La Bàn Vận Mệnh

Chương 484: Kính ý




Có điều, cao thủ chân chính lại không vì thế mà phân tâm, Dư Nguyên Đông nhân cơ hội này, triển khai một ít thực lực, thoáng cái đã giết chết một cao thủ đồng cấp khác.

Động tác của Dương Thiên Vấn quá lớn, hấp dẫn sự chú ý của đối phương, thật vất vả phân ra ba Hạ Vị Thần, vọt về phía Dương Thiên Vấn, hiển nhiên là muốn lấy nhiều thắng ít.

Ba Hạ Vị Thần đều triển khai lĩnh vực của mình, Dương Thiên Vấn đương nhiên không thể nào ngu ngốc mà bị ba lĩnh vực cấp 2 nhốt chặt, lách mình vài cái đã lùi ra xa. Ba kiện, không, phải là mười mấy kiện thần khí bay vụt tới, nhắm thẳng vào Dương Thiên Vấn.

Dương Thiên Vấn lóe lên liên tiếp mấy cái, nhưng thần khí phóng tới lại càng lúc càng nhiều, thậm chí có cả mấy kiện thần khí trung phẩm được mấy trung vị thần "Trong lúc cấp bách" ném ra ngoài.

Trong lòng Dương Thiên Vấn hừ lạnh một tiếng, đầu hiện thần quang ba màu đỏ vàng xanh, ba màu hợp nhất, xoát liền ba lượt, thu hết tất cả phi kiếm pháp bảo phóng tới từ mấy hướng.

Nhìn ba Hạ Vị Thần không chút sợ hãi mà xông tới gần, Dương Thiên Vấn rung nhẹ trường thương, thân hình biến mất ngay tại chỗ.

Thiểm thước, phá vực, ánh sáng màu xanh xoát động.

Ánh sáng xanh vừa xoạt, hạ vị thần đang định phản ứng lập tức thất thần, có hơi hoảng hốt. Nhưng như vậy đã đủ để trí mạng! Trường thương vạch tìm phòng ngự của lĩnh vực, trực tiếp xuyên qua yết hầu.

"Ách..". Hạ Vị Thần này phản ứng lại, nhưng đã chậm, hai mắt trừng trừng, trên mặt đầy vẻ không cam lòng, giống như có thiên ngôn vạn ngữ, nhưng lại không nói ra được chữ nào. Chỉ kịp nấc lên, đầu thương đã hút khô máu huyết toàn thân của hắn. Theo thần thương hút lấy thần huyết càng nhiều, lực công kích của nó lại càng mạnh, đặc hiệu của phá vực cũng mạnh hơn, đồng thời tốc độ hút máu cũng càng nhanh.

Dương Thiên Vấn một kích đắc thủ, lách mình thối lui, có lĩnh vực thiểm thước, trừ phi là thần nhân đồng dạng am hiểu tốc độ, nếu không dù là lĩnh vực của ngươi cường đại hơn nữa, chỉ cần ngươi không vây được Dương Thiên Vấn, cũng sẽ không có cách gì cầm giữ Dương Thiên Vấn.

Lĩnh vực thiểm thước mặc dù là lĩnh vực của pháp tắc lôi duy nhất không có lực công kích trực tiếp, thuộc về hàng ngũ lĩnh vực phụ trợ, nhưng hết sức thích hợp với Dương Thiên Vấn.

Dương Thiên Vấn hiện giờ chỉ mới tu vi linh thần đỉnh phong, đương nhiên sẽ không ngốc đến độ cứng đối cứng với đối phương ngay chính diện, mà lại phân ly ở trong chiến trường, thực hành kế sách quấy nhiễu, nắm lấy cơ hội, thần quang liền lóe ra, phá vực tam liên kích, chỉ cần nhìn chuẩn cơ hội, không ra tay thì thôi, ra tay tất chết.

Người của phe địch ở trên chiến trường càng ngày càng ít, thương vong càng ngày càng nặng, lúc muốn thoát thân, những cao thủ của thương đội đều liều mạng tiến công, không để cho đối phương có bất kỳ cơ hội chạy thoát nào, bởi vì bọn họ hiểu, hôm nay giết nhiều người bọn họ như vậy, không diệt sạch đối phương, thả hổ về rừng, hậu hoạn vô cùng!

Dương Thiên Vấn cảm giác được trường thương trong tay càng ngày càng nóng, nảy lên giống như có mạch đập, lòng liền hiểu ra, xem ra phong ấn tầng 2 của thanh thương này sắp được giải.

Động tác của Dương Thiên Vấn cũng càng lúc càng nhanh, Ngũ Sắc Thần Quang xoạt pháp khí của người, xoạt pháp thuật của người, xoạt tâm thần người. Thần thương vừa chỉ, phá cả lĩnh vực. Cộng thêm thiểm thước, nhưng át chủ bài cũng không chỉ có ba thứ này, có thể tưởng tượng, sau khi Dương Thiên Vấn lớn lên, tất sẽ trở thành một truyền kỳ của Thần giới.

Bởi vì Dương Thiên Vấn quấy rầy cộng thêm lực sát thương khủng bố, nhiễu đến độ cao thủ quân địch không thể không phân tâm chú ý hắn, mười phần thực lực chỉ có thể phát huy bảy tám phần, sĩ khí hạ thấp, sinh lòng sợ hãi, làm cho bọn họ bại vong, mãi đến khi hừng đông, trận chiến này mới dần dần tiếp cận hồi kết, cấp hạ vị thần trên cơ bản đã bị thanh lý sạch sẽ. Nguồn tại http://Truyện FULL

Hơn bốn trăm người đột kích của đối phương, chỉ còn lại có hai mươi mấy người đang dựa vào chỗ hiểm yếu mà chống lại. Mà tổn thất của thương đội cũng đồng dạng không nhỏ, dù sao về mặt nhân số cũng không chiếm ưu thế, cấp bậc linh thần chỉ còn lại một mình Dương Thiên Vấn, hạ vị thần chết một nửa, bảy Trung Vị Thần ngược lại không tổn thất người nào, nhưng lại có hai người bị một ít thương thế.

"Ngươi không sao chớ? " Dương Thiên Vấn lách mình xuất hiện ở bên cạnh tên mập hỏi, giờ phút này tên mập, vết máu đầy người, nhưng lại khiến thân hình của tên mập có thêm vài phần khí phách cùng uy nghiêm.

" không có việc gì, không có việc gì, ngược lại nhà ngươi, thật là lợi hại! Trong lần hợp tác đầu tiên, ngươi đã ẩn tàng không ít thực lực nha!" Tên mập mỉm cười mở miệng nói. Tên mập là ông chủ của thương đội, đứng ở một bên xem cuộc vui là đương nhiên, sẽ không ai có ý kiến. Mà thực lực của Dương Thiên Vấn càng khiến mọi người lau mắt mà nhìn, không có sự hiện hữu của hắn, trận phản phục kích này không biết sẽ có loại hậu quả nào, cho nên hắn ở một bên nghỉ ngơi cũng là chuyện đương nhiên, hơn năm mươi người còn lại của thương đội đều hợp sức vây công cường đạo còn lại.

" hắc hắc... cũng vậy cả". Dương Thiên Vấn làm sao nhìn không ra, tên này cũng đang cất giấu thực lực? Không chỉ là tên mập, mà ngay cả Dư Nguyên Đông cũng không đơn giản, chỉ có điều người trong giang hồ, luôn có một số kiêng kị và bí mật, chuyện này rất bình thường.

Dương Thiên Vấn chuẩn bị ra tay giải quyết những người còn lại, để tránh lãng phí những thần huyết này. Hiển nhiên máu của người sống sẽ càng bổ dưỡng hơn máu người chết. Nhắm chuẩn cơ hội, lóe ra mấy cái đã xuất hiện ở sau lưng hắn, thần quang màu cam xoạt một cái, trường thương nhân cơ hội đâm ra, nhưng lại có người nhanh hơn một bước mà chặt bỏ đầu người này.

"Cám ơn". Người mà Dương Thiên Vấn tập kích chính là đối thủ của Dư Nguyên Đông, Dương Thiên Vấn một thương đâm thủng ngực, hút khô máu Trung Vị Thần này, may là người này mới chết vài giây đồng hồ, cũng không ảnh hưởng đến sự tươi mát của thần huyết.

"Không cần khách khí". Dương Thiên Vấn thu thương lui ra khỏi vòng chiến, trong lòng như có suy nghĩ, trong nháy mắt vừa rồi, mặc dù có thần quang màu cam xoạt động tâm thần của đối phương, nhưng dù sao lĩnh vực chưa phá, không thể tưởng được động tác của Dư Nguyên Đông còn nhanh hơn so với mình. Chẳng lẽ đao trong tay hắn cũng có công năng phá vực? Hay là vì nguyên nhân khác?

Có sát thần Dương Thiên Vấn ở đây, đối phương sớm đã dọa bể mật, hơn phân nửa tâm thần đều đặt ở việc phòng bị sự tập kích đột ngột của Dương Thiên Vấn, đây không phải là đơn đả độc đấu, mà là tỷ thí công bình, cho nên sẽ không ai cảm thấy hành vi của Dương Thiên Vấn hèn hạ vô sỉ, ngược lại cảm thấy rất hiển nhiên.

Dương Thiên Vấn nhắm chuẩn cơ hội, lại phối hợp đồng đội hợp lực giết bảy Hạ Vị Thần, dần dần người cấp bậc hạ vị thần đều bị giết sạch. Lúc này, năm Trung Vị Thần còn lại của phe địch nhìn thấy tình hình như vậy tự nhiên minh bạch, đợi đến khi thủ hạ đều chết sạch, lấy thủ làm công, thì cách cái chết cũng không xa.

"Không tốt, mau lui lại! " một Trung Vị Thần ph eta đột nhiên quát lớn, đồng thời vội vàng thối lui.

Mà đối thủ của hắn, thì hai mắt máu đỏ, trên mặt đầy vẻ dữ tợn, điên cuồng mà bổ nhào ra ngoài, thân hình đang không ngừng bành trướng, mọi người thấy được cảnh này, phản ứng đầu tiên chính là tự bạo, phản ứng thứ hai chính là vội vàng lui ra.

Một Trung Vị Thần tự bạo, cho dù là thượng vị thần cũng không dám coi thường. Tất cả người vây công đều trong lúc nhất thời vội vàng lui ra.

"Chạy mau! " Trung vị thần hai mắt màu đỏ này sau khi thốt ra khỏi hai chữ cuối cùng, sau đó liền nổ tung.

Thật ra lời còn chưa dứt, bốn Trung Vị Thần còn lại của đối phương gần như đồng thời phá không mà đi. Thần nhân cấp Trung vị thần, đã có thể bay, chỉ là không thể bình thường tự nhiên bằng thượng vị thần. Nhưng nếu phát động một ít pháp môn bí mật, dùng việc tiêu hao máu huyết bản thân làm giá lớn, vẫn có thể đổi được tốc độ cực hạn.

"Ầm —— " một Trung Vị Thần tự bạo, nếu là ở phàm gian, sợ là đủ để hủy diệt một thế giới! Ở trong thế giới tối cao Thần giới này, vẫn phảng phất như bom nguyên tử nổ tung như cũ. Đứng mũi chịu sào gần nhất là mấy Hạ Vị Thần dưới tay đối phương, mặc dù bọn họ cũng có thể bay lên trời, nhưng lại làm không thoát đi nhanh bằng bốn Trung Vị Thần, kết quả đã bị uy lực bạo tạc cường đại hủy diệt.

Người của thương đội vốn vây ở bên ngoài, hơn nữa nắm thời cơ sớm, lùi lại nhanh, chỉ có mấy tiểu tử không may bị sóng dư quét tới, bị một ít thương thế. Một chiêu Súc Địa Thành Thốn liền chạy ra xa khỏi phạm vi bạo tạc. Có điều cũng may, uy lực tự bạo của trung vị thần này mặc dù khủng bố, lực phá hoại cũng rất mạnh, nhưng lại thuộc về dạng cực kỳ " bảo vệ môi trường ", không tồn tại phóng xạ gì....

Qua một hồi lâu, nhân tài của thương đội tập trung lại, tên mập quan tâm hỏi: "Mọi người không sao chứ? "

"Không có trở ngại". Mọi người gật đầu, người sống tất nhiên là không có trở ngại gì.

Dương Thiên Vấn lại dùng Súc Địa Thành Thốn chạy về, lắc đầu thở dài: "Đáng tiếc, vẫn để chạy mất bốn người".

"Ha ha, không sao, chiến quả chúng ta lấy được lần này hết sức kinh người đó, tin chắc bọn họ cũng không dám tới gây phiền toái cho chúng ta nữa". Tên mập mỉm cười trả lời.

" Lần này vẫn nhờ vào Dương huynh! " Dư Nguyên Đông nói.

Mọi người nghe xong đều dùng ánh mắt bao hàm kính ý nhìn Dương Thiên Vấn, gật mạnh đầu, dùng thực lực trung bình của một trăm người đối chọi với bốn trăm người, mà đối phương vẫn ở vào thế yếu, nếu không phải là Dương Thiên Vấn ngăn cơn sóng dữ, chỉ sợ cho dù có thắng, cũng sẽ tổn thất thảm trọng, một trăm người đến cuối cùng chỉ sợ cũng chỉ còn vẻn vẹn năm sáu người, mà lần này lại dùng cái giá là tổn thất một nửa nhân số để tiêu diệt hơn bốn trăm người của đối phương, chiến quả này không thể nói là không thần kỳ được!

"Đây là việc tại hạ nên làm". Dương Thiên Vấn trả lời bộ dạng không quan tâm hơn thua.

"Tốt lắm, mọi người chôn đồng đội đã chết đi. Về phần chiến lợi phẩm của quân địch thì mọi người cứ chia đều". Tên mập tổ chức công tác giải quyết tốt hậu quả. Sau khi xong, mọi người một lần nữa thu thập tiếp tục lên đường, mặc dù trong lòng mỗi người đều có một chút bi thương nhàn nhạt, nhưng đây vốn chính là một thế giới tàn khốc vô tình, mỗi người từ lúc bắt đầu bước trên con đường tu hành, mãi cho đến khi có được tu vi hôm nay, không biết đã gặp qua bao nhiêu chuyện như vậy, tâm chí sớm đã vô cùng kiên định.