Là Con Gái Cô Gọi Tôi Ba Ba Trước!

Chương 14: Ôn nhu




Tan tầm về đến nhà, rõ ràng hai người là một chiếc xe trở về, Đường Sở Nhiêu bất thình lình không để cho Tô Kỳ đi nhà nàng ăn cơm, mà là xoay người nói: "Bye bye."

"Hả??? " Tô Kỳ vẻ mặt mờ mịt, sao mà đột nhiên đối với mình lãnh đạm như vậy? Mới vừa trở về dọc đường đi cũng không nói gì, chẳng lẽ là mình dọa đến nàng? Hắn ủy khuất cúi đầu nhìn Đường Sở Nhiêu, than thở nói: "Nhưng mà nhà tôi không có đồ ăn... Cô nhẫn tâm để tôi bị đói sao... Nhiên Nhiên còn chờ tôi chơi cùng mà..."

Đường Sở Nhiêu mới không tin trong nhà không đồ ăn cái cớ rách nát này đâu, mỗi ngày a di đi quét tước đều sẽ mua đủ nguyên liệu phóng tủ lạnh được không, nhưng mà không đợi nàng lần nữa cự tuyệt, Đường Lạc Nhiên tiểu bằng hữu đã trực tiếp mở cửa, nhào vào lòng Tô Kỳ, bất mãn nói: "Ba ba, gạt người! Không cùng Nhiên Nhiên ăn cơm trưa!"

"Thực xin lỗi bảo bối con, giữa trưa mẹ còn đang chờ mà, dạ dày mẹ không tốt không thể đói được, chúng ta cùng ăn cơm tối được không?" Tô Kỳ cười giải thích với Đường Lạc Nhiên, mắt sáng quắc, con gái ngoan! Tới thật đúng lúc!

Tiểu cô nương chu chu miệng, đem tóc Tô Kỳ xoa thành một nùi loạn, nói: "Hừ, nể mặt mẹ, con không tính toán với ba nữa."

Đường Sở Nhiêu liền trơ mắt nhìn Tô Kỳ ôm Đường Lạc Nhiên vào cửa nhà mình, há miệng thở dốc, nhưng lại không phát ra âm thanh gì. Bực, cho dù nàng nghĩ muốn cách Tô Kỳ xa một chút, con gái lại hoàn toàn không cho mình cơ hội... Thật là biết cách bán mẹ...

Đường Sở Nhiêu lắc lắc đầu, thở dài, đi theo vào, đóng cửa lại.

Cũng may, bữa cơm này còn ăn bình thường, Tô Kỳ biểu hiện giống như bình thường, cũng không có gì không ổn, Đường Sở Nhiêu mới thở dài một hơi, bằng không, nàng còn thật không biết làm sao bây giờ. Ăn cơm xong, Tô Kỳ lại mang theo Đường Lạc Nhiên chơi đùa, Đường Sở Nhiêu đợi trong chốc lát, đang muốn giúp bé tắm rửa, lại bị Tô Kỳ giành trước, hoàn toàn không để nàng nhúng tay. Bất quá hai người kia nhìn nhau một cái, Đường Sở Nhiêu đã biết không có chuyện tốt lành gì. Quả nhiên, Tô Kỳ một bên giúp Đường Lạc Nhiên tắm rửa một bên quay đầu hỏi nàng: "A Nhiêu, ngày mai cuối tuần, chúng ta mang Nhiên Nhiên đi khu vui chơi được không?"

Đường Lạc Nhiên cũng nháy mắt nhìn mẹ xin xỏ: "Mẹ, mang Nhiên Nhiên đi chơi được không? Đều đã một tuần rồi không chơi với con..." Ngữ khí ủy khuất cứ như giây tiếp theo nước mắt sẽ hạ xuống, Đường Sở Nhiêu nào chịu được bị một lớn một nhỏ nhìn như vậy nha, giằng co nửa ngày, nàng rốt cục ngăn không được, gật gật đầu. Kết quả hai người ya một tiếng, Tô Kỳ liền giục nàng đi ra ngoài, mà ngay cả Đường Lạc Nhiên đều giúp đỡ Tô Kỳ đuổi nàng tới ghế sa lon ngồi. Đường Sở Nhiêu nằm trên ghế sa lon, buồn bực con gái mình cùng Tô Kỳ quan hệ hình như càng ngày càng tốt, lúc ấy thực không nên đưa ra điều kiện như vậy, tự đem mình vứt xuống mương...

Tô Kỳ cấp Đường Lạc Nhiên tắm xong, nói chuyện xưa hống ngủ mất, đi ra chỉ thấy Đường Sở Nhiêu nằm nghiêng trên ghế sa lon, cũng nhắm mắt lại. Hắn nở nụ cười, không uổng phí hắn cùng tiểu cô nương "hợp mưu" cho nàng nhàn rỗi.

Tuy rằng giữa trưa ngủ rõ lâu, nhưng vừa nằm trên ghế sa lon, nàng lại có chút mệt nhọc. Bất quá, nàng cũng không có ngủ say, cho nên thời điểm Tô Kỳ bồng lấy nàng, nàng liền tỉnh.

"Ngại quá, làm cô thức rồi." Tô Kỳ có chút ảo não, đáng ra chờ một chút nữa.

Đường Sở Nhiêu có điểm mặt đỏ, tối hôm qua hắn ôm nàng là bởi vì nàng bị bệnh, lúc ấy cũng không tinh lực nghĩ nhiều, lúc này sao cứ cảm thấy có chút xấu hổ đâu... Nàng uốn éo, ý bảo Tô Kỳ phóng nàng xuống dưới, đáng tiếc Tô Kỳ cũng không nghe, ngược lại đem nàng ôm chặt hơn chút, vào phòng ngủ, mới phóng nàng lên giường.

Tô Kỳ cho nàng đắp chăn, hạ thấp đèn, nghiêm túc nói: "Hảo hảo ngủ, không cho phép ngồi dậy, không cho phép nghĩ đến công tác, di động tịch thu, ngày mai buổi sáng trả lại cho."

Đường Sở Nhiêu có chút bất đắc dĩ, thấp giọng nói: "Tô Kỳ, cậu không thể như vậy..."

"Hử? Cái gì? Cô gọi tôi hả? Tôi không nghe thấy gì cả." Tô Kỳ cố ý đem cái lỗ tai để sát vào chút, nói.

Đường Sở Nhiêu từ từ thở dài, tràn mắt đều là không biết làm sao, giọng nói của nàng mềm nhẹ, tựa như cầu xin tha thứ: "A Kỳ..."

Tô Kỳ lúc này mới nở nụ cười, ấm áp nói: "Không có gì là không thể, thiếu cô một hồi Tô thị liền phá sản chắc? Ngoan, hảo hảo nghỉ ngơi, đừng lại để sinh bệnh, tối qua thật làm tôi sợ chết khiếp, ngày mai tôi sẽ chuẩn bị tốt, yên tâm." Hắn đưa tay sờ sờ đầu Đường Sở Nhiêu, nói ngủ ngon, tắt đèn, xoay người rời đi.

Đường Sở Nhiêu nhắm mắt lại, thở dài. Hắn biết rất rõ ràng nàng nói không phải ý này.

Tô Kỳ trên mặt ý cười từ lúc đóng cửa phòng ngủ môn liền biến mất, hắn tự nhiên biết nàng nói không thể như vậy là có ý gì. Không thể như vậy đối nàng, không thể yêu nàng. Nhưng dựa vào cái gì không thể? Hắn cho tới bây giờ đều là, không đụng tường không quay đầu lại. Mà đối với Đường Sở Nhiêu, Tô Kỳ nghĩ, lúc này đây, chính là có đánh vỡ tường, hắn cũng tuyệt không quay đầu lại.

Sáng sớm hôm sau, trước sau như một, Tô Kỳ làm tốt bữa sáng, giúp Đường Lạc Nhiên rửa mặt hảo, mới gõ cửa phòng kêu Đường Sở Nhiêu. Đường Sở Nhiêu nhìn hai người bọn họ vẻ mặt chờ mong bộ dáng hưng phấn, lời nói cự tuyệt như thế nào cũng nói không nên lời.

Tô Kỳ tự mình đeo một cái balo, lại tượng trưng đeo cho Đường Lạc Nhiên tiểu bằng hữu một ba lô nhỏ thả điểm vật nhỏ, một tay ôm lấy mọi việc. Lúc ra cửa, Đường Sở Nhiêu vốn định cầm lấy túi Tô Kỳ cho mình đeo, không nghĩ tới bị hắn trừng mắt một cái, nói: "Đây là của tôi, không cho phép động vào."

Tuy rằng đồ vật cũng không phải rất nhiều, Tô Kỳ mới không để cho Đường Sở Nhiêu đeo ba lô đâu, nàng chỉ cần xinh xinh đẹp đẹp đi theo là được rồi.

Tới khu trò chơi, bởi vì là cuối tuần, người vẫn là rất nhiều, không ít tình lữ cùng cha mẹ mang theo con. Tô Kỳ đem Đường Lạc Nhiên đặt ở đầu vai cho bé cưỡi, khiến tiểu cô nương còn chưa tiến vào khu vui chơi đã hưng phấn không ngừng được.

Chung quanh cũng có không ít ba ba khiêng con mình như vậy, Đường Lạc Nhiên nhìn một chút, vẻ mặt tự hào sờ sờ lỗ tai Tô Kỳ, khen nói: "Ba ba giỏi quá ~ Nhiên Nhiên là cao nhất ~ "

Đường Sở Nhiêu ôn hòa cười, nói: "Nhiên Nhiên, cẩn thận một chút đừng để rơi xuống." Thấy con gái cao hứng như thế, nàng rất vui mừng. Có thể bồi thường chút nào hay chút đó đi. Bất quá, Đường Sở Nhiêu nhìn chung quanh chung quanh, nhìn những đứa nhỏ cưỡi ở đầu vai ba ba, cũng có một chút hâm mộ, nàng chưa từng giống như những tiểu hài tử này, được ba ba khiêng như vậy. Nàng không biết thân sinh cha mẹ mình là ai, nàng cũng chưa bao giờ nghĩ đi tìm bọn họ. Nếu lúc trước bọn họ từ bỏ nàng, nàng cần gì phải tìm đâu? Về phần cha mẹ nuôi, cha nuôi của nàng là nhân viên bình thường, mỗi ngày công tác xong đã rất mệt mỏi, tự nhiên cũng sẽ không theo nàng chơi như vậy. Đường Sở Nhiêu thơ ấu, đại bộ phận thời gian đều là một người. Nàng từ nhỏ thành tích cũng rất tốt, mới trước đây nàng cảm thấy được, thành tích tốt sẽ làm cha mẹ cao hứng, nàng liền ra sức học tập. Đáng tiếc, dù cho thành tích cũng không qua được quan hệ huyết thống. Từ khi cha mẹ nuôi sinh con lúc sau, nàng ở cái nhà kia chẳng khác gì ngoại nhân.

Tô Kỳ hơi hơi nghiêng đầu nhìn thoáng qua Đường Sở Nhiêu bên người, không có bỏ qua ánh mắt phức tạp của nàng. Hắn mỉm cười, một tay che chở Đường Lạc Nhiên, một tay kéo Đường Sở Nhiêu bỏ chạy, nói: "Đi thôi ~ đi xem cá heo~ "

Bị hắn lôi kéo như vậy, Đường Sở Nhiêu cũng bị lôi chạy, Đường Lạc Nhiên ở đầu vai Tô Kỳ cười khanh khách không ngừng, kéo theo tâm tình của nàng cũng trở nên tốt lên.

Tiểu cô nương lần đầu tiên tới khu vui chơi, thấy cái gì đều thực hưng phấn. Xem qua cá heo biểu diễn, Tô Kỳ lại mang theo các nàng đến xoay tròn ngựa gỗ. Đường Sở Nhiêu thấy Tô Kỳ còn lôi kéo nàng đi qua, vội nói: "Cậu mang Nhiên Nhiên đi ngồi đi, tôi ở chỗ này chờ."

"Đừng nha, không dễ gì đến một lần, cớ gì lại không ngồi, Nhiên Nhiên, muốn mẹ đi cùng không?"

Tiểu cô nương lớn tiếng trả lời: "Muốn ~ "

Đường Sở Nhiêu bất đắc dĩ, giải thích: "Tôi đều 30, còn ngồi ngựa gỗ xoay tròn cái gì chứ."

Tô Kỳ lại không vui, hắn sắc mặt trầm xuống, nói: "Ai quy định ngựa gỗ chỉ cho công chúa ngồi không cho phép nữ vương ngồi?" Không cho phép phân trần, hắn liền lôi kéo nàng vào bên trong. Đường Sở Nhiêu không lay chuyển được hắn, thần tình bất đắc dĩ ngồi lên ngựa gỗ bên cạnh hai người. Tô Kỳ lúc này mới cười hì hì hướng nàng làm cái mặt quỷ, còn lấy điện thoại di động ra tự chụp, thấy nàng không phối hợp, lại trừng mắt nhìn nàng một cái, nói: "Thật không ngoan."

Đường Sở Nhiêu bật cười, đành phải nhìn màn ảnh mỉm cười, Tô Kỳ vừa lòng nhấn nút. Trong ảnh chụp, một lớn một nhỏ làm mặt quỷ, mà Đường Sở Nhiêu ở phía sau, biểu tình ôn nhu cưng chìu.

Lúc sau lại chơi hai giờ đồng hồ, tiểu cô nương chơi rất cao hứng, mệt kinh khủng, ngủ ngay trong lòng Tô Kỳ. Đường Sở Nhiêu đưa khăn tay xoa mồ hôi trên trán con gái, mắt tràn đầy cưng chìu. Nàng ngẩng đầu, ôn nhu cười nói: "Cám ơn, A Kỳ."

Tô Kỳ hơi hơi cúi đầu, đáng thương hề hề nói: "Tôi cũng đổ mồ hôi nè..."

Đường Sở Nhiêu bất đắc dĩ cười, vươn tay giúp hắn lau đi mồ hôi lấm tấm trên trán. Tô Kỳ vừa lòng nở nụ cười, hắn cho Đường Lạc Nhiên ghé vào đầu vai hắn, một tay nâng, tay kia thì dắt tay Đường Sở Nhiêu, cũng không quay đầu lại, đi về phía trước.

"Muốn cảm tạ thì theo tôi đi bánh xe chọc trời nào."

Đường Sở Nhiêu đi theo hắn, ánh mắt dừng hai tay bọn họ giao nhau, hôm nay hắn dắt tay mình cũng quá nhiều lần đi.

Lên bánh xe chọc trời, bọn họ phân hai bên ngồi, bên ngoài, vừa lúc hoàng hôn, ánh sáng màu vàng rơi xuống đại địa, phảng phất thế giới này tràn ngập mỹ hảo. Đường Sở Nhiêu nhìn Tô Kỳ ôm con gái ngồi đối diện, trời chiều xuyên thấu qua cửa sổ, chiếu vào trên người Tô Kỳ, hắn khẽ mỉm cười, có vẻ ấm áp nhu hòa. . Truyện Trinh Thám

Hai người cứ như vậy ngồi lẳng lặng, nhìn ngoài cửa sổ. Bánh xe chọc trời sắp đến đỉnh, Tô Kỳ đứng dậy, nói: "Giúp tôi ôm bé một lát, tiểu cô nương gần đây béo thêm rồi."

Đường Sở Nhiêu đứng dậy đón lấy, phun tào nói: "Còn không phải tại cậu mỗi ngày đều làm đồ ngon cho nó? Bế nửa ngày trời, tôi còn nghĩ cậu không biết mệt."

Tô Kỳ bĩu môi, từ chối cho ý kiến. Hắn cước bộ chợt chuyển, đến sau lưng Đường Sở Nhiêu, vòng tay ôm lấy nàng.

Đường Sở Nhiêu bị một động tác này biến thành cả người cứng ngắc, "A Kỳ..."

Tô Kỳ nắm thật chặt hai tay, ở bên tai nàng ôn nhu nói: "Tôi không mệt, tôi chỉ là muốn ôm em một cái. Lúc ngồi ngựa gỗ, em bảo em đã 30, nhưng đối với tôi, em là nữ vương của tôi, cũng là công chúa của tôi."

Đường Sở Nhiêu đầu mày giương lên, đuôi mày rủ xuống, đó là biểu tình bi thương. Nàng cố gắng làm cho mình nghe lạnh lùng, "Buông ra."

"Không, lần này tôi sẽ không nghe lời đâu." Tô Kỳ tiếp tục nói: "Tôi không hứa hẹn gì với em, tôi nghĩ em cũng sẽ không tin, tôi muốn em tự mình nhìn thấy, để cho thời gian chứng minh, tôi sẽ luôn luôn ở bên cạnh em."

Đường Sở Nhiêu nghe được hốc mắt lên men, nàng không hề nghi ngờ người nói ra lời thề một khắc kia là thật lòng, nhưng nàng cũng tin tưởng vững chắc, lòng người dễ dàng thay đổi. Bỗng nhiên người thay lòng đổi dạ, lại nói nhân tâm dễ đổi thay.

"A Kỳ, buông tôi ra đi..." Đường Sở Nhiêu nghẹn ngào, cầu xin: "Tôi không thích hợp, cậu sẽ gặp được rất nhiều cô gái tốt, tôi không phải là người phù hợp dành cho cậu... Không phải..."

Tô Kỳ buông nàng ra, xoay người đến trước mặt nàng, hai tay nâng lên đầu nàng, làm cho nàng nhìn hắn. Nước mắt trong mắt nàng làm hắn đau lòng, hắn nhẹ nhàng dùng ngón cái lau đi nước mắt trên mặt Đường Sở Nhiêu, ôn nhu an ủi: "Không có gì là không thích hợp, cho dù trên thế giới này có rất nhiều người so với em ưu tú hơn, nhưng bọn họ lại không phải là em. Tôi không mong em có thể lập tức tiếp nhận tôi, tôi chỉ muốn em, đừng bắt tôi rời khỏi... Tôi chờ em, chờ em một ngày nào đó nguyện ý để cho tôi được nói ra lời thề." Tô Kỳ kéo Đường Sở Nhiêu vào trong lòng, cúi đầu hôn tóc nàng, "Trước lúc đó, xin em hãy để tôi được ở bên cạnh, để tôi chăm sóc em, chăm sóc Nhiên Nhiên, được không?"

Đường Sở Nhiêu không trả lời. Nàng chỉ lẳng lặng ở trong lòng Tô Kỳ, không có đẩy ra. Tô Kỳ mỉm cười, không đẩy ra hắn là một sự khởi đầu tốt. Bánh xe chọc trời sắp kết thúc, hắn buông ra Đường Sở Nhiêu, giúp nàng lau khô nước mắt trên mặt, lại từ tay nàng đón lấy Đường Lạc Nhiên, dắt tay nàng hướng về bãi đỗ xe.

Đường Sở Nhiêu nhìn hai tay bọn họ mười ngón giao nhau, trong lòng thở dài. Nàng hình như, luôn không thể cự tuyệt Tô Kỳ. Chính mình, vẫn là quá tham luyến phần ôn nhu đó.