Lần Nữa Yêu Anh

Chương 51




Cuộc đời Yunho kể từ khi gặp Jaejoong, hắn không biết đã nếm qua bao nhiêu cung bậc cảm xúc từ vui mừng đến lo lắng nhưng chưa có giây phút nào đáng sợ hơn hiện tại.

Hắn siết chặt  hai nắm tay và cắn chặt lấy môi mình để ngăn cơ thể đừng run lên khi nhìn thấy người ta hối hả với mọi biện pháp cấp cứu cho cậu. Hắn đau đớn nhìn cậu nhỏ bé mong manh lọt thỏm giữa đống máy móc và dây nhợ, nhìn dòng điện tâm đồ hỗn loạn như trăm ngàn mũi dao xuyên xỏ dọc ngang trái tim hắn. Xung quanh ồn ào như vậy, rối ren như vậy mà cậu vẫn im lìm say ngủ, như đã hoàn toàn phó mặc sinh mệnh cho tử thần.

Những bác sĩ giỏi nhất của bệnh viện đã tập trung đầy đủ về đây. Họ nói, nó hét, họ gào vào mặt nhau trong sự căng thẳng tột cùng. Tiếng máy móc vang lên inh ỏi, âm thanh dụng cụ y tế  loảng xoảng va vào nhau bức người ta đến phát điên.

Rồi cái ồn ào đó đột ngột dịu lại, chầm chậm rồi tắt hẳn.

Vị bác sĩ nhiều năm kinh nghiệm cố nén đi cảm giác tiếc nuốt, chầm chậm hướng mắt về phía hắn, giọng luyến tiếc.

“ Chúng tôi sẽ nhanh chóng lấy đứa bé ra và tiếp tục nuôi dưỡng bằng phương pháp lồng kính…bệnh nhân …chỉ có thể duy trì  hơi thở ít giây nữa…thật xin lỗi..”

Từng lời từng lời như dao ghim sâu rồi xé toang lồng ngực của hắn, khiến lý trí của hắn hoàn toàn cạn kiệt. Hắn điên cuồng lao người đến bên chiếc giường, hai bàn tay hằn rõ những khớp xương trắng túm lấy vai cậu xốc mạnh

“CHẾT TIỆT, KIM JAEJOONG, NGHE ANH GỌI KHÔNG????? EM CÒN KHÔNG MAU TỈNH LẠI, NGỦ LÂU NHƯ VẬY VẪN CHƯA ĐỦ SAO???”

“..Jaejae…Jaejae à…”

Junsu nước mắt chảy thành sông. Cậu gục xuống ngay bên cạnh chiếc giường mà khóc òa, một tay cố vươn tới muốn nắm lấy người bạn thân nhất của mình.

Yoochun mắt cũng ầm ập nước, anh quỳ xuống bên cạnh Junsu, vòng tay ôm lấy người yêu mình, ánh mắt tràn đầy đau thương nhìn hắn mất hết lý trí gào thét tên cậu.

Ông Jung đứng chết lặng ngoài cửa từ lúc nào, bộ vest trên người đã ít nhiều xộc xệch. Ông bám vào cánh cửa để đôi chân không khụy xuống khi nhìn khung cảnh đau thương trước mắt mình. Bác sĩ và các y tá đứng xung quanh cũng bất lực cúi đầu, khuôn mặt nặng nề đượm nét buồn thương.

Không ai trong số họ lên tiếng hay ngăn cản sự kích động của Yunho, họ không dám tưởng tượng ra nỗi đau hiện tại hắn đang gánh lấy. Nỗi đau ấy thật sự quá lớn, quá tàn nhẫn và vĩnh viễn cướp đi những điều mà hắn trân trọng nhất cả cuộc đời.

“KIM JAEJOONG, NHANH TỈNH DẬY CHO ANH. EM CÒN NỢ ANH TIỀN VIỆN PHÍ, CÒN NỢ ANH MỘT ĐỜI LÀM VỢ, CÒN NỢ ANH CÁI TÊN CHO BOO. EM CỨ NHƯ VẬY MÀ ĐI SAO???”

“KIM JAEJOONG, MAU MỞ MẮT RA NHÌN ANH. AI CHO PHÉP EM NGỪNG YÊU ANH??? AI CHO PHÉP EM RỜI XA ANH??? EM KHÔNG TỈNH LẠI ANH SẼ HẬN EM, SUỐT ĐỜI NÀY HẬN EM.”

“KIM..KIM JAEJOONG…LÀM ƠN..LÀM ƠN MỞ MẮT RA…LÀM ƠN ĐỪNG RỜI XA ANH…JAEJOONG…LÀM ƠN…ANH CẦN EM, ĐỪNG RỜI XA ANH..JAE ƠI”

Yunho liên tục thét lên rồi ôm siết lấy cơ thể lạnh lẽo của Jaejoong, nước mắt hắn ứa ra mặn chát nơi đầu môi. Giọng hắn khản đặc chua xót gọi tên cậu trong tuyệt vọng.

Không có Jaejoong, hắn biết đối mặt với những ngày sau ra sao, hắn biết tìm lại trái tim của mình ở nơi nào. Mọi cảm xúc hiện tại trong hắn như chết dần chết mòn theo hơi thở của cậu.

Vòng tay hắn ôm siết lấy người hắn trân quý hơn cả mạng sống mình, hắn thổn thức không thành lời để cậu tựa vào vai mình rồi nước mắt lại ứa ra, từng giọt đau đớn tuôn rơi ướt nhòe trên khóe mi nhắm nghiền của cậu.

Rồi hàng mi ấy, chợt cử động, nhẹ như cánh hoa mỏng manh trong  gió thoảng.

Và khóe môi cậu đột nhiên mấp máy, thoát ra  âm thanh rất khẽ như có như không..”

“A..anh..hát dở…q..quá..”

Chỉ nhiêu đó thôi cũng khiến trái tim hắn ngừng đập rồi mở to mắt  nhìn bàn tay cậu đang gắng hết sức nắm lấy tay mình.

“J..Jae..joong…em..em…BÁC SĨ, BÁC SĨ”

Yunho như người thoát khỏi cơn ác mộng, vụt dậy quay sang chỗ bác sĩ còn đang sững sờ nhìn kỳ tích xuất hiện.

Nhanh như cắt, đội ngũ bác sĩ và y tá đã lao đến hất cẳng hắn ra khỏi giường bệnh rồi tiến hành đo đạc kiểm tra tổng thể cho Jaejoong. Chân mày họ từ từ giãn ra, nét mặt cũng trở nên mừng rỡ.

“Kỳ tích kỳ tích…cậu ấy hồi phục rồi, thật không thể tin được.”

Những người còn lại chỉ nín thở chờ nghe đến đó rồi đồng loại vỡ òa. Lắm người còn không kềm được nước mắt mà sung sướng bật khóc. Tiêu biểu như bác sĩ Kang, từng chứng kiến không ít vui buồn giờ cũng gập người rồi vùi mặt vào bàn tay mình che đi những giọt nước mắt xúc động. Chủ tịch Jung khóe mắt còn ửng đỏ chầm chậm bước tới vỗ nhẹ lên vai ông, thoáng nghe bên tai có tiếng ông thều thào và nghẹn lại

“Cảm ơn ông trời…cảm ơn cuộc đời..”

Phía bên này, Yoochun và Junsu cũng không kiềm được cảm xúc ôm chầm lấy Yunho như muốn chia sẻ khoảnh khắc diệu kỳ vừa xuất hiện, trong những giây phút tuyệt vọng cuối cùng, ông trời thật sự đã nghe thấy lời cầu xin của họ.

Và cách đáp trả của ông còn tuyệt vời hơn tất cả.

Thật cảm ơn.



“Trường hợp này thật sự là rất hiếm gặp, có thể là do những tác động của anh ta đã khiến bệnh nhân lội ngược dòng để giành lại cuộc sống.”

Bác sĩ họ Oh mỉm cười nhìn về phía Yunho sau khi đã kiểm tra chắc chắn tình hình của Jaejoong.

“Tức là..em ấy đã hồi phục thật sự phải không bác sĩ?” hắn nín thở hỏi

“Phải, cậu ấy đã tỉnh lại thì không còn vấn đề gì phải lo nữa. Chỉ có điều cậu ấy vẫn còn yếu và vết thương trên lưng vẫn phải tiếp tục điều trị, thai nhi bị chấn động cũng cần được tịnh dưỡng. Mọi người có thể yên tâm rồi.”

Yunho gật đầu, ánh mắt hắn  chạm vào khuôn mặt Jaejoong tuy còn nhợt nhạt nhưng đã có sức sống. Từ từ bước đến bên giường bệnh và ngồi xuống áp bàn tay mình vào gò má xương xương của cậu, hắn yêu thương nhìn sâu vào đôi mắt đang dần lấp lánh trở lại

“Em thật sự trở về rồi, Jaejoong…”

Và cậu nhoẻn miệng cười, thay cho lời hứa sẽ không bao giờ rời xa người đàn ông này nữa.



Căn phòng dần trở lại trạng thái im lặng khi các bác sĩ rời đi nhưng kì lạ thay, cảm giác ngột ngạt trước đây đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là cảm giác bình yên rất ấm lòng.

Ông Jung chấp tay sau lưng nhìn đứa con độc nhất của mình đang chìm trong hạnh phúc vô bờ rồi gật gù hài lòng, quay sang nhỏ giọng nói với Yoochun.

“Mình đi trước thôi cháu.”

Anh nhìn về phía hai người họ, lập tức hiểu ra và cười rạng rỡ, anh vâng dạ đáp lời ông rồi nắm tay Junsu kéo đi.

“Không muốn, em còn chưa nói được với Jaejae câu nào”

“Ngoan, về ngủ một giấc rồi anh đưa em vào thăm Jaejoong sau, giờ mình tránh mặt cho vợ chồng sếp anh yêu thương nhau đi em. Anh không muốn bị trừ lương.”

“Hừ, đồ cấp trên đáng ghét.”

Ít giây sau, căn phòng hoàn toàn im lặng, duy nhất đọng lại chính là hơi thở của hai người bọn họ.

“Yun..”

“Anh nghe.”

“Em xin lỗi”

“Còn dám nói, em có biết anh đang giận em như thế nào không? Tại sao lúc đó lại lao ra, nguy hiểm như vậy…”

“…”

Nhìn cậu cụp mắt buồn bã, bao nhiêu trách móc của hắn cũng nghẹn lại ở cổ. Hắn liền dịu giọng, luồn tay vào tóc cậu khẽ vuốt ve

“Sau này không được ngốc như vậy nữa, em và Boo rất quan trọng với anh, em hiểu không?”

Cậu gật đầu rồi vòng tay ôm lấy hắn, vùi sâu đầu mình vào lồng ngực vững chãi. Chợt cậu ngẩng mặt lên, nhìn vào mắt hắn thì thầm

“Vậy, em yêu anh thêm lần nữa nhé.”

“Nói cho em biết, lần này là lần cuối cùng, nếu sau này còn tự ý rời xa anh, anh sẽ không bao giờ yêu em nữa. Nhớ chưa?”

Đưa tay lau đi giọt nước mắt nóng hổi lăn trên gò má hắn, cậu mỉm cười siết chặt thêm vòng ôm của mình, hướng ánh nhìn đầy yêu thương về phía cửa sổ có vạt nắng trong veo.

Phải, là lần yêu cuối cùng, cho những ngày sau, cho cả cuộc đời.

Đến khi nào trên thế gian Mặt trời ngừng sáng lối ta đi về…

…Ánh mắt này, đôi tay này mãi thuộc về nhau.

…………………

Đã ba tháng trôi qua kể từ lúc Jaejoong xuất viện, Yunho vì lo lắng sau tai nạn cậu có sút kí chút đỉnh nên mỗi ngày đều bảo chị Song nấu số lượng đồ bổ gấp đôi, gấp ba lần trước đây rồi nhồi cậu ăn như nhồi bông. Báo hại cân nặng của Jaejoong không những hồi phục cấp tốc mà còn tăng đến chóng mặt.

Quái lạ hơn là cậu luôn trong tình trạng thèm chocolate, Yunho biết người có thai không nên ăn nhiều thứ ấy nhưng nhìn cậu xụ mặt xuống lại không đành lòng. Thành ra chị Song lại phải vất vả học cách pha chế trà sữa vị chocolate, miễn cưỡng mà nói thì liều lượng chocolate cho vào vẫn chấp nhận được hơn là cho Jaejoong ngặm cả thanh kẹo to.

Yunho cũng theo lời hứa đưa Jaejoong về quê để thưa chuyện với ba mẹ cậu, khỏi nói cũng biết ông bà Kim đã sốc đến mức nào khi nhìn thấy cái bụng lớn của cậu, càng sốc hơn khi người cúi đầu hạ mình thưa chuyện với ông bà chính là giám đốc Jung nức tiếng tài giỏi xa gần. Ông bà cũng không phải là người ngang ngược nên chỉ trách móc nhẹ nhàng vài câu rồi lại vui mừng ôm cậu vào lòng, người trong làng cũng quý mến vợ chồng ông ba nên không ai lên tiếng dị nghị gì, còn thấy mừng cho đứa nhỏ hiền lành hiếu thảo ngày nào cuối cùng cũng có được tấm chồng đáng ước mơ.

Hắn ngỏ lời mời hai ông bà lên Seoul sống để tiện thể chăm sóc nhưng ông Kim đã lên tiếng từ chối ngay. Vợ chồng họ cả đời người gắn bó với nơi này, làm lụng đã quen tay giờ tự dưng bỏ đi lên chỗ thị thành nhà cao cửa rộng, ngồi không hưởng phước thấy không quen, lâu ngày không chừng còn sinh bệnh. Yunho không dám cãi lời nhị vị phụ huynh nên xây hẳn lại cho ông bà một căn nhà khác thật khang trang, xung quanh còn có sân vườn để ông bà thoải mái trồng rau, thả thêm mấy đàn gà cũng vẫn thoải mái.

Ông Jung quay về Mỹ được hai tháng rồi lại cấp tốc trở lại Hàn vì muốn nhìn cháu nội ra đời.  Thật lòng mà nói thì trông ông còn có vẻ nôn nóng hơn cả hai người họ, ông không suy nghĩ nhiều liền mua một căn nhà ngay bên cạnh nhà con trai. Hùng hồn tuyên bố Jaejoong sinh xong sẽ đẩy hết việc ở tập đoàn họ Jung cho hắn quản, ông về hưu sớm ngày ngày chơi với cháu nội, không màng đến thế sự ngoài kia nữa.

Còn cặp Yoosu cũng đang tất bật không kém gì hắn và cậu. Junsu lần đi khám gần đây bác sĩ bảo đứa nhỏ rất hiếu động, hay quẫy đạp nên sẽ rất mau quay đầu đòi ra. Tuy thai cấn sau nhưng khoảng ngày sinh cũng trùng với Jaejoong. Cũng vì vậy mà nổ ra trận cá độ lớn của hai ông bố, ai một mực khẳng định con mình sẽ là hyung.



“Jaejoong à, bữa nay anh có cuộc họp lớn ở công ty, họp xong anh về ngay. Em ở nhà với chị Song nha, tí nữa Yoochun cũng đưa Junsu sang đây.”

“Vâng”

Yunho vừa chỉnh lại cà vạt vừa bước ra phía cửa, đi được vài bước rồi đột ngột quay lại kéo cậu vào lòng hôn một cái thật kêu, sau đó mới hài lòng cười lớn rời đi.

Jaejoong dù đã quen với việc này nhưng vẫn xấu hổ khi thấy chị Song đứng phía sau tủm tỉm cười.

“Chị đừng cười như vậy mà” cậu vừa nói vừa ngại ngùng ôm mặt

“Tôi thấy mãi quen rồi, cậu không cần phải ngại, bữa sáng có rồi đấy, cậu mau xuống ăn nhé.”

Bữa sáng vừa xong Jaejoong liền nghe thấy tiếng chuông, đoán là Junsu nên cậu dọn  đĩa bẩn trên bàn rồi đi nhanh ra mở cửa. Nhưng cánh cửa vừa bật mở, Junsu chưa kịp vui vẻ nói câu gì đã bị sắc mặt cậu dọa cho hết hồn.

“Cậu sao vậy Jaejae???”

“A..tớ không biết, tự nhiên đau quá, có lẽ vừa rồi tớ đi hơi nhanh…”

Junsu lập tức dìu cậu vào nhà, để cậu ngồi ở sofa rồi lớn tiếng gọi chị Song. Lúc chị chạy đến thì dưới sàn đã ướt đẫm một vũng nước có màu hơi hồng.

“Đau..đau bụng quá” Jaejoong ôm bụng rên lên

“Chết thật, là dấu sinh. Mau gọi cấp cứu.”

Chỉ mấy phút sau cấp cứu đã inh ỏi đậu trước cửa nhà, chị Song mở lớn cửa để nhân viên y tế có thể đẩy Jaejoong lên xe, Junsu nắm chặt lấy bàn tay đang vã mồ hôi lạnh của cậu rồi cùng theo lên xe để đến bệnh viên.

Đúng lúc đó, ông Jung ở nhà bên cạnh cũng chạy ra vì nghe thấy tiếng ồn ào, nhìn khung cảnh hỗn loạn trước mắt ông chẳng kịp thay cái quần pyjama đang mặc cứ vậy lao lên xe cùng Junsu, ông quay đầu lại gấp gáp dặn dò chị Song trước khi đóng sầm cửa xe lại.

“Gọi ngay cho thằng Yunho, nói nó Jaejoong sắp sinh, công ty cứ bỏ đó, có gì về để tôi lo.”

Chị Song vội vã gật đầu, mím môi chạy vào nhà tìm điện thoại để gọi cho Yunho.

[Số điện thoại quý khách vừa gọi…]

Con mẹ nó Cậu chủ, lúc này còn đi khóa máy là sao.