Lạc Tích

Chương 166: Kết cục hai (8)




Khi nhận được tin tức, Tiêu Yến vẫn còn ngủ say, cho dù đi theo bên người Tiêu Yến nhiều năm, Vinh Thiển cũng không dám mạo muội đi kêu tỉnh.

"Đem Điện hạ bố trí ổn thỏa tốt, trước tiên gọi thái y tới xem một chút."

Vinh Thiển sau khi làm ra sắp xếp thì canh giữ ở ngoài cửa Tiêu Yến, để ngay lập tức bẩm báo.

Sau nửa canh giờ, bên trong cuối cùng có tiếng vang, Vinh Thiển cũng thở phào nhẹ nhõm.

"Hoàng thượng.."

"Xảy ra chuyện gì?"

Nhìn ra Vinh Thiển lo lắng, Tiêu Yến lên tiếng dò hỏi.

"Hoàng thượng, Điện hạ nàng đêm qua không có xuất cung."

Vinh Thiển chậm rãi bẩm báo.

"Ừm, dùng xong bữa sáng rồi đem nó đưa trở về"

Tiêu Yến nhẹ nhàng đáp lại, cái này cô đã sớm nghĩ đến rồi.

"Hoàng thượng, Điện hạ nàng.. Đêm qua vẫn quỳ ở tại chỗ, sáng nay hôn mê bất tỉnh."

Nhìn phản ứng của Tiêu Yến, Vinh Thiển cẩn thận bẩm báo.

"Hồ đồ! Tìm thái y tới rồi chưa?"

Tiêu Yến không nghĩ tới Bạch Lạc Tích sẽ như vậy, có chút gấp gáp, cất bước đi đến Thiên Điện.

"Thái y đang bắt mạch cho Điện hạ."

Vinh Thiển bước nhanh đi theo.

Trong Thiên điện, Bạch Lạc Tích đã tỉnh táo, thái y yên lặng bắt mạch, một phòng yên tĩnh.

"Làm sao rồi?"

Tiêu Yến mở miệng dò hỏi.

"Hồi hoàng thượng, Điện hạ chỉ là khí huyết không đủ, hơn nữa đêm qua chịu gió thổi, có chút phong hàn."

Thái y đứng dậy bẩm báo.

"Khí huyết không đủ? Làm sao như thế, trước đó không có bệnh này."

Tiêu Yến nhíu nhíu mày, nhìn về phía đứa trẻ trên giường

"Lão thần không dễ phán đoán, chỉ là muốn xin hỏi Điện hạ, gần đây có từng chịu ngoại thương, theo lý mà nói thể chất của Điện hạ, nếu như không có mất máu lượng lớn, sẽ không suy yếu như vậy."

Thái y cũng đưa mắt nhìn sang Bạch Lạc Tích.

"..."

Cảm giác được hai đạo ánh mắt, Bạch Lạc Tích cúi đầu không nói.

"Các ngươi đều lui xuống đi, nấu xong thuốc đưa tới."

Tiêu Yến thấy thế trong lòng đã sáng tỏ.

"Đói rồi chưa? Ăn một chút đồ trước đi."

Bưng lên cháo loãng trên bàn, Tiêu Yến ôn nhu nói.

".. Được."

Ngoan thuận tiếp nhận bát, Bạch Lạc Tích đem cái muỗng chậm rãi đưa tới bên miệng

"Ngươi tính khí này là giống ai? Trẫm cũng không từng quật cường như vậy."

Tiêu Yến chế nhạo vuốt vuốt đầu của Bạch Lạc Tích.

".. Đương nhiên là giống ngươi!"

Bạch Lạc Tích nói thầm trong lòng, trong miệng xác thực là không có lên tiếng.