Lao Tù Ác Ma

Quyển 4 - Chương 33: Một chiêu tinh diệu!




Tiếu Tẫn Nghiêm đi vào phòng ngủ, đúng lúc Diệp Mạc vừa mới tắm xong từ trong phòng tắm đi ra, trên người mặc áo choàng tắm màu trắng, tay cầm chiếc khăn lông lớn lau mái tóc ướt nhẹp.

Biết Tiếu Tẫn Nghiêm đã đi vào, Diệp Mạc cũng không có phản ứng gì, mặt không chút cảm xúc ngồi ở bên giường tiếp tục lau khô tóc.

Nhiều buổi tối đều là như vậy, ai làm việc của người nấy, lạnh lùng như hai người xa lạ.

Diệp Mạc đã quen với bầu không khí này, cậu chẳng muốn suy nghĩ gì nhiều thêm nữa, đối với Tiếu Tẫn Nghiêm, không muốn, không hận, không cầu gì cả. Hiện tại Diệp Mạc chỉ muốn yên lặng chờ đợi, chờ đợi cho đến cái ngày cậu biến mất khỏi thế giới này lần thứ hai.

“Tôi giúp em sấy tóc” Tiếu Tẫn Nghiêm đột nhiên nhẹ giọng nói, sau đó nhanh chóng tìm ra máy sấy, nhìn Diệp Mạc, sắc mặt ôn nhu tiếp tục nói “Dùng khăn lau sẽ không khô được, để tóc ướt mà ngủ ngày mai sẽ bị nhức đầu đấy.”

Nói rồi, Tiếu Tẫn Nghiêm cởi giày ra bước lên giường, Diệp Mạc ngồi ở bên giường đặt chân dưới đất, Tiếu Tẫn Nghiêm quỳ hai đầu gối trên giường phía sau lưng Diệp Mạc, quỳ thẳng nửa người trên, cầm máy sấy làm khô tóc cho Diệp Mạc.

Thanh âm máy sấy vù vù tràn ngập trong phòng, cả hai người đều im lặng không ai nói gì, Diệp Mạc ngồi yên, vẻ mặt bi thương cúi nhìn xuống mặt đất.

Cậu tình nguyện cùng Tiếu Tẫn Nghiêm tiếp tục cuộc chiến tranh lạnh này, Tiếu Tẫn Nghiêm càng dung túng chỉ càng khiến Diệp Mạc thêm hổ thẹn.

Động tác của Tiếu Tẫn Nghiêm, ngốc nhưng rất ôn nhu, sợ hơi nóng sẽ làm đau Diệp Mạc, hắn cầm máy sấy cách khá xa tóc Diệp Mạc, nhẹ nhàng xoa xoa mái tóc ngắn của Diệp Mạc, như là đang âu yếm.

“Chuyện hôm nay…. là tôi sai…” Tiếu Tẫn Nghiêm khó khăn mở miệng, thanh âm không lớn, gần như chìm đi trong tiếng máy sấy tóc. (Jian: không, lần này anh không sai TT_TT)

“Ừm…” Diệp Mạc nhàn nhạt đáp một tiếng “Lão Tiếu, tôi muốn ngủ…”

“Được”

Nghe Diệp Mạc nhẹ nhàng gọi mình là lão Tiếu, Tiếu Tẫn Nghiêm thở phào nhẹ nhõm, bất tri bất giác Tiếu Tẫn Nghiêm thậm chí đã quên mất cơn giận dữ vì bị lừa dối, Diệp Mạc vừa định nằm xuống, Tiếu Tẫn Nghiêm cầm ly nước cùng mấy viên thuốc Diệp Thần Tuấn đưa đưa đến trước mặt Diệp Mạc.

Hắn không làm lơ lời của Diệp Thần Tuấn được, Diệp Mạc bị mắc bệnh trầm cảm, Tiếu Tẫn Nghiêm cho rằng tất cả đều là do hắn sai.

Có lẽ từ khi Diệp Nhã chết đi, tâm tình Diệp Mạc vẫn luôn u uất nặng nề như vậy.

Diệp Mạc không hỏi gì cả, yên lặng nhận lấy nước và thuốc.

“Lão Tiếu, anh hận tôi không?” Diệp Mạc bình tĩnh nhìn Tiếu Tẫn Nghiêm, nhẹ giọng mở miệng.

Bàn tay đang xoa xoa mái tóc Diệp Mạc của Tiếu Tẫn Nghiêm chợt dừng lại, đủ loại tâm trạng phức tạp dâng lên trong lòng.

Hận? Là gì? Hắn luôn cho rằng Diệp Mạc đã lừa dối hắn, trong cơn giận dữ mà ra tay thô bạo với Diệp Mạc, vậy đó là hận. Thế nhưng hiện tại, dưới bầu không khí yên bình tĩnh lặng này, sự giận dữ căm phẫn đều không tồn tại nữa, khi biết Diệp Mạc mắc phải bệnh trầm cảm, cảm xúc dâng trào trong lòng Tiếu Tẫn Nghiêm, chỉ có đau đớn vô hạn.

“Vừa yêu vừa hận! Nhưng hiển nhiên yêu nhiều hơn hận.” Thanh âm Tiếu Tẫn Nghiêm rất nhẹ “Cũng có thể, đối với em, tôi không nỡ hận!” (Jian: *khóc*)

Diệp Mạc nở nụ cười yếu ớt, trán tựa nhẹ vào trước ngực Tiếu Tẫn Nghiêm “Lão Tiếu, chúng ta đều là kẻ điên, chỉ có kẻ điên yêu mới khiến bất kỳ một ai cũng không thể ngăn cản được.”

“Mạc Mạc…”

Đêm đó, Diệp Mạc nép vào trong lòng Tiếu Tẫn Nghiêm mà ngủ, được cánh tay vững chắc của Tiếu Tẫn Nghiêm ôm lấy, Diệp Mạc cảm giác rất thư thái, trên khuôn mặt tiều tụy lộ ra nụ cười thư thái yên bình, dần dần tiến vào mộng đẹp.

Những đêm nằm quay lưng lại với Tiếu Tẫn Nghiêm ngủ, Diệp Mạc đều mơ thấy một giấc mơ lạnh lẽo u ám, mơ thấy mình đang phiêu bạt ở bên trong một vùng tăm tối, cái gì cũng không nhìn thấy rõ, liều mạng gọi tên Tiếu Tẫn Nghiêm, kết quả không có bất kỳ lời nào đáp lại, chỉ có duy nhất một mình, cô độc phiêu bạt, ở trong một thế giới tăm tối lạnh lẽo không có Tiếu Tẫn Nghiêm, từ từ chết đi.

“Mạc Mạc, để chúng ta cho đối phương một cơ hội nữa…. một cơ hội cuối cùng….”

Tiếu Tẫn Nghiêm hôn lên mái tóc Diệp Mạc, nhắm mắt lại thấp giọng nói.

Đối mặt với Diệp Mạc, lại một lần nữa lý trí chịu thua tình cảm, cho dù cả thế giới này có chỉ trích Tiếu Tẫn Nghiêm hắn vì sắc quên nghĩa, Tiếu Tẫn Nghiêm cũng không có cách nào ép chính mình không yêu Diệp Mạc.

Hắn chính là một kẻ nhu nhược trong tình cảm! Bất kể bị phản bội bao sâu, bất kể bị lừa dối bao nhiêu, hắn đối với Diệp Mạc, tâm vẫn không thể tàn nhẫn được!

Giờ khắc này, người con trai đang nằm trong lồng ngực hắn, chính là cả thế giới của Tiếu Tẫn Nghiêm hắn! Nếu như có một ngày người con trai này rời bỏ hắn mà đi, như vậy theo đó, cả thế giới của hắn cũng sẽ sụp đổ.

Yên hận tình cừu rối rắm, đang tràn ngập mùi khói thuốc súng chỉ trong một đêm lại chậm rãi hóa thành an hòa, thậm chí cũng chẳng ai buồn giải thích nhiều làm gì.

Tiếu Tẫn Nghiêm trở lại như trước, một lần nữa xem Diệp Mạc là trân bảo trong lòng, ở trước mặt Diệp Mạc, hắn không nhắc tới cái gì liên quan đến chuyện lừa dối, thủ hạ của hắn trừ bỏ kinh ngạc chính là căm ghét, cực kỳ căm ghét Diệp Mạc.

Ở trong mắt thủ hạ của Tiếu Tẫn Nghiêm, Tiếu Tẫn Nghiêm uy lẫm tứ phương, kiêu hùng mạnh mẽ trong lòng mọi người, còn Diệp Mạc, dáng vẻ yếu đuối nhu nhược vô năng, là rác rưởi, là phiền toái.

Sau khi Tiếu Tẫn Nghiêm cùng Diệp Mạc hòa hảo quá nhanh chóng, Trình Tử Thâm lại một lần nữa hẹn Diệp Mạc ra ngoài nói chuyện, sự cố chấp trong tình cảm của Tiếu Tẫn Nghiêm đã đến mức độ cực đoan, có tiếp tục khuyên bảo hắn, cũng chỉ là phí công.

Trình Tử Thâm hẹn gặp Diệp Mạc để khuyên bảo, đồng thời cũng cảnh cáo, thái độ dĩ nhiên không còn khách khí như lần trước.

Toàn bộ quá trình Diệp Mạc không hề nói một lời, cúi đầu, ánh mắt nhàn nhạt nhìn chén trà trong tay, mãi đến tận cuối cùng lúc Trình Tử Thâm đứng dậy rời đi, Diệp Mạc cũng không ngẩng đầu.

Hiện tại, ngoại trừ Tiếu Tẫn Nghiêm, ai, Diệp Mạc cũng không muốn nghe!

Quãng thời gian này Diệp Mạc trở lại với Tiếu Tẫn Nghiêm, Phục Luân lại yêu cầu Diệp Mạc đi đánh cắp cơ mật hắn muốn lần trước chưa lấy được về cho hắn, Diệp Mạc lấy lý do Tiếu Tẫn Nghiêm phòng bị cậu để kéo dài thời gian, mãi đến tận sau khi Tiếu Tẫn Nghiêm chính thức đem đám hàng kia vận chuyển đến nơi khác, Phục Luân mới tin tưởng và ngừng uy hiếp Diệp Mạc.

Càng có lẽ bởi vì, thời gian từ lúc Diệp Mạc bắt đầu bỏ thuốc cho đến nay, đã ròng rã được hai tháng.

Nói cách khác, độc tố tích lũy trong cơ thể Tiếu Tẫn Nghiêm đã đạt đến khoảng thời gian yêu cầu, từng bước từng bước một hủy hoại thân thể của hắn!

Đồng thời, không có thuốc nào cứu được!!

Trời vẫn còn mưa lác đác, Diệp Mạc cầm ô đứng trước một tấm bia đá ở nghĩa trang, trên bia đá là bức ảnh của một người đàn ông nhìn qua chưa tới 30 tuổi.

Người đàn ông này chính là bảo tiêu của Tiếu Tẫn Nghiêm đã chết vì Diệp Mạc để lộ bí mật.

Diệp Mạc đời này chưa bao giờ nghĩ tới, sẽ có lúc một sinh mạng con người vì sự ngu xuẩn của chính mình mà chết đi, cậu cả đời này luôn cố gắng sống sao cho thật lương thiện, vậy mà ngoảnh đầu lại, vẫn là gián tiếp trở thành một kẻ thủ ác giết người.

Diệp Mạc thậm chí có thể tưởng tượng được, những thủ hạ của kia của Tiếu Tẫn Nghiêm căm hận cậu đến mức nào, có bao nhiêu oán độc hận không thể dùng ánh mắt lột da xẻ thịt cậu.

Cậu vốn ghét sự tàn nhẫn của Tiếu Tẫn Nghiêm, nhưng lại quên mất Tiếu Tẫn Nghiêm cũng là kẻ trọng tình trọng nghĩa, hắn mất đi một người huynh đệ đã cùng hắn vào sinh ra tử nhiều năm, so với nỗi đau mất đi Diệp Nhã của Diệp Mạc thì nào có kém cạnh gì.

Chỉ là Tiếu Tẫn Nghiêm chưa bao giờ đem cái nỗi khổ đau chính mình không muốn cho ai biết biểu hiện ra trước mặt mọi người mà thôi.

“Xin lỗi….”

Diệp Mạc ngồi xổm người xuống, nhẹ nhàng đặt bó hoa trong tay xuống, sau đó đi đến trước mộ Diệp Nhã.

Trên tấm bia mộ kia, Diệp Nhã cười long lanh trong sáng, mỗi khi đứng trước nó, Diệp Mạc liền phảng phất như nghe được tiếng nói vui vẻ của Diệp Nhã, gọi cậu, ca ca.

Diệp Mạc đưa bức di thư của Diệp Nhã đến trước tấm bia đá đốt đi, đã xem qua quá nhiều lần khiến cho trang giấy rất nhăn nhúm, nhưng chỉ một tia lửa, ngay cả mưa phùn cũng không thể cản được nó biến thành tro tàn.

Diệp Mạc rời khỏi nghĩa trang thì nhận được điện thoại của Phục Luân.

“Hiện tại chắc chắn Tiếu Tẫn Nghiêm sẽ chết, thế nên dựa theo ước định của chúng ta, tôi đã thả Lạc Tần Thiên ra, cậu ta hiện tại đã thay tên đổi họ, đến một quốc gia Lạc gia tộc không biết được sinh sống.” Phục Luân cười gian xảo nói.

“Đây là điều anh nên làm, tôi không cần phải cảm ơn anh.” Thanh âm Diệp Mạc thanh thanh lạnh lùng.

“Bảo bối nhi, sau khi báo được thù thì em sẽ làm gì? Hay là đến chỗ tôi? Nói thật, tôi đối với em….”

“Phục Luân” Diệp Mạc lạnh lùng ngắt lời “Tiếu Tẫn Nghiêm đã cách cái chết không còn xa, ở những ngày cuối cùng này, anh đừng gọi điện cho tôi nữa!”

“Ha ha….” Phục Luân âm hiểm cười vài tiếng “Bảo bối nhi, em quá khinh thường tôi rồi, em nghĩ rằng tôi sẽ để Tiếu Tẫn Nghiêm chết đi dễ dàng vậy sao? Đời này hắn đã phá Phục Luân tôi nhiều lần như vậy, tôi muốn những ngày này trước khi hắn chết cũng không được an ổn!!”

“Anh có ý gì?!”

“Bảo bối nhi, em sẽ biết sớm thôi….”

Sau khi Diệp Mạc rời khỏi nghĩa trang, liền lái xe đi tới căn nhà trước đây cậu ở, đã lâu Diệp Mạc không trở về đây xem qua kể từ khi đến ở cùng một chỗ với Tiếu Tẫn Nghiêm, nơi này đã trở nên hoang phế bụi bặm.

Diệp Mạc phủi hết bụi, chăm chú kiên trì quét dọn nhà sạch sẽ lại một lần.

Diệp Mạc rất yêu mến nơi này, bởi vì nơi này đã lưu giữ lại rất nhiều hồi ức của cậu và Tiếu Tẫn Nghiêm. Đến khi lau dọn căn nhà sạch sẽ không còn một hạt bụi, Diệp Mạc nằm lỳ ở trên giường, mặt chôn vùi trong cánh tay, giống như đã ngủ rồi, nhưng mơ hồ lại truyền ra tiếng khóc bi ai.

Diệp Mạc biết, nếu như Tiếu Tẫn Nghiêm không giết cậu thì căn nhà này chính là nơi ở cuối cùng của cậu.

Lúc trở lại biệt thự, Diệp Mạc không nhìn thấy Tiếu Tẫn Nghiêm đâu, chỉ cho rằng Tiếu Tẫn Nghiêm đi làm vẫn chưa trở về.

Giống như thói quen, Diệp Mạc đi vào nhà bếp, bảo người hầu lui ra, bắt đầu nấu canh cho bữa tối.

Chỉ có vào những lúc này, Diệp Mạc mới cảm thấy chính mình có một chút hữu dụng cho Tiếu Tẫn Nghiêm.

Nhìn nồi canh đang sôi, Diệp Mạc lấy từ trong túi áo một viên thuốc màu trắng bỏ vào trong canh, nhẹ nhàng khuấy lên.

Bên trong canh, phảng phất chiếu ra khuôn mặt tươi cười của Diệp Nhã, khiến cho Diệp Mạc vô thức khóe miệng cong lên một đường cong nhỏ bé.

Nhìn hình ảnh trên máy tính, Diệp Mạc nở nụ cười rung động ôn hòa, Tiếu Tẫn Nghiêm cảm thấy toàn thân như bị ngàn vạn mũi kim châm nhọn hoắc đâm chọc vào trong tim, đau đến không thể thở nổi. (Jian: rồi xong TT_TT)

Kỳ thực, đã đau đến mức tận cùng nên cái gì cũng đều không thể cảm nhận được, phẫn nộ, căm hận, đều không biểu lộ ra mà chỉ bình tĩnh dị thường.

“Tiếu…. Tiếu tổng, thuốc là do cậu ta bỏ, tôi thật sự cái gì cũng không biết!”

Phó Nhân hai tay bị trói ở phía sau, bị ép quỳ gối bên cạnh Tiếu Tẫn Nghiêm, toàn thân đều run lẩy bẩy.

“Câm miệng!!” Mạnh Truyền Tân lạnh lùng nói.

Hai ngày nay Phó Nhân vốn định lấy cớ bệnh tình của Diệp Mạc đã khôi phục để rời đi, không ngờ tới ngay lúc mấu chốt thân phận lại bị bại lộ!!

Làm sao mà bị bại lộ, tới giờ Phó Nhân cũng không biết!

Đương nhiên sẽ không có bất kỳ ai biết được, đây chính là do Phục Luân làm.

Từ lúc Sieg mất tích một cách đột ngột, Phục Luân bắt đầu nghi ngờ bên cạnh mình có nằm vùng của Tiếu Tẫn Nghiêm, chỉ là vẫn còn chưa xác định, thế nên hắn liền để thủ hạ thả bí mật Phó Nhân là nằm vùng của hắn ra bên ngoài, quả nhiên không ngoài dự liệu của hắn, bí mật vừa bị tiết lộ chưa tới hai ngày, hắn cùng Phó Nhân liền mất liên lạc.

Tiếu Tẫn Nghiêm cách cái chết còn không lâu, Phó Nhân đối với Phục Luân tự nhiên mất đi giá trị lợi dụng rất nhiều, vừa có thể nghiệm chứng được tên nằm vùng thật sự, lại có thể để cho Tiếu Tẫn Nghiêm thông qua Phó Nhân biết được nỗi đau đớn cùng cực khi phát hiện ra người mình yêu nhất mưu sát mình.

Chỉ đánh đổi chết một quân cờ mà đạt được nhất cữ lưỡng tiện, chuyện này đối với Phục Luân mà nói, là một chiêu tinh diệu!