Là Con Gái Cô Gọi Tôi Ba Ba Trước!

Chương 8: Say rượu




Sáng sớm hôm sau, Đường Sở Nhiêu vốn tưởng rằng tối hôm qua Tô Kỳ cảm xúc dao động lớn như vậy, sáng nay hẳn là sẽ không sớm qua đây làm bữa sáng, không nghĩ tới chờ nàng từ phòng ngủ đi ra, đã thấy hắn cười tủm tỉm cùng nàng chào hỏi, "Nhiêu tỷ, chào buổi sáng."

"Ừ chào ~" Đường Sở Nhiêu ôn nhu trả lời, thấy Đường Lạc Nhiên còn không có rời giường, liền đi phòng con gái kêu bé rời giường.

Tiểu cô nương vốn đang làm nũng không chịu rời giường, không nghĩ tới Tô Kỳ lòi đầu hô một câu, liền ngoan ngoãn dụi mắt ngồi dậy. Đường Sở Nhiêu câm nín ba giây đồng hồ, đem quần áo ném cho Đường Lạc Nhiên, nói: "Tự mình mặc."

"Ngao." Tiểu cô nương chớp chớp mắt to, tự mình ngoan ngoãn thay quần áo, lại để cho Tô Kỳ ôm bé đi đánh răng rửa mặt. Đường Sở Nhiêu lại sửng sốt ba giây đồng hồ, đứa nhỏ này thật sự là tuyệt không dính mình??? Quên đi, coi như làm biếng một hồi. Nàng cũng không quản hai tên hi hi ha ha kia nữa, tự mình ngồi vào bàn ăn ăn trước. Tối hôm qua bởi vì ăn quá muộn liền cố ý ăn thiếu điểm, không nghĩ tới hôm nay sáng sớm liền đói bụng.

Bất quá còn chăm chú hồi tưởng một chút hai ngày này, Tô Kỳ cư nhiên đem Nhiên Nhiên chiếu cố tốt như vậy, hoàn toàn không cần nàng động thủ, trước kia Kỳ a di không phải nói hắn không thích con nít nhất sao?

Chờ ba người đều dùng xong bữa sáng, Tô Kỳ tự giác thu thập bát đũa đi phòng bếp, Đường Sở Nhiêu phái Đường Lạc Nhiên tự mình sang một bên chơi đùa, cùng Tô Kỳ nói: "Buổi chiều cậu giúp tôi đưa cho Tiểu Y phần văn kiện, nhìn ra được cậu có ý với cô ấy, nhưng mà cậu nếu thật lòng liền tử tế mà truy, còn nếu muốn vui đùa một chút thì tôi không tha cho cậu đâu."

"Hả?" Tô Kỳ nhất thời có điểm phản ứng không kịp, hắn đối Mạc Mạc có ý? Được rồi, nhìn từ góc độ ngoại nhân, đúng là như vậy... Hắn còn không hảo giải thích, chỉ có thể đáp trả một tiếng.

Đường Sở Nhiêu cấp Tô Kỳ an bài nhiệm vụ sau liền cùng con gái chơi đùa. Tô Kỳ ở trong thư phòng đối mặt một đống số liệu làm hắn đau đầu, lại nghe bên ngoài Đường Lạc Nhiên tiểu bằng hữu ha ha ha cười, quả thực nội tâm phức tạp. Hắn vỗ vỗ mặt mình, đem lực chú ý tập trung đến văn kiện, thật vất vả một cái buổi sáng thêm nửa buổi chiều mới làm xong. Hắn duỗi người, Đường Sở Nhiêu vừa lúc này vào được, trêu ghẹo nói: "Làm xong rồi? Còn nhanh hơn tôi nghĩ ~ khẩn cấp gặp mỹ nhân đúng không?"

Tô Kỳ sầu mi khổ kiểm ai u một tiếng, "Nhiêu tỷ, văn kiện cũng quá khó đọc rồi, tôi nhìn đến đau cả đầu. Nhưng mà nói thật ra thì, sao không phải là nhanh vì năng lực của tôi cao chứ? Tôi muốn nhìn mỹ nhân mắc gì chạy đến nơi xa xôi, trước mắt không phải có sẵn đấy thôi?"

"Hô?" Đường Sở Nhiêu nhướn nhướn lông mày, "Tuy rằng cậu nói là sự thật cơ mà sao tôi nghe cứ thấy kỳ cục thế nào ấy nhỉ?"

"Kỳ cục cái gì chứ, " Tô Kỳ lại khôi phục bộ dáng cười tủm tỉm, "Chị tôi đẹp thế này còn không cho khen sao ~ "

"Cậu đủ rồi, đừng xàm nữa, " Đường Sở Nhiêu đem văn kiện ném cho Tô Kỳ, "Chạy qua nhanh đi, buổi tối tôi mang Nhiên Nhiên ra ngoài cùng hai vị tiểu thư Cố gia ăn cơm, không ở nhà, cậu tự mình giải quyết nhé, không cần làm cơm cho chúng tôi."

"Hả? À..." Tô Kỳ bĩu môi, không tình nguyện đáp trả một tiếng. Hắn còn muốn cùng tiểu cô nương chơi một hồi mà.

"Được rồi, đừng một bày ra cái bộ dạng tôi vứt bỏ cậu nữa đi, thuận tiện hẹn Tiểu Y ăn bữa cơm, chẳng lẽ còn muốn tôi dạy cho sao?" Đường Sở Nhiêu không chút khách khí trở mình cái xem thường, đi ra ngoài.

Tô Kỳ quả thật ủy khuất, hắn mới không nghĩ muốn tán Mạc Mạc đâu. Bọn họ chính là tình cảm cách mạng thuần khiết được không. Đường Lạc Nhiên tiểu bằng hữu vui vẻ chạy vào, cười hì hì nói với hắn: "Ba ba tạm biệt ~" liền lại chạy, Tô Kỳ giờ thì thật sự ủy khuất, sao mới không đến một ngày tiểu cô nương này đã không thích mình rồi? Cố gia hai vị kia lực hấp dẫn lớn như vậy sao...

Tô Kỳ liên hệ Mạc Y, quả nhiên, nàng ở. Tô Kỳ đi ô-tô qua, chỉ thấy nàng im lặng ở chỗ cũ ngồi vẽ.

"Hi, đang vẽ tân phẩm quý tiếp theo sao?" Tô Kỳ cười chào hỏi, lập tức ngồi xuống đối diện nàng.

Mạc Y thấy Tô Kỳ lại đây, mỉm cười chào hắn, đồng thời thu thập bút vẽ tán loạn trên bàn. Chỉ là trong nụ cười kia có quá nhiều mỏi mệt, làm cho Tô Kỳ xem đến đau lòng.

"Làm sao vậy? Có cái gì phiền lòng sao?" Kết quả, Tô Kỳ vẫn là nhịn không được, mở miệng.

Mạc Y có chút vô lực cười cười, giải thích: "Trong nhà có chút chuyện."

Thực buồn cười, phụ thân của nàng, người đã 50 tuổi, đêm qua thế nhưng vì tiểu tam mà cùng nam nhân khác đánh một trận. Mạc Y ngày hôm qua tối khuya chạy đến bệnh viện thời điểm thấy hắn cùng cái người hắn cái gọi là chân ái kia, quả thực không biết nên dùng biểu tình gì. Nàng nguyên bản gia đình hạnh phúc mỹ mãn, chính là khi nàng học đại học năm hai năm ấy đại biến. Nàng cùng hắn hàn huyên rất nhiều lần, một chút dùng đều vô dụng. Gần đây, sau khi nàng về nước, hắn lại kiên quyết, muốn ly hôn.

Bất quá việc này hiển nhiên không tiện nói với ngoại nhân như Tô Kỳ. Tô Kỳ có thể nghe nàng oán giận, an ủi nàng, đã mất rồi.

Mạc Y lắc lắc đầu, như muốn đem những chuyện không tốt tạm thời quên, nàng hút sâu một hơi, cho mình khôi phục thành bộ dáng có sức sống, đối Tô Kỳ nói: "Tôi mời anh ăn cơm tối nhé, lần trước nói rồi mà."

"Được, tôi đi cùng cô." Tô Kỳ biểu tình trước sau như một ôn hòa, hắn chưa bao giờ biết cự tuyệt Mạc Y.

"Ăn đồ Nhật không? Tôi biết một nhà hàng cũng không tệ lắm, Tô thiếu gia không cần chê bai nga ~" Mạc Y thu thập đồ vật, chuẩn bị đứng dậy.

Tô Kỳ nhún nhún vai, thuận tay giúp Mạc Y cầm lấy trang giấy Nhật, nói giỡn: "Có kém mấy cũng không tệ bằng mì udon tôi mời lần trước đâu"

Mạc Y xì một tiếng nở nụ cười, đi theo lên xe Tô Kỳ.

Lúc này đúng giờ cơm, phụ cận quán Nhật kia không dễ đỗ xe, Mạc Y vốn đang có chút lo lắng tìm không thấy bãi dừng xe, kết quả không ngờ Tô Kỳ chẳng bao lâu đã đem xe đỗ tốt lắm.

"Chúng ta vận khí thật tốt ~ bên này rất khó đỗ xe ~" nghĩ đến rất nhanh sẽ được ăn ngon, mê ăn hàng Mạc Y tâm tình tốt.

Tô Kỳ cười mà không nói, hắn mới không nói ba năm Mạc Y không ở hắn đã đem khu này mò đến thấu triệt đâu.

Quán ăn Nhật này đều là phân từng gian phòng, trang hoàng thực tinh xảo, đồ ăn cũng tốt lắm, quả thực làm cho Mạc Y muốn ngừng mà không được. Nàng đem thực đơn đến trước mặt Tô Kỳ, hào phóng nói: "Tùy tiện gọi ~ bổn cô nương không thiếu tiền ~ "

Tô Kỳ bị chọc cười vui vẻ, hắn một tay chống cằm, nghiêng đầu nói: "Thật sự? Tôi gọi gì cũng được?"

"Tùy tiện gọi tùy tiện gọi ~" Mạc Y khoát tay, làm ra một bộ thổ hào. Tô Kỳ nhớ rõ, Mạc Y lần đầu tiên kiếm tiền, lúc mang nàng đi ăn cơm, chính là cái dạng này.

Tô Kỳ ranh mãnh gọi một chuỗi đồ ăn, Mạc Y vừa nghe, đều là mình thích ăn, cười càng vui vẻ, "Thật trùng hợp nga, hai chúng ta thích ăn đều giống nhau ~ lại đến một lọ sake ~ "

Ăn cơm với cậu nhiều năm như vậy, không rõ cậu thích ăn cái gì tôi đúng là ngốc tử được không? Tô Kỳ yên lặng phun tào, lại lấy thêm một bầu rượu. Điểm ấy ngược lại làm Tô Kỳ có chút kinh ngạc, bởi vì Mạc Y chưa bao giờ cùng người không quen uống rượu, huống chi, hắn bây giờ còn là một nam nhân.

Đồ ăn rất nhanh liền đưa lên. Mạc Y một bên bảo Tô Kỳ nhanh ăn, một bên rót rượu cho mình, bắt đầu tự rót tự uống. Tô Kỳ lái xe, nàng cũng không cho hắn cùng uống. Ăn không sai biệt lắm 40 phút, Mạc Y đã uống có chút nhiều.

"Tôi phía trước nói với anh là trong nhà có chuyện nhỉ, là ba tôi muốn ly hôn với mẹ tôi. Hắn nói hắn tìm được chân ái, thực buồn cười, chẳng lẽ lúc kết hôn với mẹ thì không phải hắn chân ái?" Mạc Y một tay chống đầu, một tay lại rót cho mình một chén rượu.

Thì ra, đã nháo ly hôn. Tô Kỳ đau lòng ngăn lại Mạc Y, nói: "Nếu nói như vậy, ba cô cũng sẽ không nghe khuyên, dứt khoát ly hôn đi."

Mạc Y bỏ qua tay Tô Kỳ ngăn đón, một ngụm rượu, cười nhạo nói: "Tôi cũng nói như vậy a, nhưng mà mẹ tôi nói bà nuốt không trôi cục tức này, ngày hôm qua ba tôi vì tiểu tam kia đánh nhau với người khác một trận, tối về nhà cư nhiên thiếu chút nữa động thủ đánh mẹ tôi."

Tô Kỳ dịch đến một bên Mạc Y, đem bình rượu bày đi rất xa, không cho nàng lấy. Hắn một tay ôm vai Mạc Y, hống nói: "Không uống nữa được không? Uống tiếp sẽ khó chịu đó, tôi đưa cô về nhà được không?"

"Không cần!" Mạc Y không chút do dự lắc đầu, lớn tiếng nói: "Không muốn về nhà!" Nàng đột nhiên vươn tay ôm cổ Tô Kỳ, cười nói: "Thật kỳ quái nga, tôi vì sao lại kể với anh mấy chuyện này... Tôi chỉ kể với Tô Tô, nhưng Tô Tô cũng không còn nữa..." Nàng hai tay bưng đầu Tô Kỳ, nhìn thẳng hắn, ngẩn người nói: "Anh và Tô Tô của tôi thật giống nhau nga... Anh nói, cậu ấy liệu có thể giống tiểu thuyết viết như vậy hay không, xuyên qua rồi đó? Hay là, anh chính là Tô Tô của tôi, hm?" Mạc Y thanh âm càng ngày càng nhỏ, cuối cùng thẳng gục xuống trong lòng Tô Kỳ.

Tô Kỳ kêu người bán hàng đến thanh toán hóa đơn, tiếp đó đau lòng ôm lấy Mạc Y, nàng còn có chút giãy dụa, Tô Kỳ chỉ cúi đầu bên tai nàng nói: "Mạc Mạc ngoan, mình mang cậu về nhà nga." Mạc Y liền bất động, ngoan ngoãn oa ở trong lòng Tô Kỳ cọ cọ, chỉ có Tô Tô của nàng mới kêu nàng Mạc Mạc, ngữ khí đối nàng cưng chìu như vậy. Nàng ôm chặt cổ Tô Kỳ, nỉ non nói: "Tô Tô... Mình rất nhớ cậu..."

Tô Kỳ ôm Mạc Y lên xe, cũng không nghĩ nhiều, trực tiếp mang nàng về nhà mình. Mạc Y ở trên xe liền ngủ mất, thời điểm Tô Kỳ ôm nàng xuống xe, nàng cũng chỉ ở trong lòng hắn cọ cọ, không có tỉnh lại. Tô Kỳ tâm tình phức tạp, còn may hắn là nàng, nếu đổi người khác, nàng còn có thể an toàn như vậy sao? Nàng từ khi nào thì không cảnh giác như vậy? Cư nhiên ở trước mặt một nam nhân không quen uống rượu, còn ngoan ngoãn như vậy?

Tô Kỳ suy nghĩ một chút, vẫn là không giúp Mạc Y thay quần áo. Tuy rằng Mạc Y một thân mùi rượu, các nàng trước kia nên xem không nên xem cũng đều xem qua, nhưng mà hắn hiện tại không muốn bị xem như lưu manh. Hắn đem Mạc Y phóng tới trên giường, hơi hơi đắp chăn, có chút khó khăn: Mạc Y hóa trang, không tháo khẳng định không được. Vốn là một cô gái luôn yêu quý chính mình, tuy rằng bây giờ là nam nhân, hắn vẫn mua không ít đồ dưỡng da vân vân. Nước tẩy hóa trang tẩy kem chống nắng cũng có, nhưng tẩy xong rồi thì làm sao bây giờ? Không có đồ dưỡng da cho nữ dùng a... Hắn rối rắm nửa ngày, vẫn là quyết tâm, đi gõ cửa cách vách.