Kỳ Thực Ta Cực Kỳ Có Tiền

Chương 73




Lạc Vân Thanh cũng không biết hai đĩa món kho kia của lão Lý và lão Vương bị mọi người dùng lý do cưỡng chế "lấy đồ ăn" chia cho mọi người, nếu biết cậu hẳn sẽ cho thêm nhiều chút, dù sao cậu làm rất nhiều, trừ bỏ tặng cho đội thi công, dư lại để cho Edward ăn đến no căng không thể không uống thuốc tiêu hóa. 

Đúng vậy, no căng!

Buổi tối khi Edward trờ về mùi thơm của món kho  kỳ thực đã tán đi bảy tám phần, cho nên khi hắn về tới sân mới ngửi được hương vị như ẩn như hiện kia.

Lập tức, bụng đã đói lại càng cồn cào.

Chờ Lạc Vân Thanh đem món kho lấy ra liền càng không chịu được, nguyên bản còn đói không chịu nổi ngay cả cơm cũng không ăn, trực tiếp đem thịt kho làm đồ nhắm.

Ở trong sân, thích ý thừa dịp gió lạnh, ăn một miếng thịt kho, uống một ngụm rượu nhỏ, ngày trôi qua quá tốt đẹp.

Bất tri bất giác, đã xử lý hơn nửa món kho, vì thế cuối cùng ăn no đến mức không ngủ được, chỉ có thể uống thuốc tiêu hóa, cái này làm cho Lạc Vân Thanh hoàn toàn không biếtphải nói gì mới tốt, chỉ có thể hy vọng Edward lần sau có thể tiết chế một chút, bằng không mỗi lần đều no căng như vậy, vậy một nồi to nước kho để lại cho hắn cũng không biết có phải một quyết định chính xác hay không.

May là buổi sáng ngày hôm sau Edward đã bình thường trở lại, tuy vẫn thực thích ăn món kho, nhưng ít nhất có thể khống chế được bản thân, sau khi ăn no  liền dừng đũa.

"Chú Edward, ngày kia là cháu phải về lại trường học, cho nên để lại chút đồ vật cho chú." Lạc Vân Thanh cũng buông đũa, nói với Edward còn đang lưu luyến không thôi với món kho.

Vốn dĩ nghe được Lạc Vân Thanh phải rời đi, đối với thức ăn sau này của mình cảm thấy buồn bã không thôi, Edward khi nghe thấy Lạc Vân Thanh nói "đồ vật" liền bị hấp dẫn lực chú ý.

"Là gì vậy?"

Đồ vật? Có ăn được không?

Nghĩ tới ăn hai mắt Edward sáng ngời, nếu là có ăn, mình ăn dè một chút, ăn ba bốn ngày hẳn là không thành vấn đề đi? Đến lúc đó chờ Lạc Vân Thanh lại tới đây lần nữa lại làm cho mình bữa tiệc lớn, mình ăn tiết kiệm một chút lại có thể vượt qua vài ngày, vậy thật tốt nha!

"Cháu đặt một nồi nước kho trong tủ, nếu chú muốn ăn món kho thì có thể tự mình nấu." Lạc Vân Thanh cũng không thừa nước đục thả câu, trực tiếp nói cho Edward.

Kỳ thực nước kho không cần cố ý đặt trong tủ lạnh, chỉ cần đặt ở chỗ khô ráo bảo quản là đã không dễ biến chất rồi.

Nhưng...vì để Edward có thể càng bảo quản dễ dàng, Lạc Vân Thanh vẫn quyết định cho vào tủ lạnh, dù sao ở nhiệt độ bình thường muốn bảo quản nước kho đối với Edward vẫn có chút khó khăn.

Lạc Vân Thanh không biết lời mình nói đối với Edward mà nói quả thực chính là một quả bom, nổ hắn lập tức vui sướng không nhận ra nam bắc.

Nước kho? Có thể tự mình nấu? Tự mình làm có được không?

"Chắc chắn là được, chú đem thịt và nguyên liệu muốn ăn cho vào nấu là được, thịt thì cần một đến hai tiếng đồng hồ, rau củ thì 10 tới 30 phút, sau đó liền có thể vớt ra."

"Ngoài ra khi nấu thì cứ cách một lúc lại lật mặt lên một lần, như vậy càng nấu đều hơn một chút, cuối cùng chính là không nên cho một số nguyên liệu nấu ăn khẩu vị nặng mà chú thích vào, vì như vậy cháu sợ nó sẽ phá hỏng hương vị nước kho."

Nghe được Lạc Vân Thanh trả lời, Edward mới biết được mình đem vấn để trong lòng hỏi ra.

"Vậy nước kho này có thể bảo tồn bao lâu? Có thể vẫn luôn nấu sao?" Edward hỏi.

"Có thể bảo tồn thật lâu, vẫn luôn nấu không có vấn đề, hơn nữa nước kho trải qua nguyên liệu nấu ăn tăng thêm, sẽ càng nấu càng thơm." Lạc Vân Thanh cười nói.

"Đúng rồi, chú Edward, cháu có một việc muốn nhờ chú, khi chú có thời gian rảnh có thể hỗ trợ nấu  một chút món kho đưa cho người đội xây dựng trên núi ăn được không?" Lạc Vân Thanh có chút ngượng ngùng hỏi.

Dù sao như vậy cũng tương đương với gia tăng thêm lượng công việc cho Edward, vốn dĩ hắn chính là tới giúp mình, mình nhờ như vậy có phải không tốt lắm hay không...?"

"......"

"Đương nhiên có thể." Edward vươn tay, xoa xoa tóc Lạc Vân Thanh, một lời liền đồng ý.

Dù sao việc này với hắn mà nói cũng không phải việc to tát gì, hắn cũng thích đội xây dựng trên núi kia, nói thật, nếu không phải trước mắt phạm vi nghiệp vụ của Triệu Kiến Thiết chỉ ở Thủ Đô Tinh, hắn đều muốn đem người gọi tới tinh cầu Nông Nghiệp xây dựng cho bọn họ đi!

Không có lý do gì khác, thật sự là chất lượng đội xây dựng của bọn họ thật quá tốt, hơn nữa giá cả cũng không cao, quan trọng nhất dễ ở chung, không giống đội xây dựng khác, tới làm việc liền làm việc, lời nói cũng không mang theo nói một câu, hơn nữa một chút bản lĩnh nhập gia tuỳ tục cũng không có, mọi người liền dựa theo bản vẽ của thiết kế sư làm, xuất hiện vấn đề cũng chỉ có thể tìm thiết kế sư giải quyết, vốn dĩ thấy quen thì không có cảm giác gì, nhưng gần nhất hỗn nhiều cùng đội xây dựng của Triệu Kiến Thiết, hắn liền cảm thấy  những đội xây dựng trước kia đều không ra gì.

"......"

"Vân Thanh này, chú nghe đội xây dựng nói, cái cửa cháu định dựng kia tới rồi, hôm nay sẽ lắp lên đi?" Sáng sớm hôm nay, Triệu Kiến Thiết liền đi nghiệm thu cánh cửa chỗ đặt hàng kia, còn khoe khoang phát cho hắn một cái tin cùng một hình ảnh. Thật đúng là...cánh cửa kia đúng là khí phách, cư nhiên vẫn là tham khảo tư liệu trên sách cổ làm ra.

"Tới rồi?" Lạc Vân Thanh ánh mắt sáng ngời, hứng thú rõ ràng tăng lên.

"Đã tới Hải thị, hiện tại đang chuyển tới đây,  trước hết chúng ta nghĩ đi xem thử sao?" Nói xong Edward lấy ra hai đài cường lực huyền phù, tính toán đi từ trấn Vân Quế.

Sau núi Phúc trang, bốn phía đã xây xong tường bao kéo dài theo triền núi, bên trong tường bao trồng cây hoa đào và cây quế hoa, nhìn từ thấp lên cao, giống như là động trời trên đám mây vậy.

Nhưng nếu nghiêm túc mà xem thì sẽ phát hiện nơi này có chút buồn cười, vì vị trí chính giữa để trống một mảng, mà mảng này chính là chờ dựng đại môn lên.

Từ chân núi trấn Vân Quế đi lên trên sau núi Phúc trang là một mảnh xanh đậm, nhưng hôm nay ở giữa lại có một "con rắn nhỏ" uốn lượn màu vàng bề rộng chừng 10 mét treo lơ lửng, đúng là con đường nhỏ xây dựng sơ lược, hai người mới có thể một đường mở ra huyền phù đi ra. 

Vì lần này không cần đi một vòng lớn, mà buổi sáng hôm nay bọn họ thức dậy cũng sớm, cho nên hai người là đến sớm nhất, khi bọn họ tới đây người đội xây dựng còn chưa bắt đầu làm việc đâu.

Nhưng cũng không vội, dù sao hôm nay chắc chắn có thể chuẩn bị tốt đại môn, vì thế hai người nhàn nhã liền bắt đầu làm việc.

..................

Cây giống trồng hôm trước đã thích ứng với hoàn cảnh nơi này, là thời điểm cần suy xét tới việc bón phân.

Phân bón ở thời đại tinh tế trong mắt Lạc Vân Thanh phi thường tốt, phân bón tổng hợp có thể thỏa mãn yêu cầu về các loại vật chất cùng nguyên tố vi sinh vật của thực vật, xúc tiến thực vật sinh trưởng và phát dục, nhưng điểm xỏ lá duy nhất chính là quá đắt.

Không làm chủ gia đình không biết củi gạo quý, tuy lúc trước vẫn luôn sinh hoạt ở tinh cầu Nông nghiệp, nhưng hiểu biết của Lạc Vân Thanh đối với nông nghiệp thực bình thường, rất nhiều thứ đều không rõ lắm.

Cho tới bây giờ, tự mình dựng Phúc trang, cậu mới biết được thì ra trừ bỏ người ở tinh cầu Nông nghiệp ra, những người khác muốn xử lý nông trường, nông trang gì đó, không có tài chính  cùng kỹ thuật nhất định quả thực chính là đang nằm mơ.

"Chú Edward, phân bón ngày mai mới tới được, hôm nay không bón phân cũng không sao nhỉ?" Lạc Vân Thanh hỏi.

Phân bón cậu mua là cửa hàng Edward để cử, tuy hàng ngon bổ rẻ, nhưng đường xá xa xôi, cho nên chuyển phát nhanh không tới nhanh được như vậy.

Nhưng cũng phải trách cậu, lúc trước không nghĩ tới nhanh như vậy đã bắt đầu gieo trồng, cho nên căn bản không suy xét tới việc bón phân, bằng không sớm đã định ra rồi.

"Không thành vấn đề, dịch dinh dưỡng này của cháu còn có thể tưới hai ngày, nhưng phải pha loãng một chút, đại khái tỉ lệ 10:1 là được." Edward đưa ra tỉ lệ ngày thường mình hay dùng.

"Được!" Lạc Vân Thanh gật gật đầu, dựa theo tỉ lệ Edward nói bắt đầu pha dịch dưỡng dịch.

Chờ cậu đem dịch dinh dưỡng pha xong, lại tưới cho đám cây một lần, người của đội xây dựng và người của cửa hàng đặt cổng cuối cùng cũng mang theo cánh cửa lớn mà Lạc Vân Thanh chờ mong đã lâu lên núi.

Một đám người mênh mông cuồn cuộn mở ra xe huyền phù đi ở phía trước, sau xe là một cái máy bay vận chuyển đại môn.

Có thể là sợ làm hỏng đại môn, cho nên tốc độ máy bay vận tải rất chậm, lộ trình bình thường chỉ mất vài phút là có thể tới lại mất hơn 10 phút mới tới.

Chào hỏi mọi người vừa xuống xe huyền phù một lượt, ánh mắt đầu tiên của Lạc Vân Thanh liền hướng về phiến cửa này, vừa thấy, liền phát hiện bản thân không rời mắt được, hoàn toàn bị phiến môn này hấp dẫn.

Giống y như đúc với tưởng tượng, cổ xưa như vậy, đại khí như vậy!

Sợ bản thân làm vướng tay vướng chân, Lạc Vân Thanh tự giác đứng ở bên cạnh, đem vị trí chính giữa nhường cho những su phụ bị đưa theo hàng hóa tới đây, nhìn bọn họ thuần thục sử dụng người máy đem hai cánh cửa nhẹ nhàng lắp vào, Lạc Vân Thanh rốt cuộc thở ra hơi thở vẫn luôn nghẹn trong lòng lúc trước.

"Quá đẹp!"

"Thật là đẹp nha."

"......"

"Cứ cảm giác như trong tranh vẽ ấy."

"Phúc Trang muốn biến thành khu danh lam thắng cảnh sao?"

"......"