Lang Hoài Hữu Ngọc

Chương 2




Mấy ngày sau, Bùi Nhị Lang trở về quân doanh.

Hắn vừa rời đi không lâu, ta đã đến nha môn tố cáo cha mình Tiết Thủ Nhân.

Nguyên nhân là, thừa lúc ta mang Tiểu Đào ra bờ sông giặt quần áo, ông ta đã vờ vịt cầm một túi bánh nướng tới nhà họ Bùi, lừa thái mẫu đi gặp con gái, sau đó khoắng sạch một lượt từ trong ra ngoài.

Tráp đựng tiền giấu trong tủ quần áo, mười ba lượng sáu đồng, cùng với chiếc vòng ngọc mà thím Bùi để lại, toàn bộ của cải trong nhà, đều bị ông ta vét mất.

Sau đó ta mới biết được, quả nhiên như mình đã đoán, không đánh cược nữa là giả, xe lừa cũng là đi thuê. Ông ta muốn lừa ta về nhà rồi gả cho một ông lão góa vợ đang mở cửa hàng đồ da trên huyện, hơn nữa cũng đã lấy năm lượng bạc tiền lễ của người ta.

Ngày ấy, ta tức giận đến váng cả đầu, xách theo một con dao phay, chạy một mạch hai mươi dặm lên tận huyện.

Trong sòng bạc, một kẻ hom hem gầy yếu còn có mỗi bộ xương khô bị lôi cổ đến nha môn.

Nước Đại Sở trọng chữ hiếu, làm con ruột mà kiện cha cũng bị quy vào tội “nghịch”, những kẻ gian ác nghịch loạn sẽ bị mang đi treo cổ.

Từ lúc bước vào nha môn, tay Tiết Thủ Nhân đã run bần bật.

Quan huyện với bộ ria mép chĩa sang hai bên nghe xong ta kể thì nheo mắt nói: “Hay cho Tiết Ngọc nhà ngươi, ngươi giờ tuy là dâu nhà họ Bùi nhưng cũng từng là con gái họ Tiết, nếu khăng khăng muốn kiện cha mình cho bằng được thì là trái với đạo hiếu, sau khi xử án xong bổn lão gia sẽ phạt ngươi hai mươi đại bản. Ngươi còn muốn kiện nữa không?”

“Kiện! Ta muốn kiện Tiết Thủ Nhân ở thôn Tây Ba quận Thao Châu huyện Vân An, bán vợ cho nhà thổ, hại nương ta là Lý thị treo cổ tự sát, còn chiếm đoạt của hồi môn của bà.”

“Ngươi có chứng cứ không?”

“Khi Lý thị chết dân phụ mới có bảy tuổi, không có chứng cứ.”

“Thế thì chính là nói miệng không bằng chứng.”

“Vậy dân phụ cũng phải kiện Tiết Thủ Nhân, một con gái vọng tưởng bán hai lần, phá hỏng quy củ quan nha.”

“Cha ngươi gả ngươi cho nhà họ Bùi có bà mai đứng ra bảo đảm, không tính là mua bán. Tiền lễ của lão Dương hói buôn đồ da cũng đã trả lại hết, không tính là gả con gái hai lần, tội không thành lập.”

“Thế trộm cắp tiền bạc của Bùi gia giữa ban ngày ban mặt thì có phải tội của ông ta không?”

“Đương nhiên rồi, phía trên công đường gương sáng treo cao, bổn lão gia sẽ không thiên vị bất kỳ ai cả. Nhưng Tiết Thủ Nhân trộm tiền là bởi ngươi là dâu nhà họ Bùi, chuyện ấy vốn có nguyên do, như vậy bổn lão gia phán hắn trả lại tiền cho nhà họ Bùi là được rồi chứ?”

“Ông ta làm gì có tiền, tiền đã đánh cược hết rồi.”

“Thế thì để hắn ký giấy vay nợ, có nha môn huyện làm chứng, không thể không trả.”

“Nếu như ông ta cứ nhất quyết không nhận thì sao?”

“Thì bổn lão gia sẽ trị hắn tội gian dối, phạt trượng rồi tống vào ngục!”

Dài dòng một hồi, huyện lệnh lão gia mất hết kiên nhẫn, kinh đường mộc(1) đột ngột đập mạnh xuống bàn…

(1) Kinh đường mộc: Khối gỗ cứng hình chữ nhật mà các quan viên sử dụng để đập bàn thị uy khi lên công đường.

“Bãi đường!”

Tiết Thủ Nhân mắc một khoản nợ, còn ta ăn hai mươi đại bản.

Nếu không vì lúc hành hình một đại thúc nha dịch nhân từ đã nương tay với ta, ta hẳn là phải nằm liệt trên giường mấy tháng.

Đại thúc nha dịch kia họ Triệu, tên Triệu Cát, sở dĩ thủ hạ lưu tình là bởi quen biết cha chồng ta Bùi Trường Thuận.

Thúc ấy nói bọn họ quen nhau từ thuở cha chồng ta còn trẻ tuổi, mới mở quầy bán tào phớ ở huyện, đã rất lâu về trước rồi.

Vận may của ta tốt, Triệu đại thúc cũng rất tốt, không chỉ bỏ mười lăm văn tiền giúp ta tìm một cái xe lừa về nhà mà còn tặng ta một lọ sang dược, dặn dò ta ở nhà nhớ phải tĩnh dưỡng chu đáo.

Dù đại thúc xuống tay rất nhẹ nhưng ăn hai mươi bản tử của nha môn, mông ta vẫn cứ nở hoa. Ta đau đến mức cả người đổ mồ hôi lạnh, sắc mặt trắng bệch.

Từ lúc bị đánh đến lúc bò lên xe lừa, Tiết Thủ Nhân vẫn luôn đi theo ta, ngập ngừng giải thích: “Cha không bán nương của con. Không phải cha đã nói với con rồi sao, khi đó cha nợ tiền sòng bạc, người ta tới tận cửa đòi, nương con rõ ràng có chút ngân lượng hồi môn mà lại nhất quyết không chịu lấy ra. Ai biết tính bà ấy lại quật cường như vậy, mới chỉ hù dọa vài câu bảo sẽ bán cho nhà thổ, bà ấy đã đi thắt cổ…”

“Cút!”

“Cha đưa con đến nhà họ Bùi chỉ là muốn tìm cho con một chỗ tốt, không phải là bán con gái. Còn lão hói Dương bán đồ da, tuổi tác có hơi lớn chút nhưng lại lắm tiền nhiều của, cha chẳng qua chỉ muốn con sống được thoải mái một tí thôi.”

“Cút!”

Ta lấy hết sức lực để quát, cuối cùng lại thành ra đau cả người, mặt cắt không còn giọt máu.

Từ năm bảy tuổi để tang mẹ, ta đã không ngừng suy nghĩ trong suốt một khoảng thời gian rất dài, rốt cuộc con người ta sống trên đời là vì cái gì?

Ta đã tận mắt chứng kiến nương ta treo cổ ở trên xà nhà, hai chân đung đưa trong không khí.

Tiết Thủ Nhân hoảng sợ, cũng từng khóc lóc thảm thiết, quyết tâm ăn năn hối cải.

Nhưng mà hối cải chưa tới một năm, ông ta lại chui đầu vào sòng bạc.

Nói đến chuyện bán vợ buôn con, ông ta trước nay chưa từng thừa nhận.

Có lẽ trong lòng ông ta nghĩ ta hẳn phải biết ơn ông ta mới đúng, bởi vì khi ấy ông ta vẫn chưa hoàn toàn quên mất mình còn có một đứa con gái, lúc cược thắng sẽ mua cho ta cái màn thầu, lúc cược thua cũng biết đi mót chút cơm thừa canh cặn mang về.

Con người khi còn nhỏ yếu đa phần không có lựa chọn, thường xuyên cảm thấy hoang mang.

Sau đó ta dần lớn lên, xong rồi còn tới Bùi gia, bỗng nhiên lại có thể tự mình suy nghĩ cẩn thận.

Thế gian đầy rẫy khổ đau, có thể sống sót đã là may mắn cực hạn rồi.

May mắn như vậy mà còn hỏi mục đích sống là gì, đúng là quá đạo đức giả.

Sống tất nhiên là vì để sống cho thật tốt.

Chẳng hạn như Đại Lang, muốn đọc sách, muốn chiều là kẻ nông phu, sáng lên thiên tử đường.

Chẳng hạn như ta, muốn an cư lạc nghiệp, sống không lo âu phiền muộn.

Tuy nhiên, trên cái thế gian muôn hình vạn trạng này, chỉ có còn sống mới có hi vọng, mới có đường để đi tiếp.

Đại Lang không có cái cơ hội ấy, nhưng ta thì có.



Sau khi trở về Bùi gia, ta nằm bò trên giường tròn một tháng.

Trong khoảng thời gian đấy, Bùi Tiểu Đào vừa khóc khóc mếu mếu vừa vụng về làm theo sự chỉ huy của ta.

Sau đó, ngay cả khi thái mẫu tè dầm, cô nhóc cũng có thể tung tăng chạy tới thay quần giúp bà.

Thậm chí chuyện ấy còn khiến con bé rất có cảm giác thành tựu, mỗi lúc rảnh rỗi không việc gì làm đều chăm chăm nhìn thái mẫu.

Thái mẫu: “Nhị Nha, sao con cứ nhìn ta thế, đừng có nhìn mãi như vậy, ta sợ.”

“Thái mẫu, người khát rồi, uống nước đi.”

“Ta không khát.”

“Không, người khát.”



Đến khi ta có thể miễn cưỡng xuống giường, những thứ ăn được trong nhà đều đã hết sạch, vườn rau trụi lủi, lu gạo thấy đáy, chuồng gà trống trơn.

Hai con gà đẻ trứng ta vất vả nuôi đều đã bị Bùi Tiểu Đào xách sang nhà quả phụ Ngô hàng xóm, nhờ người ta làm thịt giúp.

Quả phụ Ngô khi ấy còn trợn mắt mỉa mai: “Đã là lúc nào rồi mà còn ăn gà.”

Bùi Tiểu Đào cực kỳ đắc chí: “Trong nhà còn một con nữa, hai ngày tới con lại qua tìm thím, thím đừng thèm quá, phao câu để lại cho thím hết đấy…”

Quả phụ Ngô: …

Ngô Thúy Liễu là một quả phụ trẻ tuổi mới chỉ có ngoài hai mươi, miệng hay nói lời độc địa nhưng thật ra lại rất tốt bụng. Lúc ta nằm không dậy nổi, tỷ ấy còn từng tiếp tế chúng ta, hai lần tặng bánh nướng lớn và cháo trắng.

Nhưng cũng chính là tỷ ấy khuyến khích Tiểu Đào, nói chị gái con bé Bùi Mai là thiếu nãi nãi nhà lý trưởng Chu, nhà ta hiện giờ sắp hết sạch cái ăn rồi, Tiểu Đào có thể tìm tỷ tỷ mượn chút ngân lượng.

Không biết Bùi Tiểu Đào nghĩ thế nào mà thật sự gạt ta lặn lội mười mấy dặm đường, hỏi thăm nhà họ Chu ở thôn Tây Ba.

Đêm đó, con bé ủ rũ, thất vọng trở về.

Cô nhóc nhỏ ngồi xổm trên mặt đất, vừa lau nước mắt vừa nói: “Tẩu tử, Bùi Mai thực sự là tỷ tỷ của muội sao, có phải lúc sinh tỷ ấy nương muội đã bất cẩn đánh rơi xuống hố phân không, phân lừa trông sáng sủa, nhưng kỳ thực vẫn chỉ là phân lừa.”

Sau đó ta mới biết, lúc Tiểu Đào tới nơi, Bùi Mai vẫn ra vẻ một thiếu nãi nãi điệu bộ giàu sang, đầu tiên là giả vờ giả vịt chiêu đãi cô nhóc một ít điểm tâm, xong rồi mới nói vài câu bóng gió.

Tiểu Đào tuổi còn nhỏ nên nghe không hiểu nàng ta quanh co lòng vòng, chỉ biết phấn khích vùi đầu ăn điểm tâm với con gái bốn tuổi Quyên Nương của nàng ta. Những gì Bùi Mai nói, một câu Tiểu Đào cũng không nghe lọt.

Bùi Mai nói như nước đổ đầu vịt, dần dần mất sạch kiên nhẫn, tức giận vỗ bàn một cái…

“Ăn ăn ăn! Chỉ biết ăn! Nhìn cái tướng nghèo kiết hủ lậu của mày kìa, tao nói mày nghe có hiểu không hả, tao bảo là không thể nào giữ mày và thái mẫu được, các người nghĩ cũng đừng có nghĩ!

“Tiền nhà họ Bùi để lại một văn tao cũng không lấy, ai cầm thì mày tự đi tìm người đấy đi. Mày nói với cái con ả Tiết Ngọc kia, đừng có làm bộ làm tịch diễn kịch với lão cha ả, diễn xong rồi còn muốn dọn quầy quăng bọn mày sang chỗ tao, mơ đi nhá!”

Bùi Mai hung dữ mắng xong một trận, thấy Tiểu Đào trợn mắt há hốc mồm nhìn mình, con gái Quyên Nương cũng bị dọa cho phát khóc thì liền bảo nha hoàn bế con đi dỗ dành, sau đó bỗng dưng thay đổi một khuôn mặt khác, lấy khăn tay che miệng ho nhẹ một tiếng, ôn tồn nhỏ nhẹ cất lời: “Đào này, muội còn nhỏ tuổi, không hiểu lòng người hiểm ác. Tỷ tỷ làm như vậy cũng chỉ là muốn tốt cho muội thôi, muội và thái mẫu nhất định phải ở lại Bùi gia, nếu không ả Tiết Ngọc kia có khi còn hủy cả nhà của chúng ta luôn ấy chứ.”

Mặc dù Tiểu Đào khóc lóc trở về, nhưng đêm ấy vẫn móc được từ trong ngực ra khá là nhiều loại điểm tâm.

“Tỷ ấy cứ nói, còn muội cứ lấy, dù sao cũng không thể phí công đi một chuyến được.”

Thái mẫu bên cạnh liên tục gật gù: “Nhị Nha đúng là có tiền đồ.”

Tiểu Đào được khen, tâm trạng tức khắc vui sướng: “Lần sau con lại đi tiếp, mang cả thái mẫu đi luôn.”

“Được, chúng ta đều phải có tiền đồ.”

“Chúng ta nhất định phải có tiền đồ!”

Ta: …

Sau khi thương thế đã lành, ta quyết định ngày nào cũng đi bộ hai mươi dặm lên huyện, tìm ít việc để làm.

Bùi Tiểu Đào ngoéo tay với ta, yêu cầu ta phải về nhà trước khi mặt trời lặn xuống, nếu không sẽ quẳng thái mẫu lại đi tìm ta.

Lên trên huyện rồi mới biết, những tịnh quán trà lâu kia căn bản là không thiếu người, càng không thuê nữ tử vào làm việc.

Chỉ những viên ngoại giàu có mới có ít việc lặt vặt trong nhà cần kiếm người làm. Quản sự của họ đứng hét trong hẻm Sư Tử, một đám lớn đàn bà phụ nữ nhao lên giành giật, đông đến không chen vào nổi.

Ta lên huyện mấy ngày, mặt dày hỏi từng cửa tiệm một xem có việc gì đang cần người đỡ đần không.

Cuối cùng, ta hỗ trợ nghiền thuốc mở một y quán hai ngày. Khi tiệm vải Kinh Vân dọn dẹp lại nhà kho, ta cũng đi theo bọn họ xếp vải một ngày.

Chưởng quầy Tôn của tiệm vải này rất kỳ quái, trai tráng trẻ tuổi không cần, lại cứ nhất định phải bỏ tiền ra thuê mấy cô gái dọn kho.

Có một cô nương cũng chung nghi vấn với ta, nhịn không được lên tiếng hỏi.

Kết quả là chưởng quầy Tôn tủm tỉm cười nói: “Vải này trong tay cô chính là vải Phù Quang, mấy chục lượng bạc một cuộn, nơi đây còn có lụa dệt hoa và lụa tơ tằm thượng hạng, vô cùng đắt giá, những kẻ tay chân thô kệch đều không dám đụng vào đâu. Các cô cũng phải cẩn thận một chút, cứ từ từ mà dọn, cho dù người có bị rách thì vải cũng không thể bị rách được.”

Mấy chục lượng bạc một cuộn, chắc là phải phủ doãn Thao Châu cùng các quan huyện và gia quyến mới mặc được.

Ta líu lưỡi, sờ lên tấm vải qua lớp bọc, mơ hồ nhìn thấy những màu sắc sặc sỡ lấp lánh bên trong, trái tim nhịn không được mà đập loạn xạ.

Nhưng rồi sau khi đã lĩnh tiền công, mua được vài cái màn thầu trên phố về nhà, ta cũng vứt béng mấy thứ Phù Quang dệt hoa gì gì đó ra sau đầu.

“Tẩu tử, màn thầu còn nóng quá nè, thơm ngon thật đấy.”

Bùi Tiểu Đào cong mắt, hồ hởi chia cho thái mẫu một cái màn thầu, xong rồi đưa lại toàn bộ bốn cái trong bao cho ta.

Ta nhận lấy, bọc lại lần nữa rồi để lên bàn: “Ngày mai muội và thái mẫu đem hấp lại, mỗi người ăn nốt hai cái.”

“Tẩu tử, sao tẩu không ăn?” Bùi Tiểu Đào bĩu môi, có vẻ rất không vui.

Ta vỗ vỗ bụng: “Chưởng quầy ở tiệm vải đã lo bữa trưa cho bọn ta rồi. Ta ăn hết ba bát cơm lớn của ông ta, khiến ông ta đen sì mặt.”

“Ngọc Nương, con đúng là có tiền đồ!”

“Tẩu tử, tẩu đúng là có tiền đồ!”

Tiểu Đào và thái mẫu nhất mực đồng thanh, giơ ngón tay cái lên, kiêu ngạo vì ta.

Ta khiêm tốn xua tay: “Cũng bình thường thôi, lần sau có cơ hội con sẽ tranh thủ ăn bốn bát lớn.”

Trước mắt bọn họ ta không thể biểu hiện ra, nhưng kỳ thực trong lòng cực kỳ sốt ruột.

Tiền kiếm được quá ít, hiện tại ba chúng ta hoàn toàn là ăn bữa nay lo bữa mai.

Khi Bùi Nhị Lang rời nhà đã nói, cứ cách hai tháng hắn sẽ gửi quân lương về một lần.

Ta thật hổ thẹn với hắn. Lúc hắn ra đi, toàn bộ tiền bạc trên người đều để lại, còn hành lễ phó thác ta…

“Tiểu muội và thái mẫu, đành phải làm phiền tẩu tẩu ở nhà chăm sóc.”

Giọng nói của Nhị Lang vô cùng nghiêm trang nghiêm túc, từ trước đến nay hắn chưa gọi ta là tẩu tẩu bao giờ. Ta kích động đến đỏ mặt, gắng nén sự ngượng ngùng lại, cũng vô cùng nghiêm túc đáp lễ…

“Nhất định không phụ sự gửi gắm của nhị thúc.”

Kết quả thì sao, người ta vừa mới nhấc gót rời đi, ta đã chăm sóc muội muội và thái mẫu hắn tới mức uống gió Tây Bắc.

Càng hổ thẹn trong lòng, ta lại càng thấy bất an, ngày hôm sau trời chưa sáng đã vội lên đường tới huyện.