Lạn Kha Kỳ Duyên

Chương 286: Thôn vắng




Dịch: Minh Nguyệt Châu Sa

Kế Duyên cũng không có ý định nói với ai cả. Thứ nhất, lúc trước nói chuyện phiếm với đám người Ngụy Vô Úy đã lộ ra rằng rất có khả năng xảy ra ở Đại Trinh, chỉ là thời gian chưa xác định được. Thứ hai là nếu bản thân mình có hành tung bất định thì xem như là lợi nhiều hơn hại. Hơn nữa, đi kể với người khác rằng mình đi tới những nơi đặc biệt như vậy rất giống kiểu người lập dị ấy.

Chẳng qua, hắn cũng nên về nhà một chuyến.

Vào buổi chiều ngày mùng hai tháng Giêng, Kế Duyên đã về tới nhà mình. Lúc này, hắn đang múa bút trên thư án trong phòng.

Mặc dù hắn không có ý nói lại với ai, nhưng dù sao cũng nên để thư lại ở Cư An Tiêu Các.

Viết xong, hắn đặt bút xuống, cầm tờ giấy khẽ vung vẩy. Mắt thường có thể nhìn thấy vết mực nhanh chóng khô đi.

"Đúng vậy, như thế mới được!"

Lá thư này là một Pháp lệnh, nội dung có mấy chục chữ. Nếu có người liên quan thật sự đến tìm hắn, pháp lệnh sẽ tự khởi động. Người nhìn thấy thư để lại có lẽ cũng không dễ dàng tìm được hắn đang ở đâu, nhưng sẽ biết đại khái là hướng Bắc, trong lòng cũng sẽ tự có tính toán riêng.

Kế Duyên nhìn ra sau, cuối cùng cũng không lưu lại ý truyền thần nào, chỉ đặt pháp lệnh lên bàn, đặt chặn giấy đè lên là được.

Làm xong hết thảy, hắn mang theo cái khóa bằng đồng cũ kỹ đi ra cửa phòng. Sau đó "răng rắc" một tiếng, hắn khóa nhà chính lại.

"Xào xạc... Xào xạc..."

Cây táo trong sân đung đưa dù không có gió. Kế Duyên nhìn dáng vẻ cây táo như vậy, khẽ cười nói.

"Ngươi cũng chẳng đi đâu được, thảo mộc tinh quái muốn thoát ly hình dáng vốn có khó khăn ngàn vạn lần. Làm phiền ngươi trông nhà nhé."

Nói xong, hắn đi ra ngoài viện, khóa cửa sân lại. Lúc này, hắn mới cố tình cầm dù che, mang túi xách, đi dọc theo hẻm nhỏ ở phường Thiên Ngưu đi ra ngoài.

Mấy năm gần đây, tuy cảm giác tồn tại của hắn ở huyện Ninh An không cao nhưng trong lòng rất nhiều người quen biết, địa vị của Kế tiên sinh chẳng hề thấp chút nào. Vì vậy nếu không quá vội, về cơ bản hắn sẽ đi theo đường này mỗi khi đi xa nhà. Những hương nhân gặp hắn ở ven đường đều biết rõ Kế tiên sinh lại đi xa rồi.

Những người cùng quê gặp Kế Duyên đều gửi lời hỏi thăm, nhìn thấy hắn mang theo dù và bao y phục cũng sẽ hỏi thêm vài câu, và đương nhiên đều nhận được một câu trả lời là hắn đi xa.

Ra khỏi phường Thiên Ngưu, quán mỳ Tôn Ký ở bên kia đường vẫn đang mở cửa. Người nhà họ Tôn đều cần cù, chăm chỉ. Dù hôm nay mới mùng hai của năm mới, nhưng bọn họ vẫn chưa có ngày nghỉ ngơi chân chính nào.

Chẳng qua, lúc Kế Duyên đi ngang quán, Tôn Thụ Sinh đang sắp xếp mấy đồ linh tinh trên quầy hàng, lại còn sửa sang mấy cái bàn ở trước xe đẩy, xem ra gã muốn dọn quán rồi.

Tôn Thụ Sinh là con trai của Tôn lão đầu. Từ lúc Tôn lão đầu nằm một chỗ liền giao quán mỳ lại cho con. Tuy gã và Kế Duyên không thân thiết như cha mình nhưng tốt xấu gì gã cũng nhận biết được. Lúc thoáng thấy Kế Duyên bước tới, gã cũng nhiệt tình chào hỏi.

"Kế tiên sinh, năm mới vui vẻ, ngài tới ăn mì ạ?"

Người nhà họ Tôn đều biết Kế Duyên ở một mình, nhiều khi trong nhà cũng không đun nấu gì, đều chọn đến quán ăn mì.

Tuy mấy năm gần đây không gặp nhưng Tôn lão đầu vẫn nói gã rằng nếu như Kế tiên sinh tới thì quán mì Tôn ký lúc nào cũng có sẵn một phần lòng xào và mì nước cho ngài ấy.

"Năm mới vui vẻ, năm mới vui vẻ, không phải ngươi muốn dọn quán rồi sao, vẫn còn mì à?"

Kế Duyên chắp tay thi lễ xong, liền thuận miệng hỏi một câu.

Tôn Thụ Sinh buông cái bàn nhỏ trên tay xuống, dùng khăn vải trên đầu vai xoa tay, cười ngây ngô nói.

"Có! Lòng dê và mì vẫn còn một phần, lò than cũng chưa tắt đâu. Nếu Kế tiên sinh muốn ăn, ta làm ngay cho ngài!"

Dường như lúc này mới nhìn thấy bao đựng y phục sau lưng Kế Duyên, Tôn Thụ Sinh hỏi.

"Tiên sinh lại muốn đi xa sao?"

"Đúng vậy, lần này có lẽ đi xa hơn một chút. Giờ ta cũng không ăn đâu. Thay ra gửi lời hỏi thăm lão Tôn nhé."

"Vâng, nhất định rồi. Vậy ngài đi thông thả."

"Ừ."

Kế Duyên đáp một tiếng, sau đó đi về phía cửa thành. Lúc này hắn cũng chẳng dùng Phi Cử Thuật, một mực đi bộ đến ngoại thành. Dù hắn cũng đạp bước như súc địa nhưng tốc độ lại không nhanh bằng cưỡi mây. Hắn dự tính trực tiếp đi về phía Bắc, xuyên qua Kê Châu đi tới Tề Châu, sau đó ra khỏi lãnh thổ Đại Trinh.

Đi lần này chắc cũng lâu đấy.

Khoảng ba tháng sau, Kế Duyên mặc một thân áo xám, một mình bước đi trên con đường hoang vắng trong một phiến rừng.

Từ hơn một tháng trước, theo Tề Châu ra khỏi lãnh thổ Đại Trinh, tốc độ của hắn cũng chậm đi một chút.

Phía Bắc của Đại Trinh chủ yếu là biên giới giữa hai quốc gia, một bên là nước Đình Lương chiếm cứ một nửa núi Đình Thu, mà vị trí hôm nay hẳn là một quốc gia tên là Tổ Việt. Không ít nơi trực tiếp giáp với Đại Trinh, hai nước còn thỉnh thoảng xảy ra xung đột.

Nhưng Kế Duyên phát hiện sau khi đi ra khỏi một vài thị trấn quan trọng nơi biên quan, một đoạn đường thật dài của nước Tổ Việt này đều mang vẻ hoang vu. Kể từ lúc ra khỏi thành trấn đằng trước, đã rất lâu rồi hắn không gặp được nhà dân nào.

Kế Duyên vẫn đi dọc con đường rừng hoang vắng. Tuy con đường này có không ít nơi bị cỏ dại bao phủ, nhưng xét theo độ rộng thì nơi đây có lẽ là một quan đạo, chỉ là có quá ít người đi qua.

Khi đến một nơi, đột nhiên hắn dừng bước, quay đầu nhìn về một chỗ có cỏ dại đặc biệt tươi tốt ở ven đường. Hắn suy nghĩ một chút rồi đến gần hai bước.

Kế Duyên đưa tay gạt ngang bụi cỏ, lộ ra hai bộ xương trắng nằm gần nhau.

"Cũng may là ta không cần quá nhiều đồ ăn thức uống. Nếu người bình thường đi con đường này mà không mang đủ tiếp tế thì khó mà đi tiếp được."

Bất luận là Âm Ti mang âm hồn đi, hay đã biến thành cô hồn dã quỷ, tóm lại trên hai bộ xương trắng này đã không còn lưu lại chút hồn khí nào cả. Cũng không biết bọn họ qua đời như thế nào, Kế Duyên chỉ có thể cảm thán một tiếng rồi rời đi.

Lại đi thêm nửa ngày, tầm mắt mơ hồ của hắn rốt cuộc cũng xuất hiện một vài công trình kiến trúc. Tốc độ dưới chân cũng nhanh hơn một chút. Chỉ là càng đến gần, hàng lông mày của hắn cũng dần dần nhíu lại.

Trước mắt là một thôn trang không nhỏ lắm, nhưng hắn không thấy hỏa khí của con người. Vốn dĩ hắn tưởng do còn xa quá nhưng lúc đến gần hơn, cái mũi của hắn cũng chẳng ngửi thấy chút nhân khí nào.

"Hình như là bỏ hoang."

Kế Duyên tiến vào thôn trang, nhìn hai bên một chút, không ít ốc xá lộ vẻ rách nát. Phía trước hay phía sau của thôn đều mọc đầy cỏ dại. Từ đầu thôn đến cuối hẻm chẳng nghe được tiếng gà gáy chó sủa chứ đừng nói đến chuyện nhìn thấy người.

Hắn đi lại trong thôn khá lâu vẫn chẳng thấy ai. Kế Duyên cũng không đi sâu hơn, mà quay lại một tòa đại trạch không có sân ở đầu thôn.

Phía trước căn nhà này có một cái giếng. Kế Duyên nhìn qua, bên trong giếng có nước, ở đây cũng có dây thừng và thùng gỗ. Hơn nữa, tòa nhà này cũng coi như còn nguyên vẹn, có thể che mưa che gió.

"Cục cục két... cục cục két... cục cục két..."

Theo chuyển động của tay cầm, một thùng nước được hắn kéo lên, đưa tới gần mũi ngửi một chút. Nước giếng này vô cùng trong suốt, cũng không có chút khí tức không sạch sẽ nào.

Kế Duyên vọc lấy một ngụm nước, uống "ừng ực ừng ực", cảm giác mát lạnh đã khát.

"Phù... Nơi này..."

Thở ra một hơi, hắn nhìn về phía đầu thôn, cách hơn mười thước có một ngôi miếu nhỏ đổ nát. Đó là miếu thổ địa trong thôn này, nhưng cũng chẳng có chút thần quang nào. Hắn cũng không dùng Câu Thần để gọi thử Thổ địa đến đây.

Ở địa phương hoang vu này, dường như sắc trời rất nhanh tối. Kế Duyên mới nghỉ ngơi một chút thì chung quanh đã trở nên tối tăm mờ mịt rồi.

Hắn kiếm được một ít củi lửa khá ưng ý ở xung quanh căn nhà hoang, định tối nay nghỉ ngơi ở đây luôn. Dù sao nơi này còn có mái che, mà ngày mai đã là ngày Kinh Trập (*) rồi nên buổi tối rất có thể có mưa. Kinh Trập: vào ngày 5 hoặc 6 tháng 3 dương lịch

Ở phía trước và sau căn nhà lớn này, tất cả những món đồ dễ mang đi đều không còn nữa, ngay cả bếp lò, nồi trong nhà bếp cũng chẳng để lại. Trong sảnh, dấu vết đốt lửa vẫn còn, có lẽ do người qua đường lưu lại.

Trên nóc nhà phòng bếp bị thủng một lỗ lớn. Kế Duyên dứt khoát mang đống củi đi đến phòng khách của tòa nhà. Tuy mấy cánh cửa sổ nơi đây đều bị hỏng nhưng dù sao vẫn có thể đóng lại.

Hắn ngồi xuống cái ghế còn sót lại cạnh đống lửa, dùng một cành củi chọc vào bánh lương khô, một đầu cắm vào lỗ thủng trên chân ghế, một đầu đưa vào đống lửa để nướng.

Đợi đến lúc bánh bột ngô nướng nóng mềm, hắn lấy ra một cuốn sách đọc giải sầu. Cuốn này chính là Ngoại Đạo Truyện lâu rồi không đọc. Dù hắn đã xem hết nội dung trong quyển sách này từ lâu nhưng trong khoảng thời gian này, lúc hắn nghỉ ngơi vẫn một mực tu hành. Hôm nay đọc lại, xem như là thư giãn một chút.

"Ầm đùng đùng...."

Tiếng sấm mùa xuân vang lên, Kế Duyên cầm sách, ngẩng đầu nhìn cánh cổng bên ngoài, tia chớp như xé rách màn trời về đêm.

"Hình như là đợt sấm đầu tiên trong năm nay nhỉ?"

"Ầm đùng đùng...."

Tiếng sấm chớp bên ngoài như đáp lại câu hỏi của hắn.

Chẳng qua, Kế Duyên lập tức bị những vật khác hấp dẫn sự chú ý. Ngoại trừ tiếng sấm và tiếng gió, trong tai hắn mơ hồ nghe thấy tiếng bước chân và vó ngựa, kèm theo là tiếng người nói chuyện với nhau càng lúc càng gần.

Hắn bỗng cảm thấy có chút buồn cười. Có vẻ như lần nào hắn nghỉ đêm ở một nơi hoang vu thì đêm đó đều có mưa và lúc nào cũng gặp được vài người. Chẳng qua cũng không tệ lắm, rốt cuộc cũng không phải không có ai.

"Hả?"

Vừa nghĩ như vậy, hắn đột nhiên ngửi được mùi gì đó là lạ, nhìn bánh bột ngô trên đống lửa, xác thực không bị cháy.

Ở bên ngoài thôn làng bỏ hoang, bảy tám người dẫn hai con ngựa đang chậm rãi đến gần, trên mặt bọn họ đầy vẻ mệt mỏi.

Hai con ngựa, một con chở người, một con chở đầy đồ vật trên lưng. Trên lưng ngựa đi trước là một tiểu cô nương khoảng tám, chín tuổi. Còn chưa bước vào thôn, tiểu cô nương đã kêu lên.

"Nhị gia, Nhị gia, trong thôn có người, trong thôn có người. Con nhìn thấy ánh lửa, thôn này có người!"

Những người khác nghe vậy thì thấy phấn chấn hẳn lên, nhìn ra xa một phen quả thật có thể mơ hồ nhìn thấy ánh lửa. Hiện tại, trời vẫn chưa hoàn toàn tối, trước mắt lại có mấy căn nhà nát. Vừa rồi bọn họ không thấy gì cả, bây giờ gặp được, bước chân cũng nhanh hơn một chút.

"Cuối cùng cũng không phải một cái thôn hoang rồi!" "Có người là tốt rồi, mong đổi được đồ ăn."

"Tốt nhất là có rượu!" "Khà khà khà..."

"Đừng nói nhảm nữa, đi mau."

Chỉ là khi đám người tiến vào thôn, chứng kiến ở đây có rất nhiều phòng ốc hoang tàn, cảm giác chờ mong trong lòng cũng dần dần giảm xuống, nhưng bọn họ vẫn đi về phía ánh lửa.

Đến lúc đi đến bên ngoài một trạch viện lớn khá nguyên vẹn, chỉ thấy trong phòng khách nhóm một đống lửa, một người đang ngồi trên ghế, nhìn ra bên ngoài.