Lão Đại Là Tổng Giám Đốc

Chương 13




Trốn tránh không được, đương nhiên chỉ có thể đối mặt.

“Nào có gì vui, em căn bản là không muốn đến đây.” Dịch Tiểu Liên dùng một vẻ mặt bất đắc dĩ nói. “Nhưng là Mạn Ny uy hiếp không cho phép em không đến, nếu em dám không đến thì sẽ liền bày ra bộ dạng muốn cùng em tuyệt giao, em cũng không muốn lãng phí thời gian vào những chuyện vô ích nhàm chán ở đây nha! Anh vừa rồi không nghe Mạn Ny nói rằng em đối với mấy người trong nhà hàng kia cứ thiếu thiếu khuyết khuyết hay sao? Em tới tham gia cái buổi giao lưu này thật sự là bị ép buộc thôi, anh đừng tức giận có được không?”

“Bộ dáng anh thoạt nhìn giống tức giận sao?” Vẻ mặt hắn vô cảm.

Rất giống, nhưng Dịch Tiểu Liên không có cái gan kia để nói.

“Lên xe đi, anh đưa em về nhà.” Hắn xoay người nói, lúc này không còn giống quý ông thường giúp nàng mở cửa xe kia. (tức học máu rầu mở ji` nổi nữa ^O^~)

Làm sao bây giờ? Hắn dường như thật sự tức giận không nhẹ a! Đầu Dịch Tiểu Liên hoạt đông không ngừng, vật lộn nghĩ phải làm thế nào mới có thể khiến hắn hết giận.

“Giờ còn sớm, đêm nay lại là cuối tuần, ngày mai không cần đi làm, chúng ta đi hẹn hò có được hay không? Anh muốn đi đâu, bất kể là lên núi xuống biển, em đều phụng bồi vô điều kiện.” Nàng mở miệng lấy lòng. (tỷ này bữa nay cug~ ngọt ngào nịnh bợ gớm *hắc hắc*)

Hắn dừng bước, quay đầu lại nhìn nàng. “Khách sạn chứ?” (@__@)

“A?” Nàng ngẩn ngơ.

“Lên xe.” Hắn lần nữa xoay người, sau đó lên thẳng xe.

Dịch Tiểu Liên không dám nói gì nữa, chỉ có thể ngoan ngoãn ngồi trên xe, ngoan ngoãn buộc dây an toàn, lại ngoan ngoãn đặt hai tay trên đùi, bày ra một bộ biểu tình “em sai rồi, chờ nghe giáo huấn”, nhưng hắn lại cũng không nói một câu gì, thủy chung im lặng không nói, đoạn đường an tĩnh, an tĩnh, an tĩnh đến nỗi dạ dày của nàng cũng đau xót.

Trời ạ, khi hắn tức giận đều là không nói lời nào là sao? Rồi sau đó cãi vã, như vậy nàng không phải là đều phải đợi đến đau dạ dày sao? Như thế không được.

“Anh nói chút gì đi, đừng có không nói lời nào có được không?” Nàng cố chịu đựng trong chốc lát, rốt cuộc nhịn không được mở miệng cầu xin tha thứ.

“Em muốn anh nói cái gì?”

“Nói… em cũng không biết muốn anh nói gì, chỉ cần không an tĩnh như vầy là được, anh cứ như vậy hại em đau dạ dày.” Nàng thành thật nói cho hắn.

“Dạ dày em không thoải mái?” Trong nháy mắt hắn liền quay đầu lại hỏi nàng, khẽ cau mày, trên mặt lo lắng, không còn bộ mặt vô cảm nữa.

“Ân.”

“Bắt đầu lúc nào?”

“… Vừa mới.”

Hắn mím môi một cái, trong nháy mắt lại bắt đầu im lặng không nói gì, rốt cuộc phát hiện ra chính mình bị đùa giỡn.

“Xin lỗi, chuyện quan trọng như vậy em hẳn là phải nói trước cho anh, nhưng em cũng không phải cố ý muốn gạt anh, mà là thật sự quên mất, giữa trưa khi nhận được điện thoại nhắc nhở của Mạn Ny, mới biết được là hôm nay, lúc đó muốn nói với anh cũng không còn kịp nữa, bởi vì hôm nay anh thật sự rất bận rộn, một đống người ở trước sau anh, em căn bản tìm không được cơ hội có thể cùng anh nói về chuyện này.” Nàng vội vàng giải thích với hắn, nhưng hắn lại im lặng không nói gì như trước.

“Tất cả lời của em đều là sự thật, không có nửa câu gian dối.” Nàng không ngừng cố gắng nói, “Nếu anh không tin, em còn có chứng cớ.” Nói xong, nàng tay chân luống cuống từ trong túi xách lấy ra một tờ hóa đơn mua quần áo, cùng với cái bị nhăn nhó nàng đựng chế phục bên trong.

“Anh xem, hóa đơn này chứng minh là em hoàn toàn quên chuyện này. Em ngay cả kiện y phục hàng ngày cũng không mang, phải đi mua một bộ quần áo mặc đến, chính là bộ trên người này.” Nàng nói xong liền kéo kéo quần áo trên người cho hắn nhìn.

“Còn đặc biệt đi mua quần áo mới, đúng không?” Hắn chỉ liếc mắt nhìn, liền hừ giọng nói.

Dịch Tiểu Liên bị hóa chua tới nơi, nàng nghẹn họng nhìn hắn trân trối, có chút muốn cười, cũng không dám. (Liên tỷ bị hóa chua là do Giác ca ăn giấm xong chua hóa wa cho tỷ ấy

)

Trời ạ, hắn không chỉ là tức giận không thôi, mà còn ghen nữa, ghen a! Tổng tài đại nhân cao cao tại thượng vì nàng mà ghen a! Rất vui, rất vui.

“Anh ăn chưa?” Nàng ôn nhu hỏi hắn, “Nếu chưa ăn, em cùng anh đi ăn có được hay không? Đúng lúc em thật cũng chưa ăn gì.”

“Bận nói chuyện cùng đối phương, cho nên không rảnh ăn?” (A Sa: Giác ca ghen dễ thương wa’ a a a *trái tim* ta iu a… Liên tỷ: *Bừng bừng lửa giận cầm dao chạy tới* ngươi vừa nói gì… A Sa:…ơ… ơ… ta… ta nói ta iu tỷ lắm lắm … *chuồnẹ*)

Oa, hảo chua a! hắn thật sự là đang ghen.

“Bận nhớ đến anh.” (nịnh ghê wa’ >‘‘