Lao Tù Ác Ma

Quyển 4 - Chương 16: Sống chung ngột ngạt




Ầm! Một tiếng súng vang lên, khẩu súng của Diệp Mạc rơi xuống trên mặt đất, bàn tay cầm súng kia nhuộm đỏ máu tươi, là Mạnh Truyền Tân đứng ở cửa phòng khách, tay cầm khẩu súng chĩa thẳng vào, nòng súng vẫn còn chưa hết khói trắng.

Thấy Mạnh Truyền Tân đã nổ súng ngăn cản Diệp Mạc tự sát, tâm Tiếu Tẫn Nghiêm vừa nãy căng thẳng đột độ lúc này mới thanh tĩnh lại, vì mất quá nhiều máu nên thân thể bắt đầu lảo đảo, cuối cùng quỳ một chân xuống đất, ý thức sắp rơi vào hôn mê.

Triển Duy mang theo bác sĩ tư nhân của Tiếu Tẫn Nghiêm chạy vào, Tiếu Tẫn Nghiêm suy yếu ra lệnh “Trước hết hãy cứu Mạc Mạc, em ấy cũng trúng đạn rồi…”

Diệp Mạc nắm chặt cổ tay bị trúng đạn, đau đớn khiến cậu nhíu chặt mi tâm, trái tim đã mất đi hết thảy niềm tin, Diệp Mạc đau thương nở nụ cười, cầm lấy con dao vừa nãy đã đâm Tiếu Tẫn Nghiêm bị thương, hướng vào trong lòng mình đâm tới.

Mạnh Truyền Tân bước thật nhanh cấp tốc chạy đến trước mặt Diệp Mạc đấm mạnh sau gáy Diệp Mạc một cú khiến Diệp Mạc trực tiếp bất tỉnh, gục đầu trên sàn đất.

Cảnh tượng bi thương này khiến cho Tiếu Tẫn Nghiêm đột nhiên có cảm giác như thế giới của hắn đã đến tận thế, đau đớn khôn cùng vẫn cứ liên tục nhói lên ở ngực, nhìn Diệp Mạc ngất xỉu trên mặt đất, lần đầu tiên Tiếu Tẫn Nghiêm bắt đầu cảm thấy hối hận vì tình yêu này của hắn.

Nếu như hắn vẫn không có tình yêu, vẫn là kẻ lãnh huyết vô tình đối xử lạnh lùng với tất cả mọi người, cho dù cuộc sống có tối tăm lạnh lẽo, cũng sẽ không phải thống khổ đến mức độ này như bây giờ.

Trước khi Diệp Mạc xuất hiện, Tiếu Tẫn Nghiêm chưa từng nghĩ đến thế giới của hắn sẽ trở nên như vậy, hắn vốn không phải là một tên đàn ông mềm yếu biết ôn nhu dịu dàng trong tình cảm, thế nên hắn đã vô tình làm ra nhiều chuyện tàn nhẫn đối với Diệp Mạc, đến khi hắn muốn quay đầu lại, muốn dùng sự ôn nhu dịu dàng để yêu, thì đã quá muộn rồi.

Kỳ thực, khi tình yêu của hắn cùng Diệp Mạc đi đến giai đoạn bình yên hạnh phúc ấm áp, hắn đã không phạm sai lầm nữa, hắn đã bắt đầu biết cách cẩn thận từng chút từng chút một che chở phần tình yêu này.

Chỉ là không ngờ, báo ứng của hắn, đến quá không đúng lúc.

…………………..

Tiếu Tẫn Nghiêm chuyển đến căn biệt thự cạnh biển này ở, nơi này thanh tĩnh hợp lòng người, rất thích hợp để đến an dưỡng nghỉ ngơi, càng quan trọng hơn là, Diệp Mạc thích nơi này.

Tiếu Tẫn Nghiêm chỉ tĩnh dưỡng một ngày liền rời khỏi bệnh viên, mọi việc xử lý sau đó đều do bác sĩ tư nhân phục trách, Diệp Mạc ở trong căn biệt thự băng bó vết thương, bởi vì tinh thần bị kích thích mạnh, lại thêm vào ảnh hưởng của lần bị Phục Luân tàn hại vẫn còn chưa lành hẳn, lần này, Diệp Mạc ở trẻn giường ròng rã nằm suốt một ngày.

Sau khi Diệp Mạc tỉnh lại, vẫn nằm trong trạng thái yên lặng, lẳng lặng nằm ở trên giường, mở to mắt, mặt không chút cảm xúc lạnh lẽo như tiền nhìn trân trân lên trần nhà, bất kể người hầu nói gì, Diệp Mạc cũng chẳng hề đáp lại, hai ngày nay chưa có một chút gì vào miệng.

Tiếu Tẫn Nghiêm cũng không thấy xuất hiện, hai ngày qua khi Diệp Mạc tỉnh lại, hắn vẫn ở Kim Nghê, công việc vẫn xử lý trôi chảy một cách quyết đoán tàn nhẫn, thậm chí càng tàn nhẫn hơn, lấy một loại phương thức cực đoan đến phát tiết hết táo loạn trong lòng, đối mặt với một Tiếu Tẫn Nghiêm kinh khủng như vậy, thậm chí mấy người Tây Uy Cường cũng chẳng dám nói thêm gì.

Nếu như có thể cứu vãn được, chắc chắn khi Diệp Mạc vừa tỉnh lại, Tiếu Tẫn Nghiêm liền sẽ không chút do dự kề cận túc trực mặt dày cầu xin sự tha thứ, nhưng bởi không thể đối mặt được nữa nên Tiếu Tẫn Nghiêm mới chọn cách tránh né.

Cái hắn cần bây giờ là một bước đệm thời gian, như vậy mới tránh được trường hợp khi đối mặt với Diệp Mạc phải đau lòng vì phản ứng lạnh nhạt của cậu!

Tiếu Tẫn Nghiêm ra lệnh cho thủ hạ không được phép để Diệp Mạc rời khỏi biệt thự, hắn không phải là muốn giam cầm Diệp Mạc trong biệt thự, mà chỉ là hắn biết, một khi Diệp Mạc rời khỏi căn biệt thự này, có thể sẽ chẳng bao giờ trở về nữa.

Hiển nhiên Tiếu Tẫn Nghiêm đã làm chuyện dư thừa rồi, bởi vì suốt hai ngày nay, Diệp Mạc không hề đi đâu cả, cậu chỉ nằm yên lặng trên giường, nếu nằm mãi mệt mỏi quá cũng chỉ ngồi dậy dựa vào đầu giường, ánh mắt lành lạnh nhìn ra bên ngoài cửa sổ cảnh biển mênh mông, có lúc lặng lẽ rơi lệ, có lúc đáy mắt lướt qua âm lãnh sát ý.

Sau khi biết suốt hai ngày nay Diệp Mạc chẳng chịu ăn uống gì, Tiếu Tẫn Nghiêm rốt cuộc không nhịn được phải trở về căn biệt thự, trước tiên sai người nấu chút cháo dinh dưỡng, sau khi cháo được nấu xong, Tiếu Tẫn Nghiêm bưng khay đựng tô cháo còn đang bốc khói đẩy cửa phòng Diệp Mạc đi vào.

Diệp Mạc đang nằm, thấy có người đi vào, nghiêng đầu liếc mắt nhìn, khi nhìn rõ kia là Tiếu Tẫn Nghiêm, hai mắt vô thần lạnh nhạt của cậu lóe lên sát khí.

Đối mặt với ánh mắt quyết tuyệt của Diệp Mạc, Tiếu Tẫn Nghiêm không nói một lời đi tới đầu giường, đặt cháo lên đầu giường Diệp Mạc, sau đó ngồi xuống ở bên giường, nhẹ nhàng cầm lấy cái tay đang băng gạc của Diệp Mạc nâng lên.

“Có vẻ như đang dần hồi phục.” Tiếu Tẫn Nghiêm nhẹ giọng nói, đồng thời trong lòng cũng thở phào một cái, Diệp Mạc chấp nhận uống thuốc hắn sai người hầu mang đến, chứng tỏ em ấy vẫn không có ý định tự làm tổn hại đến mình.

Đối với Tiếu Tẫn Nghiêm mà nói, điều đáng sợ nhất không phải là Diệp Mạc một mực nhất định bắt hắn phải chết, mà là Diệp Mạc nhất định muốn chết!

Hai con mắt Diệp Mạc vẫn chăm chú trừng trừng nhìn Tiếu Tẫn Nghiêm, giống như muốn khoét một lỗ thủng trên người Tiếu Tẫn Nghiêm. Thời gian không làm vơi bớt đi chút thù hận nào của Diệp Mạc đối với Tiếu Tẫn Nghiêm, trái lại nỗi hổ thẹn với Diệp Nhã trong cậu càng thêm sâu sắc, càng khiến cho nỗi hận Tiếu Tẫn Nghiêm đã giết chết em gái ruột của Diệp Mạc càng thêm nghiêm trọng.

“Sau khi tỉnh lại em vẫn chưa ăn gì đúng không, nhất thời không thể ăn những thứ dầu mỡ được, như thế đối với dạ dày sẽ không tốt.” Tiếu Tẫn Nghiêm từ đầu đến cuối không dám nhìn thẳng vào hai mắt Diệp Mạc, cách nói chuyện giống như người chồng vô ý làm bị thương thê tử, thanh âm cực kỳ êm dịu “Anh đã sai người hầu nấu chút cháo cho em, em dậy ăn một chút….”

“Ly hôn đi Tiếu Tẫn Nghiêm!” Diệp Mạc đột nhiên lạnh lùng ngắt lời.

Tay có khựng lại một chút, nhưng nhanh chóng khôi phục lại bình thường, ánh mắt Tiếu Tẫn Nghiêm vẫn nhàn nhạt, nhìn kỹ chén cháo trong tay, dùng thìa nhẹ nhàng khuấy lên, tiếp tục bình tĩnh mở miệng nói “Trước tiên cứ ăn chút cháo đã, đợi tới trưa, anh sẽ sai người làm cho em mấy món em thích ăn…”

“Đừng giả vờ ngốc nữa Tiếu Tẫn Nghiêm! Anh có nghe tôi đang nói cái gì không?!!” Diệp Mạc đột nhiên từ trên giường ngồi dậy, thanh âm cứng rắn ngắt lời Tiếu Tẫn Nghiêm, ánh mắt càng thêm lạnh lùng nhìn chằm chằm Tiếu Tẫn Nghiêm, cậu không có cách nào chấp nhận được chuyện cùng hung thủ giết hại em gái mình duy trì hôn nhân.

Diệp Mạc hận chính mình, cậu không giết được Tiếu Tẫn Nghiêm, không báo thù được cho Diệp Nhã!

Tiếu Tẫn Nghiêm vẫn không biến sắc, nhàn nhạt đem thìa múc ra một miếng cháo vững vàng đưa đến bên miệng Diệp Mạc, như là đang dỗ dành “Ngoan, há miệng ra.”

Diệp Mạc rốt cuộc bạo phát, cậu đột nhiên vung tay lên, hất văng chiếc thìa trong tay Tiếu Tẫn Nghiêm rơi trên mặt đất, ngay cả chén cháo trong tay Tiếu Tẫn Nghiêm cũng đổ hết trên giường, thậm chí một chút cháo còn văng lên tay Diệp Mạc.

“Đủ rồi!!” Diệp Mạc quay về phía Tiếu Tẫn Nghiêm hét lớn.

Tiếu Tẫn Nghiêm mặt vẫn không chút cảm xúc, bình tĩnh giật ra mấy khăn giấy, nhẹ nhàng cầm bàn tay bị cháo văng lên, cúi đầu, tỉ mỉ cẩn thận lau cho Diệp Mạc.

“May mà cháo không nóng lắm, nếu không tay em sẽ bị phỏng mất.” Tiếu Tẫn Nghiêm nhỏ giọng ôn nhu nói, dùng khăn giấy kiên trì lau từng ngón tay của Diệp Mạc. (Jian: thấy ảnh tội tội)

Diệp Mạc liều mạng giật tay ra nhưng vẫn bị Tiếu Tẫn Nghiêm nắm chắc trong lòng bàn tay.

“Anh bỏ tay ra!!” Diệp Mạc hét lớn, dùng một tay khác đánh Tiếu Tẫn Nghiêm, Tiếu Tẫn Nghiêm vẫn không nhúc nhích, mạnh mẽ hứng chịu từng cú đánh của Diệp Mạc.

“Anh ra ngoài sai người hầu nấu cháo lại cho em…” Lau xong, Tiếu Tẫn Nghiêm nhẹ nhàng đặt tay Diệp Mạc xuống, mặt không chút cảm xúc đứng dậy rời đi,

Diệp Mạc nhanh chóng cầm lấy cái ly thủy tinh trên bàn, hướng về Tiếu Tẫn Nghiêm ném tới, không chệch một ly ném trúng vào lưng Tiếu Tẫn Nghiêm khiến chiếc ly rơi xuống vỡ toang.

“Anh chết đi!!!” Diệp Mạc hung tợn thét lớn.

Tiếu Tẫn Nghiêm dừng chân lại nhưng không quay đầu, chỉ là thanh âm lạnh xuống mấy phần “Muốn ly hôn, trừ khi anh chết!” Nói xong Tiếu Tẫn Nghiêm rời khỏi phòng.

Vừa đi ra khỏi phòng, Tiếu Tẫn Nghiêm không còn giữ nổi nét mặt bình thản như lúc nãy nữa, mỗi bước đi của hắn đều dị thường khó nhọc, hắn đã cố gắng nỗ lực để bản thân nhìn qua vẫn rất bình thường, nhưng khi hắn đi đến phòng khách, vẫn không thể khống chế nổi mà một cước đạp nát tấm kiếng trên bàn kia, khiến cho những người hầu đang quét dọn trong phòng khách đều sợ hãi thiếu chút nữa lập tức quỳ rạp xuống.

“Đi nấu cháo lại! Nếu em ấy vẫn không ăn, lại tiếp tục nấu!” Thanh âm Tiếu Tẫn Nghiêm không ức chế nổi lên cao, mặt đầy hàn khí.