Lăng Thiên Mộng Huyễn

Chương 247: Chương 249: Đồ Thư Quán (2)





- Feini Leah, ngươi nhất định rất mệt, ta chuẩn bị cho ngươi một gian phòng, ngươi ở nơi này nghỉ ngơi một đêm lại đi a?
Lúc này Acala nhìn Feini Leah nói.
Feini Leah nhẹ gật đầu, bộ dáng của nàng rõ ràng cho thấy tiêu hao quá độ.

- Lâm Dật Hiên, ngươi cũng theo ta, ta chuẩn bị phòng cho các ngươi.
Acala quay đầu hướng Lâm Dật Hiên nói.
- Ừ...
Lâm Dật Hiên gật đầu, đi theo Acala ra ngoài, tại một bên khác trong Đồ Thư Quán, sau khi mở ra một cánh cửa, vậy mà đi vào một gian thư phòng rất khác biệt, hơn nữa thư phòng này có cửa sổ, từ cửa sổ nhìn ra, cảnh sắc phía ngoài rõ ràng cho thấy là nơi trú quân Rogge, không nghĩ tới Đồ Thư Quán dưới đất này vậy mà liên tiếp lấy phòng xá khác.
- Nơi này chính là chỗ ở của ta, các ngươi theo ta lên trên lầu, gian phòng của các ngươi trên lầu.
Acala chậm rãi nói qua, sau đó trực tiếp đi ra thư phòng.
Lâm Dật Hiên cũng theo đi ra ngoài, thông qua một loạt quan sát, lầu nhỏ này hẳn là ở dưới cùng của tiểu điếm Acala, vừa vặn dựa vào núi mà xây dựng, cho nên mới cùng Đồ Thư Quán dưới mặt đất tương liên.

Chính như Acala nói, diện tích lầu nhỏ này rất lớn, so với biệt thự còn lớn hơn, gian phòng trên lầu cũng rất nhiều, Acala an bài hai gian phòng cho hai người làm phòng ngủ.
- Ta có thể nhìn sách trong Đồ Thư Quán không?
Sau khi tất cả dàn xếp tốt, Acala chuẩn bị trở về trị liệu Lu Ya, Lâm Dật Hiên hướng Acala hỏi, dù sao hắn phải ở chỗ này đợi thêm mấy ngày, hơn nữa hắn phát hiện tri thức của mình đối với thế giới này quá ít, có lẽ có thể từ trong sách tìm được một ít đáp án.
- Tự nhiên có thể, sách trong Đồ Thư Quán ngươi có thể tùy ý quan sát.
Acala nao nao, sau đó cười khẽ nói, hiện tại chức nghiệp giả thích xem sách càng ngày càng ít, phần lớn chức nghiệp đều bận rộn rèn luyện mình, mà không có thời gian đọc sách, Lâm Dật Hiên vậy mà muốn đọc sách, cô ta tự nhiên rất thích ý mà đáp ứng.

Sau khi Acala trở lại tiểu điếm, hắn cũng tiến nhập Đồ Thư Quán, sách nơi đây thật đúng là nhiều, Lâm Dật Hiên tìm trong chốc lát, mới tìm được một ít tri thức trụ cột nhất, bởi vì hắn phát hiện hắn đối với một ít đồ vật trụ cột, tuyệt không hiểu rõ.
Chậm rãi đọc một chút, Lâm Dật Hiên chậm rãi hiểu được một ít về tình huống thế giới này, đầu tiên chính là chức nghiệp giả để cho Lâm Dật Hiên chú ý nhất, nghe đồn bản thân chức nghiệp giả là ở thời điểm Viễn Cổ, nhân loại vì sợ truyền thừa của mình đoạn tuyệt, mà đem các loại chức nghiệp dùng hình thức chức nghiệp giả truyền thừa xuống, như vậy chỉ cần đạt tới yêu cầu nhất định, có thể đạt được lực lượng chức nghiệp kia, không cần đi học tập phức tạp, bởi vì các tiền bối đã đem tinh hoa kỹ năng chế thành kỹ năng lạc ấn, một đời một đời mà truyền thừa xuống.
Lại xem trong chốc lát, Lâm Dật Hiên thấy được về sinh mệnh chi hỏa, sinh mệnh chi hỏa, cũng là sinh mệnh lực, liên quan đến tánh mạng con người có thể còn sống hay không, sinh mệnh lực bị hạn chế ở tuổi thọ, cũng gọi là tánh mạng cực đại nhất, chức nghiệp giả có thể theo đẳng cấp tăng lên mà tăng trưởng tánh mạng cực đại nhất, nói cách khác là tăng trưởng tuổi thọ.
Tuổi thọ ở dưới tình huống không có ngoài ý muốn, có khả năng sống đến hết tuổi tác, nhưng sinh mệnh chi hỏa đại biểu cho chính là sinh mệnh lực ở trong tuổi thọ. Tỉ lệ tuổi thọ được ví von thành khắc độ, tuổi thọ càng cao, như vậy khắc độ cũng càng cao, mà sinh mệnh chi hỏa đại biểu giá trị tánh mạng vừa vặn đến lớn nhất của khắc độ, hạn mức cao nhất là vậy, sẽ không cao hơn khắc độ, nhưng có thể thấp hơn khắc độ, mỗi lần bị thương tổn, giá trị tánh mạng sẽ giảm bớt, thời điểm giá trị tánh mạng triệt để biến mất, chính là tánh mạng chung kết, mà nếu như giá trị tánh mạng hạ thấp, mà lúc này lại không thể bổ sung, như vậy qua không lâu tánh mạng cũng sẽ chung kết, dù sao sinh mệnh lực cũng đồng dạng tiêu hao. (DG: trong truyện nói hơi dài dòng khó hiểu, nói ngắn gọn giống như chúng ta chơi game, thanh màu đỏ chính là máu, máu ở mỗi đẳng cấp có giá trị nhất định, như 160/160, 200/200…, 160, 200 có thể giảm, nhưng không thể vượt qua. Máu