Lão Bà Kết Hôn Sao

Chương 42: 42: Chương 41





Sao em lại trở về?
Ôn Ninh sững sờ đứng ở nơi đó, hậu tri hậu giác nghĩ tới vấn đề này.

Dọc đường đi quá vội vàng, trong đầu nàng tràn đầy ý nghĩ phải trở về trước khi trời tối, ít nhất là kịp ăn tối, nhưng nàng lại không quan tâm lý do mình trở về.

Mờ mịt, trống rỗng.

Khoảnh khắc nàng nhìn thấy bài đăng, trí nhớ cơ thể của nàng giống như dung nhập vào bản năng, vô cùng phấn khích, sau đó là hối hận cùng áy náy, nàng thế mà quên cả sinh nhật của Cố Trì Khê - ngày mà nàng từng là hạnh phúc nhất cùng được trân trọng nhất.

Nhưng đó là đã từng.

Hôm nay……
Tại sao?
Tại sao nàng lại trở về? Không phải nàng luôn nghĩ rằng Cố Trì Khê đã chết rồi sao? Còn sinh nhật thì thế nào? Nàng đã sớm không quan tâm đến, nếu không cũng sẽ không quên ngày này.

Người đều không thèm quan tâm, còn quan tâm đến sinh nhật?
Ôn Ninh cắn môi.

Nàng có thể lừa người khác, nhưng không thể lừa chính mình, nếu nàng thực sự không quan tâm liền không lập tức rời khỏi người nhà mà chạy trở về.

Cho dù hiện tại nàng nói nhớ sinh nhật, nhưng về quá vội vàng, không chuẩn bị gì cả, chỉ khô khan nói chúc mừng sinh nhật cũng chẳng có ý nghĩa gì.

Ôn Ninh tìm không ra lý do, vội vàng nói: "A, tôi ở nông thôn không quen, ở nhà cũng không có việc gì làm, cho nên trở về sớm một chút..."
Nói xong lại cảm thấy này là một cái cớ vụng về.

Nàng chột dạ rũ mắt xuống.

Ánh mắt Cố Trì Khê tối sầm lại, nụ cười trên môi cứng đờ.

Mạc danh xấu hổ.

Ôn Ninh lại ngẩng đầu nhìn cô: "Chị đi ra ngoài sao?"
"...Ừm." Cố Trì Khê gật đầu, "Đi chỗ mẹ tôi."
Cô cho rằng hôm nay Ôn Ninh sẽ không về nên hẹn đại tỷ buổi tối cùng ăn cơm.

Ở trước mặt Ôn Ninh, cô là con một ba mẹ ly hôn, ngày lễ lớn nên không dễ hòa giải đi ăn cơm với bằng hữu.

Nếu không đáp ứng còn có cơ hội đổi ý, nhưng chuyện đã đáp ứng thì rất khó thay đổi, hơn nữa cô không thân với đại tỷ, còn đến cầu người làm việc, vạn nhất đối phương không cao hứng lại mang thù, muốn nhằm vào cô dễ như trở bàn tay.

Đêm nay như thế nào cũng phải đi.

Chỉ bằng cách này, hai người lạo bỏ lỡ thời gian ở chung.

Ôn Ninh có chút kinh ngạc, muốn hỏi cô chẳng phải nói không trở về sao, nhưng lại nhịn xuống, "Ò."
"Mấy giờ trở về?"
"Tôi sẽ cố gắng về sớm, khoảng tám giờ đi."
"Được."
Cố Trì Khê nhìn đồng hồ, "Tôi đi trước."
Khung cảnh giống nhau như đúc, sáng và tối, nhưng hai người hoàn toàn đảo ngược.

Ôn Ninh nhìn Cố Trì Khê đi ra ngoài, đi tới bên cửa sổ kéo rèm nhìn ra ngoài.

Chiếc xe thể thao màu bạc rời đi...!
Một lúc lâu sau, Ôn Ninh mới đứng thẳng dậy, lùi lại một bước, lúc này mới phát hiện mình còn chưa thay dép lê, túi xách vẫn còn ở trên xe.

Nàng lại ra ngoài, cầm túi xách đi vào, thay giày, ngẩng đầu nhìn căn phòng trống, nhìn chỗ Cố Trì Khê vừa đứng, nàng không nghĩ tới căn nhà lại vắng vẻ như vậy, trong lòng cảm thấy vô cùng cô đơn chưa từng có.

Chạy suốt hơn hai tiếng đồng hồ tưởng như chê cười.

Ôn Ninh hối hận.

Muốn quên thì hoàn toàn quên, không bao giờ nhớ tới, muốn nhớ thì vĩnh viễn nhớ, vĩnh viễn không rời đi.

Tại sao nàng không nhớ ra sớm hơn? Hiện tại trở về có ích gì? Không quà cáp, không lời chúc phúc, thậm chí không chuẩn bị một bữa cơm tươm.

Ôn Ninh thả người trên sô pha nhắm mắt lại.

Trời tối dần, trang viên được đèn thắp sáng.

Dù là ngày hội đoàn viên nhưng chỉ có một gia đình ba người sống trong khu vườn rộng lớn, thực sự trống trải cùng vắng vẻ.

Kể từ khi Cố Cẩn Nhan có con và dọn ra khỏi nhà chính, bầu không khí lễ hội đối với cô không còn quan trọng nữa.


Sau khi xác định Cố Trì Khê sẽ đến, cô đã yêu cầu người hầu chuẩn bị bữa cơm ngoài trời từ sớm, còn tự mình chọn nguyên liệu.

"Miko, Joe, hôm nay là sinh nhật của a di, lát nữa hai đứa chúc mừng sinh nhật a di, biết không?"
"Con biết rồi ạ~"
Hai đứa nhỏ đứng cạnh mẹ, ngoan ngoãn gật đầu.

Cố Cẩn Nhan hôn một cái, duỗi thẳng eo, đưa mắt nhìn con đường nhựa dẫn đến cổng trang viên.

Một chiếc xe thể thao màu bạc xuất hiện ở cuối con đường...!
Cố Trì Khê xuống xe, đi vào trang viên, cô vừa bước lên sân liền có hai đứa nhỏ chạy tới, ngây ngô gọi cô: "Chúc mừng sinh nhật dì ~"
Còn giơ hộp quà cho cô như dâng báu vật.

Đôi mắt của đứa nhỏ trong veo sáng ngời, nụ cười ngây thơ, Cố Trì Khê sửng sốt một lúc, sau đó ngước mắt lên, thấy Cố Cẩn Nhan đang khoanh tay đứng cạnh bàn, mỉm cười với cô.

Một cảm xúc vi diệu dâng lên trong lòng, thật xa lạ.

Cô nhìn lại khuôn mặt bọn nhỏ, hơi nhếch khóe môi nhận quà: "Cảm ơn."
“Lại đây ngồi đi.” Cố Cẩn Nhan vẫy tay với cô.

Cố Trì Khê nhìn xung quanh, theo bản năng đi đến một vị trí cách cô có chút xa, Cố Cẩn Nhan đột nhiên nắm lấy tay cô, chỉ chỉ bên cạnh nói: "Ngồi ở đây."
"..."
Cô im lặng ngồi xuống.

Sân rất cao, hàng rào kính dày hai lớp vây quanh, trên mép treo một chuỗi bóng đèn nhỏ, phát ra thứ ánh sáng màu vàng ấm áp dịu nhẹ.

Đứng bên hàng rào có thể nhìn ra cảnh núi hồ, cây cầu nhỏ nước chảy, đang là đêm trung thu, ngẩng đầu lên liền thấy vầng trăng sáng tròn như một phiến băng.

Món ăn so với lần trước phong phú hơn rất nhiều, bày đầy bàn xoay bằng gỗ.

Trong số đó có một đĩa bánh mật hoa quế thơm.

"Tôi chờ em từ chiều đến bây giờ, em đó, mau chút đi, sớm nửa phút giống như sẽ bị tôi ăn vậy." Cố Cẩn Nhan quay đầu nhìn muội muội, cười trêu chọc nói.

Cô lấy một chiếc khăn ướt, chậm rãi lau các ngón tay.

Gân mảnh thon dài rõ ràng, màu trắng như ngọc bích.

Cố Trì Khê khẽ cau mày, một cảm giác buồn nôn khác không thể kiểm soát dâng lên, cô vội vàng nhìn đi chỗ khác, vô tư đáp xuống chiếc bánh mật hoa quế thơm ngọt, cảm giác buồn nôn càng nặng hơn.

Những bóng hình trôi nổi trong tâm trí...!
Khi cô khoảng bảy tám tuổi, Cố Cẩn Nhan ép cô ăn bánh mật, cô không thích, người kia liền đem bánh gạo đến trước mặt cô, một tay nhéo cằm cô, trực tiếp đoạt lấy bánh gạo nhét vào miệng cô.

Hài tử mười mấy tuổi, tay không biết nặng nhẹ, ngón tay thiếu chút nữa chọc vào cổ họng cô, cô theo phản xạ nôn khan, bụng đau nhói, nước mắt chảy ra.

Đó là lần đầu tiên cô bị khi dễ mà khóc.

Trước khi lấy bánh gạo, Cố Cẩn Nhan dùng khăn ướt lau tay, tư thái ưu nhã giống như bây giờ.

Cố Trì Khê không nói gì, động đũa dùng bữa.

Bàn ăn yên tĩnh, Cố Cẩn Nhan biết muội muội ít nói, nhưng cũng không ép buộc cô nói, chỉ là nhìn chằm chằm cô, thỉnh thoảng gắp đồ ăn cho nàng.

Hai đứa nhỏ cũng rất ngoan, ngồi ở bàn dành cho trẻ nhỏ bên cạnh mà ăn, có người hầu chăm sóc.

Cố Trì Khê cảm nhận được tầm mắt bên cạnh mình, không khỏi căng thần kinh, động tác ăn giống như máy móc.

"Em còn ghi hận chuyện lúc nhỏ sao?" Cố Cẩn Nhan đột nhiên nói.

Cô dừng đũa, lắc đầu nói: "Không có."
"Khê Khê —"
"..."
"Hôm nay em đã ba mươi tuổi."
"Ừm."
"Ba đã chết."
"Ừm."
“Buông được không?” Cố Cẩn Nhan nhẹ giọng nói, nhẹ nhàng nắm cổ tay cô.

Cố Trì Khê rút tay về, ngữ khí bình thản nói: “Chuyện đã qua, không có gì không thể buông, nhưng là không phải tự nhiên liền thay đổi được, hà tất gì phải cưỡng cầu."
Ví dụ như tình thân.

Những ân oán trong quá khứ không phân rõ đúng sai, quá khứ đã qua, nhưng tình thân chưa từng tồn tại, từ nhỏ đến lớn, làm sao có thể một sớm một chiều mà sinh ra được.


Một tình thân tỷ muội đánh nhau, thật xấu hổ.

Cố Cẩn Nhan mím môi cười, nói: "Sau này em tới chơi nhiều một chút, thường xuyên đi dạo, hoặc là tôi tới chỗ của em cũng được."
Cô nghiêng nửa người trên, nắm lấy cổ tay Cố Trì Khê lần nữa, lần này nắm rất chặt, không cho cô thoát ra, giọng nói ôn nhu bao quanh tai cô, "Cho tôi một cơ hội đền bù đi."
Đáy mắt xẹt qua một nụ cười giảo hoạt.

Rất nông, nhanh chóng biến mất.

Cố Trì Khê không trả lời.

...
Ăn xong đã là 7:30, người hầu bưng chiếc bánh lớn lên, Cố Trì Khê đang nghĩ đến người ở nhà, sốt ruột muốn trở về nên đã khéo léo từ chối lời mời ngồi thêm một lát.

Cố Cẩn Nhan không ép buộc cô, chỉ để cô thổi nến, để người hầu cắt bánh cho bọn nhỏ rồi đích thân đưa cô ra ngoài.

Gió đêm hơi lạnh.

"Tuần sau, người của em sẽ bình an vô sự trở về, chuyện còn lại em có thể tự mình xử lý, nếu cần giúp đỡ, lúc nào cũng có thể đến tìm đến tôi."
Cố Trì Khê không kịp né tránh động tác này, chỉ có thể tránh sang bên cạnh nửa bước, nhẹ giọng nói: "Phiền toái đại tỷ."
Cao ốc Vịnh Thiên N102 được thắp sáng rực rỡ.

Một chiếc bánh kem nhỏ nhắn tinh xảo đặt trên bàn ăn, phủ một lớp sốt sô cô la thơm phức, trông thật đẹp mắt cùng hấp dẫn, bên trên có viết dòng chữ "Chúc mừng sinh nhật", đung đưa tỏa sáng dưới ánh đèn.

Ôn Ninh ngồi vào bàn, nhìn phát ngốc.

Sau gần ba giờ mày mò, nàng đã tự tay làm ra chiếc bánh này, hôm nay là sinh nhật Cố Trì Khê, ngoài ra nàng không có quà gì khác.

Nàng chỉ không muốn người kia biết mình đã quên.

Nếu không, sẽ rất khổ sở đi?
Nghĩ đến đây, trái tim nàng mạc danh co thắt.

Chỉ cần giả vờ như mình đang chuẩn bị bất ngờ.

Ôn Ninh thầm nghĩ, mặc dù "bất ngờ" này thực sự có chút keo kiệt, nhưng dù sao nàng cũng dành toàn bộ thời gian của mình để làm, hy vọng có thể bù đắp một chút tiếc nuối.

Kí ức lại ùa về...!
Vào mùa thu năm nhất, Cố Trì Khê tổ chức sinh nhật lần thứ 18.

Bởi vì đó là lễ trưởng thành cũng vừa mới vào đại học, ngày này rất đáng nhớ, cho nên nàng chưa bao giờ vào bếp lại muốn làm bánh cho tỷ tỷ.

Ở độ tuổi tràn đầy nhiệt huyết, khi có ý tưởng là phải thực hiện ngay, không thể chờ đợi một giây phút nào.

Nàng muốn tự mình làm từ đầu đến cuối nên không nói cho ai biết, nàng xem hướng dẫn trên mạng, lấy tiền tiêu vặt ra siêu thị mua nguyên liệu, trở về liền nhốt mình trong bếp, dựa vào giáo trình trên video mà học làm.

Khuấy nguyên liệu, Ôn Ninh vụng về, bột nhão làm dính đầy mặt nàng, trên bếp và trên tường khắp nơi đều có vết trắng.

Nhưng nàng rất hạnh phúc.

Lò nướng ở nhà khác với lò nướng trong video, Ôn Ninh cho nguyên liệu đã được khuấy đều vào, nàng không biết điều chỉnh, lại sốt ruột nên tùy ý xoay hai lần, hài lòng chờ ra lò.

Nàng dọn dẹp nhà bếp, đi tắm, rửa sạch mùi nguyên liệu trên người, thay quần áo mới rồi ngồi trong phòng khách xem TV chờ đợi.

Xem xem quên cả thời gian.

Cho đến khi có mùi khét phát ra từ nhà bếp...!
Người hầu là người phát hiện ra trước, lần theo mùi đi vào thì thấy khói đen bốc ra từ lò, sợ đến mức tắt công tắc bếp rồi mới dám mở.

Vớt ra một cục đen.

Ôn Ninh đứng ở bên cạnh, ngẩn người: "Đây là cái gì?"
“Tiểu thư, này là tôi muốn hỏi ngài a…” A di lúng túng nhìn nàng.

"A."
Hình như đã nướng cháy.

Cũng làm hỏng lò.


Buổi tối, Cố Trì Khê từ trường học trở về Vịnh Thiên, trực tiếp đi vào nhà Ôn Ninh.

Buổi chiều cô gái nhỏ đã gọi cho cô, thần bí nói nàng có thứ tốt muốn chia sẻ, cô liền mong chờ kể từ khi cúp điện thoại.

Cha mẹ Ôn đi chơi vẫn chưa về, người hầu mở cửa, vừa nhìn thấy cô liền như bắt được cọng cỏ cứu mạng: “Cố tiểu thư, cô đến rồi.”
"Ninh Ninh đâu?"
"Khóc trong phòng, aiz, cô ấy—"
Lời còn chưa dứt, Cố Trì Khê lập tức cởi giày, chân trần xông lên lầu.

Ôn Ninh cuộn mình ở trên giường, lưng hướng cửa, thân thể co quắp, cô chạy đến bên giường, quỳ một chân xuống, "Ninh Ninh...!làm sao vậy?"
Đôi mắt của cô gái nhỏ đỏ hoe, sưng lên thành quả óc chó, Cố Trì Khê cuống quýt lau nước mắt cho nàng, bế nàng lên, mềm như nhào kẹo bông gòn.

"Sao em khóc vậy?"
“Em làm cháy bánh...” Ôn Ninh thanh âm khàn khàn, ủy khuất nhìn cô.

Cố Trì Khê hoài nghi hỏi: "Bánh gì?"
"EM muốn làm bánh sinh nhật cho tỷ tỷ, ô ô ô..." Nàng lại bắt đầu khóc, hai cánh tay gầy gò ôm lấy cổ cô, nước mắt giàn giụa trên tóc cô.

Cố Trì Khê đột nhiên ý thức được, vừa đau lòng vừa muốn cười, "Đừng khóc nữa Ninh Ninh, chúng ta cùng nhau làm một cái khác đi."
"Em chỉ muốn tự mình làm cho chị."
"Vậy tỷ tỷ ở bên cạnh dạy em, sm có thể tự mình làm, được không?"
Ôn Ninh nghĩ nghĩ, gật gật đầu.

Lò nướng trong nhà bị hỏng, hai người mang nguyên liệu còn thừa sang cách vách, Cố Trì Khê đã học làm bánh ngọt, cô hướng dẫn toàn bộ quy trình, Ôn Ninh làm, cuối cùng nướng được một chiếc bánh hoàn chỉnh.

Cố Trì Khê hiếm khi ăn đồ ngọt, đã ăn hết cả chiếc bánh.

Sau đó, Ôn Ninh không làm bánh ngọt nữa.

Không có ai xứng đáng để nàng động thủ.

...!
Kim giờ chỉ vào số tám.

Tầm nhìn có chút mơ hồ, Ôn Ninh dụi dụi mắt, tay ướt đẫm.

Một chùm đèn pha cực mạnh quét qua cửa sổ, bên ngoài có động tĩnh, nàng ngẩng đầu nhìn thì thấy một chiếc xe thể thao màu bạc đậu ngoài sân, một bóng người bước xuống xe.

Chị ấy đã trở về.

Tim Ôn Ninh đột nhiên tăng nhanh, nàng đi tới sô pha.

Cửa phòng khách mở ra, quả nhiên bóng dáng Cố Trì Khê xuất hiện trong tầm mắt, khi nàng ngẩng đầu lên, ánh mắt hai người giao nhau.

“Ninh Ninh…” Cô khẽ gọi nàng.

Trong lòng Ôn Ninh run lên, nàng giả vờ bình tĩnh nói: "Thật đúng giờ."
"Em đang chờ tôi sao?"
"Ừm."
Cố Trì Khê ngẩn ra, đôi mắt đen sâu thẳm tràn ngập ánh sáng.

Cô khẽ nhếch khóe môi, xỏ dép lê đi tới trước mặt Ôn Ninh, đột nhiên bị nàng nắm lấy tay.

“Đi theo tôi.” Ôn Ninh kéo cô.

Chiếc bánh nhỏ lặng lẽ đặt trên bàn ăn.

Cố Trì Khê nhìn hàng chữ tiếng Anh, "Đây là..."
Tựa hồ đã đoán trước có nghĩa là gì, nhưng cô không chắc đó có phải là điều cô nghĩ hay không.

Cô quay đầu nhìn Ôn Ninh, ngừng thở.

Ôn Ninh nhìn cô, nhẹ giọng nói: "Mười tám tuổi, đến ba mươi tuổi."
"Sinh nhật vui vẻ."
Hai người nhìn nhau, lông mi Cố Trì Khê run lên, hốc mắt có chút ướt, cô rút tay về, thấp giọng nói: "Tôi đi phòng tắm", rồi bước nhanh đi vào phòng tắm.

Đóng cửa.

Cố Trì Khê dựa lưng vào tường, nước mắt chảy dài trên mặt.

Cô ngẩng đầu hít một hơi thật sâu, che miệng, chống một tay lên bồn rửa mặt, xuyên qua gương nhìn thấy đôi mắt đỏ hoe của mình, thân thể dần dần bắt đầu không tự chủ được run rẩy.

Những cảm xúc hỗn loạn tràn qua não cô như một dòng nước lũ.

Không thể phát ra âm thanh.

Một vũng nhỏ chất lỏng trong suốt tích tụ trên bồn rửa.

Cố Trì Khê lau nước mắt, nhấn nút xả bồn cầu, sau đó mở vòi nước, cầm dầu tẩy trang bên cạnh đổ lên bông, nhanh chóng tẩy trang mắt, mắt càng đỏ hơn.

Thu thập xong rồi đi ra ngoài.


“Mắt của chị sao vậy?” Ôn Ninh cau mày hỏi.

Cố Trì Khê bình tĩnh nói: "Tôi vừa mới tẩy trang mắt, có chút đỏ."
"……Ò."
Ôn Ninh nhìn chiếc bánh nhỏ, đang định nói thì Cố Trì Khê đã kéo ghế ngồi xuống, cầm thìa nhỏ múc một miếng bỏ vào miệng.

“Ngon không?” Ôn Ninh khẩn trương nhìn cô.

Cố Trì Khê gật đầu, nuốt xuống trong miệng, ôn nhu nói: "Cảm ơn vợ."
Ôn Ninh thở phào nhẹ nhõm.

Môi răng của cô bị dính sốt sô cô la, ăn uống rất văn nhã nên trông cô có chút đáng yêu.

Ôn Ninh nhìn cô chằm chằm, không biết trong mắt có ý cười.

Vừa đi tới thì một miếng bánh kem đã đưa lên miệng.

“Cùng ăn đi.” Ánh mắt Cố Trì Khê sáng ngời.

"Được."
Ôn Ninh tự mình đưa tay cầm thìa, Cố Trì Khê không chịu, nhất định đút cho nàng, nàng bất đắc dĩ há miệng ăn bánh, lúc này đầu lưỡi tan ra mùi sô cô la béo ngậy.

Rất ngon.

Thật không nghĩ tới, sau nhiều năm, nàng có thể làm thành công trong một lần.

Thấy Cố Trì Khê không thường ăn đồ ngọt, nhất là buổi tối càng không đụng đồ nhiều calo, nên nàng cũng không làm bánh quá lớn, chỉ vừa đủ hai người ăn.

Cố Trì Khê tự ăn một miếng, đút cho nàng một miếng, mỗi người ăn một chút, đĩa nhanh chóng cạn đáy.

Ăn xong đã có chút no căng, cho nên ngồi nghỉ ngơi.

“Hôm nay tôi về vội, không kịp chuẩn bị quà cho chị…” Ôn Ninh thấp giọng nói.

Trước kia, khi sinh nhật Cố Trì Khê, nàng sẽ chuẩn bị quà trước nửa tháng, có nhiều hơn một món quà.

Nàng quan tâm đến sinh nhật của Cố Trì Khê hơn là sinh nhật của chính mình.

Nhưng bây giờ thì khác.

Rốt cuộc, có khoảng cách bảy năm giữa hai người.

"Hoặc là, chị có muốn thứ không? Tôi sẽ làm quà cho chị sau."
"Có."
"Cái gì?"
Cố Trì Khê nhìn nàng chằm chằm, nhiều lời muốn nói đều nuốt xuống, cuối cùng lắc đầu: "Rất quý giá, là bảo vật vô giá."
"Là cái gì?"
"Ninh Ninh..."
"?"
“Hôm nay em cố ý vội vàng trở về sao?” Cô nhìn nàng thật sâu.

Ôn Ninh lập tức phủ nhận: "Không phải."
Cố Trì Khê mất mát, nhưng nụ cười trong mắt cô không giảm, cô hạnh phúc lại thỏa mãn, ít nhất Ôn Ninh không quên sinh nhật của cô, cách mười hai năm, cô vẫn còn nhớ rõ mùa thu thành niên...!
Ngồi một lúc, mỗi người đi tắm rửa mặt.

Động tác của Cố Trì Khê chậm hơn, sau khi cô tắm rửa xong, Ôn Ninh đã từ phòng tắm trên lầu đi ra được mười lăm phút.

Hôm nay cô cảm thấy mỹ mãn, nhưng vẫn không khỏi muốn nhiều hơn, cô sấy khô tóc, đứng ở phòng khách nhìn lầu hai, ngo ngoe rục rịch.

Nhưng mà, một giây sau, Ôn Ninh từ trong phòng ngủ đi ra, đi xuống lầu, đụng phải cô.

Mái tóc dài xõa vai, đôi má ửng hồng hơi say, cổ áo trễ thấp để lộ xương quai xanh.

“Chị ——” cổ họng Ôn Ninh nghẹn lại, do dự hồi lâu mới nhớ tới chính mình muốn nói cái gì, “Có muốn lên ban công ngắm trăng không?”
"Phòng của em sao?"
"……Ừm."
Cố Trì Khê thoáng cảm thấy thụ sủng nhược kinh, lập tức đồng ý, theo nàng lên lầu.

Trong phòng có mùi dầu gội đầu quen thuộc.

Vừa vào cửa, Ôn Ninh đột nhiên bị ôm từ phía sau, nhiệt độ nóng bỏng ấm áp bao phủ lấy nàng, giọng nói ôn nhu của Cố Trì Khê ở bên tai nàng: "Lên đây, tôi liền không thể đi, đêm nay sẽ ở chỗ em."
Nói xong, cô nới lỏng vòng tay, xoay nàng lại, nhìn nhau chằm chằm.

Trong đôi mắt trầm tĩnh hàm chứa chờ đợi.

"Có thể không?"
Ôn Ninh do dự.

Nàng không còn có thể cường ngạnh như trước, nhưng lại không quá dễ dàng đồng ý.

"Ninh Ninh..."
Cố Trì Khê cúi người, vùi mặt vào cổ nàng, "Hôm nay, nhân nhượng tỷ tỷ một lần đi.".