Lão Đại Hắc Bang Sủng Nữ Cường

Chương 17




Âu Dương San ngồi trên đùi Lưu Ngôn. Cô không dám ngẩng mặt lên vì sợ. Lão đại đang rất tức giận.Tình trạng im lặng kéo dài cho đến khi về đến Lưu gia.

Bế cô ra khỏi xe ,chỉ để lại cho Á Đông một câu :

-Đem đồ của Âu tiểu thư lên phòng tôi.

Dù mọi người trong Lưu gia nhìn thấy ,họ cũng chẳng dám tò mò ,vẫn tiếp tục công việc như bình thường .

Bước vào căn phòng ,vứt cô lên chiếc giường .Cả người Âu Dương San bị bao bọc bởi hai tay của Lưu Ngôn ,ánh mắt tro xám nhìn thẳng vào cô :

-Em đúng là to gan.

-Lão đại ,lần sau không thế nữa.

-Còn có lần sau. Lạnh nhạt nhìn Âu Dương San ,giọng nói mang theo sự tức giận.

-Lần này em đã chạm đến giới hạn của tôi.

Mở to mắt nhìn khuôn mặt gần kề trước mặt .Đôi môi lạnh lẽo của Lưu Ngôn phủ lên đôi môi hồng hào nhỏ nhắn của cô.Nhìn thấy vẻ mặt bất ngờ của cô trước mặt ,Lưu Ngôn cảm thấy hài lòng ,nhìn là biết đây là lần đầu cô hôn:

-Nhắm mắt lại.

Âu Dương San định mở miệng :"L..." nhưng lại là cơ hội để cho chiếc lưỡi của anh càn quét .Âu Dương Sam không dám thở .Nhìn cô đỏ mặt ,anh mới từ từ rời khỏi môi cô.Nhân cơ hội Âu Dương San bật dậy chạy vào phòng tắm. Nhìn vẻ mặt đỏ lự của mình trong gương ,cô chỉ biết thở dài .Nhưng điều làm cô chú ý là dòng máu chảy từ mũi của cô .

-Chắc do nóng quá nên chảy máu.

Bật vòi nước để tắm ,từng dòng nước mát lạnh làm cho cô tỉnh táo hơn,màu đỏ trên mặt cũng đã mất .Nhưng cô không có đồ để thay .Mặc chiếc áo tắm thắt dây cẩn thận .May cô không cao lắm nên chiếc áo cũng đến đầu gối.Hé cửa thò đầu ra .Thấy cô như vậy ,anh không khỏi buồn cười :

-Mau ra đây.

-Nhưng tôi không có đồ thay .

-Đồ ở trong tủ .

Sau khi thay đồ xong ,cô mới thoải mái đứng trước Lưu Ngôn .

-Ngủ đi ,tôi đi tắm .

Nhìn Lưu Ngôn bước vào phòng tắm ,Âu Dương San thoải mái nằm nên ghế sofa trong phòng ,chỉ trong chốc lát cô đã đi đánh cờ với chu công .

Nhìn cô nằm trên ghế ,Lưu Ngôn bế cô đặt lên giường .Ôm cô vào lòng .Nhìn cô gái trong lòng mình anh không khỏi cảm thấy vui vẻ .Cô chính là giới hạn của anh .

Âu Dương San thức dậy rất đúng giờ .Không khỏi giật mình nhìn người trước mặt .Càng giật mình hơn là chân cô đang gác lên Lão đại, giật mình hơn nữa Lão đại không mặc áo .Nhưng cũng phải công nhận Lão đại vừa yêu nghiệt ,cơ thể lại rất đẹp.Cứ nằm như vậy nhìn Lưu Ngôn ,mà không hề biết có ánh mắt cứ nhìn mình .Nhưng cảm thấy có gì đó ,Âu Dương San liền bật dậy chạy vào phòng tắm. Máu mũi cô lại chảy "Mình quá mê trai "

Vệ sinh cá nhân xong ,ra khỏi phòng thì đã không thấy Lưu Ngôn .Vì cái bụng đang réo lên cô liền chạy xuống phòng ăn .

Trở về quỹ đạo ,cô vẫn đến phòng chế tạo làm việc như thường ngày .

Nhưng người canh gác thì đã bị thay thế .

Trong phòng làm việc ,sự im ắng được đánh thức bởi một giọng nói lạnh lùng :

-Cậu đi xử lý .

-Vâng ,Lão đại. Người đàn ông tên Phàm Luân cung kính trả lời .Lưu Ngôn im lặng thâm trầm ,nhưng nụ cười nhè nhẹ trên môi thay đổi không khí lạnh lẽo u ám trong phòng.

Ngoài trời đã tối, không gian yên ắng tĩnh mịch.Nhưng trong một căn phòng rộng lớn sang trọng ,tiếng cười của Âu Dương San lại phá vỡ sự yên tĩnh vốn có thường ngày.

Chỉ là cô đang ngồi ngắm trai trong điện thoại làm cho người nào đó trong phòng tắm phải đen mặt .Không phải vì cô cười mà vì cô cứ thỉnh thoảng lại :"Đẹp trai quá đi ".

Giật điện thoại trên tay cô vứt sang một bên .Âu Dương San đang xem thì mất hứng ,ngước mặt lên định chửi thì đã thấy mặt Lão đại ngay trước mặt, hơn nữa anh chỉ quấn một chiếc khăn tắm.

Hai mắt mơ màng nhìn chằm chằm vào thân hình của anh không chớp.Nhìn cô như vậy ,Lưu Ngôn không khỏi buồn cười ,giọng nói quyến rũ phả vào tai cô:

-Có muốn sờ thử không ?

Âu Dương San gật gật lại lắc lắc ,mặt đỏ lự phi luôn lên giường chui vào trong chăn không thò đầu ra ngoài .Lưu Ngôn tiến về phía giường lớn ,vạch chăn ra kéo cô vào lòng mình .

Hôm nay, cô cùng Lão đại đến bệnh viện thăm Phàm Luân .Tuần trước Phàm Luân sang Châu Phi sử lý công việc không may bị thương đang nằm trong bệnh viện Lưu gia .

Nhìn thấy Phàm Luân nằm trên giường bệnh .Cô không khỏi buồn cười nhưng vẫn mở miệng hỏi thăm:

-Phàm Luân ,anh có sao không ?

-San San tôi không sao. Mỉm cười nhìn cô trước mặt ,nhưng nụ cười tắt ngấm khi thấy Lão đại lạnh mặt nhìn mình .Thấy bọn họ báo cáo công việc ,cô cũng xin phép Lưu Ngôn cho ra ngoài tham quan.

Hỏi đường đến khoa não bộ ,Âu Dương San có chút lo lắng .Dạo này cô hay bị chảy máu mũi ,thường xuyên bị chóng mặt lại nhớ tới lần va chạm trong hang .

Sau khi kiểm tra ,cô cúi chào bác sĩ ra về.

Bước vào phòng bệnh của Phàm Luân ,lấy lý do cho câu hỏi của Lưu Ngôn :

-Tôi đi vòng quanh bị lạc đường nên về hơi muộn.

Ngồi trên xe mà cô cứ suy nghĩ lại cuộc nói chuyện với bác sĩ .

"-Cô bị tụ máu ở tiểu não.,cần phải phỗ thuật .Nếu không thị giác sẽ bị giảm ,có thể dẫn đến hôn mê.

-Tỷ lệ thành công là bao nhiêu ?

-Hơn 30%, nhưng vì ở tiểu não nên khả năng sẽ thấp hơn.

-Nếu không phỗ thuật thì tôi có bao nhiêu thời gian.

-Nhiều nhất là hai tháng ,tôi sẽ cho cô thuốc giảm đau.

-Không cần ,cảm ơn bác sĩ."

Xe dừng lại trước tập đoàn Lưu thị, nhìn cô ngủ gật bên cạnh ,Lưu Ngôn nhẹ nhàng bế cô trước hàng nghìn nhân viên .Chỉ là có một ánh mắt độc ác nhìn nhìn chằm chằm vào gương ,mặt ngủ say của Âu Dương San.

Đặt cô lên ghế sofa trong phòng ,nhìn cô lần cuối rồi ra khỏi phòng bước về phòng họp.

Âu Dương San đang ngủ ,cơn đau đầu làm cho cô tỉnh dậy .Cảm thấy có dòng ấm nóng chảy ra từ mũi ,cô chạy ngay vào phòng vệ sinh .Hất nước lên mặt cho tỉnh táo ,từ từ bước ra ngoài giật mình vì thấy Lưu Ngôn ngồi trên bàn làm việc nhìn mình ,cười gượng nhìn Lưu Ngôn :

-Tôi vừa mới ngủ dậy nên đi rửa mặt.

-Em ngủ như lợn vậy .

Nhìn lên đồng hồ trên điện thoại, cô cũng hơi bất ngờ nhưng vẻ mặt biến sắc khi biết nguyên nhân .

Một tuần nữa lại trôi qua ,cô hàng ngày vẫn làm việc ở Lưu gia ,thỉnh thoảng lại đến Lưu thị chịu đựng ánh mắt của đám nhân viên nữ.Chỉ có một vài thứ thay đổi ,số lần cô chảy máu cam nhiều hơn ,cô ngủ cũng lâu hơn trước ,cơn đau đầu thì càng ngày càng khó chống chọi,mắt cô thỉnh thoảng rất khó nhìn.Nhưng đó không phải là điều làm cô thấy hoang mang .Chỉ là một thay đổi nhỏ trong cảm xúc của bản thân.Cô dường như quen với sự có mặt của Lưu Ngôn ,quen mỗi buổi tối anh giật điện thoại từ tay cô ,quen anh ôm khi ngủ ,quen nhìn anh ,...Dường như thói quen là một thứ đáng sợ.

Giật mình vì suy nghĩ đó của mình.Cô nhanh chóng lấy lại tinh thần .Hôm nay cô cùng Lão đại đến Vương gia .Vương Thần chính là người đàn ông đã trêu Âu Dương San ở quán bar ,con của Vương Cẩn -người đứng đầu lực lượng mafia ở Trung Quốc .Ông ta cho mời Lưu Ngôn đến để xin lỗi và xin thả côn trai ông ta .Từ trước đến nay ,hắc đạo và mafia không hề dính dáng nhưng vì trụ sở của Lưu gia ở Trung Quốc nên Lưu Ngôn nể mặt ông ta mà đến.