Lao Tù Ác Ma

Quyển 2 - Chương 6: Nhớ kỹ lời của cậu nói!




Màn đêm thăm thẳm, tiệc rượu lung linh ồn ào từ từ trở nên nhẹ nhàng trầm tĩnh lại, khiến cho phó tổng Hoàng Sát Trình Tử Thâm lúc nhìn thấy nhiều người bắt đầu lục tục ra về mới thở phào nhẹ nhõm, Tiếu Tẫn Nghiêm mới vừa mới xuất đầu lộ diện một chút ở lúc đầu, kết quả là đem hết toàn bộ công việc đùn đẩy nhồi nhét hết cho Trình Tử Thâm tự ứng phó, sau đó thì thần không biết quỷ không hay biến đâu mất tiêu.

“Biết tổng giám đốc đi dâu không?” Sau khi chào hỏi tất cả mọi người đã rời đi, Trình Tử Thâm hỏi Triển Duy. (Jian: Triển Duy là chị thư ký của thằng Nghiêm í)

Triển Duy lắc đầu một cái “Không biết, Tẫn Nghiêm ca gần đây có chút kỳ quái, tôi sợ anh ấy còn đang nghĩ đến người con trai kia.”

“Người chết không thể nào sống lại được, cậu ta không phải loại người đem hết toàn bộ suy nghĩ đặt trên người một tên nam nhân đã chết” Trình Tử Thâm rất khẳng định mà nói, Tiếu Tẫn Nghiêm một đời gió tanh mưa máu, nếu như phòng tuyến trong lòng lại dễ dàng bị một nam nhân công phá như thế, vậy thì thật quá buồn cười.

“Trình ca, anh nói tại sao Tẫn Nghiêm ca lại đột nhiên muốn hợp tác với MY? (tên viết tắt của công ty Diệp Thần Tuấn) Triển Duy nhăn mày “Tẫn Nghiêm ca không phải xem thường nhất là năm gia tộc lớn của thành phố X sao?”

Sắc mặt Trình Tử Thâm từ từ trở nên phức tạp “Cậu ta trước nay không làm chuyện gì mà không có lý do, chuyện hợp tác với MY hẳn cậu ta có lý do của riêng mình.” Trình Tử Thâm đối với chuyện này ngược lại không cảm thấy quá lo lắng, Tiếu Tẫn Nghiêm trên thương trường là bất bại chưa từng thua cuộc, chỉ là Trình Tử Thâm không tin Tiếu Tẫn Nghiêm làm như thế chỉ vì mục đích thương mại.

Một nam nhân như Tiếu Tẫn Nghiêm, mục đích riêng tư thường thường so với mục đích khác còn đáng sợ hơn rất nhiều…

………

Nhặt âu phục trên ghế salong một lần nữa mặc lên người, ngũ quan lãnh khốc kiên nghị phủ thêm một tầng sắc ánh đèn, lãnh tuyệt hung tàn như lúc vừa mới bắt đầu, cài nốt cúc áo cuối cùng trên áo, vốn chuẩn bị rời đi, Tiếu Tẫn Nghiêm lại dừng một chút quay lại về phía phòng ngủ.

Trên giường, Diệp Mạc trần như nhộng đang cố gắng đưa một tay kéo góc chăn lại, muốn che đậy bớt thân thể đang vô cùng chật vật lúc này, hạt nước nơi khóe mắt phiếm đỏ vẫn còn chưa khô, khuôn mặt thanh tú thuần khiết trắng bệch vô lực, cắn mạnh môi dưới, hai vai nhỏ gầy co rúm lại, lôi chăn bọc lấy thân thể chính mình, đột nhiên nhìn thấy Tiếu Tẫn Nghiêm đứng ở cửa, giống như bị sét đánh mà thân thể trở nên cứng ngắc không hề động đậy, đáy mắt trong suốt hiện lên sợ hệt, không cam lòng, căm hận, từng chút một sắc thái cứ thế lướt qua. (Jian: giống hệt hiện trường yêu râu xanh cưỡng bức dân nữ nhà lành =)) cười phát =)))

Diệp Mạc cứ như vậy nhìn Tiếu Tẫn Nghiêm, đau đớn xé tâm vừa nãy vẫn còn lưu lại ở trên người, những điều này, Diệp Mạc sẽ khắc ghi sâu trong lòng.

Khí tức nguy hiểm khiến người ta nghẹt thở liền như vậy vờn xung quanh Tiếu Tẫn Nghiêm cùng Diệp Mạc. Khóe môi mỏng của Tiếu Tẫn Nghiêm khẽ nhếch lên, lộ ra nụ cười quỷ dị không rõ ý vị “Sao không kêu nữa? Vừa nãy không phải kêu rất sung sướng sao?”

Tiếu Tẫn Nghiêm ngồi ở đầu giường, nhìn ánh mắt lạnh lẽo của Diệp Mạc, trong lòng ngũ vị hỗn độn, nhưng vẫn cứ là xem thường hừ một tiếng khinh bỉ, một tay đưa về phía khuôn mặt Diệp Mạc, hắn muốn chạm đến, mặc dù vào thời khắc này, nhìn da thịt Diệp Mạc lộ ra bên ngoài thì vẫn là không nhịn được mà chạm vào, Tiếu Tẫn Nghiêm chán ghét bản thân mình như vậy, nhưng là, không thể kìm lòng được.

Diệp Mạc làm ra sắc mặt buồn nôn, theo bản năng rụt về phía sau, lông mày Tiếu Tẫn Nghiêm trùng xuống, bóp lấy cổ Diệp Mạc kéo tới phía trước mặt mình, vẻ mặt không lửa giận không hung ác, chỉ là tựa tiếu phi tiếu (cười mà như không cười) nhìn chằm chằm vào khuôn mặt thống khổ của Diệp Mạc “Vừa nãy cậu thật giống như có lời muốn nói.”

Tiếu Tẫn Nghiêm bóp không siết mạnh lắm nhưng Diệp Mạc vẫn cảm thấy khó chịu, cậu biết, hứng thủ của Tiếu Tẫn Nghiêm đối với cậu có thể chỉ là bởi vì hắn nhất thời cảm thấy mới mẻ, hoặc có thể là do cậu biểu lộ ra quá nhiều cảm xúc của kiếp trước, mới dẫn đến chuyện Tiếu Tẫn Nghiêm tìm kiếm thỏa mãn ở trên người cậu, bình tĩnh định thân lại, khóe miệng Diệp Mạc lộ ra một nụ cười không sợ sệt gì “Tiếu tổng thật đáng thương, lại đến mức đói bụng ăn quàng.” Mặc dù hạ thấp bản thân mình, nhưng hiện tại giây phút ở trước mắt hắn ta, chỉ là tiện tay bóp chết một nam nhân rất bình thường.

Cậu không phải là Diệp Mạc… cậu là con trai kẻ thù của hắn… Diệp Tuyền….

“Con mẹ nó cậu nói cái gì!” Đột nhiên tiếng sấm nổ vang lên, bàn tay to lớn của Tiếu Tẫn Nghiêm vung lên, Diệp Mạc nghĩ rằng Tiếu Tẫn Nghiêm muốn đánh cậu, liền sợ hãi đến vội vã nhắm tịt mắt lại, chờ một hồi lâu mà mặt vẫn chưa bị ăn một bạt tai, vừa mở mắt ra nhìn, lòng bàn tay Tiếu Tẫn Nghiêm đã dừng lại trên không trung.

Diệp Mạc không nói gì hết, chỉ sợ một chưởng này lại nhắm vào cậu, bị ăn bạt tai của Tiếu Tẫn Nghiêm mấy lần, Diệp Mạc tự nhiên biết lợi hại, khuôn mặt đau đớn giống hệt như bị kim sắt nung trên lửa châm vào, kiếp trước của cậu số lần bị ăn bạt tai chẳng đếm xuể nổi.

Tiếu Tẫn Nghiêm đột nhiên thả tay xuống, đem Diệp Mạc vứt xuống lại giường, đáy mắt lạnh mị hiện lên tia cười tàn nhẫn âm hiểm “Diệp Tuyền, nhớ kỹ lời cậu nói hôm nay”

Diệp Mạc bất an nhìn kỹ, Tiếu Tẫn Nghiêm nở nụ cười quỷ dị quay người nhanh chân rời đi….