Kỵ Sĩ Của Ma Nữ

Quyển 3 - Chương 66




Sợ hãi cùng phẫn nộ ở trong lồng ngực chồng chất, hắn để các nữ nhân mang theo đứa nhỏ về thôn trang sau đó xoay người lên ngựa, lại phát hiện Sebastian không biết từ khi nào đã đuổi tới, chặn hắn lại.

“Cút ngay,” Bonn mắt khẽ híp, khó chịu nói: “Đừng chắn đường của ta.”

“Đại nhân, ngài không thể cứ như thế cưỡi ngựa tới Sói bảo được.”

Bonn giận dữ trừng hắn, âm thanh lạnh lùng nói.

“Cút ngay.”

Sát khí của hắn dày đặc khiến con ngựa của Sebastian không yên, xao động mãikhố hạ mã đều không an xao động đứng lên.

Sebastian khống chế được con ngựa và vẫn kiên quyết đứng chắn trước mặt nam nhân đang mặc bộ da gấu kia.

“Ngài là Nam Tước Swartz, nếu ngài chết —— ”

Sebastian nói còn chưa dứt lời, Bonn đã quay đầu ngựa, xông vào một đầu khác của khu rừng.

Thấy thế, Sebastian mắng ra tiếng, không thể không giục ngựa đuổi theo. Chờ hai người cơ hồ song song chạy thì hắn từ trêи ngựa bổ nhào qua, đẩy người kia từ trêи ngựa xuống dưới đất.

Hai nam nhân ở trêи mặt đất lăn vài vòng. Bonn đưa tay đánh hắn, Sebastian nâng tay chặn, lại tung một quyền tới. Bonn không thèm tránh mà chỉ cường ngạnh đánh về lại một quyền, lựa khe hở hung hăng đánh hắn ngã xuống đất, rút trường kiếm chỉ thẳng vào cổ hắn, lãnh khốc nói.

“Ngươi còn chặn đường ta thì ta làm thịt ngươi.”

“Ngươi điên rồi sao?” Sebastian không thể tin được trừng mắt nhìn hắn.

Bonn túm lấy vạt áo của hắn, trợn mắt lạnh giọng hét lên: “Khải là vợ ta, ta sẽ không bỏ mặc nàng. Mặc kệ phát sinh chuyện gì thì ta đều sẽ đem nàng về, ta sẽ không để nàng lại cho bọn Sói bảo đó!” Trong màn mưa giàn giụa, nam nhân trước mặt vẻ mặt hung ác, hơi thở như làn sương toát ra.

Sebastian thở phì phò, nhìn hắn, nhất thời không nói gì, nửa ngày sau hắn mới sửa miệng, “Karl lớn biết nàng là thê tử của ngươi thì sẽ không dễ dàng giết nàng. Ngươi trực tiếp đi tới Sói bảo thì chỉ có con đường chết. Ngươi sẽ chết mà nàng cũng sẽ chết. Nhưng nếu chúng ta cử sứ giả cùng họ đàm phán, trả tiền chuộc thì có thể đem nàng chuộc về.” Bonn trừng mắt nhìn hắn.

“Ngươi biết là ta nói đúng.”

“Hảo, chúng ta sẽ phái sứ giả.” Bonn buông lỏng vạt áo Sebastian sau đó đứng lên.

Sebastian nhẹ nhàng thở ra thì lại thấy tên kia đã tháo tấm da gấu hắn đội trêи đầu và trêи người xuống vứt cho mình. Sebastian theo phản xạ bắt được thì lại thấy Bonn nhặt lên tấm khiên mà hắn mới làm rơi trong lúc va chạm vừa rồi, sau đó lại xoay người lên ngựa.

“Đáng chết! Ta nghĩ ngươi đã đồng ý là chúng ta sẽ phái sứ giả đi qua?” Sebastian lớn tiếng mắng.

“Không sai, ta đồng ý.” Bonn ở trong màn mưa nắm lấy dây cương, nhìn hắn nói: “Ta chính là sứ giả của Swartz.”

Sebastian vẻ mặt kinh ngạc, không kịp thở nhắc nhở hắn: “Ngươi cũng nghe hắn nói rồi, nếu ngươi đuổi theo thì hắn sẽ lập tức làm thịt nàng.”

“Ta đuổi theo thì hắn mới không thời gian làm tổn thương nàng.” Bonn vẻ mặt bình tĩnh nói: “Sói bảo không có người nhận ra ta, cũng không ai biết ta là ai.”

“Đáng chết! Ngươi không có khả năng biết Karl lớn sẽ đi theo con đường nào về Sói bảo!”

“Ta biết.” Hắn mắt cũng không chớp nói, sau đó huýt sáo một hơi. Lập tức có một con chó lưng đen lông vàng chạy tới bên chân hắn.

“Nó sẽ giúp ta tìm được.” Bonn nói.

Sebastian há hốc mồm nhìn hắn cùng con chó to kia, lại chỉ thấy nam nhân kia vươn tay ra với hắn.

“Đem áo choàng của ngươi cho ta.”

Sebastian mím môi thật chặt, trừng mắt nhìn nam nhân trước mắt.

“Nàng ta chỉ là một nữ nhân!”

“Khải không chỉ là một nữ nhân.” Bonn mặt không biểu cảm nhìn hắn, nói: “Nàng là lý do duy nhất ta còn ở lại Swartz.”

Không nghĩ tới hắn sẽ nói thế, Sebastian nháy mắt á khẩu không trả lời được, hắn nhìn ra được nam nhân này là nghiêm túc. Hắn không hiểu, làm sao có người sẽ vì một người phụ nữ mà tự tìm đường chết chứ? Nhưng tên này chắc chắn sẽ không buông tay, thế nên hắn đành kéo xuống áo choàng của mình rồi ném cho tên kia.

Bonn ở trong màn mưa phủ thêm áo choàng, từ trong lòng lấy ra một cái khăn tay, cong thắt lưng, đem khăn tay của nàng đưa cho con chó kia ngửi.

Con chó hít hít cái mũi đen, ngửi ngửi cái khăn tay kia.

“Mang ta đi tìm nàng.” Hắn nói.

Con chó kia ngẩng đầu lên kêu một tiếng sau đó quay đầu nhảy vào rừng rậm.

Hắn cũng không quay đầu lại mà đuổi theo, không thèm để ý tới Sebastian nữa.

Surya đứng trêи một cành cây lớn của một cái cây to tráng kiện, ẩn thân ở trong bóng cây, cao cao tại thượng nhìn nam nhân và con chó kia đang chạy như điên đi.

Hắn viết vài chữ lên một lá thư sau đó gọi đến một con quạ đen, đem thư nhét vào ống thư trêи chân rồi nói với nó.

“Đi tìm Linh.”

Quạ đen nghe xong liền tung cánh nhảy lên bầu trời đêm, biến mất ở trong mưa gió.

Surya nhìn con chim kia bay xa thì chần chờ một chút.

Có lẽ hắn không nên làm như thế, Linh tám phần sẽ vì hắn tự chủ trương mà tức giận nhưng hắn trước nay đã quen làm trước mọi thứ thật tốt.

Cho nên hắn lại viết một bức thư khác, nâng tay gọi một con quạ khác tới, thấp giọng nói ra một cái tên rồi đưa bức thư cho nó.

Quạ đen giương cánh bay đi. Vị đội trưởng kia cũng đã xoay người rời khỏi. Lúc này Surya đi ra khỏi nơi ẩn thẩn, rồi cũng nhảy lên bầu trời đêm.

Bóng hắn ở trong không trung cuộn lại, vải dệt màu đen tung bay rồi sau đó biến thành lông chim màu đen. Trong chớp mắt, một con chim màu đen, to lớn bay vút ra khỏi rừng rậm, thẳng đến bầu trời, cắt qua mưa gió, đuổi theo một người một chó đang chạy như điên trong rừng rậm.

Đêm đã khuya, gió mạnh mưa xối, phía xa còn có ánh sét lóe lên, tiếng sấm ù ù vang. Con chim to dễ dàng khống chế mưa gió, tia chớp chiếu sáng cánh nó và cả khu rừng rậm khiến nó có thể nhìn rõ nam nhân và con chó kia.

Nó điều chỉnh góc độ cánh và đuôi rồi nghiêng người lách qua khe gió, im hơi lặng tiếng đi theo.

Rất lạnh.

Mưa gió lạnh như băng cứ thế quật thẳng đến, hung hăng đánh vào trêи người nàng, giống vô số châm lạnh buốt.

Càng tệ hơn là con ngựa chạy nhanh nên vô cùng xóc nảy. Nàng đem vết thương trêи người Bonn chuyển dời đến trêи người mình nên mỗi lần ngựa tung vó thì đều như nện mạnh lên ngực nàng, khiến nàng vô cùng thống khổ.

Không khí lạnh băng khiến nàng đau đớn và không thở nổi. Nam nhân phía sau thì vô cùng tanh hôi. Vừa rồi khi lên ngựa nàng thực sự muốn nôn ra nhưng không bao lâu sau nàng liền phát hiện mình có thể nhịn được cái tên ghê tởm kia bởi vì cuồng phong và mưa rào đã sớm khiến nàng lạnh run lên, kể cả mùi hôi thối của tên kia cũng không ngửi thấy.

Hai tay nàng đã đông lạnh đến cơ hồ không có cảm giác, nàng phải dùng toàn lực để cầm lấy yên ngựa mới không để bản thân ngã xuống. Nhưng ý niệm này vừa mới lướt qua thì nàng đã bị một cơn chấn động làm hai tay nới lỏng ra, lúc hoàn hồn rồi thì nàng đã vạn phần chật vật té xuống ngựa.

Khải trùng trùng té ngã ở trêи đám lá rụng, bởi vì rất đau mà rêи rỉ ra tiếng. Tên nam nhân kia mắng ra tiếng rồi ngừng lại. Hắn nhảy xuống ngựa hướng nàng đi tới.

Khải ngẩng đầu, thấy hắn nhìn mặt nàng mà lại đang nhìn đùi nàng. Bởi vì ngã ngựa nên váy nàng bị vén lên, bên dưới có tất nhưng chỉ cao hơn đầu gối, bên trêи vẫn lộ ra một mảng đùi tuy bị đông cứng nhưng vẫn trắng noãn.

Nàng muốn lui chân, đem váy kéo lại nhưng vết thương trêи ngực khiến mọi thứ trở nên khó khăn vạn phần, mà ánh mắt ghê tởm của tên kia lại hiện lên ánh tà ác ɖâʍ ɖu͙ƈ.

Nàng không thể tin được, mặc dù mưa gió bão bùng như vậy, trêи mặt hắn còn có vết kiếm, hai người lại đang ở ngoài rừng nhưng ɖu͙ƈ vọng của hắn vẫn dâng lên. Nàng có thể nhìn thấy qυầи ɭót hắn bị đội lên cao.

Nỗi sợ hãi bỗng nhiên dâng lên khiến nàng quên đau đớn trêи người, theo phản xạ muốn lùi về sau, muốn chạy trốn nhưng hắn tóm được chân nàng, đem nàng dùng sức lật lại. Lúc hắn hướng nàng cúi người, nàng nhấc chân đá hắn, tay đánh hắn, ra sức chống cự lại, nhưng đều vô dụng. Tên khốn kiếp này quá mức cường tráng, sự chống cự của nàng đối với hắn mà nói căn bản là không làm được gì.

Hắn nhấc váy nàng lên, tách hai chân nàng ra, kéo qυầи ɭót của mình xuống.

“Không cần! Dừng tay!” Khải hoảng loạn lại phẫn nộ, dưới tình thế cấp bách, nàng ngoan tuyệt tóm lấy vết thương trêи mặt hắn, hô: “Buông ta ra!”

Tên kia đau kêu ra tiếng, lật tay quăng cho nàng một cái tát. Cái tát kia đánh nàng đến ù tai, cổ họng ngọt mùi máu, mũi cũng nóng lên, máu tươi chảy theo miệng mũi ra ngoài.

Khải thở phì phò, đầu váng mắt hoa nghe được hắn gào thét: “Mẹ kiếp, con đàn bà đáng chết, đáng ăn đòn —— ”

Hắn nói còn chưa dứt lời thì đột nhiên lại yên lặng, cảnh giác nhìn về phía bọn họ vừa đi qua. Nàng không biết hắn đang nhìn cái gì nhưng sau đó nàng cảm giác được chấn động, hơi nhẹ nhàng nhưng đúng là có chấn động.

Trong phút chốc, hi vọng trong lòng dâng lên, nàng lại ý đồ giãy dụa, há mồm muốn thét chói tai, nhưng đồng thời lúc đó tên kia quay đầu, vẻ mặt dữ tợn, hung hăng đánh nàng một quyền.

Phịch một tiếng, nàng lại ngã xuống đám lá, trong nháy mắt mọi thứ tối đen, nàng không còn biết gì nữa.

Trêи lá rụng có máu, còn có một khối vải rách. Con chó kia đứng bên đống lá rụng và mảnh vải, vẻ mặt sầu lo nhìn hắn.

Máu còn chưa bị trôi hết, như vậy là bọn họ mới rời đi, tám phần là vì nhận ra động tĩnh của hắn nên mới hốt hoảng đào tẩu.

Trong lòng Bonn căng thẳng, không để bản thân nghĩ ngợi nhiều về những việc nàng có thể gặp phải mà chỉ thúc giục con chó kia tiếp tục truy tung theo giấu vết của tên ác nhân kia.

Con chó lớn lại chạy vội, còn hắn nắm chặt dây cương đuổi theo. Chờ hắn tìm được nàng, hắn muốn làm thịt cái kẻ dám làm tổn thương nàng kia.

Vách núi đen.

Khải tỉnh lại thì phát hiện mình đã bị đặt trêи lưng ngựa như một cái bao tải, con ngựa kia thì đang đi dọc vách núi đen. Thỉnh thoảng có đá vụn rơi xuống vách nũi. Nàng thấy vách núi sâu hun hút mà rùng mình, sợ tới mức thở gấp ra tiếng, kém chút lại rớt xuống ngựa. May mắn là tên kia đã cầm dây thừng cột nàng lại trêи yên ngựa như hàng hóa để tiện di chuyển.