Lão Công Đừng Manh Động!

Chương 8: 8: Bảo Vệ Vợ





Vào trong sảnh chờ phỏng vấn của công ty Chu Linh nhẹ nhàng ngồi xuống chiếc ghế trước phòng để chờ được phỏng vấn.

Những lời nói tối qua của Cố Giai Thụy như tiếp thêm sức mạnh giúp Chu Linh tự tin hẳn lên.

Cô lấy trong túi ra bộ hồ sơ xin việc rồi thuận tay mở ra kiểm tra bên trong.

Ngay khi Chu Linh đang kiểm tra thì một người phụ nữ bước đến, cô ta ung dung ngồi xuống cạnh Chu Linh nét mặt kiêu căng nói:
- Các người phỏng vấn làm gì, sớm muộn gì công việc này cũng sẽ là của tôi thôi! Đừng tốn công vô ích.
Chu Linh nghe vậy thì khẽ liếc nhìn cô gái cau mày nói:
- Này cô, mọi người đều đến xin việc sao lại nói chuyện kỳ cục thế.
Cô gái kia nghe vậy thì quay ngoắt sang lườm cô một cái, cô ta hất tóc ra phía sau rồi thẳng tay chợp lấy bộ hồ sơ xin việc của cô quăng xuống đất.

Bộ dáng ngạo mạn nhếch nửa môi lên tiếng:
- Cô là cái gì chứ? Còn dám quản tôi? Nói cho cô biết, ba tôi là giám đốc kinh tế của công ty này nên các người khôn hồn thì nghe lời tôi một chút.

Biết đâu nhờ đó tôi sẽ nói giúp vài câu trước mặt ba tôi bố thí cho mấy người một công việc.

Giọng điệu chua ngoa của cô gái vang lên càng ngày càng khó nghe khiến Chu Linh sôi máu, không thể chấp nhận được lời lẽ quá đáng của cô gái trước mặt Chu Linh đứng lên hất cầm nói:
- Còn tưởng thế nào hóa ra là con ông cháu cha, đi làm nhờ quan hệ.

Nói cho cô biết, cô đừng có ỷ vào ba mình có chức có quyền mà muốn làm gì thì làm.

Có bản lĩnh thì tự dùng thực lực đi xin việc đi chứ đừng ở đây mà lên giọng.

Thật thô lỗ!
Nghe vậy cô gái kia tức điên lên, cô ta nổi giận đứng dậy giậm chân bình bịch thẳng tay chỉ vào mặt cô quát:
- Cô dám nói vậy sao? Có tin tôi kêu ba tôi đuổi cổ cô ra khỏi đây không?
Chu Linh chứng kiến cảnh tượng bị chọc cho tức điên của cô gái kia thì vô cùng hả dạ, cô đắc ý nhìn cô ta nhướng mày nói:
- Nếu cô có bản lĩnh thì làm đi! Đúng là loại bình ho di động.
Chát
Một tiếng tát vang lên giáng thẳng vào má Chu Linh khiến cô sững sốt, cô xoay đầu thấy cô gái kia đang nghiến răng giơ tay định tát thêm cái nữa thì vội đưa tay nắm lại.

Cô gái kia bị nắm chặt tay thì tỏ ra vô cùng khó chịu nói:
- Cô dám cản tôi? Có tin tôi...
Chát
Còn chưa dứt câu thì một tiếng tát lại vang lên nhưng lần này người bị đánh là cô gái đó.

Cô ta sững người mất mấy giây rồi như lấy lại tinh thần trừng mắt nhìn Chu Linh quát:
- Cô dám...
Chát
Lại một lần nữa bàn tay Chu Linh giáng thẳng xuống gương mặt xinh đẹp của cô gái.

Nhìn hai má cô ta sưng húp lên vì bị đánh khiến Chu Linh rất hài lòng, cô hất tay cô gái kia khiến cô ta ngã nhào ra đất rồi mới bình thản lên tiếng:
- Cái tát đầu tiên là để trả lại cho cô vì đã dám đánh tôi.

Cái tát thứ 2 là để cảnh cáo cũng như dạy cho cô một bài học, cái tát đó là để nhắc cho cô nhớ rằng mai mốt ra đường nhớ mang theo não.


Còn nữa nếu sau này có muốn mở miệng ra nói điều gì thì nhớ suy nghĩ kỹ vào chứ kẻo lại ăn tát.
Nói rồi Chu Linh phủi phủi hai tay, cô thản nhiên trước ánh mắt ngạc nhiên của tất cả mọi người ngồi xuống.

Chỉ khoảng hai phút sau khi mọi việc xảy ra tiếng xì xầm bắt đầu vang lên, những người phỏng vấn chụm lại bàn tán.

Dưới đất cô gái lúc nãy từ từ đứng dậy, cô ta ôm má của mình rồi hướng ánh mắt căm hận về phía Chu Linh nói:
- Mày giỏi lắm, chờ đó cho tao! Tao sẽ không để yên chuyện này.
Nói rồi cô ta ôm mặt chạy đi để lại Chu Linh với ánh mắt khinh bỉ, trần đời cô ghét nhất là loại người ỷ mạnh hiếp yếu, ỷ giàu hiếp nghèo.

Hôm nay để cô thấy coi như cô gái kia xui, từ trước đến giờ dù là tiểu thư của gia tộc Chu gia danh giá bậc nhất nhưng Chu Linh chưa bao giờ tỏ ra khinh người.

Từ nhỏ cô đã được giáo dục rằng việc dùng quyền lực để ức hiếp kẻ yếu kém hơn là việc xấu nên cô cũn xem việc đó như thù.
Bên kia màn hình laptop người đàn ông ngồi trên xe vừa xe vừa khẽ nhếch mép, Cố Giai Thụy cứ nghĩ đơn giản việc anh trực tiếp giám sát buổi phỏng vấn hôm nay cốt yếu cũng chỉ để bảo vệ Chu Linh.

Vì sợ Chu Linh bị ức hiếp nên anh mới muốn tự mình phỏng vấn không ngờ buổi phỏng vấn còn chưa bắt đầu đã phát hiện ra có người dùng quyền lực đi cửa sau.
Cũng giống Chu Linh từ nhỏ Cố Giai Thụy đã được giáo dục không được dùng uy quyền để ức hiếp người khác.

Chính vì lẽ đó mà trước giờ trong công ty anh luôn không bao giờ để xảy ra việc như vậy.

Ai ngờ hôm nay vô tình lại phát hiện ra công ty con của Cố thị có loại chuyện như thế, điều này khiến Cố Giai Thụy rất tức giận.


Anh nhíu mày nhấc máy gọi cho thư ký của mình nói:
- Việc lúc nãy cậu thấy rồi chứ?
- Vâng, tôi đã thấy rồi!
- Xử lý đi đừng để người phụ nữ đó và ba cô ta xuất hiện trước mặt tôi nữa.
- Cố tổng, dù sao ba cô gái đó cũng đang giữ chức giám đốc, đuổi việc ông ta liệu có ổn không ạ?
- Cậu đang nghi ngờ quyết định của tôi?
- Tôi không dám!
- Cô ta dám tát vào mặt mèo con nhỏ của tôi.

Hơn nữa ba cô ta biết rõ tôi ghét việc đi cửa sau nhưng vẫn dám qua mặt.

Chỉ bấy nhiêu thôi đủ để khiến tôi giết ông ta và con ông ta rồi đó.

Đuổi việc là còn quá nhân từ!
- Tôi hiểu rồi ạ!
Nói rồi người đang ông ngắt máy rồi lại chăm chú nhìn vào màn hình laptop tiếp tục xem buổi phỏng vấn..