Lão Bà Nữ Cường Của Tổng Tài

Chương 90: 90: Hôn Lễ End






SAu lần gặp Đoạn Thành Vinh trong tù, tuyệt nhiên Đoạn Thanh Vy không vào thăm thêm một lần nào nữa.

Cô đã quyết định để cho tòa án lương tam làm tất cả, cô bây giờ chỉ muốn hạnh phúc bên người đàn ông cô yêu.

Trở thành cô dâu đẹp nhất của anh mà thôi.

Ngày mong chờ cuối cùng cũng đã đến, ngày cô khoác lên mình bộ váy trắng tinh khôi tiến từng bước thật gần đến hạnh phúc của mình.

Lễ cưới được diễn ra một cách trang trọng tại khách sạn lớn nhất thành phố.

Đối với ba mẹ Trình và cả Trình gia mà nói, chỉ hận không thể khua chiêng gióng trống cho khắp thiên hạ biết đã rước được cô về hào môn mà thôi.

Toàn bộ đại sảnh tổ chức hôn lễ được trang hoàng bằng toàn hoa hồng juliet màu vàng tươi sãng và đắt đỏ.

Xen lễn giữa những đóa hoa là những ngọn đèn thủy tinh lung linh nhiều màu sắc.

Giúp hôn lễ vừa thêm phần cổ tích nhưng không kém phần trang trọng.

Lối đi dọc hai bên sân khấu nơi bước đi của cô dâu trải đày hoa tươi.

Có thể nói, mẹ Trình cũng thật sự rất dụng tâm đối với hôn lễ này.

Giờ khắc thiêng liêng chứng kiến hạnh phúc của tình yêu lên ngôi vĩnh hằng đã đến.

Đoạn Thanh Vy khoác lên mình chiếc váy cô dâu màu trắng tinh khôi.


Chiếc váy được thiết kế cổ vuông khoe trọn xương quai xanh tinh tế, hai bên ống tay được làm bằng ren thêu mỏng, vừa kín đáo nhưng vẫn không che mất đi vẻ đẹp hình thể.

Phanaftungf váy xòe to, nhiều lớp voan xếp chồng lên nhau tạo độ bồng bềnh và yển chuyển trong mỗi bước đi của người mặc.

Đặc biệt, trên phần thân váy được đính rất nhiều viên pha lê và kim cương nhỏ sáng lấp lánh.

Nói không sai khi bảo Đoạn Thanh Vy hôm nay chính là nàng công chú bước ra từ trong cổ tích.

Trình Nhất Nam hồi hộp đứng chờ cô dâu cuẩ mình.

Anh hôm nay thật lịch lãm trong bộ vest đen được cắt may tỉ mỉ, với nơ cổ và hoa hồng cài áo.

Mái tóc undercut được vuốt gel gọn gàng ra phía sau càng làm anh thêm phần lịch lãm.

Anh thật sự xứng đáng trở thành chàng hoàng tử trong mơ mà bất cứ cô gái nào cũng mong muốn có được.

Nhưng hoaangf tử thì bao giờ cũng chỉ chờ đợi công chúa chủa mình mà thôi.

Cánh của phòng rộng lớn được mở ra, Đoạn Thanh Vy xuất hiện trong sự chú ý của mọi người.

Cha cô không còn, Đoạn Thành Vinh thì đang vướng vào vòng lao lý, người hôm nay sẽ cùng cô bước những bước cuối cùng của thời con gái đơn độc là ba Diệp.

Ba mẹ Diệp luôn coi cô như con cháu trong nhà, chẳng ngạc nhiên khi ông thay mặt trưởng bối mà gả cô đi.

Đoạn Thanh Vy khuôn mặt có chút e ấp sau lớp voan trắng mỏng, cô bước từng bước chậm rãi về phía người đàn ông đang đợi cô phía cuối con đường kia.

Chỉ sau ít phút nữa thôi, người đàn ông ấy sẽ là người cung nắm tay cô đi đến hết quãng đời còn lại.

Người sẽ cùng cô xây dựng một gia đình chỉ thuộc về riêng hai người mà thôi.

Ba Diệp đặt bàn tay cô vào lòng bàn tay của Trình Nhất Nam, ông vui vẻ nói.

- Trước giờ ta luôn xem con bé như con cái trong nhà, bây giờ gả cho con rồi thì lại càng thêm thân thiết, con sẽ đối xử với con bé thật tốt chứ.

Anh không chút chần chừ mà đáp lại.

- Chắc chắn rồi, cô ấy đồng ý gả cho con là cái phúc của con.

Con sẽ giành hết những gì mình có để mà trân trọng cô ấy cả đời.

Trước sự chứng kiến của anh em, bạn bè hai bên, đối tác làm ăn trên thương trường, cũng như sụ có mặt của một số quan chức cấp cao trong thành phố, hai người cùng trao cho nhau những lời thề non hẹn biển, cũng như cặp nhẫn cưới chứng minh hai người nhưng như một.

Trình Nhất Nam nắm lấy tay cô thâm tình nói.

- Chẳng mong sẽ nói những lời hoa mỹ, cũng chẳng mong thề thốt sông cạn đá mòn, anh chỉ mong được cùng em đi hết quãng đời còn lại.

Cùng em xây dựng và vun đắp cho tổ ấm nhỏ của chúng ta, cùng em già đi, cho đến ngày mắt mờ chân chậm, trở về với cát bụi, vẫn được ở bên em mà thôi.


Cô nước mắt lúc này chẳng biết vì đâu mà đã trực trào trên mi, cô dịu dàng đáp lại lời của anh.

- Trình Nhất Nam, cảm ơn anh.

Cũng may trên mỗi bước đường em đi còn có anh ở bên cạnh.

Thật sự cảm ơn anh.

Tiếng vỗ tay phía dưới sân khấu vang lên giòn giã như uốn hòa chung vào niềm vui của đôi bạn trẻ.

TRình Liễu Phi ngồi ngay bàn tiệc đầu tiên gần sân khấu nhất, kích động hô to.

- Hôn đi, chú rể hôn cô dâu đi.

Cả hội trường cũng vì thế mà hùa theo lời cô nàng, lời nói nhốn nháo cả lên.

- Hôn đi, mau hôn đi.

Sự cổ động của đám đông lại làm Đoạn Thanh Vy có phần ngại.

Giữa anh và cô không phải chưa từng xảy ra những hành động thân mật.

Đặc biệt những gì nên làm cũng đã làm hết, thậm chí bước cuối cùng cũng đã tới luôn rồi.

Nhưng điều đó không đồng nghĩa với việc thoải mái thể hiện tình cảm giữa chốn đông người.

Ngược lại với sự ngượng ngùng của cô, anh tỏ ra vô cùng bình thản.

Anh ung dung vén tấm khăn voan che mặt của cô lên mà đặt lên môi cô một nụ hôn nồng cháy.

Phía dưới sân khấu càng thêm kích động vì nụ hôn của hai người.

Văn Gia Phong và Diệp Thanh Minh còn kích động huýt sáo lớn hòa theo tiếng vỗ tay của mọi người.


Nghi thức hôn lễ cuối cùng cũng kết thúc, Trình Nhất Nam và Đoạn Thanh Vy cùng nhau đi mời rượu quan khách tham dự tiệc cưới.

Chiếc váy to và nặng cộng thêm với việc di chuyển trên dày cao gót khiến cho mỗi bước đi của Đoạn Thanh Vy có chút khó khăn.

Trình NHất Nam rất nhanh chóng phát hiện ra sự bất thường của cô.

Bữa tiệc còn chưa bắt đầu được bao lâu, anh đang hiên ngang bế cô rời đi, chẳng để tâm đến cái nhìn của mọi người dành cho mình.

Cô ngượng ngùng hỏi anh.

- Thả em xuống đi, tiệc chỉ mới vừa bắt đầu chưa bao lâu mà, mọi người đang nhìn anh đó, anh không ngại sao?
Anh thản nhiên đáp.

- Mặc kệ ai muốn nhìn gì và nói gì, anh chính là muốn cho họ thấy, anh kết hôn là để nuông chiều vợ mình.

Cô hạnh phúc nép vào lồng ngực anh, cảm nhận sự ấm áp khi dựa vào lồng ngực vững chãi đó.

Sự hạnh phúc chính là điều duy nhất mà cô cảm nhận được bây giờ.

Nhân vật chính đã rời đi.

Chỉ khổ thân Văn Gia Phong và Diệp Thanh Minh, một người là bạn thân, một người là anh em tốt, bây giờ thì thì phải thay Trình Nhất Nam tiếp rượu đến say mèm.

Nghĩ cũng tội, nhưng thôi mặc kệ..