Lần Đầu Biết Yêu

Chương 10: Cùng nhau viết kết cục cho chúng ta




Đó là một vở kịch rất hay kể về chuyện tình của một đôi nam nữ thuộc hai gia đình có mối thù với nhau, vì cơ duyên nên linh hồn của hai người đổi vị trí cho nhau và yêu nhau. Tình tiết thú vị, diễn viên diễn rất sinh động khiến cho mọi người cười rất nhiều, không khí trong rạp vô cùng vui vẻ.

Đáng tiếc là không khí đó không thể khiến cho bốn người trẻ tuổi vui hơn được.

Diễn viên chính là người Lạc Phán Phán thích nhất, cô cũng rất thích nội dung vở kịch này nên khi vở kịch đang trong thời gian quảng cáo, cô nói sẽ đi xem ngaykhi mới công chiếu. Tuy nhiên, lúc này cô không sao tập trung được. Không thểtrách cô vì trong hoàn cảnh đó, không ai có thể vui vẻ mà xem kịch.

Ngồi bên trái là Diêu Nguyệt Thi, lúc này đang nhìn cô vẻ trách móc khiến cô sởn gai ốc. Cạnh Diêu Nguyệt Thi là Hưóng Vũ Phàm, tâm trạng không thoải mái, ánhmắt hình viên đạn nhìn Hàn Thần Dật ngồi bên phải Lạc Phán Phán. Tâm trạngcủa hai người có vẻ còn phong phú hơn cả nhân vật trên bục diễn.

Lạc Phán Phán ngồi ở giữa, vừa chịu đựng ánh mắt công kích của Diêu Nguyệt Thivừa chịu đựng cuộc giao chiến bằng ánh mắt giữa hai cậu bạn. Cô đặt tay trên đùi, ngồi thẳng người, không động đậy, sợ nếu mình không cẩn thận sẽ làm bùngphát cơn giận dữ của ba người. Cô ngồi trong tư thế đó đến nửa giờ đồng hồ,cuối cùng không chịu nổi nữa, cô nói nhỏ: "Tôi vào phòng vệ sinh một lát", rồi vộivàng bỏ đi.

Diêu Nguyệt Thi không tha cho cô, vội vàng đi theo.

Bước vào phòng vệ sinh, vặn vòi nước mức mạnh nhất, nước lạnh thấm vào da mặt khiến cho Lạc Phán Phán có cảm giác tỉnh cả người.

Cảm giác đó lập tức bị Diêu Nguyệt Thi phá vỡ.

"Vì sao chị lại bắt chúng tôi đi cùng?"

“Chân là của hai người, chị có cầm súng bắt đi đâu, vì sao lại nói là chị bắt hai người đi cùng?" Lạc Phán Phán tiếp tục vỗ nước lạnh vào mặt để giữ tỉnh táo. "Nếu chị nhớ không nhầm, rõ ràng là hai người dày mặt đi cùng đấy chứ?"

"Chị nói lung tung! Rõ ràng là chị cố ý!" Diêu Nguyệt Thi vô cùng bực bội, không chịu được vẻ điềm nhiên của cô, đưa tay đóng mạnh vòi nước. "Nêu không phảithế vì sao chị không ngăn anh Vũ Phàm khi anh ấy nói muốn đi xem kịch?"

Lạc Phán ngẩng đầu lườm cô, lấy khăn trong túi ra lau mặt, giọng mệt mỏi. "Chịlấy tư cách gì để ngăn cậu ấy? Chị có là gì của cậu ấy đâu."

"Rõ ràng là chị viện cớ!" Diêu Nguyệt Thi đổ hết tội lên đầu cô, cho dù cô giải thíchthế nào cũng không nghe, luôn cho rằng cô là người có lỗi.

"Có phải chị viện cớ hay không, em là người rõ hơn ai hết. Những gì em muốn chị làm, chị đã làm rồi, Hướng Vũ Phàm có về với em hay không là chuyện của em, em đừng đến gây rắc rối cho chị nữa. Biết em một thời gian, chị tặng em một câu:Tình yêu phải xuất phát từ hai phía, yêu đơn phương chỉ làm hại người khác và làm hại chính mình. Diêu Nguyệt Thi, em là người thông minh, chị nghĩ em có thể hiểu được câu nói đó, có thể giúp đỡ được em hay không còn phải xem nhận thức của em thế nào."

"Rõ ràng là chị đố kỵ với tôi và anh Vũ Phàm! Tôi không thèm nghe những lời vớvẩn của chị!" Diêu Nguyệt Thi phản bác lại lời cô, sắc mặt tái xanh.

Lạc Phán Phán không muốn tiếp tục tranh luận nữa, lau sạch nước trên mặt rồi cất khăn vào túi, tự tin bước ra ngoài. Diêu Nguyệt Thi đứng sững người một látrồi hậm hực ra theo.

Lúc hai cô gái tranh cãi trong nhà vệ sinh, hai cậu thiếu niên ngồi trong rạp cũng không yên. Không có người nào chắn ngang, hai người không chiến đâu bằng mắtnữa mà chuyển sang khẩu chiến.

"Hàn Thần Dật, tôi cảnh cáo cậu, tốt nhất là cậu tránh xa Phán Phán ra! Nếu không tôi sẽ nói với chú Hàn chuyện con chó Tibetan Mastiff của cậu làm vỡ đồgốm sứ trấn Cảnh Đức mà chú ấy phải rất khó khăn mới mua được!"

"Mấy ngày không gặp, đúng là phải rửa mắt để nhìn. Hướng Vũ Phàm, anh thông minh ra rồi đấy! Đã biết cách tìm điểm yếu của em để uy hiếp. Nhưng em phải nói rõ ràng với anh rằng, cho dù bố em có đánh chết em thì em cũng không rời xa gấu nhỏ yêu quý!"

"Vậy sao? Nhưng có những chuyện cậu vẫn chưa biết." Hướng Vũ Phàm tỏ vẻ đắcý nhìn Hàn Thần Dật. "Quan hệ giữa tôi và Phán Phán bây giờ cậu không thể so bì được!"

"Anh nói thế nghĩa là sao?" Hàn Thần Dật nhìn cậu vẻ hoài nghi, có linh cảmkhông hay.

Hướng Vũ Phàm nghĩ đến nụ hôn hôm đó, ánh mắt dịu dàng, miệng cười đắc ý. "Quan hệ giữa tôi và Phán Phán đã thân mật hơn so với cậu tưởng tượng nhiều!"

Thân mật... Hàn Thần Dật nhanh chóng hiểu ra, lời nói của đối phương khiến cậu không thể không tưởng tượng ra nhiều điều hơn thực tế.

Một con tức giận nổi lên trong lòng, Hàn Thần Dật mất hết lý trí. Không kịp suy nghĩ gì, cậu đã giơ nắm tay lên. "Anh là đồ hạ lưu! Nhất định là anh ép cô ấy, đúng không?"

Lời trách móc và tiếng đấm nhau trong không gian yên tĩnh nghe rất rõ ràng, mọi người đều quay về phía họ. Những người xung quanh sợ hãi ngồi dạt sang hai bên.

Hành động đó không thể khiến cho hai người lấy lại bình tĩnh. Họ tiếp tục tranhcãi.

"Đúng! Là tôi ép cô ấy, thế thì sao?" Hướng Vũ Phàm lau vết máu trên miệng, những bực

bội trong lòng đột nhiên bùng phát, cậu giơ nắm đấm về phía đôi phương. "Dùsao việc cũng xảy ra rồi! Cậu muốn ngăn cũng không kịp!"

"Anh là đồ trứng thối!"

Hai người không thèm quan tâm xem đây có phải là nơi công cộng không, cũng không thèm để ý hành động của mình có ảnh hưởng tới người khác không, lao vào đánh nhau trong ánh mắt sợ hãi của mọi người.

Không khí trong rạp trở nên ầm ĩ, tiếng khóc, tiếng xì xào bàn tán, tiếng ghế bị đạp đổ... Âm thanh hỗn loạn khiến cho diễn viên ngừng diễn...

Khi Lạc Phán Phán và Diêu Nguyệt Thi quay lại, hai người chỉ thấy một cảnh hỗn độn, vô cùng ngạc nhiên trước những gì đang diễn ra trước mắt.

Lạc Phán Phán nghe thấy mọi người nói có đánh nhau, là hai thiêu niên mười bảy,mười tám tuổi, trông rất đẹp trai... Trong lòng cô có linh cảm không hay, trung tâm của cuộc hỗn loạn chính là chỗ ngồi của Hướng Vũ Phàm. Cô vội vàng chen vào giữa đám đông.

Mãi mới chen được vào đến nơi, mặc dù mặt mũi hai người sưng đỏ nhưng cô vẫn có thể nhận ra đó là Hướng Vũ Phàm và Hàn Thần Dật.

Đúng là hai tên ngốc! Lạc Phán Phán suýt phát điên, vội vào kéo hai người ra. Nhưng một mình cô bé nhỏ, yếu ớt không đủ sức ngăn họ.

Bỗng nhiên có hai nhân viên bảo vệ bước vào đám đông, dễ dàng tách hai cậuthiếu niên ra. Sau đó, mỗi người áp tải một người đến phòng bảo vệ của rạp.

Lạc Phán Phán vội vàng chạy theo.

Khi đi qua Diêu Nguyệt Thi, cô dừng lại một lát, nói nhỏ đủ để cho hai người nghe thấy: "Kết quả này là điều em muốn sao?".

Diêu Nguyệt Thi vô cùng căng thẳng, nhìn theo bóng Lạc Phán Phán khuất dần vào trong đám đông. Có gì đó vỡ vụn trong lòng cô, cô chỉ cảm thấy trống rỗng.

Giám đốc của rạp quen mẹ của Hướng Vũ Phàm, cậu gọi điện thoại cho mẹ, ônggiám đốc không nói gì, nhanh chóng thả họ ra, còn cười vui vẻ tặng họ vài tấmthẻ xem phim, nói rằng lần sau đến xem không những được ngồi ở khu vực dànhcho khách VIP có tầm nhìn rất tốt mà còn được giảm giá năm mươi phần trăm.

Khi họ bước ra khỏi phòng bảo vệ thì trời đã tối rồi.

Trời tối đen không có một vì sao. Gió thổi rất lạnh, chỉ có vài người đi trên đường. Ánh đèn mờ mờ hai bên đường không đủ sức làm ấm lòng người.

Lạc Phán Phán kéo áo cho kín hơn, đỡ Hàn Thần Dật bị thương đên ngồi nghỉ ởghế bên đường. Hàn Thần Dật vừa gọi điện cho lái xe đưa xe đến đón cậu, vài phút nữa là lái xe tới.

Hướng Vũ Phàm cũng bị thương, mặt mũi thâm tím, khóe miệng chảy máu, chân bị sưng, bước đi tập tễnh. Diêu Nguyệt Thi muốn đỡ cậu nhưng cậu gạt tay cô ra.

“Phán Phán..." Cậu nhìn khuôn mặt lạnh lùng của Phán Phán kể từ khi bước ra khỏi rạp, tỏ vẻ đáng thương giống như bị bỏ rơi. "Mình không cố ý..."

Dường như Lạc Phán Phán không nghe thấy lời cậu nói, nhẹ nhàng lấy khăn lau máu trên khóe mắt Hàn Thần Dật, động tác rất ân cần.

"Phán Phán..." Giọng Hướng Vũ Phàm trở nên lo lắng, cậu bám vào lan can gỗ bên đường bước lại gần cô.

Diêu Nguyệt Thi nhìn dáng đi khó khăn của cậu, trong lòng cảm thấy vô cùng đaukhổ, thấy cậu sắp ngã, cô đành gọi Lạc Phán Phán: "Lạc Phán Phán, Chị mù sao?Chị không thấy anh Vũ Phàm có điều muốn nói với chị à? Sao chị không đến đỡanh ấy?".

"Đã dám gây chuvện còn không dám nhận hậu quả sao?" Lạc Phán Phán vẫn tiến về phía trước, không thèm để ý đến cậu.

"Là do Hàn Thần Dật gây chuyện trước! Chị lấy cớ gì mà trách móc anh Vũ Phàm?Không phải là bảo chị đến đỡ anh Vũ Phàm một lát sao? Có bảo là chị đi chết đâu!Sao chị có thể lạnh lùng như thế? Anh Vũ Phàm là học sinh của mẹ chị cơ mà!"

"Không phải còn có em sao?" Lạc Phán Phán trả lời nhạt nhẽo, giọng nói vô cùnglạnh lùng vang lên giữa màn đêm.

Chỉ một câu nói nhưng đủ khiến sắc mặt Diêu Nguyệt Thi trở nên xanh tái, có cảm giác không thể thở được nữa.

Hướng Vũ Phàm không hiểu câu chuyện giữa hai người, vẫn cố gắng bước về phíaLạc Phán Phán, chỉ còn cách hai mét, bỗng nhiên có một chiếc xe BMW đen bóng chạy tới. Chiếc xe lao nhanh như một mũi tên rồi dừng lại trước mặt Lạc PhánPhán.

Cửa xe mở ra, chú Triệu vội vàng xuống xe giúp Lạc Phán Phán đỡ thiếu gia nhà họ lên xe.

"Gấu nhỏ yêu quý, cậu đi cùng tôi được không?" Hàn Thần Dật kéo tay cô, nhìncô chờ đợi.

"Phán Phán, đừng đi!" Hưóng Vũ Phàm vội vàng ngăn lại, muốn tiến lên giữ cô nhưng cảm giác đau ở chân khiến cho cậu lực bất tòng tâm.

Lạc Phán Phán cắn môi, đứng quay lưng lại phía Hướng Vũ Phàm, nghe thấy tiếng cậu, cô cảm thấy đau lòng.

Cho dù có đau hơn nữa thì làm được gì? Chỉ cần Diêu Nguyệt Thi không từ bỏ thì cô và Hướng Vũ Phàm không có hy vọng ở bên nhau. So với việc chịu đau khổ mãi không bằng nhanh chóng cắt đứt mối quan hệ giữa họ.

Nghĩ đến đó, sống mũi cô cay cay. Do dự một giây, cô ngồi vào trong xe. Cửa xe đóng lại, nhanh chóng ngăn cách hai người.

Hướng Vũ Phàm vẫn đứng đó, ngạc nhiên nhìn chiếc xe biến mất vào màn đêm,vô cùng tuyệt vọng. Quan hệ giữa họ hóa ra thật mong manh, chỉ một giây mà đủ cắt đứt tất cả.

"Anh Vũ Phàm, anh ổn chứ?" Diêu Nguyệt Thi tới bên cậu từ lúc nào, lo lắng nhìncậu.

"Ồn hay không thì sao? Cô ấy đã không thèm quan tâm đến anh nữa." Hướng VũPhàm nhắm mắt lại, giống như vừa bị mất một món đồ chơi vô cùng quý giá,khuỵu xuống đất.

"Anh Vũ Phàm!" Cậu làm cho Diêu Nguyệt Thi vô cùng sợ hãi, cô vội vàng quỳ xuống bên đỡ lấy cậu.

"Tiểu Thi, anh phải làm gì?" Cậu cầm chặt lây tay cô, giống như cầm lấy ngọn cỏ may mắn cuối cùng, ánh mắt vô cùng đau khổ. "Tiểu Thi, anh cảm thấy anh sắp mất cô ấy rồi. Em giúp anh được không? Em giúp anh nghĩ cách để Lạc Phán Phán quay về với anh được không?"

"Anh Vũ Phàm..." Diêu Nguyệt Thi đau đớn nhìn cậu, nước mắt chảy làm mờ mắtcô.

Cô chưa bao giờ nhìn thấy cậu như vậy.

Trong lòng cô, cậu luôn giống một anh hùng đội trời đạp đất. Cho dù cô gặp phiền phức gì cậu cũng có thể giúp cô. Lúc cô không vui, cậu trêu đùa cho cô vui vẻ. Lúc cô bị người khác bắt nạt, cậu luôn xuất hiện trước tiên. Cậu là người bảo vệ cô suốt thời niên thiếu.

Nhưng bây giờ... Cậu vô cùng yếu đuối, nỗi đau trong lòng cậu khiến cô có cảmgiác, nếu không cẩn thận, linh hồn cậu sẽ vỡ vụn.

Vì sao anh Vũ Phàm mạnh mẽ như thần tiên của cô lại trở nên như vậy? Cô làm như thế này

có đúng không? Diêu Nguyệt Thi bật khóc nhận ra quan niệm bấy lâu của cô đã sụp đổ hoàn toàn.

"Tình yêu phải xuất phát từ hai phía, yêu đơn phương chỉ làm hại người khác và làm hại chính mình." Câu nói của Lạc Phán Phán vang lên trong đầu cô. Sự cố chấp của cô đã làm hại anh Vũ Phàm sao? Có phải chính cô đã khiến anh trở nên như thế này?

"Kết quả này là điều em muốn sao?"

Sự đau khổ của Hướng Vũ Phàm, sự mất phương hướng của cậu có thực sự là điều cô mong muốn?

Bên ngoài cửa là màn đêm yên tĩnh và lạnh lẽo, mây đen che kín bầu tròi, không có lấy một ánh sao. Gió lạnh thổi xuyên thấu vào lòng ngưòi. Cách đó không xa là trung tâm thành phố ánh đèn sáng lấp lánh như dải Ngân Hà.

Diêu Nguyệt Thi ngồi trên bục cửa sổ, yên lặng nhìn thành phố phồn hoa.

Sau khi đưa Hướng Vũ Phàm về nhà, cô nhốt mình trong phòng. Cô không bậtđèn nên phòng tối om, ánh đèn cùa nhà đối diện chiếu lên cửa sổ, chiếu sáng mộtnửa khuôn mặt cô, đôi mắt ánh lên vài tia sáng yếu ớt.

Cộc... Cộc... Bỗng ngoài cửa phòng vang lên tiếng gõ cửa rồi cánh cửa được mởra. Bà Diêu từ ngoài cừa bước vào.

"Tiểu Thi, mẹ nấu chè hoa bách hợp và hạt sen đây. Con có muốn ăn không?"

“Không ạ, con không đói."

Diêu Nguyệt Thi không quay đầu lại, căn phòng tối om nên mẹ không thể nhận ra tâm trạng của cô. Cô trả lời mẹ mà không thay đổi tư thế.

Bà Diêu lặng lẽ nhìn cô một lát, rồi bước tới, ngồi xuống cạnh cô, không bật đèn,nhẹ nhàng cầm lấy bàn tay lạnh cóng của cô, dịu dàng hỏi: "Tiểu Thi, con có tâm sự gì à?".

Diêu Nguyệt Thi không trả lời câu hỏi của mẹ, nhìn ra khung cảnh bên ngoài, im lặng hồi lâu rồi nói, nghe như sắp khóc: "Mẹ, mẹ có tin vào duyên phận không?".

“Ừ.” Bà Diêu gật đầu, dường như nhớ lại chuyện vui gì đó, khuôn mặt xinh đẹpbừng sáng. "Mẹ và bố con quen nhau hồi học đại học, học cùng trường bốn nămnhưng không hề gặp nhau. Cho đến hôm tốt nghiệp, bố mẹ ngồi chung trên một toa tàu, bố con cầm nhầm hành lý của mẹ... Mẹ tin, duyên phận đã đưa bố mẹ đến với nhau."

"Mẹ, có phải nếu là duyên phận thì luôn luôn có kết cục tốt đẹp?"

"Không nhất thiết phải thế con ạ." Bà Diêu cười hiền dịu, đôi mắt sáng thể hiện sựthông minh, nhẹ nhàng an ủi cô: "Có rất nhiều kiểu duyên phận, có lúc là tìnhbạn, có lúc là tình thân, có lúc là tình yêu. Tiểu Thi, con và Tiểu Phàm là kiểu thứ nhất".

Diêu Nguyệt Thi mở to đôi mắt sưng húp, quay đầu nhìn mẹ, ngạc nhiên hỏi: "Mẹ,mẹ biết rồi à?".

Bà Diêu cười dịu dàng, nhè nhẹ vỗ vào đôi tay đã ấm hơn của cô.

"Tiểu Thi, con là con gái yêu của mẹ. Tâm sự của con, sao mẹ lại không biết?"

"Mẹ, vậy con phải làm thế nào?" Sống mũi Diêu Nguyệt Thi cay cay, cô dựa đầu vào lòng mẹ khóc. "Con muốn ở bên anh Vũ Phàm, nhưng con không muốn thấyanh ấy khổ sở, anh ấy khổ sở, con sẽ rất buồn. Nhưng con lại không muốn từ bỏ,con không muốn nhìn thấy anh Vũ Phàm của con trở thành anh Vũ Phàm của người khác. Mẹ, con phải làm gì?"

Bà Diêu nhẹ nhàng vuốt tóc cô, ánh mắt chan chứa yêu thương.

"Con bé ngôc nghếch, có rất nhiều cách để ở bên nhau, không nhất thiết phải là tình yêu. Cho dù Tiểu Phàm ở bên cô gái khác, con vẫn là cô em gái yêu quý của cậu ấy, không phải sao? Nếu không trở thành người yêu, hãy là em gái ngoan của cậu ấy, như vậy không tốt sao? Tiểu Thi, mỗi người đều có duyên phận của mình,quá cố chấp sẽ không có được tình yêu mà bỏ lỡ mất hạnh phúc. Từ bỏ sai lầmmới có thể tương phùng. Con gái, con có hiểu không?"

Diêu Nguyệt Thi nghĩ một lát, không khóc nữa, ngẩng đầu nhìn mẹ.

"Nhưng con đã phạm sai lầm. Nếu anh Vũ Phàm biết, anh ấy có bỏ qua cho conkhông?"

"Dũng cảm thừa nhận sai lầm của mình thì mới có thể có được sự tha thứ của người khác. Tiểu Thi, con là một cô bé thông minh, không thể cố chấp như vậy mãi được. Hãy dũng cảm đứng dậy, sửa chữa mọi sai lầm! Rồi có ngày con sẽ gặp một người chỉ thuộc về con."

Năm ngày sau, Diêu Nguyệt Thi đến gặp Lạc Phán Phán.

Đứng ở cổng trường cấp ba Trí Hiền, Diêu Nguyệt Thi lo lắng không yên, ôm chặtlấy ba lô, đôi mắt cô mờ to nhìn mọi người đi lại. Cô cắn môi nhìn vào cổng trưòng, chớp mắt vẻ lo lắng. Nêu hôm nay không tìm được người cần gặp, lầnsau cô sẽ không đủ dũng khí đến đây.

Cuối cùng, một dáng người gầy nhỏ cũng xuất hiện. Trong đám đông, cô giốnghệt những học sinh khác, mặc đồng phục mùa đông. Trên ngực áo vest màutrắng có thêu logo của trường, váy ngắn màu hồng, đi một đôi tất dài và đôi giày vải màu trắng. Trông cô không có gì nổi bật so với người khác. Đi bên cạnh cô vẫn là cô bé có khuôn mặt bầu bĩnh, tính cách bộp chộp. Hai người khoác tay nhau đi ra ngoài cổng, nhìn là biết tình cảm giữa họ rất tốt.

Cô do dự hai giây, cuối cùng cũng có đủ dũng khí để bước tới trước mặt haingười.

Đoàn Khanh Nhi nhận thấy sự có mặt của cô trước. Đã có kinh nghiệm, lần nàycô giống như gà mẹ cảm thấy có nguy hiểm, lập tức để Lạc Phán Phán đứng phíasau, mình ở trong trạng thái phòng vệ.

"Diêu Nguyệt Thi, cô đến đây làm gì? Cô còn gây rắc rối cho Phán Phán thì đừngtrách tôi không khách khí!"

"Không lần này em không có ác ý." Diêu Nguvệt Thi cắn môi, nói khẽ. “Em chỉ có vài điều muốn nói với chị Phán Phán."

"Phán Phán, cậu đừng tin, không có kẻ xấu nào thừa nhận mình là người xấu cả!"

Lạc Phán Phán nhìn Diêu Nguyệt Thi, thấy cô bây giờ rất khác với con người cốchấp, cảm tính trước đây, trong đôi mắt hiện rõ tâm trạng lo lắng, bất an của một cô bé mười lăm tuổi, không còn cái vẻ già dặn giả tạo như trước nữa.

Suy nghĩ một lát, Lạc Phán Phán nói với Đoàn Khanh Nhi: "Khanh Nhi, cậu về nhàtrước được không? Một lát nữa mình sẽ đến nhà cậu".

Đoàn Khanh Nhi mở to mắt có vẻ không tin.

"Phán Phán, cậu tin lời con bé đó à? Lẽ nào cậu không sợ xảy ra chuyện giống lầntrước sao?"

"Cậu không cần phải lo ỉắng, mình có thể tự lo được."

"Cậu ngốc nghếch thế. Bị người ta bán rồi vẫn còn giúp người ta đếm tiền! Rồicậu cũng sẽ chết một cách ngốc nghếch cho coi!"

Đoàn Khanh Nhi trợn mắt nhìn cô rồi tức giận bỏ đi.

Sau khi Đoàn Khanh Nhi đi rồi, hai người im lặng một lát. Cuối cùng vẫn là Lạc Phán Phán nói trước: "Em muốn nói gì với chị? Chúng ta có cần tìm một nơi yêntĩnh rồi nói chuyện không?".

"Không cần phiền phức, chúng ta nói chuyện ở đây được rồi." Diêu Nguyệt Thi căng thẳng cầm lấy dây đeo ba lô, chần chừ một lát rồi nói nhỏ, mặt đỏ lên: "LạcPhán Phán, xin lỗi, những ngày qua em đã gây cho chị và anh Vũ Phàm nhiềuphiền phức".

"Em... Em đang xin lỗi chị à?" Lạc Phán Phán ngạc nhiên nhìn cô, nghĩ mình đangnghe nhầm.

"Vâng." Diêu Nguyệt Thi cắn môi, khẽ gật đầu. "Em đã hiểu rồi, tình yêu không thể ép buộc được, em quyết định hủy bỏ thỏa thuận giữa chúng ta."

"Ý của em là em sẽ không ngăn cản chị và Hướng Vũ Phàm ở bên nhau? Em sẽ không lấy chuyện vi phạm bản quyền để bắt chị và Hướng Vũ Phàm xa nhau?" Lạc Phán Phán mở to mắt, rõ ràng là không tin vào tai mình. "Không phải là em rất ghét chị sao? Không phải là em rất thích Hướng Vũ Phàm sao? Vì sao tự nhiên lại từ bỏ?"

"Em không tự nhiên mà từ bỏ!" Diêu Nguyệt Thi nói nhỏ, trông cô bé rất đáng yêu. "Em đã nghĩ rất lâu rồi mới đưa ra quyết định đó! Sự thật là em không nỡ rời xa anh Vũ Phàm, nhưng mẹ em nói, nếu anh Vũ Phàm phát hiện ra việc em đã làm, anh ấy sẽ ghét bỏ em. Em không muốn anh Vũ Phàm ghét bỏ em, cho dùmãi mãi là em gái của anh ấy cũng còn tốt hơn là trở thành người xa lạ."

"Em đã hiểu được như thế là tốt." Lạc Phán Phán mỉm cười, vỗ nhẹ vai cô, độtnhiên phát hiện ra cô bé trước mặt không còn đáng ghét như ấn tượng trước đây.

"Thế... Lạc Phán Phán..." Diêu Nguyệt Thi cầm chặt lây dây đeo ba lô, đắn đo hồilâu rồi hỏi: "Chị có thể từ từ hẵng kể cho anh Vũ Phàm nghe về thỏa thuận giữachúng ta, được không? Em sợ sau khi biết, anh ấy sẽ ghét bỏ em".

"Không, em là em gái mà cậu ấy yêu quý nhất, sao có thể ghét bỏ em được?" Lạc Phán Phán cười, tình nghịch nháy mắt với cô. "Hơn nữa chị có thể giúp em, chị sẽkhông để Hướng Vũ Phàm tức giận với em."

"Thật không?" Diêu Nguyệt Thi nhìn cô vẻ không dám tin.

"Đương nhiên, có thể sau này chúng ta sẽ là chị dâu, em chồng mà!" Lạc PhánPhán nháy mắt, nói đùa. "Em là em của chị, chắc chắn chị sẽ phải đối xử tốt vớiem, không phải sao?"

Diêu Nguyệt Thi thở phào nhẹ nhõm, đôi mắt trở nên long lanh. Một lát sau, cô nói nhỏ: "Lạc Phán Phán... Cảm ơn chị...".

Nói rồi, cô quay người chạy đi.

Nhìn theo Diêu Nguyệt Thi, Lạc Phán Phán bất giác mỉm cười.

"Đúng là một đứa trẻ khó hiểu."

Cô quay người định bước về phía bến xe buýt thì đột ngột dừng bước.

"Chuyện của chúng tôi... Cậu nghe hết rồi à?" Lạc Phán Phán ngạc nhiên nhìn cậu thiếu niên đang đứng trước mặt.

Cậu gật đầu, nở một nụ cười buồn bã, khuôn mặt tuấn tú không rạng ngời nhưtrước đây nữa.

"... Xin lỗi." Lạc Phán Phán áy náy nhìn cậu, giọng nói đầy vẻ hối lỗi. "Tôi nên nóicho cậu biết sự thật sớm hơn."

"Thật sự là cậu không nói tôi cũng biết." Hàn Thần Dật nhìn xuống, tự cười mình. "Tôi đã sớm biết giữa cậu và Diêu Nguyệt Thi có điều gì đó không thoải mái, cậu không phải là người dễ thay đổi, không có nguyên nhân rõ ràng, cậu không thể thay đổi tình cảm nhanh như vậy được. Chỉ có ông anh ngốc nghếch của tôi mớitin lời cậu."

“Xin lỗi... Hôm đó tôi đã lợi dụng cậu... Thật sự cậu rất tuyệt, chỉ có điều chúngta không hợp nhau."

"Cậu không cần xin lỗi tôi, cậu không nợ tôi gì cả. Hôm đó, trong lòng tôi hiểu rất rõ, cậu nói thế là để đối phó với Hướng Vũ Phàm mà thôi. Do tôi không cam tâm nên mới cố ý giả vờ ngốc để nói theo cậu, thay đổi mối quan hệ giữa chúng ta. Tiếc rằng tình yêu không thể miễn cuỡng, cho dù tôi có cố gắng thế nào, trong lòng cậu cũng chỉ có ông anh họ ngốc nghếch của tôi mà thôi."

"Xin lỗi... Xin lỗi..." Ngoài xin lỗi, Lạc Phán Phán không biết phải làm gì để thể hiệnsự ân hận của mình. Sự thật là Hàn Thần Dật đối xử với cô rất tốt, cô rất coitrọng cậu, đáng tiếc là cậu không phải là người cô thích.

"Cô bé ngốc, đã bảo là không cần xin lỗi mà! Cậu cứ như thế tôi sao có thể yêntâm để cậu ở bên Hướng Vũ Phàm được?" Hàn Thần Dật vuốt tóc cô, không nénđược tiếng thở dài. "À, suýt nữa thì quên không nói với cậu, vừa rồi ngoài tôi ra, còn có một người nữa cũng nhìn thấy cậu và Diêu Nguyệt Thi."

Còn có một người nữa? Lạc Phán Phán ngạc nhiên hoi: "Còn có ai?".

Hàn Thần Dật thấy cô lo lắng, cười một cách kỳ quái, nhẹ nhàng nói ba chữ:"Hướng Vũ Phàm".

Trời! Không thể thế được. Lần này thì cô nguy rồi!

Mặt Lạc Phán Phán biến sắc, cô muốn bỏ chạy.

Thấy cô hoàn toàn mất phương hướng, Hàn Thần Dật thấy buồn cười, tốt bụngnhắc cô: "Đừng nói là tôi không bảo cậu, anh ấy về nhà anh ấy rồi!".

Lạc Phán Phán đuổi kịp Hướng Vũ Phàm tới cổng khu Cảnh Lam Viên.

Hướng Vũ Phàm thấy bực bội về thỏa thuận của hai cô gái, cô giải thích thế nào cậu cũng không nghe.

"Mình nói rồi, mình không cố ý mà! Cậu tha lỗi cho mình được không?" Lạc PhánPhán khổ sở, kéo tay áo cậu, tỏ vẻ rất đáng thương.

Hướng Vũ Phàm hừ một tiếng, không quay lại nhìn cô.

Lạc Phán Phán mím môi, nói nhỏ: "Chuyện thỏa thuận đó mình không tìnhnguyện, hơn nữa, mình làm thế là vì muốn tốt cho cậu, cậu là con trai mà sao nhỏnhen thế!".

Cô không nói không sao, lời cô nói giống như ngọn lửa khiến cho quả bom trongcậu nổ tung. Cậu hét lên: "Cậu còn nhắc đến cái thỏa thuận đáng chết đó à? Chỉvì nó mà những ngày qua mình sống không bằng chết, luôn đau khổ vì sợ mấtcậu, suýt chút nữa thì vào bệnh viện tâm thần đây!".

Lạc Phán Phán hiểu chuyện, nói nhỏ nhẹ: "Được rồi! Được rồi! Mình biết là mình sai rồi!".

"Hừ!" Hướng Vũ Phàm quay đầu đi không thèm nhìn cô.

"Xin lỗi!" Lạc Phán Phán khoác tay cậu, bắt chước nhân vật nữ chính trong phim. "Coi như em phạm lỗi lần đầu, anh tha lỗi cho em đi! Anh Vũ Phàm thân yêu,được không?"

Hướng Vũ Phàm mím môi lại, cảm giác nổi cả da gà. Lạc Phán Phán không bỏ qua cho cậu. Cô không ngại ngùng nữa, gọi cậu là: anh Vũ Phàm, anh Vũ Phàm liên tục khiến cho mọi người xung quanh nhìn họ với ánh mắt kỳ lạ, có mấy ngườikhông nhịn được bịt miệng cười.

Hướng Vũ Phàm suýt chút nữa phát khùng, cuối cùng không chịu đựng được nêngiơ tay đầu hàng.

"Được rồi! Được rồi! Cậu đừng gọi nữa! Cậu gọi nhiều quá làm mình sắp ngất đây! Mình có

Thể tha lỗi cho cậu, nhưng cậu phải chấp nhận một điều kiện!"

Lạc Phán Phán vẫn tiếp tục đùa cậu: “Anh Vũ Phàm, anh có điều kiện gì? Anh cứ nói, em sẽ đồng ý!".

"Lạc Phán Phán, nêu cậu đồng ý làm bạn gái của mình, mình sẽ coi như không cóchuyện gì xảy ra."

"Gì cơ?" Nụ cười vui vẻ biến mất, cô nổi giận. “Không được! Mình không đồng ývới điều kiện này! Rõ ràng trước đây chúng ta đã thỏa thuận, điểm trung bình các môn của cậu đạt từ 80 điểm trở lên, mình mới là bạn gái của cậu!"

Hướng Vũ Phàm liếc nhìn cô, nửa như cười nửa như không.

"Không phải cậu vừa mới nói là điều kiện gì cậu cũng đồng ý sao?"

"Đây là hai vấn đề khác nhau mà!"

"Vậy thì thôi!"

Hướng Vũ Phàm quay mặt đi không nhìn cô.

Thật quá đáng! Tự nhiên lại lôi chuyện này ra để uy hiếp cô! Nhưng ai bảo cô làm chuvện có lỗi với cậu? Ngoài đồng ý ra, cô còn có thể làm gì? Lạc Phán Phán cúiđầu, tỏ vẻ ấm ức nói: "Được rồi! Mình đồng ý.?”

"Vậy mới ngoan!"

Hướng Vũ Phàm cười, đưa tay ra, vui vẻ vuốt má cô.

Bỗng nhiên Lạc Phán Phán có cảm giác như mình bị lừa, nheo mắt lại hồ nghi hỏi: "Hướng Vũ Phàm, không phải là cậu cố ý chứ?".

Nghe vậy, Hướng Vũ Phàm nghiêm mặt nói chân thành: "Sao lại thế? Mình giốngnhư vậy lắm sao?".

Lạc Phán Phán rất muốn gật đầu, nhưng nhìn thấy nụ cười và ánh mắt nghiêm túccủa cậu, cô rụt cổ lại nói: "Không giống... Cậu không hề giống...".

"Được rồi, nào, chúng ta về nhà thôi, bạn gái đại nhân thân yêu!" Hướng Vũ Phàm vui vẻ khoác vai cô. Hai người nói chuyện vui vẻ trên đường về nhà.

Nhưng khi cửa nhà mở ra, hai người không thể cười nổi nữa.

Trong phòng khách rộng lớn, bà Hướng đang cười nói và rót trà cho một phụ nữtrung tuổi. Người phụ nữ quay lưng lại với họ, nghe thấy tiếng cửa mở, bà quay lại nhìn nhìn. Bốn cặp mắt gặp nhau, bà nghiêm mặt lại khiến cho người khác cảmthấy sợ hãi.

Có chuyện gì xảy ra vậy? Hướng Vũ Phàm ngạc nhiên nhìn người phụ nữ, nét mặt cậu trở nên ngốc nghếch.

Lạc Phán Phán cũng không khác gì cậu. Cô dụi mắt nhiều lần nhưng người trước mắt cô vẫn không biến mất, cô không thể không chấp nhận sự thật tàn khốc...

"Mẹ... Mẹ... Sao mẹ lại ở đây?" Lạc Phán Phán run sợ hỏi. Để không khí đỡ căng thẳng, cô cố gắng nở một nụ cười nhưng nụ cười đó trông còn khó coi hơn là khóc.

Bà Lạc bực bội nhìn họ hồi lâu, rít lên một câu qua kẽ răng: "Hai đứa... Rõ ràng là hai đứa đang yêu nhau?!".

"Mẹ..." Lạc Phán Phán khổ sở gọi, muốn khóc nhưng không khóc được.

"Con bé này…” Bà Lạc đứng dậy, nét mặt vô cùng tức giận, giống như muốn bắnđạn nguyên tử vào Lạc Phán Phán vậy...

Bà Hướng vội vàng kéo mẹ cô lại, khuyên nhủ: "Cô giáo Lạc, cô bình tĩnh! Bìnhtĩnh! Hai đứa đều là trẻ con, đều là trẻ con thôi mà!".

Hướng Vũ Phàm đẩy Lạc Phán Phán ra phía sau, đứng chắn trước mặt cô, khôngdo dự nhìn bà Lạc nói: “Cô giáo, việc này không liên quan đến Phán Phán, là em bắt Lạc Phán Phán đi chơi với em!".

Câu nói của cậu như đổ thêm dầu vào lửa, nét mặt bà Lạc càng trở nên khó coi,bà quát: "Hai đứa!".

"Thằng bé này, câm miệng ngay! Mau ngoan ngoãn xin lỗi cô giáo Lạc!" Bà Hướngcố gắng ra hiệu cho cậu, rồi quay lại cười nói với bà Lạc: “Cô giáo Lạc, cô đừng tứcgiận, bọn chúng còn trẻ con mà, nói năng không suy nghĩ. Nào nào, cô ngồixuống rồi chúng ta nói chuyện. Dù sao mắng mỏ cũng không giải quyết được vấn đề gì, đúng không nào?".

Ngoài làm như vậy ra còn biết làm thế nào? Bà Lạc hít một hơi thật sâu, bình tĩnh lại, rồi ngồi xuống.

Lạc Phán Phán và Hướng Vũ Phàm nhìn nhau, cùng bước vào phòng khách...

Cuộc đàm phán sau đó thật là mệt mỏi, đầu tiên bà Lạc nhất quyết bắt hai ngườichia tay, sau khi được bà Hưóng khuyên nhủ, thái độ của bà mới mềm mỏng hơn. Cuộc nói chuyện diễn ra rất căng thẳng, có tranh luận, có uy hiếp, có nhượngbộ...

May mắn là mọi người đã đi đến một kết luận cuối cùng.

Bà Lạc không phản đối việc hai đứa qua lại với nhau, nhưng trong thời gian họccấp ba, không được công khai chuyện tình cảm, buổi tối phải về nhà trước mườigiờ, không được làm ảnh hưởng đến học hành, điểm bình quân các môn của Hướng Vũ Phàm phải đạt từ 85 điểm trở lên, không được cầm tay nhau ở nơi công cộng...

Sắc mặt Lạc Phán Phán càng ngày càng xám đi, càng nghe sắc mặt Hướng Vũ Phàm càng trở nên khổ sở, nhưng hai người thở phào nhẹ nhõm. Bà Hướng liên tục thay đổi sắc mặt, cuối cùng vui mừng nói: "Như vậy Tiểu Phàm sẽ có động lực học tập, vừa yêu vừa học, nhưng Tiểu Phàm phải đối xử tốt với Phán Phán, khôngđược để cô giáo Lạc thất vọng".

Hưóng Vũ Phàm ngoan ngoãn nghe lời, tay phải vòng ra sau lưng nắm lấy tay Lạc Phán Phán, hai người nhìn nhau cười, tình yêu ấm áp tràn ngập quanh họ.

Mặc dù có rất nhiều điều kiện, chỉ cần ở bên nhau thì không có vấn đề gì hết!