Lần Nữa Yêu Anh

Chương 38




Ít phút trước

“Aa..cao quá”

Jaejoong ngẩng đầu cắn môi nhìn kệ rượu trên cao, mỗi lần Yunho lấy chỉ cần đứng thẳng lưng đưa tay lên là xong nhưng cách biệt chiều cao của hai người quá lớn nên Jaejoong cứ huơ huơ tay mà không sao chạm vào được. Cậu nhìn quay định bụng tìm một cái ghế để đứng lên nhưng nhớ lại lần trước đã không cẩn thận ngã rất đau nên thấy sợ, không dám. Nghĩ một hồi cũng không tìm được cách nào khác cậu đành chống một tay vào tường làm chỗ dựa, hai chân cố kiễng cao lên còn một tay thì duỗi dài ra hết sức có thể để với lên cao. Sau một hồi mòm mẫm cuối cùng cậu cũng chạm vào được một chai rượu nhưng xui xẻo là chưa kịp cầm chắc trong tay thì hai chân cậu đã mỏi nhừ không trụ vững được nữa, cả người chới với, ngiêng ngã lúc. Tay theo phản xạ cũng vung vẩy tứ tung. Đến khi lấy lại được thăng bằng thì đã nghe một tiếng ‘Xoảng’ lớn bên tai. Cậu giật thót mình lùi lại mấy bước, cả người hóa đá nhìn sàn nhà vương vãi những mảnh thủy tinh và loang lổ rượu đỏ.

“Chết..chết rồi” cậu lẩm bẩm, mặt tái xanh

Biết hắn rất quý mấy chai rượu này nhưng hiện tại đã bị cậu làm vỡ tan tành như thế Jaejoong thấy mình giống như tận mạng đến nơi rồi. Đầu óc cậu trống rỗng không nghĩ được gì nữa vội vã ngồi thụp xuống sàn, vô thức nhặt những mảnh vỡ một cách điên cuồng. Những gì Jaejoong có thể nghĩ bây giờ là Yunho sẽ bóp chết cậu, hoàn toàn không nghe thấy tiếng bước chân đang huỳnh huỵch chạy về phía mình.



“JAEJOONG!!!!! CẬU ĐANG LÀM GÌ THẾ HẢ?? NHANH ĐỨNG LÊN CHO TÔI”

Yunho hốt hoảng hét lớn khi nhìn thấy cảnh tượng trước mắt mình. Cậu ngồi giữa những mảnh thủy tinh vỡ, dường như không nhận thức được xung quanh cứ vội vã nhặt chúng lên bằng hai bàn tay mình. Hắn phát điên lên vì lo lắng, hét lớn gọi cậu thêm lần nữa

“JAEJOONG!!! DỪNG LẠI”

“A..cậu..cậu chủ” Jaejoong bừng tỉnh, giật thót mình nhìn hắn.

“Không được cử động, ở..ở yên đó, chờ tôi”

Hắn nói rồi cuống quýt chạy ngược lên phòng khách tìm đôi dép mang vào rồi hối hả chạy đến chỗ cậu, hắn bước  qua đống thủy tinh dưới chân rồi kéo Jaejoong đứng dậy. Trong lúc cậu còn sững sờ hắn đã nhanh chóng gạt đi những mảnh vỡ trên tay cậu. Đoạn hắn cúi xuống ôm lấy eo cậu rồi nhấc bổng lên, một mạch bế cậu ra khỏi phòng bếp.

Nhẹ nhàng ngồi xuống sofa, Yunho chỉnh lại tư thế cho cả hai. Hắn để cậu ngồi trong lòng mình theo hướng đối diện và cẩn thận xem xét hai bàn chân của cậu

“Chân có bị thương không? Có bị thủy tinh đâm vào không?”

Jaejoong lần đầu tiên tiếp xúc với hắn gần như thế nên cả người gần như tê liệt, khuôn miệng cứng đờ không thốt được từ nào, chỉ lắc lắc đầu thay cho câu trả lời.

“Còn tay thì sao? chắc chắn là bị thương rồi đúng không?”

Nghe Yunho nói vậy theo phản xạ cậu rụt tay mình lại, đem chúng giấu ra sau lưng. Cái đầu nhỏ lại cật lực lắc lắc.

Dĩ nhiên hành động đó không qua được mắt hắn. Hắn nhanh như chớp nắm lấy tay cậu kéo về phía mình còn chú ý không dùng sức nhiều chẳng may sẽ làm đau cậu. Hắn nhíu mày nhìn mười đầu ngón tay trắng hồng tứa máu, cảm giác xót xa ùa về như thác lũ trong lòng.

Trước cái nhìn sửng sốt của Jaejoong, hắn chậm rãi hôn nhẹ lên từng ngón tay rồi ngậm chúng vào miệng, cẩn thận liếm đi những vệt máu. Cậu như chết lâm sàng trước hành động của hắn, miệng mở lớn nhưng không thốt nổi câu nào, cảm giác nhộn nhạo cứ dâng lên và nhiệt độ cơ thể cũng đột ngột tăng cao.

Dường như đã nhận ra trạng thái bối rối tột cùng của cậu, Yunho rời môi mình ra khỏi những đầu ngón tay xinh đẹp  thay vào đó hắn mơn trớn khuôn mặt ngây ngốc của cậu bằng bàn tay mình. Hắn mê mẩn vuốt ve đuôi mắt dài, vuốt lên sóng mũi thon nhỏ, lướt đến gò mà mịn màng cuối cùng ngón tay hắn dừng lại trên bờ môi mọng đẹp, cuống họng không nhìn được khẽ nuốt xuống một ngụm, ánh mắt như bị thôi miên cứ nhìn  vào hai cánh anh đào đỏ hồng mê người.

“Anh hôn em được chứ?”

Rõ ràng đó là một câu hỏi nhưng Yunho đã sớm không quan tâm đến câu trả lời. Hắn nhẹ nâng khuôn cằm nhỏ nhắn của cậu lên rồi mê đắm chạm vào làn môi thơm ngọt mà bản thân đang thèm muốn. Đã từng trộm hôn Jaejoong không ít lần nhưng chưa lần nào mang đến cho Yunho nhiều cảm xúc như vậy. Hắn như rơi vào vòng xoáy của những cảm xúc dạt dào và từ từ nhắm nghiền mắt để bày tỏ những yêu thương sâu đậm chỉ dành riêng cho cậu trong nụ hôn dần ướt át.

Jaejoong ngồi trong lòng hắn mà nửa mơ nửa tỉnh, thân xác cậu vẫn ở đây nhưng tâm trí đã trôi xa đến hàng ngàn dặm. Cảm giác mềm mại và ngọt ngào trên môi  khiến đầu óc cậu căng cứng nhưng thân thể lại mềm nhũn. Một mặt cậu muốn đẩy Yunho ra để nhận thức lại mọi chuyện, để ngăn bản thân không rung động nhiều thêm nữa. Mặt khác, cậu đã hoàn toàn chết chìm trong bể cảm xúc hắn đang mang lại. Jaejoong từ bé đã luôn đơn độc, cậu luôn thèm khát cảm giác yêu và được yêu. Thậm chí ngay lúc này đây, cậu vẫn ý thức được thân phận cả hai, vẫn nhớ về những cay đắng mình từng nếm trải nhưng bao trùm lên toàn bộ góc tối đó hiện tại là vòng tay to lớn ấm áp, là tấm lưng vững chãi chở che, là ánh mắt tha thiết dịu dàng và một nụ hôn nồng nàn hơn tất cả những gì cậu có thể cảm nhận.

Hàng mi cong chậm chạp khép lại, chỉ lần này thôi, cho cậu quên đi mọi thứ để đến với hơi ấm này. Dù biết rằng có khi nó cũng mong manh như giấc mộng.

Trong mơ hồ, Jaejoong cảm nhận được cơ thể mình được nhấc bổng lên. Nụ hôn cũng theo đó tan biến. Cậu ngẩn ngơ ngước nhìn rồi bắt gặp ánh mắt của hắn đầy rạo rực, cũng phát hiện hai người đang dần tiến về phía phòng ngủ. Cậu khó nhọc nuốt nước bọt, tay níu chặt vào ngực áo Yunho.

WARNING: YAOI ( NC-15)

Hắn đặt nhẹ cậu xuống giường rồi nôn nóng chiếm lấy môi cậu. Jaejoong dù tâm lí  chưa hoàn toàn sẵn sàng nhưng vẫn ngoan ngoãn tiếp nhận đôi môi hắn. Cậu một chút kinh nghiệm cũng không có, chỉ biết hé miệng để cái lưỡi hư hỏng của hắn dẫn dắt mình, cuốn cả hai vào một điệu vũ khởi đầu thật nồng cháy.

Nhận ra hơi thở của người bên dưới mình đã bắt đầu rối loạn Yunho mới tiếc nuối rời khỏi khoang miệng thơm ngon nhất mà hắn từng thường thức. Dòng dịch vị trong suốt liên kết giữa hai đôi môi  kéo dài rồi rơi xuống hõm cổ trắng mịn. Yunho hôn lên xương quai xanh tinh tế đầy gợi cảm và để lại vô vàn dấu vết chứng tỏ sở hữu, bàn tay hắn  xấu xa luồn vào lớp áo mỏng của cậu, tiến đến làm quen hai nụ hồng e ấp, từng chút một chiếc áo thun của cậu cũng bị vén cao đến tận ngực.

“Aaa~..ummm”

Jaejoong mấp máy đôi môi đã sưng đỏ thoát ra một tiếng kêu nhẹ khi miệng và những đầu ngón tay hắn đang nhiệt tình chăm sóc khuôn ngực của cậu, hết cắn mút lại đến véo nhẹ khiến cơ thể nhạy cảm của cậu cong lên, hai mắt cũng bao phủ một màn nước ấm.

Nhìn thấy dáng vẻ hưởng thụ rất đáng yêu ấy của cậu, hắn rời khỏi hai nụ hoa đã ướt đẫm và nhô lên nhọn hoắt. Môi hắn lướt dọc xuống vùng bụng thon nhỏ, không quên trải lên nó thật nhiều những nụ hôn nhẹ nhàng.

“C..cậu..cậu chủ”

Giọng Jaejoong run rẩy vang lên khi hắn luồn tay vào cạp quần thun của cậu, vật nhỏ hồng hào đáng yêu của Jaejoong  tuy đã cứng rắn một chút nhưng so với cả một túp lều đang nhô lên ở đũng quần hắn thì cách biệt còn rất lớn. Hắn nắm nhẹ lấy nó rồi vuốt ve trong lòng bàn tay mình. Cả người cậu như có luồn điện chạy qua và hoảng hốt bật dậy ngay sau đó.

“Aaa..c..cậu chủ..đừng..aaaaa…uhhh”

Bỏ ngoài tai tiếng gọi và hơi thở gấp gáp của cậu, hắn chồm người đến chiếm lấy môi cậu, mạnh bạo lùng sục tìm kiếm lưỡi cậu mà mút mát. Hắn càng chạm vào cậu thì càng bị hút lấy, càng bị tình yêu quá lớn của bản thân kéo vào bể dục vọng. Cũng không thể trách khi giây phút này đây hắn đã chờ lâu lắm rồi. Hắn muốn cậu thuộc về mình và hoàn quyện hai cơ thể vào nhau ngay tức khắc.

Hắn đỡ cậu nằm lại xuống giường và di chuyển đầu mình đến nơi riêng tư của cậu, vài tích tắc sau đã đưa vật nhỏ nóng hổi trong tay vào miệng mình ra sức mút mát, liếm láp. Jaejoong vốn không chịu được kích thích lớn như vậy, hai mắt  đã sớm nhòe nước, hai chân bị dang rộng hơi vùng vẫy, cổ họng liên tục thoát ra những tiếng kêu hỗn loạn. Cảm giác nóng bỏng sớm biến thành khó chịu, từ giữa hai chân nhanh chóng len lỏi lên tận đỉnh đầu, đánh vào một mảng tối nào đó cậu đã muốn quên đi. Bất thình lình hắn đẩy mạnh một ngón tay vào bên trong cửa huyệt non mềm của cậu, đau đớn truyền đi khắp cơ thể cùng với những ám ảnh nhất thời chưa thể quên đi khiến khung cảnh đáng sợ đêm hôm ấy bỗng tái hiện vô cùng rõ ràng trong đầu cậu. Cả người cậu run lên bần bậc, cánh tay yếu ớt không chút sức lực cố đẩy hắn ra xa.

Yunho đã không thể nhìn ra biểu cảm sợ hãi ấy của cậu vì còn đang bận nếm mùi vị tuyệt vời trong khoang miệng mình, lỗ nhỏ đỏ hồng và nóng bỏng của cậu đang bao lấy ngón tay hắn thật chặt, sức nóng và cảm giác chật chột cảm nhận được khiến hắn mê mẩn, sau vài lần đưa đẩy hắn lại gấp gáp đưa thêm hai ngón tay vào bên trong cậu trong khi bàn tay còn lại hối hả cởi bỏ quần áo của chính mình.

Chợt, hắn ngừng lại.

Ngẩng đầu lên nhìn, hắn sững sờ nhìn cậu đang khóc nức nở. Hai bàn tay cậu bấu chặt vào drap giường giày vò nó đến nhăn nhúm, đôi mắt trong còn nét mơ màng mà tràn đầy hoảng loạn, sợ hãi. Nhận ra Yunho đã dừng lại, cậu vội vã kéo cơ thể mình ra khỏi vòng kiềm kẹp của hắn rồi thu người vào một góc giường trốn tránh.

Đến giờ này hắn mới nhận ra là hắn sai rồi, hắn mãi chìm vào dục vọng mà quên mất thương tổn còn đang khắc sâu trong lòng cậu. Đáng lẽ hắn phải dịu dàng vỗ về, phải  xem cậu đã chuẩn bị tâm lí chưa, phải xem cảm giác của cậu như thế nào mà đằng này chỉ biết chăm chăm vào nhu cầu của bản thân. Thật là ngu ngốc mà.

Hắn thầm chửi rủa chính mình rồi chậm chạp nhích về phía cậu, tim gan quặn lại nhìn thấy nước mắt của cậu vẫn không ngừng rơi ướt đẫm cả khuôn mặt.

“Jaejoong..đừng sợ..em đừng khóc, anh xin lỗi” hắn nhẹ giọng, vươn tay ra phía trước muốn chạm vào khuôn mặt cậu

“đừng…tôi sợ lắm, tôi không thể” cậu lắc đầu, tiếp tục vùi mặt vào tay khóc nấc lên

“Xin lỗi, anh có lỗi với em, đừng sợ, anh sẽ không như vậy nữa, anh sẽ không tổn hại em cho đến khi nào em sẵn sàng. Tin anh đi Jaejoong”

Yunho khẩn khoản nói rồi kéo cậu vào lòng mình, sau một vài chống cự nho nhỏ, Jaejoong cũng chịu dựa vào hắn. Hắn cảm nhận được nước mắt của cậu đã thấm ướt một khoảng ngực mình nhưng không hề thấy khó chịu. Chỉ cần cậu còn chịu cho hắn chạm vào, còn đồng ý cho hắn vỗ về thì có mất cả đời này hắn nhất định cũng sẽ chứng minh cho cậu thấy được tình cảm của mình.

Hắn vuốt nhẹ mái tóc đã bết lại vì mồ hôi và nước mắt, đặt vào trán cậu những nụ hôn thật nhẹ mà cũng thật dài, không quên thì thầm hàng vạn câu xin lỗi cho đến khi tiếng khóc của cậu chỉ còn là những tiếng nấc khe khẽ.

“Khi nãy anh làm em sợ lắm đúng không? Em có ghét anh không?” hắn hỏi

“..Tôi..tôi có sợ nhưng mà..không dám..ghét..” Jaejoong cúi đầu lắp bắp

“Phải, đừng ghét anh. Nếu em ghét anh anh sẽ rất  đau lòng, cũng không còn động lực để chứng tỏ cho em thấy”

“..Thấy..cái gì ạ?” cậu quên đi chút sợ sệt ban nãy, ngẩng mặt không hiểu hỏi

“Anh yêu em. Không đúng, là anh rất yêu em” anh nhìn sâu vào mắt cậu nói thật rõ

Jaejoong lần nữa hóa đá, lỗ tai ù đặc lại. Cậu cứ ngây ngốc nhìn hắn, miệng cũng không khép lại được giống như toàn thân thể đang ra sức hấp thu một thứ gì đó vô cùng khó tiêu hóa.

“Khi nãy anh thô bạo như vậy cũng chỉ vì quá khao khát được yêu em, em có hiểu không? Anh không hề có ý cưỡng đoạt em..lần nữa. Là do anh không tốt, em bỏ qua cho anh nhé?” hắn đặt cằm lên đỉnh đầu cậu, hai tay xoa nhẹ tấm lưng gầy nói, giọng có chút gì đó gần như van xin

Jaejoong sau một hồi mơ màng cũng gật nhẹ đầu, hiện tại cậu vẫn chưa tin rằng vừa nghe Yunho nói yêu mình. Nếu đã như vậy rung động của cậu đã không còn là dại khờ, tình cảm của cậu cũng không còn là ngu ngốc. Mảng kí ức đau thương bỗng nhòe đi trong tâm trí nhường chỗ cho một tia hạnh phúc lóe lên trong lòng khiến hai mắt cậu bất chợt lại nhòe đi. Nhìn thấy nước mắt cậu lại rơi, Yunho vội vã lau đi, bộ dạng cũng hốt hoảng vì nghĩ mình lại nói sai điều gì khiến cậu đau lòng, Jaejoong lắc đầu mỉm cười, nắm lấy hai bàn hắn rồi run run đặt chúng xuống bụng mình, hít một hơi và mang hết can đảm để hỏi điều duy nhất khiến cậu còn băn khoăn

“Vậy… còn ở đây, cậu chủ có..ghét bỏ không?”

Hắn mở to mắt nhìn cậu, ngạc nhiên vì chẳng thể tưởng được cậu ngốc đến mức không tự nhận ra được hắn yêu thương quý trọng hai người như thế nào. Nhưng cái nhìn của hắn khi chiếu vào mắt cậu lại thành ra bộ dạng giận dữ, cậu vội vã buông tay hắn ra, cúi mặt thật thấp để ngăn giọng nói của mình đừng nghẹn ngào thêm

“Không có gì..hỏi sai rồi…không có..”

“Đồ ngốc” hắn ôm cậu vào lòng khẽ búng vào trán “ anh yêu em, dĩ nhiên là yêu cả con. Thậm chí còn yêu hai người hơn cả bản thân. đừng lo nghĩ gì cả, anh sẽ bảo vệ, sẽ luôn nâng niu gia đình nhỏ này. Tin anh, Jaejoong”

Những lời hắn nói hòa cùng tiếng tim đập vang dội khiến cậu như tan ra trong hạnh phúc. Chỉ một lúc thôi mà cậu đã cảm nhận được quá nhiều yêu thương, dù bóng tối quá khứ vẫn còn đó nhưng lần này nhất định cậu sẽ tin Yunho. Tin hắn có thể xua đi mọi thứ để cậu được yêu hết lòng với trái tim này.

Đêm ấy, cả hai không làm gì thêm mà chỉ đơn giản là ôm nhau ngủ một giấc thật say, thật dài. Cùng nhau mơ chung một giấc mơ thật êm đềm, thật ấm áp.

Và bất chấp phía trước có bao nhiêu ác mộng đón chờ.

END CHAP 38

Quà cho những người không- tình – yêu vào ngày Valentine, như tôi chẳng hạn.