Lão Bà Kết Hôn Sao

Chương 30: 30: Chương 29





Ôn Ninh sững sờ trước thang máy, nàng còn chưa kịp chào hỏi, hai người đã đi ngang qua, mang theo một trận gió.

Nàng lấy lại tinh thần, nhìn bóng lưng Cố Trì Khê, ánh mắt rơi vào trên người nữ nhân mặc váy dài bên cạnh, trong lòng có một loại cảm giác vi diệu, không khỏi nhìn mấy lần.

Nữ nhân quay đầu lại, đột nhiên không kịp đề phòng đối diện với ánh mắt của nàng.

Ôn Ninh lập tức quay mặt đi.

- - Đinh
Cửa thang máy từ từ mở ra.

Ôn Ninh bước nhanh vào, nhấn nút tầng tám nơi có bộ phận bay, nhìn cánh cửa đóng lại mới thở ra.

Gặp lãnh đạo trong sảnh là chuyện bình thường, nàng không cảm thấy có cái gì không đúng, nhưng hôm nay...!Cố Trì Khê nhìn thấy nàng liền tăng tốc, giống như cố ý né tránh.

Chẳng lẽ là làm chuyện trái với lương tâm?
Chột dạ?
Ôn Ninh nghĩ tới nữ nhân xa lạ kia, liền cảm thấy không thoải mái.

...!
Xe đậu ở cổng công ty, Cố Trì Khê mở cửa cho Khâu Diệc Thế, hai người ngồi ở hàng ghế sau.

“Khê tỷ, chị mà lại chơi cái này à?” Khâu Diệc Thế nhìn thấy con gấu sau ghế dựa, mặt lộ vẻ kinh ngạc, đưa tay chạm vào.

Cố Trì Khê liếc mắt, nhẹ giọng nói: "Trang trí."
"Chậc chậc—"
“Muốn ăn gì?” Cô đổi chủ đề.

Khâu Diệc Thế không chút do dự nói: “Nhà hàng tư lần trước chúng ta đến đi.” Nàng vuốt v3 gấu nhỏ, “Khê tỷ, em thích cái này, cho em nha?”
"Không được."
"Vậy mua ở đâu?"
"Định chế."
"Chỗ nào có thể định chế?"
Cố Trì Khê bất đắc dĩ liếc nhìn nàng một cái, lấy điện thoại từ trong túi xách ra, gửi cho nàng một tấm danh thiếp trên WeChat, "Em tự nói đi."
Khâu Diệc Thế làm một cử chỉ OK.

Nàng bấm vào màn hình, thêm người, chợt nhớ tới cái gì, ngẩng đầu nói: "Vừa rồi đi ra ngoài, em nhìn thấy một nữ cơ trưởng rất xinh đẹp, đẹp hơn nhiều mấy người trong ảnh kia, đặc biệt là đôi mắt..."
Là Ôn Ninh.

Trong lòng Cố Trì Khê căng thẳng, ngón tay co lại, bất động thanh sắc hỏi: "Em thích à?"
"Cũng không phải."
Khâu Diệc Thế mím môi, văn nhã mỉm cười, tùy ý nghịch chiếc nhẫn trên tay, "Mặc đồng phục, quá quy củ, không đủ bạo."
Cuối cùng nàng cũng hiểu tại sao mình không có hứng thú với những người trong ảnh, bởi vì họ đều mặc đồng phục, lại là ảnh chứng minh thư, mỗi người đều nghiêm túc cùng quy củ, liếc mắt một cái khiến người ta cảm thấy nhàm chán.


Huống hồ, nàng không có hảo cảm với đồng phục.

Cố Trì Khê buông ngón tay ra, thầm thở phào nhẹ nhõm.

Ở riêng, cô và Ôn Ninh là vợ vợ hợp pháp, quan hệ tương đối thân mật, nhưng ở nơi công cộng, cô là Cố tổng, Ôn Ninh là cơ trưởng.

Vừa rồi cô chỉ cần chờ Ôn Ninh gọi một tiếng “Cố tổng”, sau đó gật đầu một cái, bình tĩnh mà tiếp tục bước đi.

Nhưng Ôn Ninh ngơ ngác đứng đó, cô chỉ có thể giả vờ như không thấy.

Diễn xuất luôn làm người mệt mỏi.

Cố Trì Khê âm thầm thở dài, nhớ tới ánh mắt của Ôn Ninh, sửng sốt một chút, tựa hồ đã nhận ra cái gì.

Ninh Ninh sẽ không nghĩ rằng...!
Cô cầm điện thoại lên, bấm WeChat, gửi cho Ôn Ninh một tin nhắn.

[Bên cạnh là bằng hữu của tôi]
Nghĩ nghĩ, cô cảm thấy những lời này có nghĩa là lạy ong tôi ở bụi này, lại giải thích:
[Em ấy đến Lạc Thành chơi, tôi đưa em ấy đi ăn cơm]
Hồi lâu, không có phản hồi.

...!
Nhà hàng nằm cạnh biển, Cố Trì Khê thường xuyên đến đây, còn là khách quen, bất kể đi một mình hay đi cùng bằng hữu đều có thể thoải mái đặt lịch hẹn.

Trong phòng nhìn ra biển lộ thiên, một nửa phòng thao tác của đầu bếp được ngăn cách bởi tấm kính trong suốt, lúc này mặt trời còn chưa lặn hoàn toàn, quả cầu lửa màu đỏ vàng treo lơ lửng trên mặt biển, một vệt đỏ như máu hòa cùng với màu xanh đậm.

Cố Trì Khê cùng Khâu Diệc Thế ngồi đối mặt nhau, người kia nhấm nháp nước chanh, tư thế rất tao nhã.

"Khê tỷ, công ty chị dạo này thế nào?"
"Đang khôi phục."
“Em thật bội phục chị,” Trong mắt Khâu Diệc Thế lộ ra vẻ hâm mộ, “Nếu là em, không hiểu phương diện này nhất định sẽ bại.”
Cố Trì Khê cười nhẹ, không nói gì.

Cảm thấy cô có chút thất thần, Khâu Diệc Thế im lặng một lúc, nhỏ giọng nói: “Kỳ thực, nếu chị không phiền, chị có thể nhờ đại tỷ của chị giúp tra chuyện của Nhuế Hối một chút, hai lực lượng đồng thời đào sâu, hẳn là có thể tìm thấy một chút manh mối."
Những lời này dẫm vào bãi mìn.

Sắc mặt Cố Trì Khê trầm xuống, nhàn nhạt nói: "Không cần."
"Nhưng em cảm giác được chị đang sốt ruột, lúc này có thể tạm thời gác lại ân oán, giải quyết chuyện trước mắt.

Chị xem em này, bình thường không thích kết giao với những ca tỷ, nhưng em vẫn phải hợp tác vào những thời khắc mấu chốt a."
Khâu gia cùng Cố gia khá có thế lực, một ở Giang Thành, một ở Lạc Thành, nhưng Khâu lão gia không có địa vị cao như Cố Chu Hải.


Khâu Diệc Thế có hai anh trai và một chị gái, là vợ cả và vợ hai sinh, vợ đầu mất sớm, vợ hai ly hôn, sau này Khâu lão gia cưới mẹ của Khâu Diệc Thế, có nàng cùng em trai.

Hoàn cảnh gia đình không đơn giản như Cố Trì Khê.

Khi nàng sinh ra, các anh chị của nàng đều đã trưởng thành, trải qua nhiều cách rèn luyện, nắm chắc phần lớn tài sản trong nhà, rất có quyền lực, mà mẹ nàng thì tính tình mềm mỏng, không thích tranh đoạt, cơ hồ không có quyền lên tiếng.

Nhưng cũng may bề ngoài gia đình yên ấm, Khâu Diệc Thế và em trai từ nhỏ chưa từng bị khi dễ, lớn lên vô tư vô lự.

Nàng gặp Cố Trì Khê khi đang học đại học ở Anh.

Hoàn cảnh gia đình của hai người rất phức tạp, nhưng Khâu Diệc Thế tương đối hạnh phúc hơn.

Nàng biết Cố Trì Khê là con gái ngoài giá thú nhưng nàng không để ý, kết bạn là do nhân duyên, tính đến nay đã 5 năm.

Hơi thở mặn mà từ gió biển làm rối tung mái tóc trên trán Cố Trì Khê.

Đôi mắt cô trầm tĩnh, không biểu hiện ra hỉ nộ.

“Nếu chị thật sự không muốn, vậy em cũng không miễn cưỡng, em chỉ gợi ý thôi.” Khâu Diệc Thế khẽ thở dài, không đành lòng nhìn cô khó xử.

Lúc này, món đầu tiên được dọn lên, chính là cá vây vàng, Cố Trì Khê động đũa, gắp cho nàng một con cá, "Ăn đi, không nói chuyện này nữa."
Trước mặt người khác trừ Ôn Ninh ra, cô vĩnh viễn là bộ dáng lạnh lùng lãnh đạm, không thường cười, chỉ thỉnh thoảng nhếch khóe môi biểu thị lễ độ hoặc thiện ý, phần lớn thời gian đều không nói chuyện.

Món thứ hai và thứ ba lần lượt được bưng lên.

Hai người im lặng ăn cơm.

Sau khi mặt trời lặn, màn đêm buông xuống, những con đường thành thị chạy dọc thành phố được thắp sáng.

Trong phòng tắm, Ôn Ninh đứng ở sương mù lượn lờ, dáng người yểu điệu, nước ấm nhỏ xuống tóc, xuống vai, chảy xuôi xuống lòng bàn chân.

Nàng tắm rất lâu, đang thất thần, bất giác cảm thấy nóng nên vội vàng tắt nước, lau khô người để tránh ra mồ hôi.

Quần lót là do Cố Trì Khê mua, màu trơn, kiểu dáng rất bình thường, nàng mặc vào, mặc thêm chiếc váy ngủ cổ thấp hai dây, vừa lau tóc vừa đi ra ngoài.

Đã hơn tám giờ.

Cửa phòng ngủ chính mở, nhưng Cố Trì Khê không có ở đó.

Ôn Ninh nhìn chằm chằm cửa một hồi, sau đó xoay người trở về phòng.

Ngày mai còn có chuyến bay nên nàng không quay lại Vịnh Thiên mà đến khách sạn cách công ty chỉ năm phút lái xe.

Kể từ khi nàng chuyển đến, thực sự rất thuận tiện, nàng trở nên lười biếng, dần dần không muốn rời đi.

Nàng cũng dần quen có thêm một người bên cạnh.

Ôn Ninh ngồi bên giường, cầm điện thoại lên xem, phát hiện có hai tin nhắn wechat chưa đọc.

Cố Trì Khê: [Bên cạnh là bằng hữu của tôi]
Cố Trì Khê: [Em ấy đến Lạc Thành chơi, tôi đưa em ấy đi ăn cơm]
"..."
Nàng sững sờ, lại nghĩ đến nữ nhân xa lạ kia.

Tóc đen dài thẳng tắp, lông mày ôn hòa thanh tú, giống như tiểu thư khuê các ngoan ngoãn văn tĩnh, không biết có phải là ảo giác của nàng hay không, tựa hồ không thẳng.

Ôn Ninh rũ mắt, trong lòng dâng lên một cảm giác khó tả, cổ họng có chút nghẹn.

Liên quan gì đến nàng?
Nói với nàng làm gì?
Sau khi lãnh chứng, ai chơi theo ý người nấy, không can thiệp vào đời sống riêng tư của nhau, huống chi là giải thích những chuyện này cho đối phương.

Ôn Ninh nghĩ nghĩ, tâm tình tốt hơn, đang suy nghĩ nên trả lời như thế nào.

Cân nhắc một lúc lâu, nàng chỉ đáp lại một từ:
[Ò]
Nàng thoát WeChat, đặt điện thoại sang một bên, cầm máy tính ngồi trong ổ chăn.

Trước mỗi chuyến bay một ngày, tổ bay đều phải đăng nhập mạng nội bộ để kiểm tra, Ôn Ninh dốc hết tâm sức, sau khi kiểm tra xong, nàng xem phim một lúc mãi đến 10 giờ rưỡi mới cầm điện thoại lên xem.

WeChat không có động tĩnh.

Cố Trì Khê chưa trả lời nàng.

Từ nhỏ đến lớn, mỗi khi hai người trò chuyện trên mạng, Cố Trì Khê luôn là người trả lời cuối cùng, cho dù Ôn Ninh có nhắn một từ đơn giản như "Ò" hay "Ừm" thì người kia cũng phải đáp lại bằng một biểu tượng cảm xúc nhỏ.

Hơn nữa, khoảng thời gian giữa các tin nhắn sẽ không quá một giờ.

Kể từ khi thêm WeChat, hai người trò chuyện rất ít, nhưng Cố Trì Khê vẫn giữ thói quen này.

Ôn Ninh đã quen với "cảm giác an toàn" này.

Nàng nhìn chằm chằm ảnh đại diện hoa tử đằng của Cố Trì Khê, trong mắt hiện lên một tia hoảng loạn rồi biến mất.

Đột nhiên, nàng như trở về bảy năm trước, nàng đứng trong sân vắng vẻ, nhìn căn nhà trống rỗng, hoảng sợ lại tuyệt vọng.

Nhưng chỉ trong chốc lát, rất nhanh đã biến mất không còn tăm tích.

Đã muộn thế này, người kia vẫn chưa về.

Ôn Ninh do dự có nên gọi hay không, nhưng nghĩ lại, chính mình tựa hồ có chút để ý.

- - Phi

Ngủ.

Nàng vò vò tóc, đứng dậy đặt máy tính lên bàn, đi vệ sinh, tắt đèn rồi nằm xuống.

Căn phòng tối đen như mực, ánh sáng từ những tòa nhà cao tầng bên ngoài chiếu qua khe hở trên rèm cửa, chiếu những đốm sáng lên tường, kéo dài, xua tan bóng tối dày đặc.

Ôn Ninh nằm nghiêng, mí mắt khép hờ, hô hấp càng lúc càng dài.

Trong tĩnh lặng, trong phòng khách có chút động tĩnh, nàng vừa mới cảm thấy buồn ngủ, lúc này liền thanh tỉnh.

Hiệu quả cách âm của căn phòng rất tốt, nàng nín thở vểnh tai lên nhưng chỉ nghe thấy tiếng sột soạt yếu ớt.

Về rồi sao?
Ôn Ninh thầm thở ra, trong lòng lại chìm xuống.

Không biết qua bao lâu, cơn buồn ngủ ập đến, nàng ngáp một cái, mí mắt từ từ khép lại.

Trong bóng tối, nàng cảm thấy có tiếng bước chân rất nhẹ đang đến gần, nửa giường còn lại hơi trũng xuống, trọng lượng đè lên.

Mùi sữa tắm thơm quen thuộc xộc vào mũi.
Ôn Ninh tỉnh lại.

Nàng nhắm mắt, không hé răng, hô hấp đều đều.

Người bên cạnh thận trọng vươn cánh tay ra, vòng qua eo Ôn Ninh, hơi dùng sức kéo nàng vào ngực, nhiệt độ ấm áp bao phủ lấy cơ thể nàng.

Một nụ hôn nhẹ rơi xuống tóc nàng.

Nhiệt ý không ngừng cuồn cuộn, hết đợt này đến đợt khác, tiết tấu phập phồng không ngừng tăng lên.

Cả người Ôn Ninh không khỏi run lên, không thể giả vờ ngủ được nữa, tức giận nói: “Buông tôi ra—“
“Chưa ngủ sao?” Thanh âm mềm nhẹ của Cố Trì Khê kề sát bên tai, ngữ khí rõ ràng kinh ngạc, sau đó còn có một tia áy náy, “Ninh Ninh, tôi đánh thức em sao?”
“Đi xuống!” Ôn Ninh vặn vẹo một chút.

Cố Trì Khê không nói gì, vòng tay càng ôm càng chặt, nàng không có cơ hội thoát ra.

Một mảnh trầm mặc kéo dài.

Trong đêm tối chỉ còn lại hô hấp đan xen.

“Thật sự chỉ là bằng hữu thôi.” Cố Trì Khê thấp giọng nói.

Ôn Ninh: "?"
Đôi môi sau tai chậm rãi di chuyển dọc theo đường xương hàm của nàng, dán lên khóe môi, cẩn thận thăm dò vào giữa, cuối cùng ngậm lấy môi nàng.

Ôn Ninh há miệng cắn xuống.

"Tsk-"
Trên môi truyền đến một trận đau nhức, Cố Trì Khê kêu một tiếng, ngửa đầu ra sau..