Là Con Gái Cô Gọi Tôi Ba Ba Trước!

Chương 24: Lần đầu giao phong




Lại thêm một ngày óng ánh ánh mặt trời. Đường Sở Nhiêu có thể cảm nhận được rõ ràng nhiệt độ của Tô Kỳ. Hắn từ phía sau lưng ôm lấy nàng, cả đêm cũng không thay đổi.

Đường Sở Nhiêu xoay người, Lại chẳng ngờ, bị Tô Kỳ vô ý thức kéo vào lòng, trán của nàng liền đụng vào trán của hắn.

Thiếu chút nữa...

Đường Sở Nhiêu bị động tác này của hắn làm cho thở cũng không dám, vừa rồi thiếu chút nữa liền hôn đến...

Nàng nhẹ nhàng dịch lui một chút, kéo ra khoảng cách giữa hai người, lúc này mới cẩn thận đánh giá Tô Kỳ. Tay nàng nhẹ nhàng phất quá lông mi đen sẫm của hắn, Tô Kỳ rầm rì một tiếng, quệt quệt.

Nàng giờ mới biết thì ra lông mi hắn dài như vậy, thật là, một tên con trai lông mi đẹp vậy làm gì, hình như còn dài hơn mình a... quá đáng.

Đường Sở Nhiêu bất giác chu miệng, lông mi mình rõ ràng đã rất dài, người này thế mà còn dài hơn... Ngay lúc nàng đang cẩn thận quan sát, lại không ngờ một giây sau liền đối diện một đôi mắt thâm thúy đen nhánh.

Giọng nói Tô Kỳ so với bình thường trầm thấp rất nhiều, tràn ngập từ tính, hắn nhìn chằm chằm Đường Sở Nhiêu, trêu chọc nói: "Đường tổng tài, chu miệng ra là muốn hôn sao?"

"Mới không có!" Đường Sở Nhiêu bị hắn làm hoảng sợ, cuống quít xoay người đưa lưng về phía hắn.

Tô Kỳ cũng không quản nàng nhiều như vậy, vươn tay đem nàng trở mình lại, tìm đến đôi môi mê người đỏ mọng hôn lên.

"Nhưng anh muốn..."

"Ưm..." Đường Sở Nhiêu bị hắn làm cho trở tay không kịp, không hề phòng bị, không thể không hưởng thụ một nụ hôn sáng sớm lâu dài.

Vừa tỉnh dậy đã được ăn đồ ngọt Tô Kỳ miễn bàn có bao nhiêu vui, một hồi lâu, hắn mới lưu luyến không rời buông ra Đường Sở Nhiêu, nói: "Anh đi làm bữa sáng, em cứ ngủ thêm một lúc ~ "

Đường Sở Nhiêu lẳng lặng kéo chăn lên che một nửa mặt, nhắm hai mắt lại, không đáp lời. Mặt của nàng hơi ửng đỏ, làm cho Tô Kỳ ha ha cười to, Đường tổng tài thẹn thùng đúng là đáng yêu hết sức. Hắn lại đến cắn lên lỗ tai Đường Sở Nhiêu một cái, mới rời giường đi ra ngoài, Đường Sở Nhiêu nghe ngoài cửa sang sảng tiếng cười, lại im lặng rụt rụt xuống, chui toàn bộ đầu vào trong mền.

Thật sự là... quá mất mặt...

Bất quá không bao lâu, nàng cũng đã thức dậy. Tô Kỳ đang ở phòng bếp ngâm nga điệu hát dân gian làm bữa sáng, thoạt nhìn tâm tình tốt hết sức. Tối hôm qua hắn để cho Lưu a di đi trở về, Đường Sở Nhiêu cũng không quản hắn, dù sao đói không được nàng.

"Mẹ, chào buổi sáng ~ "

Đường Lạc Nhiên vừa lúc đẩy cửa phòng ra, một bàn tay nhỏ thịt thịt dụi mắt, một bộ dáng chưa thanh tỉnh. Thấy Đường Sở Nhiêu đứng ở cửa cách đó không xa, bước đi qua làm nũng, ngọt nị nị nói: "Mẹ ~ Nhiên Nhiên muốn mẹ rửa mặt cho Nhiên Nhiên ~ "

"Chậc chậc, không tìm ba nữa à?" Đường Sở Nhiêu ngồi xổm xuống nhéo nhéo mặt nhỏ béo phì của con gái, tiểu cô nương này gần đây đều là theo Tô Kỳ rửa mặt.

"Không cần, hôm nay thích mẹ hơn ~" Tiểu cô nương bổ nhào vào lòng mẹ mình cọ cọ, Đường Sở Nhiêu nhẹ nhàng xách cái lỗ tai nhỏ của bé, "Thì ra lâu nay con thích ba ba hơn?"

"Không có không có, Nhiên Nhiên thích mẹ nhất!" Tiểu cô nương vội vàng bảo vệ cái lỗ tai nhỏ của mình, lấy lòng hôn một ngụm lên mặt Đường Sở Nhiêu.

"Tiểu bại hoại! Ba nghe hết rồi đó!"

Đường Lạc Nhiên mới mặc kệ Tô Kỳ, nàng một chút cũng không sợ Tô Kỳ.

"Ba ba không có quà cho Nhiên Nhiên, Nhiên Nhiên không thích ba!"

"Hừ, con bé tiểu bại hoại này, " Tô Kỳ từ phòng bếp lại đây, một tay xách bé lên, "Chiều qua ai ôm đồ ăn ngồi ăn không ngừng hả? Đó không phải là ba mua cho sao?"

"Không tính! Ăn xong rồi không còn nữa!" Đường Lạc Nhiên vội nhào đến trong lòng Đường Sở Nhiêu, "Mẹ, ba ba bắt nạt con!"

"Quỷ linh tinh! Còn dám cáo trạng?" Tô Kỳ cười chọc chọc mặt Đường Lạc Nhiên, đem trả lại cho Đường Sở Nhiêu, "Nhanh đi rửa mặt, bằng không đợi lát nữa không cho ăn điểm tâm."

Đường Lạc Nhiên không thèm để ý chút nào, ôm chặt Đường Sở Nhiêu, còn hướng Tô Kỳ làm cái mặt quỷ.

Đường Sở Nhiêu vì phòng ngừa một lớn một nhỏ này lại náo loạn không ngừng, vội ôm chặt con gái đi rửa mặt.

"Tiểu bại hoại, sao thái độ với mẹ thì ngoan, còn thái độ với ba thì lại hư như vậy, hửm?" Tô Kỳ cho bé bới thêm một chén cháo, "hung tợn" nắm bắt mặt bé hỏi.

"Vì... hữu thị vô khủng?" Tiểu cô nương nghiêm túc tự hỏi trong chốc lát, nhìn về phía mẹ mình.

(*) Hữu thị vô khủng: Có chỗ dựa nên không sợ

"Ừm, nói chính xác thái độ này của cô phải là mềm nắn rắn buông, mẹ sẽ hung dữ với cô nên cô không dám chọc mẹ, nhưng ba lại luôn luôn hiền với cô, nên cô không sợ hắn."

"??? Mấy người đang nói cái gì??? 3 tuổi đã biết hữu thị vô khủng???" Tô Kỳ lại một lần nữa mặt mờ mịt, tuy rằng hắn biết Đường Lạc Nhiên thông minh, chính là cũng không nghĩ tới tiểu cô nương này còn biết dùng thành ngữ.

"Thành ngữ nha, ba ba thực ngốc." Tiểu cô nương vẻ mặt tự hào, "Mẹ dạy con rất nhiều~ "

Tô Kỳ hướng hai người bọn họ giơ cái ngón tay cái, "Các cục cưng thật lợi hại." Nghĩ tới hắn lúc ba tuổi... Được rồi không nhớ gì cả.

"Thế nào? Anh cho là em xuất ngoại thì sẽ không dạy con gái văn hóa Trung Quốc?" Đường Sở Nhiêu mày liễu nhếch lên, thản nhiên nói.

Tô Kỳ vội giải thích, "Không không không, người ta đang tự ti mặc cảm, tự thẹn không bằng."

"A? Nhiên Nhiên, bảo ba con kể cho nghe câu chuyện về tự ti mặc cảm và tự thẹn không bằng."

"..." Tô Kỳ nhìn bé con mắt to ham học hỏi, lẳng lặng lấy điện thoại di động ra baidu. Cái thành ngữ này ý thì nhớ rõ, nhưng điển cố xuất xứ thì đúng là không biết. Tô Kỳ lén ngẩng đầu nhìn thoáng qua Đường Sở Nhiêu đang cười trộm, trong lòng yên lặng thở dài, Đường tổng tài là không được chọc. Hôm nay buổi sáng "mất mặt" lúc này tìm trở về rồi...

Đêm qua nói muốn dẫn tiểu cô nương đi mua quần áo, ba người ăn xong bữa sáng, lại sửa sang xong cũng liền không sai biệt lắm có thể xuất môn.

Tô Kỳ tự mình mở xe, làm cho hai bảo tiêu đi theo rất xa ở phía sau, sẽ không quấy rầy đến bọn họ.

Đường Lạc Nhiên lớn lên đẹp mắt, Đường Sở Nhiêu ánh mắt lại hảo, Tô Kỳ hào phóng vung tay lên, dứt khoát đem mọi bộ y phục con gái thử qua đều mua. Đường Sở Nhiêu đang muốn nói hắn, chỉ thấy Đường Lạc Nhiên dắt hắn chỉ vào hai cái món đồ chơi, hắn vẻ mặt hào phóng nói: "Thích liền mua, ba ba không thiếu tiền ~ "

"Ye!" Tiểu cô nương cọ cọ cọ ôm đùi Tô Kỳ trèo lên trên, ở trên mặt hắn hôn một ngụm thật mạnh, "Ba ba thật tốt ~" Mẹ mỗi lần đều chỉ cho bé mua một món đồ chơi.

Đường Sở Nhiêu bất đắc dĩ, đi đến sau lưng hai người, thản nhiên nói: "Không có lần sau."

Một lớn một nhỏ "có tật giật mình ", hai mặt nhìn nhau, thè lưỡi, bên cạnh nhân viên cửa hàng nhìn cũng nhịn không được che miệng cười trộm.

Bảo tiêu rất nhanh tiến lên cầm lấy một đống gói to, Tô Kỳ mỗ tay cầm một cái, lập tức ra khỏi tiệm.

"Anh có muốn mua y phục không? Đi xem thử xem?"

"Cũng được." Tô Kỳ nghĩ nghĩ, đúng là nên mua quần áo mới.

Bất quá Đường Sở Nhiêu cùng Tô Kỳ đều kén chọn vô cùng, đi dạo một vòng cũng không nhìn trúng cái gì tốt, cuối cùng Tô Kỳ cũng chỉ mua hai kiện áo sơmi một kiện áo khoác. Bất quá ngược lại đụng phải Trần Tỳ.

"Tô ca, Đường tổng, thật trùng hợp."

"Trần công tử." Đường Sở Nhiêu mỉm cười đáp lễ hắn, Tô Kỳ lại không vui, "Gọi tên hắn là được." Kêu Tô công tử là đủ rồi hiểu không.

"Phải đó, " Trần Tỳ cười cười, "Đường tổng nếu không ngại tôi gọi ngài một tiếng Sở Nhiêu tỷ." Nói không chừng về sau còn phải kêu tẩu tử ấy chứ, Trần Tỳ yên lặng phun tào.

"Tô ca, vừa lúc đi tới, muốn vào tiệm nhìn xem không?"

"Uầy, cậu không nói anh cũng quên mất!" Tô Kỳ vỗ đầu, mới nhớ tới nguyên chủ trước kia cho Trần Tỳ tiền để hắn đầu tư mở nhà hàng, cơ mà nguyên chủ lúc ấy chỉ xem như là giúp huynh đệ một tay, rất nhanh đem chuyện quên ra sau đầu.

"Đi lên ngồi một chút, anh hai năm nay không lộ mặt bao giờ, nhân viên trong tiệm chỉ có thể xem hình trên internet, đúng lúc để cho Sở Nhiêu tỷ cũng nhìn xem, cho em chút ý kiến thôi mà." Trần Tỳ cười nói.

Không nhìn không biết, vừa thấy đã giật mình. Quảng trường này hội tụ các nhãn hiệu thương nghiệp quốc tế, lại có hẳn một tầng là nhà hàng của Trần Tỳ.

"Cậu lúc ấy không phải bảo anh là mở cái tiệm nhỏ sao???" Tô Kỳ vẻ mặt mờ mịt.

"... Tô ca, em lúc đó quy hoạch anh không có nghe đúng không..." Hắn đã sớm biết, Tô Kỳ vốn chính là không đáng tin như vậy, "Em hàng năm chia hoa hồng cho anh anh không nhìn qua?"

Trần Tỳ nhìn Tô Kỳ vẻ mặt vô tội, bất đắc dĩ. Đệt, hắn thật đúng là không chú ý.

"Trần Tỳ, không thể tưởng được Du Nhiên Cư làm bao người khen nức nở lại là do cậu mở, lợi hại a." Đường Sở Nhiêu không chút nào che dấu bản thân thưởng thức.

"Cái này còn phải đa tạ Tô ca lúc ấy tin tưởng em, nhập cổ phần, em mới có thể bắt tay xây dựng nó." Trần Tỳ làm một cái động tác thỉnh, "Hai vị, mời ~ "

Ra khỏi Du Nhiên Cư, bé con ăn quá no mệt mỏi lăn ra ngủ, Tô Kỳ không còn cách nào khác, đành phải để bảo tiêu trước mang bé về nhà, bản thân lôi kéo Đường Sở Nhiêu tiếp tục dạo.

Hắn vừa mới thấy được một bộ rất dễ nhìn, Đường Sở Nhiêu mặc vào nhất định rất đẹp.

Tô Kỳ bị kích động lôi kéo Đường Sở Nhiêu vào tiệm, không đợi cô bán hàng mở miệng, đã nói: "Lấy kiện váy, đến thử một chút."

Đường Sở Nhiêu gặp Tô Kỳ hai mắt đều muốn phát sáng, tràn đầy bất đắc dĩ theo cô bán hàng đến phòng thử đồ.

Chỉ chốc lát sau, Đường Sở Nhiêu liền đi ra. Tô Kỳ thẳng lăng lăng nhìn một hồi lâu, rút ra thẻ mình đưa cho bán hàng, "Mua."

"Để em tự mua." Đường Sở Nhiêu bất đắc dĩ, nàng phía trước sao không phát hiện người này thích mua mua mua như vậy đâu.

"Vậy không được, đồ anh nhìn trúng, phải để anh mua! Đây cũng là vấn đề nguyên tắc!" Tô Kỳ vẻ mặt nghiêm túc.

"..." Nhắc đến một cái vấn đề nguyên tắc, Đường Sở Nhiêu hơi hơi đỏ mặt, vừa muốn thay lại đồ, chợt nghe Tô Kỳ nói: "Đừng thay, chúng ta mua thêm cái nữa~ "

Váy này trong tiệm là hàng số lượng giới hạn, toàn cầu chỉ có năm chiếc, Tô Kỳ mắt một cái không chớp liền mua, cô bán hàng tiếp qua nhiều người mua như vậy, lại hiếm khi gặp phải dạng như Tô Kỳ. Nàng mỉm cười với Đường Sở Nhiêu nói: "Nữ sĩ, bạn trai ngài đối ngài thật tốt ~ "

Đường Sở Nhiêu nghe vậy, cười mà không nói.

Bất quá thời điểm xem túi xách, ngược lại đụng phải một người không muốn nhìn thấy.

Đường Sở Nhiêu không dễ gì coi trọng một kiểu túi, chính đang để cho bán hàng lấy lại đây xem, liền nghe thấy một nữ nhân trung niên đồng dạng nói cho bán hàng đem túi xách kia lấy qua. Nàng quay đầu thì thấy, cư nhiên là Hướng Mẫn Yến.

Hướng Mẫn Yến cũng không nghĩ tới nàng cùng một đám phu nhân đi dạo phố lại còn có thể gặp phải Tô Kỳ cùng Đường Sở Nhiêu. Tuy rằng trong lòng không muốn, bất quá trước mặt nhiều phu nhân như vậy, nàng vẫn phải làm công phu mặt ngoài, liền cười nói: "Tiểu Kỳ, Đường tổng, hai người cũng ở đây? Thật trùng hợp."

Đường Sở Nhiêu lễ phép mỉm cười đáp lễ, lại cùng vài phu nhân đã nhận thức chào hỏi. Bất quá Tô Kỳ hiển nhiên thái độ không có tốt như vậy, hắn cũng không cần có thái độ tốt. Nơi này mấy người phu nhân người nào không biết hắn không mong gặp Hướng Mẫn Yến?

Tô Kỳ chào hỏi vài phu nhân quen biết, nói chào a di, liền thản nhiên nói: "Tô phu nhân, món đồ này sợ là rất không thích hợp với tầm tuổi của ngài."

Hướng Mẫn Yến tươi cười bị kiềm hãm, rất nhanh lại khôi phục, đối bán hàng nói: "Món này đưa cho Đường tổng bên kia đi."

Mấy người này đều là khách quen trong tiệm, bán hàng đối với thân phận các nàng nhất thanh nhị sở, bên nào cũng không dám đắc tội, nghe Hướng Mẫn Yến nói như vậy, liền chạy đem túi xách lấy qua.

Tô Kỳ cầm lấy túi xách, hướng bán hàng nói: "Nhớ ghi sổ cho tôi." Lại mỉm cười cùng vài a di nói tạm biệt, lôi kéo Đường Sở Nhiêu bước đi cũng không quay đầu lại.

Hướng Mẫn Yến ở sau lưng, nụ cười trên mặt vẫn bình tĩnh, nhưng tay lại nắm thành quyền.

Tô Kỳ, ta nhất định không để cho ngươi sống tốt!