Lãi Được Bé Yêu

Chương 272-2




“Được, quản gia Chu ăn cơm tối chưa, gần đây có một quán trà cũng rất được.”

Đầu tháng 11 Đông Lăng đã bước vào mùa đông, dự báo thời tiết thông báo có một đợt lạnh sắp kéo đến, treo trên những cây si trên phố vẫn còn những chiếc lá lưa thưa, chờ đợi đến lượt mình rơi rụng.

Trong một quán trà kiểu Hong Kong ở trung tâm thành phố, vị trí bên cửa sổ vừa hay có tầm nhìn nhìn ra quang cảnh Đông Lăng vào ban đêm.

“Quản gia Chu, ông có việc gì cứ nói thẳng.”

Thịnh Tâm Lan ngồi đối mặt với quản gia Chu, mở lời trước.

“Cô Thịnh là người thẳng thắn.” Quản gia Chu gật đầu: “Vậy tôi cũng không vòng vo nữa, thật ra chuyện này cũng không liên quan đến cô Thịnh, chỉ là vì quan hệ giữa cô và cậu chủ, tôi tự mình quyết định, cảm thấy nói chuyện này với cô Thịnh có lẽ sẽ tốt hơn.”

“Ông cứ nói.”

“Bởi vì quan hệ giữa cô Thịnh và cậu chủ, quan hệ giữa ông cụ và cậu chủ có chút căng thẳng. Tôi nghĩ cô biết chuyện này, cô Thịnh.”

“Quản gia Chu muốn khuyên tôi chia tay với Anh Minh?”

“Không phải.” Quản gia Chu lắc đầu: “Chuyện cậu chủ đã quyết định, đến ông cụ cũng không làm gì được, huống hồ là tôi, nếu không phải do cậu chủ cứ mãi kiên trì, dựa vào tính cách của cô Thịnh đây, cũng sẽ không muốn đối địch với nhà họ Nguyễn, bỏ qua ánh nhìn của người bên ngoài mà ở bên cạnh cậu chủ.”

Những lời này rất rõ ràng, Thịnh Tâm Lan không tỏ ý kiến, nhấp một ngụm trà.

“Cho nên quản gia Chu là muốn ….”

“Vấn đề lớn nhất giữa cậu chủ và ông cụ không phải là cô, cô Thịnh, mà là ông cụ đã nhìn cậu chủ lớn lên nhiều năm như vậy. ông cảm thấy cậu ấy quá vô tình, dù là đối xử với người thân hay bạn bè, cậu ấy đều rất lạnh nhạt, ngay cả với con ruột của cậu ấy…”

“Ông có ý gì?”

“Cô Thịnh chỉ thấy cậu chủ cưng chiều cậu nhỏ, lại không nhìn thấy khi cậu nhỏ vừa đến nhà họ Nguyễn, năm đầu tiên ngay cả cổng nhà cũ cậu chủ cũng không bước qua, trong mắt cậu chủ, sự tồn tại của cậu nhỏ lúc đó chỉ như nhiệm vụ mà ông cụ giao cho cậu chủ mà thôi, một khi nhiệm vụ hoàn thành rồi thì cũng trở nên vô dụng.”

Nghe đến đó, Thịnh Tâm Lan cau mày.

Không phải cô không biết quản gia Chu đang nói gì, hơn nữa trong lòng cô cũng từng đánh giá không tốt về Nguyễn Anh Minh, nhưng cô không biết tại sao, những lời này lại từ miệng người khác nói ra, lại chói tai đến thế.

“Không phải như vậy.” Cô nghe thấy âm thanh mình đang bênh vực: “Anh Minh không phải người như vậy, anh ấy đối xử với Lập Huy rất khoan dung, thậm chí đối với Ái Linh cũng rất tốt, hoàn toàn không phải như các người nói.”

“Lập Huy chỉ là một tai nạn trong cuộc đời cậu chủ thôi.”

Quản gia Chu kiên nhẫn giải thích: “Quan hệ giữa họ ba năm trước mới thật sự thay đổi, nếu như không phải do việc ngoài ý muốn đó, e rằng đến bây giờ Lập Huy cũng không biết cha ruột nó là ai.”

“Ba năm trước?”

Thịnh Tâm Lan ngửi thấy một mùi hương rất quen thuộc.

Qủa nhiên, quản gia Chu nói tiếp:

“Ba năm trước là năm cậu chủ nhỏ bệnh nặng đến suýt chết, cũng là năm mà tập đoàn Thịnh Đường thay đổi tổng giám đốc, quan hệ giữa hai người, người ngoài nhìn không thấy, nhưng nếu cô Thịnh đã tiến triển đến mức này với cậu chủ, tôi cảm thấy cô cũng có quyền được biết.”

Thịnh Tâm Lan cầm cốc trà sữa nhấp một ngụm, giả vờ như bình tĩnh, lại quên thêm đường nên hơi đắng.

Ông Chu nói cái gì, cô coi như nghe lại kết quả điều tra từ Cố Thiên Ân một lần nữa, về cơ bản thì đều khớp, vốn dĩ cũng không ngạc nhiên về kết quả này lắm, nhưng điều làm cô kinh ngạc là, chuyện của Lập Huy năm đó, người biết được chân tướng năm đó lại nhiều hơn cô tưởng.

Đến bản thân ông cụ cũng biết, nhưng để cho Nguyễn Anh Minh có được quyền lợi địa vị như anh ấy muốn, vì để hoàn thành tâm nguyện, từ đầu đến cuối cũng không đòi lại công bằng cho Lập Huy.

Ba năm cưng chiều này có phải là đang bù đắp cho Lập Huy không?

Đối với một đứa trẻ năm, sáu tuổi, làm sao những bù đắp vật chất này có thể sánh được với tuổi thơ bị đánh mất trong cuộc chiến gia đình?

Nghe Ông Chu nói xong, trong lòng ThịnhTâm Lan chỉ còn lại sự buồn nôn đang điên cuồng dâng trào trong lòng cô.

“Cho nên, quản gia Chu, ông nói với tôi những lời này là có ý gì?”

Cô nhịn xuống sự khó chịu, cay đắng hỏi.