Lão Bà Kết Hôn Sao

Chương 33: 33: Chương 32





Mở sổ màu đỏ nhìn thấy trong ảnh là hai nữ nhân, Dương Nghi trợn to hai mắt, "Đây không phải là..."
"Vợ của tôi, Ôn Ninh." Cố Trì Khê nhẹ giọng nói.

Trong ảnh, hai người rất thân mật, ánh mắt sáng ngời, khóe miệng nở nụ cười hạnh phúc, giống như một đôi tình nhân.

Dương Nghi nhìn chằm chằm vài giây, tay khẽ run, "Sao con có thể kết hôn với nó?"
"Sao không thể kết hôn với em ấy?"
"Con nói con không thích nam nhân, mẹ cũng không có ép con, nhưng cho dù muốn tìm nữ nhân kết hôn thì ít nhất cũng phải tìm một tiểu thư hào môn chứ! Ôn Ninh là cái gì? Con gái của gia đình bình dân! Có chỗ nào xứng với con?!" Dương Nghi đứng lên, thanh âm đột nhiên trở nên sắc bén.

Bà thường cảm thấy mình chỉ còn cách vị trí của Cố thái thái một bước.

Năm đó, khi bị Cố gia đuổi ra ngoài, chuyển đến Vịnh Thiên, Dương Nghi cảm thấy rất nghẹn khuất, bà không cam lòng sống dưới trướng người khác như vậy, một bên giả vờ yếu đuối ngoan ngoãn trước mặt Cố Chu Hải, một bên bí mật gặp gỡ người trong vòng tròn cấp cao ở khắp mọi nơi.

Chính mình dựa vào tiêu chuẩn của một phu nhân hào môn, từ ăn ở đến cư xử, dựa vào rất nhiều tiền của Cố Chu Hải, bà nhất quyết tạo dựng hình tượng một phu nhân giàu có.

Khi chuyển vào Vịnh Thiên không lâu, Dương Nghi tích cực tham gia vào các cuộc tụ họp khác nhau, nhanh chóng thăm dò được gia cảnh của những hàng xóm trong một thời gian ngắn, phát hiện ra hầu hết họ đều không thể so sánh với Cố gia, bà lập tức không có hứng thú với các hoạt động trong vòng tròn này, ngược lại còn hướng sang bên ngoài.

Ban đầu là đi sớm về muộn, sau đó ba ngày không gặp ai, sau một tuần cuối cùng biến mất.

Thỉnh thoảng về nhà, hoặc là khóc lóc kể lể về cuộc sống của mình, hoặc là bảo con gái đi xin tiền cha.

Cố Chu Hải lại rất hào phóng, vì cảm thấy áy náy nên đã đưa tiền rất sảng khoái.

Ngoại trừ không có danh phận, cuộc sống cũng đủ ấm no.

Vào thời điểm đó, Ôn gia ở bên cạnh, Ôn Ninh thường đến chơi với Cố Trì Khê, nhưng Dương Nghi không quan tâm đến.

Cha mẹ của Ôn Ninh đối xử tốt cùng ấm áp với người khác, ngoài mặt bà khách sáo, nhưng trong lòng lại không thích.

Năm đó Ôn gia tuy giàu có nhưng dù sao cũng không thể sánh với Cố gia, cho dù bà chỉ là tiểu tam bị đuổi ra ngoài, nhưng dựa vào đứa nhỏ Cố Trì Khê, bà cũng đủ tự tin để coi thường bất cứ ai.

Bà không thể tự mình làm thì còn có con gái là tiền đặt cược.

Nhưng bây giờ, con gái của bà lại lặng yên không một tiếng động mà kết hôn với con gái của Ôn gia.

Dương Nghi nghĩ đến kế hoạch bao nhiêu năm của mình đã bị phá hỏng, nhất thời vừa tức giận vừa lo lắng, hô hấp càng lúc càng ngắn, trên khuôn mặt tinh xảo được bảo dưỡng cẩn thận hiện lên một vệt nếp nhăn, bà định mắng, nhưng Cố Trì Khê đã mở miệng.

"Ý của bà là, em ấy không xứng với con gái ngoài giá thú như tôi sao?"
Ba chữ rất nhạy cảm.

Bị chọc vào chỗ đau, Dương Nghi cũng không có nổi trận lôi đình như mọi khi, bà vô lực há miệng nói: "Tốt xấu gì con cũng là họ Cố, con là con gái ruột của cha con, quyền thừa kế đều giống nhau, sao con có thể tìm một người như vậy..."
"Ít nhất còn tốt hơn tiểu tam với con riêng." Cố Trì Khê cười lạnh, trong mắt hiện lên một tia lạnh lẽo.

"Con --"
Dương Nghi chỉ vào mũi con gái mình, ném giấy hôn thú vào tay cô, "Con một hai phải lấy chuyện này ra sao? Nếu không phải vì cuộc khủng hoảng tài chính năm 1997, thì đến lượt tiểu nhân Vương Lệ Nhã kia cưỡi ở trên đầu ta sao!"
"Là nam nhân sai, bà oán hận nữ nhân." Cố Trì Khê không nóng không lạnh nói, cô nắm giấy hôn thú trong lòng bàn tay, vuốt nhẹ, ấn phẳng, cẩn thận cất vào trong túi.

Cô đứng dậy, nghiêng đầu cười với mẹ: "Còn ăn cơm không?"
Nụ cười ấy chỉ ở trên mặt, không có ở trong mắt, lạnh lùng quỷ dị khó tả.

Dương Nghi đột nhiên cảm thấy sau lưng phát lạnh, bà rụt cổ, phần lớn lửa giận dồn l ên đỉnh đầu tiêu tán, nói bằng giọng thưa dạ như hài tử làm sai chuyện gì, "Ăn cơm, mẹ chính là chờ con trở về ăn cơm."
Cố Trì Khê xoay người đi về phía phòng ăn.


Trên chiếc bàn dài có hơn chục món ăn tinh xảo, hiển nhiên hai người ăn không hết, Dương Nghi không biết khẩu vị của con gái liền nhờ đầu bếp nấu mỗi món một ít.

Đây là thành ý lớn nhất mà bà có thể biểu đạt.

Kỳ thực, khẩu vị của Cố Trì Khê không kén chọn.

Không chỉ là đồ ăn, từ nhỏ cô đã không có sự lựa chọn, nhưng cô không khóc hay tức giận, chỉ âm thầm chịu đựng, rồi chờ cơ hội trốn thoát.

Mỗi món Cố Trì Khê đều ăn mấy ngụm, khiến Dương Nghi không thể nhìn ra sở thích của cô.

Không khí thật quạnh quẽ.

Dương Nghi mấy lần muốn nói gì đó, nhưng lời nói đến môi lại nuốt xuống, thỉnh thoảng liếc mắt nhìn con gái.

Ăn cơm xong, Dương Nghi đưa Cố Trì Khê đi xem phòng.

Bà đã trang trí lại toàn bộ tầng hai của tòa nhà chính thành không gian dành riêng cho con gái mình, dù sao bà cũng xuất thân học vũ đạo, có gu thẩm mỹ tốt, thiết kế rất khá.

"Khê Khê, không biết con có thích phong cách này hay không, không hài lòng thì chúng ta làm lại, về sau về nhà ở đi, khách sạn không thoải mái, có người tới lui, nếu như con ngại xa, mẹ sẽ mua nhà ở thành phố cho con..."
Trong mắt Dương Nghi lóe lên một tia vui sướng, lải nhải nói rất nhiều.

Sắc mặt Cố Trì Khê lãnh đạm, "Tiền mua nhà vẫn là lấy từ tôi."
"..."
Dương Nghi cúi đầu, trầm mặc một lát, thấp giọng nói: "Hiện tại ta đang đầu tư một dự án dưỡng sinh, triển vọng rất tốt, rất nhanh liền có thể kiếm tiền, đến lúc đó con đừng có nói những lời như vậy."
"Dự án gì?" Cố Trì Khê dừng lại, "Cho tôi xem."
Trong ấn tượng của cô, mẹ cô ngoài ăn uống, vui chơi, bao dưỡng tiểu chó săn cũng chỉ đi mua túi xách và trang sức, không có chút đầu óc tài chính, đột nhiên lại muốn chơi trò đầu tư, cô ẩn ẩn cảm thấy không đáng tin cậy.

Dương Nghi lại cho rằng lời nói của con gái là quan tâm đến mình, lập tức vui mừng hớn hở: "Chờ mẹ một chút."
Hai mẹ con lên phòng uống trà ở lầu ba, người hầu bưng trà cùng đồ ăn vặt lên.

Dương Nghi ôm một chồng hồ sơ dày ngồi xuống, nhét vào tay con gái nói: "Đây là sổ kế hoạch, còn đây là giấy tuyên truyền sản phẩm."
Cố Trì Khê rũ mắt lật vài trang, ném lên bàn, lạnh giọng nói hai chữ: "Đồ giả."
"Cái này...!sao có thể là đồ giả? Đó là hàng thật, không phải bánh ngọt." Dương Nghi cười cứng ngắc.

Sản phẩm là một bộ hoàn chỉnh của các thiết bị bảo vệ sức khỏe, được quảng cáo rầm rộ về chức năng và hiệu quả, chữa khỏi mọi bệnh tật, thậm chí khiến người chết sống lại.

Cố Trì Khê cầm tách trà lên nhấp một ngụm, "Cho dù là bán hàng hay là kéo đầu người, trong lòng bà đều rõ ràng."
"Đại lý thanh toán tiền hàng phải không? Đó đều là tiền hàng, hơn nữa ta chỉ bỏ tiền đầu tư, không tham gia vận hành, ta ở thượng nguồn nhất, mệt cũng sẽ không mệt ta."
Dương Nghi không cho là đúng, thất vất vả mới hạ quyết tâm làm việc không được con gái cổ vũ, còn bị dội gáo nước lạnh, đổi lại là ai cũng đều không cap hứng.

Càng như vậy, bà càng phải lập thành tích để chứng tỏ bản thân.

"Bỏ ra bao nhiêu tiền rồi?" Cố Trì Khê lạnh lùng liếc bà một cái.

Dương Nghi giơ hai ngón tay lên, nói: "Mới 200 vạn."
Không khí đóng băng.

Sắc mặt Cố Trì Khê tối sầm, đặt tách trà xuống, đồ sứ cùng bàn gỗ phát ra một tiếng "cạch", nói, "Ba tháng tới tôi sẽ không cho bà một xu."
Nói xong, cô đứng dậy xách túi rời đi.

Tháng tám là mùa bão.


Đêm trước lễ Thất tịch, Ôn Ninh bay đến Giang Thành ngủ qua đêm, sáng hôm sau bão đổ bộ, một lượng lớn chuyến bay ở sân bay bị hủy, hành khách bị mắc kẹt, rất nhiều tiếng ồn.

Quầy của nhiều hãng hàng không chật cứng người.

Phi hành đoàn đi ra từ cửa hông cầu hành lang, cẩn thận tránh hành khách vì sợ bắt gặp sẽ bị thẩm vấn.

Một nhóm người bước vào phòng chờ của phi hành đoàn, chờ đợi bước hoạt động tiếp theo.

Ôn Ninh một mình đứng trước cửa sổ, hai tay đút túi quần, lưng thẳng tắp, quần ống đứng màu đen ôm lấy đôi chân thon dài.

Mấy ngày nay Cố Trì Khê cũng đi công tác ở Giang Thành.

Người kia mỗi ngày thức dậy làm gì đều báo cáo với nàng trên WeChat, nàng không hề trả lời nhưng đối phương giống như không quan tâm, vẫn kiên trì báo cáo.

Kể từ lần cãi vã trước, hai người không nói chuyện với nhau, bận rộn với công việc của mình, thậm chí còn hiếm khi gặp nhau.

Khi không nghĩ tới sẽ không cảm thấy gì, nhưng một khi nghĩ tới, trái tim giống như một quả bóng thổi phồng, chứa đầy u sầu vô hạn, sẵn sàng nổ tung bất cứ lúc nào.

Không biết Cố Trì Khê đã trở về Lạc Thành chưa hay cô cũng bị mắc kẹt ở đây vì cơn bão giống như nàng.

Hẳn là sẽ gửi tin nhắn cho nàng đi?
Ôn Ninh lấy điện thoại ra, đang định mở WeChat thì có cuộc gọi đến.

Hóa ra là Cố Trì Khê.

"Alo?"
Trong ống nghe im lặng mấy giây, Cố Trì Khê thấp giọng nói: "Đang ở đâu?"
"...phòng chờ sân bay."
Điện thoại lập tức bị cúp.

Ôn Ninh: "?"
Bên ngoài trời nhá nhem tối, cũng đã gần trưa, chưa đợi thông báo hoạt động thì mọi người về khách sạn nghỉ ngơi, ăn uống.

Nàng đứng bên cửa sổ chìm đắm trong suy nghĩ.

"Cố tổng-"
"Cố tổng..."
Liên tiếp thanh âm từ phía sau vang lên, Ôn Ninh đột nhiên quay người lại, gương mặt thanh lãnh của Cố Trì Khê lọt vào trong tầm mắt, nàng sửng sốt, vội vàng phản ứng lại, "Cố tổng."
Nàng tiến về phía trước vài bước, mạc danh có chút khẩn trương.

Cố Trì Khê liếc nhìn chung quanh, ánh mắt rơi vào trên mặt Ôn Ninh, nhẹ giọng nói: "Hôm nay bão đổ bộ, chuyến bay đều bị hủy, tôi nhờ trợ lý đặt chỗ ở nhà hàng bên cạnh, ăn cơm trước rồi về khách sạn nghỉ ngơi."
Trong phòng khách còn có ba đội khác, lời nói tuy nói với mọi người, nhưng ánh mắt của cô chỉ hướng về phía Ôn Ninh.

Ôn Ninh: "..."
Những người khác nhìn nhau trong hoài nghi.

"Ôn cơ trưởng, cô cảm thấy thế nào?" Cố Trì Khê nhìn Ôn Ninh thật sâu.

Ôn Ninh không biết mình bị làm sao, hợp tác gật đầu: "Được, cảm ơn Cố tổng."

Bên cạnh khách sạn được chỉ định nơi đoàn ở vừa vặn có một nhà hàng cao cấp, đám người lần lượt lái xe đến đó.

Cố Trì Khê đặt một phòng riêng lớn có bốn bàn tròn, mỗi đội một bàn, cô tự nhiên ngồi cạnh Ôn Ninh.

Mọi người có mặt ngoại trừ Ôn Ninh lần đầu tiên cùng lão tổng ăn cơm, không khỏi tiết chế, không dám mở miệng tán gẫu, trong phòng yên tĩnh đến lạ thường.

"Ôn cơ trưởng đã bay bao lâu rồi?" Cố Trì Khê tùy ý hỏi.

Ôn Ninh tùy ý trả lời: "5 năm, hơn 4700 giờ."
"Lên làm cơ trưởng khi nào?"
"Tháng 1 năm nay."
Cố Trì Khê nhẹ nhàng ừ một tiếng, nói, "Tuổi trẻ đầy triển vọng."
- - Phụt
Những người khác trong bàn, bao gồm cả những người ở ba bàn bên cạnh đều dựng tai nghe hai người nói chuyện.

"Cố tổng mới thật sự là tuổi trẻ có triển vọng." Ngữ khí Ôn Ninh trịnh trọng mà ngượng ngùng nói.

Cố Trì Khê cười nhẹ, "Cô là nữ cơ trưởng đầu tiên của công ty chúng ta, cho đến nay vẫn là nữ cơ trưởng duy nhất, rất có tiềm năng, tiền đồ vô lượng."
Lời này Ôn Ninh không thể tiếp nhận.

Thật xấu hổ.

Nàng thực sự không thích hợp giở giọng quan.

Ôn Ninh nghĩ như vậy, nhưng trong mắt những người xung quanh, đặc biệt là cơ trưởng ở các bàn khác, không dễ được lãnh đạo đánh giá cao, có hy vọng thăng tiến, dù sao ai cũng muốn leo lên, sớm rời khỏi tiền tuyến, ngồi trong văn phòng.

Trong không khí tỏa ra một mùi chua nhàn nhạt.

Ôn Ninh khiêm tốn cười cười, còn chưa biết nên nói cái gì thì nhân viên phục vụ đã bưng thức ăn đi vào.

Các món ăn được nhanh chóng bưng lên, hợp khẩu vị, có nhiều hương vị khác nhau.

Trong số đó có món tôm muối tiêu mà Ôn Ninh thích nhất.

Tôm dầu mỡ nhưng rất khó bóc, Ôn Ninh bóc được hai con thì sơ ý bị đâm chảy máu, nàng cố nén đau tiếp tục bình tĩnh ăn, trơ mắt nhìn người khác ăn hết tôm.

Khi ăn gần xong, phục vụ mang trái cây đến.

Xoài và vải thiều.

Tiểu ca cơ phó vô thức lấy cho Ôn Ninh một miếng, còn chưa kịp bỏ vào bát, Cố Trì Khê đột nhiên nói: "Cô ấy dị ứng với xoài, không ăn được."
Mọi người đều sửng sốt.

Cố Trì Khê siết chặt đôi đũa.

"Xem ra lão sư của tôi thường nói về tôi trước mặt Cố tổng." Ôn Ninh phản ứng rất nhanh, híp mắt cười nói.

Lão sư của nàng là một huấn luyện viên bay ngoài năm mươi, hiện là phó chủ nhiệm khoa bay kiêm kỹ sư trưởng máy bay A320.

Khi còn là học viên, nàng vô tình ăn một món tráng miệng có xoài trong giờ ăn, nàng bị nổi mẩn đỏ khắp người, được lão sư đưa đến bệnh viện.

Lão sư nói nàng là một trong những học viên tự hào nhất của ông, gặp ai cũng đều khen nàng.

Cố Trì Khê bất động thanh sắc gật đầu, "Ông ấy rất thưởng thức cô."
Cả hai phối hợp rất ăn ý.

Tiểu ca cơ phó lúng túng nói xin lỗi rồi gắp xoài vào bát mình, Ôn Ninh lắc đầu cười nói không sao.

Như vậy liền bỏ qua.

...!

Ăn cơm xong, mọi người trở về khách sạn.

Ôn Ninh vừa vào phòng liền tháo cà vạt, cởi nút trên cùng của đồng phục rồi ngã xuống giường, tay chân bủn rủn.

Bên ngoài gió thổi ào ào, khiến cửa sổ rung lên không ngừng, hạt mưa rơi lộp bộp trên kính như dã thú gầm rú.

Nàng nhìn lên trần nhà, trong đầu liên tục hiện lên bóng dáng của Cố Trì Khê, hốc mắt hơi ươn ướt.

Người kia phản ứng còn nhanh hơn nàng...!
- - Cộc cộc cộc.

Có tiếng gõ cửa.

Tiết tấu này, lực độ này.

Ôn Ninh lập tức đoán ra là ai, như xác chết ngồi bật dậy, chạy ra mở cửa.

Quả nhiên.

Cố Trì Khê đứng bên ngoài, quần áo gần như ướt sũng, sợi tóc trên trán cũng có chút ẩm ướt, rũ xuống thành tạo cho cô một vẻ đẹp thanh nhuận cùng xuất trần.

Cô xách hai cái túi trong tay, một cái túi vải lớn, lặng lẽ nhìn Ôn Ninh.

Ôn Ninh kéo người vào, đóng cửa lại, cài dây xích lại.

"Ở đây sao?" Nàng nhìn chiếc túi trong tay Cố Trì Khê, không kháng cự như lần trước, chỉ thuận miệng hỏi.

Trong lòng đã cam chịu người này sẽ không rời đi.

Hỏi hay không hỏi đều là thừa.

Cố Trì Khê đặt đồ lên bàn, "Em cho sao?"
"Nếu tôi nói không cho, chị có thể lập tức rời đi sao?" Ôn Ninh nhướng mày.

Cố Trì Khê rũ mắt xuống, lại thu dọn đồ đạc, vừa định đi, Ôn Ninh ngẩn ra, theo bản năng kéo cô lại, "Đùa thôi."
Nói xong nàng lấy đồ đặt lại lên bàn.

Vừa quay người lại, đột nhiên bị người ôm ngang eo, hương thơm nhàn nhạt xộc vào mũi, Cố Trì Khê từ phía sau ôm lấy nàng, dầm mưa cả người còn ướt sũng, một cỗ mát lạnh bao vây lấy nàng.

Cả người Ôn Ninh cứng ngắc.

Bên tai truyền đến một cỗ mát lạnh, nàng không khỏi rùng mình một cái, nhưng cũng không giãy giụa, sau đó cả người bị xoay một vòng, áp vào tường.

Cố Trì Khê nhìn nàng chằm chằm một lúc, sau đó nghiêng người.

Đôi môi mỏng mềm mại sắp chạm vào môi nàng, dừng lại một chút, lại rơi xuống khóe môi.

Di chuyển một chút, cẩn thận thăm dò, cuối cùng mới dám thâm nhập.

"Ưm --"
Cường thế đoạt lấy, cắn nuốt mọi lời nói của nàng.

Ôn Ninh vô thức nhắm mắt lại, chỉ cảm thấy trong phổi có một ngọn lửa đang hừng hực thiêu đốt, không khí cũng dần dần bị hút ra ngoài, quá lâu, nàng sắp hít thở không thông.

Người kia lại không có cảm giác gì.

Nàng đột nhiên thanh tỉnh, nhíu mày, không kiên nhẫn mà quay mặt đi, "Hôn đủ chưa?"
"Ninh Ninh..."
Cố Trì Khê mở mắt ra, đưa tay vuốt ve khuôn mặt đỏ bừng của nàng, "Còn giận tôi sao?"