Làm Ơn Tránh Xa Ta Ra Đi! Để Ta Yên

Chương 5




Cô đang uống nước thì nghe tiếng động mạnh bèn xoay người lại  . Nhưng chưa kịp nhìn xem chuyện gì đang xảy ra thì cô bị 1  lực đạo nắm lấy lắc tới lắc lui đến chóng mặt kèm theo những câu hỏi dồn dập  :

- Ánh nhi à  ! Cuối cùng thì con đã tỉnh  , con thấy trong người thế nào rồi  ? Còn đau chỗ nào không  ? Có bị chóng mặt  , buồn nôn không  ? Có  ... ( ta xin lược bỏ 1000 từ  )

Choáng váng  !

Thiên ơi  ! Ngó xuống mà coi  , chuyện gì xảy ra vậy  ? Đây là cái loại tình huống gì      ? Dạo này hình như ông trời rất  ' ưu ái  ' cô thì phải  , hết cho cô xuyên không  , mà xuyên qua thì cũng thôi đi  , đằng này lại cho cô xuyên vào nữ phụ có kết cục bi thảm nhất trong cuốn tiểu thuyết mà cô vừa mới đọc xong mới ghê chứ ,  , rồi bây giờ còn bị người ta lắc tới lắc lui như 1 con búp bê rách  . Haizz  , số cô đúng là số con rệp mà  !


Nhưng mà trước tiên cô cần phải bảo toàn tính mạng trước cái đã  , không thì chưa trả thù xong cho nguyên chủ thì cô đã thăng luôn từ đời nào rồi  !

Nghĩ xong  , cô yếu ớt lên tiếng  :

- Làm  ... ơn  ... dừng  ... dừng lại  .

Nguời kia nghe vậy thì giật mình dừng lại  , nhìn thấy mặt cô hơi tái nhợt thì hốt hoảng nói  :

_ Ánh nhi  ! Con làm sao vậy  ? Con đau ở đâu à  ? Nói mẹ nghe đi con  , đừng làm mẹ sợ  .

Cô sau khi được giải thoát   bèn cố gắng bình ổn lại nhịp thở của mình rồi sau đó mới đưa mắt lên để nhìn kĩ cái kẻ  ' đầu sỏ  ' này  . Không nhìn thì thôi đi  ,  chứ cô vừa nhìn thấy người đó thì đứng hình  . Vì sao ư  ? Thì tại vì người đó đẹp quá chứ sao  . Người đứng trước mặt cô là 1 người phụ nữ rất xinh đẹp nha ~ Làn da trắng mịn  ; gương mặt trái xoan  ; lông mày lá liễu   ; đôi mắt tím biếc giống cô nhưng ẩn chứa sự dịu dàng  , ấm áp chứ không lạnh lẽo  , u buồn giống như cô ; đôi môi hồng nhuận đầy đặn  ; tổng thể lại thì đây là 1 mỹ nhân  .


Cô nhìn người trước mắt mà thầm cảm thán trong lòng  . Bỗng có 1 đoạn kí ức xẹt qua trong đầu cô  , cô bỗng trợn mắt lên  , đây không phải là mẹ của ' cô ' hay sao  ? Nhìn kĩ người phụ nữ trước mắt thì đúng là giống cô đến 8  , 9 phần  , nhưng cô phải công nhận rằng bà ấy trẻ đẹp thật  , nhìn vào người ta còn tưởng bọn cô là 2 chị em luôn ấy chứ  .

Mẹ Hoàng  ( từ giờ mình sẽ gọi là ba Hoàng  , mẹ Hoàng nha mn ) thấy con gái mình cứ đứng bất động nhìn mình chằm chằm mà không nói gì thì vô cùng lo lắng  , nghĩ rằng con mình còn đang giận mình chuyện kia bèn đưa tay ôm cô vào lòng  , dịu dàng nói  :

- Ánh nhi à  ! Có phải con còn đang giận mẹ về chuyện của cậu ta hay không  ? Mẹ biết là con rất yêu cậu ta nhưng mà cậu ta không có yêu con  , còn nhiều lần làm tổn thương con  , suốt ngày cặp kè với cái con bé kia có thèm quan tâm tới con đâu  ! Vậy nên nghe lời mẹ từ bỏ cậu ta đi con  , cậu ta không xứng với con đâu  . Mẹ chỉ nói như vậy thôi  , còn quyền quyết định là tuỳ thuộc vào con  .


Nghe được những lời dịu dàng từ mẹ Hoàng  , cô bỗng cảm thấy có dòng nước ấm chảy qua tim mình  , từ lâu cô đã không còn biết đến hơi ấm của người mẹ  , không ngờ sẽ có 1 ngày cô được mẹ ôm trong vòng tay như thế này . Đây chính là tình thương của người mẹ sao  ? Bất giác  , mũi cô cay cay  , 1 giọt nước mắt lăn dài trên má cô  .

Mẹ Hoàng thấy cô khóc thì rất hốt hoảng nói  :

_ Ánh nhi  ! Con làm sao vậy  ? Sao con lại khóc  ?

Cô nhận ra mình biểu hiện  hơi thất thố bèn đưa tay lau đi nước mắt trên mặt  , mỉm cười rồi nói  :

_ Mẹ  , con không sao  ! Chỉ là con thấy hơi xúc động mà thôi  .

Mẹ Hoàng thấy con gái mình nói thế thì yên tâm  , sau đó bà lại không yên lòng hỏi  :

_ Ánh nhi  ! Về chuyện của cậu ta con đã suy nghĩ kĩ chưa  ?

_ Mẹ à  , mẹ yên tâm đi  ! Con bây giờ đối với anh ta chẳng còn tí tình cảm nào cả  , anh ta đã không yêu con thì việc gì con phải buồn lòng vì anh ta chứ - Cô nói  . Đùa cô à  ! Cô tránh cái thằng cha kia còn không kịp nữa là  , ở đấy yêu với chả đương  .
Mẹ Hoàng nghe cô nói như vậy thì hơi bất ngờ nhưng nhiều hơn là vui mừng vì con gái của bà cuối cùng cũng nghĩ thông suốt  , không đau khổ vì tình nữa  .

Hai mẹ con trò chuyện vui vẻ với nhau 1 hồi  . Bỗng cô nhớ đến 1 chuyện  , cô hỏi  :

_ Đúng rồi mẹ ơi  ! Ba con đâu rồi  ?

_ Ba con đi công tác rồi  , tuần sau mới về  . Ông ấy lo cho con lắm đó  . - Mẹ Hoàng nghe cô hỏi vậy thì rất vui vẻ trả lời  .

_ Vâng  , con biết rồi  .

Và thế là 2 mẹ con lại trò chuyện với nhau 1 hồi thì mẹ cô bỗng đứng dậy nói với cô  :

_ Mẹ đi hỏi bác sĩ tình hình của con  . Con ở đây chờ mẹ nhé  , mẹ sẽ quay lại nhanh thôi  .

_ Vâng  , mẹ đi đi ạ  .

Chờ khi bóng mẹ khuất sau cánh cửa  , cô mới âm thầm thở ra 1 hơi  . Cũng may không bị phát hiện  , không thì cô tiêu rồi  . Nhưng mà cô rất hạnh phúc  , cuối cùng thì cô đã có 1 gia đình  , có ba mẹ yêu thương cô tuy cô chưa gặp ba bao giờ nhưng cô biết ông rất thương cô bằng chứng là trong nguyên tác khi nghe tin ' cô ' bị bắt ông đã quỳ xuống van xin bọn nam chủ thả cô ra  , thậm chí bán cả công ty chỉ để cứu cô  . Đến khi nghe tin  ' cô ' bị bọn kia gϊếŧ  , ông đã bị shock dẫn tới đột quỵ  và qua đời  , mẹ  ' cô ' cũng bị ngã bệnh và dĩ nhiên không thể qua khỏi  .
Nhớ lại những tình tiết kia  , cô bỗng cảm thấy lòng thắt lại và càng thêm hận bọn kia  . Cô nhất định sẽ bảo vệ gia đình này  , sẽ không để cho bọn kia đụng tới gia đình cô  .

Nam  , nữ chủ có ngon thì cứ tới đây  ! Ta chấp hết  !

~~~Hết chương 5~~~