Lại Thấy 1982 (Hựu Kiến 1982)

Chương 121: Long Phượng Thai






Mấy phút kia đối với Ngụy Nam mà nói là đặc biệt dày vò, anh đi qua đi lại nơi cửa, miệng lầm bầm: "Nhất định phải là con gái, là con gái!"
"Con trai con gái không phải đều giống nhau sao?" Ngụy Quốc Thái nói, ông không biết ý tưởng của Ngụy Nam, nhà người khác sinh con một lần sinh một đứa, nhà bọn họ một lần được hai, mặc kệ là hai bé trai hoặc là hai bé gái, ông đều vừa lòng đến hỏng.
Ngụy Nam cười che giấu: "Con thích con gái, hi vọng là cô con gái."
Hà Ngọc Trân nói: "Nếu là con gái thế thì đương nhiên không còn gì tốt hơn." Lão đại là bé trai, nếu lão nhị là bé gái, vậy một trai một gái, góp thành một chuyện "Tốt"*, tất nhiên là chuyện không thể tốt hơn.
*: vì chữ tốt trong tiếng trung được tạo từ bộ tử (có nghĩa con trai) và bộ nữ (mang nghĩa con gái) nên mới có câu này.
Cuối cùng, cửa phòng sinh được mở ra, hai y tá bế bé sơ sinh đi ra, mặt mũi tươi cười: "Chúc mừng, mẹ con bình an, lão nhị là một bé gái, nhi nữ thành đôi, chúc mừng các anh!"
Ngụy Nam quả thực muốn bật dậy: "Thật là con gái, thật tốt quá! Thật tốt quá! Cám ơn y tá!" Anh vươn tay đến tính nhận lấy con gái và con trai.
Hà Ngọc Trân nhanh chóng nhận lấy đứa một bé trong đó: "Con nhẹ chút, con trẻ đặc biệt mềm, con đừng đụng."
Ngụy Nam dè dặt cẩn trọng mà nhận lấy một đứa khác, đưa cánh tay đỡ, để cái đầu nhỏ của bé dựa vào vị trí trái tim mình, chỉ cảm thấy ngực trướng đến tràn đầy, hốc mắt cũng có chút ướt át, đây là con của anh với Diệp Tuệ, con trai con gái long phượng thai của bọn họ đã trở lại, điều này sao có thể làm anh không kích động, anh cuối cùng có cơ hội bồi thường mấy đứa nó.

Ngụy Nam nhìn con một lát, ngẩng đầu hỏi: "Vợ tôi đâu?"
Y tá nói: "Rất nhanh liền đi ra."
Không bao lâu, cửa phòng sinh mở rộng, một chiếc xe đẩy đi ra, Diệp Tuệ nằm trên giường bệnh, sắc mặt tái nhợt, môi đều không có huyết sắc, trước trán còn dính vài sợi tóc ẩm, trông suy yếu mười phần, có thể thấy được vừa nãy sinh con là liều mạng khí lực cả người.

Ngụy Nam nhìn cô, kích động nói: "Bà xã, là long phượng thai! Quá tốt rồi!"

Khóe môi Diệp Tuệ vểnh lên, khóe mắt trượt xuống một giọt lệ.

Ngụy Nam muốn gì đó với cô nữa, cô đã bị y tá đẩy đi rồi.

Ngụy Nam với mẹ bế bé sơ sinh đi theo sau.

Lúc này Diệp Thụy Niên với Lưu Hiền Anh mang theo Tiểu Thất cũng chạy tới bệnh viện, biết được mẹ con bình an, Diệp Tuệ sinh một đôi long phượng thai, bọn họ đều cao hứng vạn phần.
Diệp Tuệ vừa sinh con xong, mệt đến cơ hồ sắp hư thoát, uống chút nước đường đỏ, bổ sung một chút hơi nước với năng lượng, rồi liền nặng nề ngủ mất.

Hai tiểu bảo bảo một trái một phải nằm bên người mẹ, cả người mấy đứa nó đỏ hồng nhiều nếp nhăn, tóc thưa thớt nhạt nhẽo, đôi mắt khép chặt, ngũ quan căn bản là không thấy rõ bộ dáng gì, trông y như con chuột con không lông.

Trong lòng Ngụy Nam có một dòng nước ấm vẫn luôn đang bắt đầu khởi động, thần kỳ cỡ nào nha, anh làm ba rồi, hai tiểu bất điểm này tương lai sẽ trưởng thành thành tiểu tử tiểu cô nương hoạt bát đáng yêu, bọn nó sẽ giòn tan gọi mình là ba, leo lên leo xuống trên người anh, làm nũng với anh......!Sinh mệnh thật sự là một kỳ tích nha.
Tuy biết Ngụy gia mời bảo mẫu rồi, Lưu Hiền Anh vẫn là quyết định tự mình qua chăm nom Diệp Tuệ, dù sao người ngoài nào có tri kỷ như người nhà mình chứ, Hà Ngọc Trân phải đi làm, cửa hàng trong nhà có thể mở cũng có thể không mở, nghỉ ngơi mấy ngày cũng không có gì, mấy ngày nay liền chuyên tâm chăm nom Diệp Tuệ đi, dù sao bây giờ trong nhà cũng chỉ có Diệp Thụy Niên với Tiểu Thất, Diệp Thụy Niên có thể tự chăm sóc chính mình, Tiểu Thất thì bà mang đi theo là được rồi.
Lúc Diệp Tuệ tỉnh lại, bên giường bệnh chỉ còn lại có Ngụy Nam, những người khác đều trở về ăn cơm, Lưu Hiền Anh muốn đi chuẩn bị bữa ăn dinh dưỡng phong phú cho sản phụ.

Ngụy Nam dang trêu đùa một tiểu bảo bối, anh sợ cái kén trên tay làm đau tiểu bảo bối, nên cong ngón tay lên lấy da thịt của mu bàn tay đi sờ gò má con, cái phần dè dặt cẩn trọng kia lộ ra ôn nhu cùng từ ái vô tận.

Diệp Tuệ động cánh tay một chút, Ngụy Nam đã lập tức nhận ra: "Bà xã, em tỉnh rồi?"
Diệp Tuệ gật đầu một chút.
Ngụy Nam nói: "Đói bụng không? Anh múc chút cháo cho em, vẫn là nóng, dì mới vừa đưa tới." Dì này, là chỉ dì bảo mẫu nhà bọn họ, sáng sớm đã đang hầm cháo.
"Vâng." Diệp Tuệ lên tiếng.
Ngụy Nam dùng gối lót đầu giúp cô, để cô nửa nằm.

Diệp Tuệ nhìn trai gái đang ngủ say một trái một phải, đưa tay dè dặt cẩn trọng vuốt ve một chút, hỏi: "Đâu là con trai?"
Ngụy Nam chỉ chỉ đứa bên tay trái: "Đây là lão đại."
Diệp Tuệ đưa tay sờ sờ khuôn mặt nhỏ nhắn của con trai, nhỏ giọng nói: "Sau tai trái của nó có một cái nốt ruồi chứ?"
Ngụy Nam đang chuẩn bị mở hộp cơm giữ ấm ra, nghe thấy những lời này của cô, tay không tự giác được run lên, dừng lại nhìn sau tai trái của con trai, nhất thời như bị sét đánh, lắp ba lắp bắp nói: "Còn, thật sự là có một cái, là thật sự có sao?"
Diệp Tuệ nâng mắt lên, nhìn Ngụy Nam cười, dùng sức gật đầu một cái: "Ừm." Mũi cô cũng không khỏi chua lên.
"Vậy con gái thì sao?" Ngụy Nam vội vàng hỏi.
Diệp Tuệ xoay mặt về phía con gái mà ngắm, đưa tay sờ sờ gò má phải của con gái: "Chỗ này có lúm đồng tiền không?"
Ngụy Nam nhanh chóng chuyển tới bên kia giường ngắm con gái nhỏ ngủ say: "Hình như, là có, anh còn chưa nhìn quá rõ ràng." Ngay vào lúc này, tiểu ngoan ngoãn ngủ say không biết đang mơ giấc mơ đẹp nào, miệng giật giật, kéo gò má, lộ ra một cái lúm đồng tiền nhợt nhạt, Ngụy Nam kích động đến cơ hồ nói không ra lời, "Còn, thật là có!" Anh không thể không kích động, thật là con trai và con gái của bọn họ, trời xanh thật là đang cho mình cơ hội bù đắp lại nha.


Anh không nhịn được mà cúi đầu hôn hôn khuôn mặt nhỏ nhắn của con gái, cám ơn trời đất! Anh nhất định phải quý trọng cơ hội này thật tốt.
Trên mặt Diệp Tuệ lộ ra tươi cười hạnh phúc, thật tốt quá, con trai với con gái đều trở lại bên người mình, lúc này đây, nhất định phải làm các con vui vẻ khỏe mạnh trưởng thành.
Diệp Tuệ với Ngụy Nam đôi ba mẹ mới lên chức này quả thực hạnh phúc đến không biên giới, mặc cho ai sinh một đôi long phượng thai cũng sẽ cảm thấy hạnh phúc cực hạn, huống chi đôi trai gái này đối với bọn họ mà nói vẫn là ý nghĩa phi phàm.
Ngụy Nam bồi bên cạnh vợ con cả một ngày, sau đó liền trả phép đi làm.

Lãnh đạo với đồng nghiệp của Ngụy Nam ăn trứng gà đỏ của anh, biết anh mừng được quý tử quý nữ, đều không để anh trực đêm, mỗi ngày đều để anh đi làm và tan tầm đúng giờ, về nhà bồi bà xã với con cho tốt.
Cho nên mỗi ngày vừa tan tầm, anh liền vội vã chạy tới bệnh viện, trêu đùa nhi nữ song sinh, bé sơ sinh mỗi ngày một dạng, một ngày trước vẫn là bộ dáng xấu xấu hồng cả người nhiều nếp nhăn, hôm sau vừa gặp liền hoàn toàn thay đổi bộ dáng, đã không hồng cũng không nhăn, mà hiện ra màu da trắng nõn với bộ dáng mọng nước, mắt cũng có thể mở, đôi mắt đen bóng quả thực có thể làm say lòng người, con trai tỉnh ngủ liền trợn to mắt im lặng nhìn nơi nào đó, con gái vui vẻ nhìn chung quanh, còn đặc biệt yêu cười, vừa chạm đến khuôn mặt nhỏ nhắn của con bé là liền nhếch miệng, lộ ra cái lợi phấn nộn, lúm đồng tiền nơi má phải đặc biệt sâu, dẫn tới Ngụy Nam không nhịn được mà hôn lúm đồng tiền của con gái, quả thực là thích đến không xong.
Tính cách của cặp song sinh này vẫn là bộ dáng khi trước, con trai trầm tĩnh, con gái hoạt bát.

Vợ chồng son cân nhắc xem đặt cái tên nào cho con thì hay, cái tên trước đó chắc chắn không thể dùng, bởi vì tình cảnh thay đổi, cũng không cần phải hoài niệm ai, hai vợ chồng suy nghĩ thật lâu, đều không xác định xuống được, chỉ có thể định nhũ danh xuống, liền gọi là Bảo Bảo với Bối Bối, Diệp Tuệ nghĩ đến cái câu lưu hành "Ai còn không phải bảo bảo chứ" xuất hiện trên internet về sau, đến lúc đó con trai chắc chắn sẽ nói bọn họ đặt tên có nhìn thấy trước.
Cứ như vậy, mẹ con Diệp Tuệ thuận lợi xuất viện dưới sự dốc lòng làm bạn của Ngụy Nam, về tới nhà.

Lúc này thời tiết đã chuyển lạnh, lại ở lầu dưới thì liền không quá thích hợp, bởi vì lầu dưới quá râm mát, trời lạnh cũng không thích hợp cho người ở, Diệp Tuệ về nhà, liền trực tiếp chuyển về phòng ngủ lầu 3, cỡ chừng 1 tháng kế tiếp, cô cơ hồ là chưa từng xuống lầu, ăn uống vệ sinh tất cả đều giải quyết ở trên lầu, ba bữa đều có người đưa lên.

Không chỉ không cần thiết xuống lầu, mà cũng không được cho phép xuống lầu, sản phụ ở cữ một tháng đều không thể thấy gió.
Mấy anh chị em phân bố ở trời nam đất bắc đều gọi điện về chúc mừng, đều đặc biệt muốn nhìn xem đôi cháu ngoại trai gái vừa sinh ra này.

Doãn Văn càng là mang theo lời chúc phúc của trẻ sơ sinh bước lên cuộc lữ trình đi Bắc Kinh, cuộc đấu bán kết của cậu chàng sắp bắt đầu.
Lúc này đây, trong nhà không có ai đi xem cậu thi đấu, cậu đi theo nhân viên công tác đài phát thanh tỉnh qua đó.

Cậu thật sự quá rành Bắc Kinh, cho nên cũng không cần lo lắng vấn đề thích ứng, càng là còn có thầy Quách bọn họ âm thầm chỉ điểm dạy học, nói vậy vấn đề không lớn.

Nhân số đấu bán kết khá nhiều, đài trung ương không có phát trực tiếp, chỉ có trận chung kết với vòng tổng chung kết mới có thể chiếu.
Nhân số tham gia đấu bán kết rất nhiều, chia làm tổ chuyên nghiệp và tổ nghiệp dư, mà mỗi tổ lại chia làm 3 loại cách hát: bel canto*, dân tộc và thông tục, cho nên hơn 30 tỉnh thành và đơn vị tổng cộng có gần hai trăm tuyển thủ, lúc đấu bán kết mỗi loại cách hát cho ra 10 người top đầu, vào trận chung kết, sau đó tiến vào chế độ đấu loại, đến cuối cùng 36 người tiến vào tổng chung kết, cũng chính là mỗi tổ mỗi loại cách hát cho ra 6 người, chỉ cần có thể đi vào vòng chung kết, chí ít có thể đạt được một giải thưởng, bởi vì giải vàng bạc đồng tộng cộng lấy 6 người.
*: đây là cách hát opera
Gần nhất Diệp Tuệ ở cữ, cũng không làm được chuyện gì khác, liền ở nhà làm vú em, thuận tiện xem TV chú ý động tĩnh thi Ca sĩ Thanh niên.

Sau khi Doãn Văn đi Bắc Kinh 1 tuần thì gọi điện về, nói cho trong nhà cậu chàng vào trận chung kết, cả nhà đều nhảy nhót lên, cuối cùng có thể nhìn thấy Doãn Văn trên TV rồi.
Tỉnh bọn họ cũng chỉ có một mình Doãn Văn vào trận chung kết, có thể nói là một mầm độc đinh, cũng là tuyển thủ đầu tiên vào trận chung kết của tỉnh bọn họ, đài truyền hình tỉnh tuyên truyền tứ phía một phen, hô hào mọi người chú ý trận chung kết của thi Ca sĩ Thanh niên.

Thành phố Nam Tinh càng coi trọng hơn, phóng viên báo chiều còn tới Diệp gia phỏng vấn quá trình trưởng thành của Doãn Văn, cũng phỏng vấn cô giáo vỡ lòng của cậu, cô giáo Cù, cùng với các thầy cô từng dạy cậu chàng ở Tứ Trung Nam Tinh, làm một bài đưa tin kỹ càng cho Diệp Doãn Văn, này đây Diệp Doãn Văn đã triệt để thành danh nhân ở bản địa rồi.
Trận chung kết áp dụng chế độ đào thải, chia làm 2 đợt, mỗi đợt đào thải 2 người.


Ngày đầu tiên là tổ nghiệp dư thi đấu, Doãn Văn không có lên sân khấu, ngày thứ hai tổ chuyên nghiệp thi đấu Doãn Văn mới lên sân khấu, thứ tự rút thăm của cậu chàng là thứ 6, thứ tự này vẫn là tương đối có lợi, bởi vì bất luận là thi đấu gì, vừa mới bắt đầu chấm điểm đều là bảo thủ, đến về sau sẽ tương đối rộng rãi hơn chút.

Đầu tiên là bel canto với cách hát dân tộc, cuối cùng mới là cách hát thông tục, cho nên đợi đến lúc Doãn Văn lên đài, đã là 11 giờ đêm, toàn bộ TV thành phố Nam Tinh đều đang xem chương trình này, những người chưa ngủ đều đang chú ý Doãn Văn biểu diễn.
Doãn Văn mặc một bộ vest trắng, bên trong là một chiếc áo sơ mi đen, thân hình cậu chàng cao to, khuôn mặt tuấn lãng, cách ăn mặc này liền y như bạch mã vương tử ấy, nếu như đêm nay là trận đấu tuyển sắc đẹp, Doãn Văn không thể nghi ngờ là quán quân hoàn toàn xứng đáng, đáng tiếc không phải, còn phải nói chuyện bằng thực lực.

Diệp Tuệ nhìn em trai trong TV, nếu như Doãn Văn sinh chậm hơn 10 năm, thằng bé có thể đi tham gia gì mà super boy, hảo nam nhi* những cuộc thi tuyển tú vân vân, như vậy thì con đường ngôi sao của thằng bé sẽ rộng lớn hơn nhiều, đáng tiếc hiện tại thằng bé chỉ có con đường này có thể đi.
*: chương trình super boy (tên tiếng trung là khoái nhạc nam thanh) với chương trình Cố lên! Hảo nam nhi (viết tắt là hảo nam nhi như ghi trong truyện) là hai chương trình cùng kiểu như của serie Super Girl được tổ chức vào năm 2007 tại đài Hồ Nam TQ (về super boy có thông tin trên Wikipedia tiếng anh).
Ca khúc dự thi đêm nay của Doãn Văn là 《Để anh nhìn em thêm một lần》, đây là một ca khúc ly biệt, lúc Diệp Tuệ nhìn thấy tên bài hát thì rất sợ cậu chàng quá trẻ tuổi, từng trải quá ít, không tả rõ tình cảm của bài hát này, không nghĩ tới cậu chàng hát phi thường tốt, giọng nói hơi từ tính bao hàm cảm xúc thương cảm, ống kính thậm chí còn chiếu ra nước mắt từ trong mắt cậu chàng.

Bài hát này phát huy ổn định, hành văn liền mạch lưu loát, hơn nữa bão lên phi thường ổn, không có gì khác với ca sĩ chuyên nghiệp, ai có thể nghĩ đến cậu chàng mới vẻn vẹn 19 tuổi, hơn nữa cũng không có chân chính lên đài hát được mấy lần chứ.

Có thể thấy được, có người trời sinh chính là nên ăn chén cơm kia.
Ngay cả giáo viên giám khảo cũng phi thường kinh ngạc với biểu hiện của cậu, lúc bình luận còn hỏi khi cậu hát nhớ tới ai, Doãn Văn ở trên đài có chút ngượng ngùng cười cười, cúi đầu nhấp môi một chút, thế này mới ngẩng đầu nói: "Là sư phụ của em, cô giáo Cù giáo viên vỡ lòng âm nhạc của em.

Mẹ em rất sớm đã mất rồi, người nhà của cô Cù cũng đều qua đời, xem em như con của mình mà quan ái, từ trên người cô ấy em cảm nhận được tình mẹ, ở trong này em muốn chân thành nói một tiếng với cô Cù: Cám ơn cô, cô giáo!" Nói xong thì cúi người về phía ống kính một cái.

Dưới sân khấu vang lên tràng pháo tay như sấm.
Diệp Tuệ nghe đến đó không khỏi nghẹn ngào lên, cô tin tưởng giờ phút này cô giáo Cù nhất định sẽ vui mừng đến lệ rơi đầy mặt, Doãn Văn trưởng thành, hiểu được cảm ơn rồi.
Các giám khảo bắt đầu chấm điểm, Doãn Văn đạt được thứ tự tạm đứng thứ 2, nói cách khác, mặc kệ tuyển thủ đằng sau phát huy thế nào, cậu chàng đã có thể bảo đảm thăng cấp.

Sau khi tất cả các ca khúc thi đấu biểu diễn xong, Doãn Văn lấy thành tích xếp thứ 3 thuận lợi thăng cấp lên vòng đấu tiếp theo.
Hai ngày sau, Doãn Văn lấy một bài hát mới tự do thăng cấp lên tổng chung kết.

Bài hát này là một đệ tử của thầy Quách viết, tên bài hát là 《Tôi muốn nói nhiều hơn》, tên người học sinh kia Diệp Tuệ cũng từng nghe thấy, là một người sáng tác âm nhạc phi thường có tiếng của ## mươi niên đại, từng có rất nhiều bài hát ai cũng thích, chẳng qua bài hát 《Tôi muốn nói nhiều hơn》này Diệp Tuệ cũng chưa từng nghe thấy, cô nghe giai điệu bài hát này, cảm thấy bài hát này tuyệt đối có thể được hát truyền miệng, nhưng vì sao trước kia chưa từng nghe qua chứ? Có lẽ bởi vì Doãn Văn xuất hiện, cho nên cũng có một ít lệch lạc đi..