

Tôi bước qua thời gian ấy một cách đờ đẫn, thời gian hình như rất dài, mỗi ngày tôi đều cảm thấy khó chịu, nhưng hình như thời gian cũng rất ngắn, chớp mắt một cái là đã hết một ngày, buổi tối có thể gặp mặt hoặc gọi điện thoại cho Lưu Thụy Căn, sau đó, mỗi tối lại trôi qua như thế.

Đại khái là vào lúc thời tiết lạnh dần và bắt đầu phải mặc áo khoác, tôi gặp lại Jannet lần nữa. Nói thật là, tôi đã quên người này rồi, thời gian đó tôi rất ít khi gặp La Lợi, chủ yếu là tôi không biết phải đối điện với cô như thế nào, còn cô ấy, có thể là cũng không biết làm cách nào để đối diện với tôi. Trong tiềm thức của tôi là phải tránh cái mối quan hệ này của họ đi, cho nên khi Jannet gọi điện thoại cho tôi, tôi cảm thấy cực kỳ bất ngờ. Mà khi Jannet hẹn tôi ra gặp mặt, trái tim tôi suýt nữa thì nhảy ra ngoài, trong đầu quay tới quay lui cũng chỉ có một suy nghĩ trong đầu: lộ bí mật rồi! Việc của La Lợi và Jannet đã bị Jannet phát hiện ra rồi! Bây giờ La Lợi như thế nào? Bị đánh đập rồi, hay là bị tạt a xít rồi, hay là bị lôi ra bêu riếu ngoài đường rồi?

Cái sự căng thẳng và lo lắng đó của tôi, chỉ muốn ngay lập tức gặp được La Lợi để xác định tình hình, lại vừa muốn trốn đi thật x ngay lập tức, cuối cùng, tôi vẫn phải gắng gượng đi đến Âu Nhã. Jannet ngồi trước cửa sổ, mặc một bộ quần áo cách điệu thời Đường màu trắng, loại quần áo này có chút trung tính, nhưng mà cô ấy mặc thì lại toát ra vẻ rất quyến rũ.

“Em Hoàng.” Cô ấy gật gật đầu với tôi.

“Chào chị Jannet.” Tha thứ cho tôi, tôi thật sự là đã quên mất tên tiếng Hoa của cô ấy rồi, “Thật sự là không ngờ chị sẽ gọi điện cho em.”

“Chị cũng không ngờ nữa là.”

Cô ấy lạnh lùng nói, tôi lúng túng mỉm cười, không biết phải nói tiếp như thế nào nữa, may mà phục vụ đã qua đến đây, tôi chọn đại một tách cà phê.

“Chị vốn không muốn nói với em đâu, nói cách khác, vốn dĩ là chị chưa hề nghĩ là sẽ có cuộc nói chuyện ngày hôm nay.”

Tôi tiếp tục cười gượng, trong trường hợp này nếu như là người khác, tôi tuyệt đối sẽ nói rằng tôi và chị có cái gì đáng để nói với nhau cơ chứ, nhưng mà vì La Lợi, đừng nói là Jannet tìm tôi để nói chuyện, cho dù cô ấy bắt tôi phải nhận một cái tát thay cho La Lợi, tôi cũng sẽ chịu đựng mà chấp nhận thôi.

“Chị luôn cảm thấy phụ nữ không nên quản chuyện của đàn ông, phụ nữ có chuyện của phụ nữ, đàn ông có việc của đàn không, hai bên không nên can thiệp lẫn nhau, như thế mới có thể sống bên nhau được. Nhưng có một số việc, không quản lại không được ấy chứ.”

“Tôi nhất định sẽ về khuyên cô ấy, tôi nhất định sẽ về khuyên cô ấy!”. Tôi gần như là nghiến răng nghiến lợi, hạ quyết tâm, cho dù việc này đến tai ba mẹ La Lợi cũng phải làm cho cô ấy rút lui, trước đây sợ cô ấy mất mặt, nhưng mà người ta bây giờ đã tìm đến tận tôi đây rồi, nếu như không ngừng lại thì còn không biết là mất mặt cỡ nào nữa ấy chứ! Cái cô Jannet này nhìn lạnh lùng như thế, trông có vẻ thanh cao, thoát tục, nhưng mà một con người càng như thế càng ghê gớm, hơn nữa một khi xảy ra rắc rối thật, không cần suy nghĩ tôi cũng đã biết là Joseph đứng về bên nào rồi.

Tôi nói như thế, Jannet lại có chút kinh ngạc: “Xem ra em Hoàng đã biết chị sắp nói điều gì rồi thì phảispan>“Em biết, việc này thật là xin lỗi chị, đáng lẽ em phải sớm... Chà, nói chung là chị cứ yên tâm, nhất định em sẽ giải quyết bên phía cô ấy!”.

Jannet nhìn tôi trong chốc lát, mỉm cười: “Em Hoàng nói như thế là chị yên tâm rồi, xem ra David đã tìm được một người phụ nữ thích hợp với anh ấy. Chúc hai người hạnh phúc!”.

Cô ấy nói rồi, giơ tách cà phê lên, tôi bị cô ấy làm cho ngốc nghếch mất rồi, David? Đó là ai? Không phải chúng tôi đang nói về La Lợi sao?