Lão Nam Nhân – Trì Tổng Tra

Chương 35




Lão nam nhân muốn sụp đổ rồi, anh vừa khóc vừa nói:"Dựa vào cái gì? Dựa vào cậu là em trai tôi! Dựa vào tôi nuôi cậu mười năm. Dựa vào lần đầu tiên cậu cưỡng ép tôi, đm nó lại là cậu nên tôi không có biện pháp từ chối. Dựa vào cậu đã chết 2 năm lại xuất hiện trước mặt tôi lần nữa! Cậu không có chết! Cậu chính là em trai tôi!

Anh nức nở không ngừng:"Tại sao cậu có thể đối xử với tôi như vậy, tại sao cậu lại nói tôi đối xử như thế với cậu!"

"Cũng bởi vì cậu không nhớ gì cả! Nhưng tôi vẫn nhớ! Cậu bỏ tôi lại một mình, tôi phải làm sao đây."

Anh có thể cảm nhận được tay cậu ở đằng sau nới lỏng liền trượt xuống mặt đất.

Đầu óc anh mờ mịt, cảm xúc dồn dập, chỉ muốn thổ lộ, không cần logic.

Sống lưng lão nam nhân trơ trụi, khom lưng đứng lên, xương sống nhô lên rõ ràng, anh gầy đến mức không bình thường.

Cậu nhìn cẩn thận, lại phát hiện ra anh có vài sợi tóc bạc.

Anh khóc um lên:"Cậu không nhớ tôi, là cậu kéo tôi đến cạnh cậu, tại sao giờ cậu bỏ tôi lại?"

"Cậu luôn nói tôi xem cậu là thế thân, đúng vậy, dù là 2 năm trước hay 2 năm sau, cậu đều là cậu."

"Cậu muốn tôi làm thế nào? Có phải moi tim ra giao cho cậu thì cậu mới tin nó là của cậu không?"

"Tại sao cậu lại không nhớ? Cậu biết là làm như vậy sẽ khiến tôi khó chịu cho nên cậu mới không nhớ phải không?"

Thích Tranh lùi lại về sau hai bước, lão nam nhân già thật rồi, dáng vẻ khóc cũng khó coi.

Lời nói cũng lộn xộn.

Thậm chí Thích Tranh cũng hoài nghi, trí nhớ của mình có phải bị nhầm lẫn rồi hay không. Có lẽ thật sự ở một lúc nào đó mà cậu không biết, cậu đã từng là em trai của người này.

Nếu không, tại sao bây giờ bản thân cậu cũng thấy cảm động?

Mỗi một câu nói của lão nam nhân đều đâm vào tim cậu.

Khiến cậu không chịu được mà hốc mắt ẩm ướt, muốn ngồi xuống, ôm anh vào lòng.

Nhưng lão nam nhân không cho cậu chạm vào, đẩy cậu ra:"Coi như tôi gạt cậu cùng ngủ với người khác thì sao? Cậu đã có người mình thích, còn là phụ nữ, không tốt sao?"

Anh lau mặt, anh biết mình mất mặt, nhưng những uất ức kia sao có thể nhịn được.

Anh không muốn Thích Tranh nhìn thấy bộ dạng như này nữa, người này thật sự không phải em trai anh.

Tại sao bây giờ mới hiểu rõ, lẽ ra lần ở trong phòng làm việc đó anh nên hiểu ngay.

Tất cả đều là bên anh tình nguyện, có lẽ Thích Tranh không phải cậu ấy.

Bọn họ chỉ là lớn lên có khuôn mặt giống nhau, nhưng là hai người hoàn toàn khác biệt.

Chỉ có nghĩ như vậy, mới không khổ sở nữa.

Có gì đau khổ hơn khi người yêu đã thay đổi hoàn toàn.

Là sinh ly hay là tử biệt?

Tại sao anh lại cảm thấy 2 điều này anh đều đã nếm thử.

Cửa phòng bị người bên ngoài mở ra, là Đàm Dã không yên tâm nên xuống chỗ tiếp tân lấy thẻ mở cửa phòng.

Mà tình huống bên trong vô cùng kỳ quái, nhân viên lễ tân nhìn xanh cả mặt.

Một người trần truồng ôm chăn, khóc không ra hình dạng.

Một người khác vẫn tốt, mặc quần áo chỉnh tề, ngồi xổm bên cạnh người kia, đau lòng, dang hai tay muốn ôm nhưng không ôm được.

Mà sau lưng nhân viên, chính là người đàn ông thuê phòng này.

Nhân viên do dự dò hỏi, có cần báo cảnh sát không?

Ai ngờ người đàn ông bị bắt nạt kia lại hoảng hốt ngẩng đầu nói không cần, nói không có chuyện gì cả.