Lao Tù Ác Ma

Quyển 5 - Chương 8: Theo đuổi thành công!




“Dương Mạc! Lá gan của cậu cũng lớn thật đấy, dám một mình điều chuyển người của tôi” Phó Hữu phẫn nộ nhìn Dương Mạc trước mắt, thằng ngu này thiếu chút nữa đã đánh cỏ động rắn, nếu như đột nhiên Tiếu Tẫn Nghiêm rời khỏi thành phố T thì kế hoạch của hắn coi như xong.

“Hữu ca tha mạng, tôi chỉ muốn thay mình xả giận một chút, tôi không biết tên đàn ông kia lại chính là Tiếu Tẫn Nghiêm” Dương Mạc sợ hãi tới mức hai chân đều run rẩy, đến giờ hắn vẫn không thể tin được tên đàn ông nghèo túng ăn mặc quần áo rẻ tiền kia lại chính là Tiếu Tẫn Nghiêm đứng đầu hai đạo hắc bạch tiếng tăm lừng lẫy.

“Nơi Tiếu Tẫn Nghiêm xuất hiện đều sẽ có rất nhiều bảo tiêu ẩn nấp bảo vệ, những tên kia đều là lính đánh thuê chuyên nghiệp, bên người đều có mang theo súng, nhãi ranh cậu còn sống xem như là phúc đức ba đời rồi đấy.”

Phó Hữu ngoài ba mươi nhưng nhìn qua so với Phó Nhân cường hãn hơn rất nhiều. Một thân âu phục màu đen đặc biệt tôn lên dáng người thon dài kiên cường, bên trong con ngươi màu đen chứa đầy tia âm u, gã không giống như Phó Nhân, có bản lĩnh quản lý toàn bộ nhiều hộp đêm phòng nhạc quán bar hỗn tạp như vậy, dĩ nhiên so với Phó Nhân tính cách còn nham hiểm giả dối và khôn khéo hơn rất nhiều.

“Hữu ca, vậy phải làm sao bây giờ, người của chúng ta bị đánh, chẳng lẽ Hữu ca cứ trơ mắt như vậy chịu nhịn hay sao?”

“Cho dù Tiếu Tẫn Nghiêm có là kẻ tôi trêu chọc không nổi thì tôi cũng phải khiến cho hắn một đi không trở lại.” Phó Hữu bóp nát cái chén trong tay, ánh mắt hung tàn nói “Cậu mới nói Tiếu Tẫn Nghiêm giả trang thành người bình thường là vì theo đuổi người bạn kia của cậu à.”

“Vâng, hắn chính là vì Giang của tôi nên mới đả thương tôi, hơn nữa bây giờ hắn đổi tên là Tiếu Tĩnh, làm nhân viên ở nhà hàng của Giang, có vẻ như tạm thời hắn sẽ không rời khỏi thành phố T.”

“Cái tên Giang kia là người nào?”

“Là một nam nhân tôi theo đuổi mấy tháng nay, tên là Giang Mạc, trước đây tôi chưa từng thấy Giang với Tiếu Tẫn Nghiêm có tiếp xúc gì, có vẻ như chỉ mới hai ngày nay lúc Tiếu Tẫn Nghiêm đến thành phố T thì bọn họ mới gặp mặt.”

“Xem ra Tiếu Tẫn Nghiêm đối với cậu ta là nhất kiến chung tình, mặc kệ thế nào, Tiếu Tẫn Nghiêm chịu vì cậu ta mà làm đến mức độ này, liền nói rõ tên Giang Mạc kia ở trong lòng của hắn rất có địa vị.” Nói rồi, Phó Hữu cười lạnh một tiếng “Nếu hắn đã bảo vệ con trai của mình tốt như thế, vậy chúng ta sẽ ra tay với tên Giang Mạc này. Đúng rồi, nam nhân tên Giang Mạc này rất tin tưởng cậu sao?”

“Tuyệt đối tin tưởng” Dương Mạc tràn đầy tự tin nói “Theo đuổi em ấy mấy tháng nay, tôi đã tốn không ít tâm tư, ngược lại hiện tại tôi khẳng định trong lòng Giang tôi còn có vị trí nhiều hơn Tiếu Tẫn Nghiêm”

“Vậy thì tốt, chờ súng của Phục gia được chuyển đến, tôi muốn cậu lập tức thay tôi đi làm một chuyện”

………………………………

Được Diệp Mạc đồng ý để Tiếu Tẫn Nghiêm theo đuổi mình, ngày hôm sau, Tiếu Tẫn Nghiêm liền hẹn Diệp Mạc đi công viên trò chơi, đương nhiên là có mang theo hai thằng nhóc đi chơi cùng, có hai thằng nhóc làm bia đỡ đạn, lý do càng hợp tình hợp lý. Diệp Mạc nghĩ đến đã lâu không đưa con trai đi ra ngoài chơi nên đã đồng ý.

Đến công viên trò chơi, Tiểu Phong lập tức lôi kéo Tiểu Diệp Tử hứng thú tưng bừng chạy tới bên trong đủ loại mô hình trò chơi, còn Tiếu Tẫn Nghiêm với Diệp Mạc giống những phụ huynh khác ngồi ở băng ghế bên ngoài.

Có thể là bởi vì đều có con nhỏ nên Diệp Mạc không thắc mắc nhiều về Tiếu Tẫn Nghiêm, không giống như Dương Mạc, Diệp Mạc càng lúc càng phát hiện ra khi cậu ở bên cạnh người đàn ông này đều không câu nệ lễ nghi quá nhiều, ít nhất là trong lần hẹn đi chơi đầu tiên này, Diệp Mạc cảm giác cậu mọi hành động lời nói của cậu đều rất tự nhiên tùy tiện không khách sáo.

Tiếu Tẫn Nghiêm đối với Diệp Mạc đâu chỉ là cung kính, quả thực là siêu tỉ mỉ chu đáo luôn. Bởi vì hắn từ trước tới giờ không có kinh nghiệm theo đuổi người ta, thế nên Tiếu Tẫn Nghiêm đã đặc biệt lên mạng ngâm cứu hết toàn bộ những trò lãng mạn cảm động lòng người. Nguyên cả ngày là tự thân thực hiện theo.

Mấy ngày kế tiếp, Tiếu Tẫn Nghiêm tấn công mãnh liệt, ngoại trừ ban ngày phải làm nhân viên bị sai bảo trù dập thì khi màn đêm vừa buông xuống, Tiếu Tẫn Nghiêm liền xúi Tiểu Phong với Tiểu Diệp Tử hợp lực thuyết phục Diệp Mạc đồng ý hẹn hò với mình.

Nơi xa hoa cao cấp nhất thành phố T chính là nhà hàng pha lê. Trên độ cao trăm mét, dùng kính pha lê tạo thành mái vòm xây dựng nên một nhà hàng sang trọng, bên trong nhà hàng được trang hoàng xa hoa tinh mỹ, hiện tại chỉ có chỗ ngồi dành riêng cho hai người. Ngồi ở bên trong, có thể nhìn được toàn cảnh đêm rực rỡ lung linh của thành phố T, còn có thể ngắm bầu trời đêm đầy sao lấp lánh.

“Tiếu Tĩnh, anh điên rồi à? Anh sẽ táng gia bại sản đấy. Không đúng không đúng, cho dù anh có táng giá bại sản đi chăng nữa, anh cũng không thể bao hết được nhà hàng pha lê này” Diệp Mạc ngồi ở trước bàn, đôi mắt lộ ra tia nghi hoặc kinh ngạc nhìn chằm chằm Tiếu Tẫn Nghiêm “Tiếu Tĩnh, anh thực sự chỉ là một nhân viên bình thường thôi sao?”

Diệp Mạc biết rất rõ, nơi này cho dù có tiền, cũng chưa chắc có thể bao được hết.

Tiếu Tẫn Nghiêm ngồi ở đối diện Diệp Mạc, mỉm cười rót rượu cho Diệp Mạc, ôn nhu nói “Tôi nói với bọn họ rằng tôi muốn theo đuổi ông chủ của tôi, chỉ cần bọn họ cho tôi mượn nơi này một đêm thì bọn họ đã se duyên thành công được một đôi tình nhân, thế là bọn họ đồng ý.”

Diệp Mạc bĩu môi, thấp giọng nói “Đừng có gạt tôi, tôi không cảm thấy ở đây có người nào hào phóng đến như vậy, còn nữa, cho dù anh có táng gia bại sản để mời tôi đến nơi này thì tôi cũng chưa chắc sẽ đồng ý quen với anh đâu.”

Tiếu Tẫn Nghiêm mặc trên người bộ âu phục màu đen đắt tiền được cắt may thủ công tinh tế, thân thể cao lớn kiện khang tỏa ra mị lực mê người, ngũ quan anh tuấn lạnh lùng cương nghị lộ ra mùi vị đầu độc lòng người, nhìn Diệp Mạc, ôn nhu sủng nịch cười, chỉ nhìn riêng Tiếu Tẫn Nghiêm thôi cũng khiến Diệp Mạc trong giây lát có chút thất thần.

“Mạc Mạc, ở bên cạnh anh đi.” Tiếu Tẫn Nghiêm ôn nhu nắm chặt tay Diệp Mạc, thanh âm trầm thấp lộ ra từ tính “Anh nguyện ý sẽ bảo hộ em cùng Tiểu Phong cả đời, thế nên, cho anh cơ hội được không?”

Diệp Mạc cúi đầu, im lặng, không đồng ý, nhưng cũng chẳng từ chối.

Tiếu Tẫn Nghiêm khẽ mỉm cười, nhẹ nhàng nhấn mấy nút trên điện thoại, bầu trời đột nhiên bắn lên pháo hoa đủ màu đủ sắc, khiến bầu trời đêm đen nhánh thắp sáng rực rỡ đủ màu sắc, khung cảnh tuyệt đẹp say đắm lòng người.

Diệp Mạc đang thất thần đứng ngắm nhìn pháo hoa lung linh rực rỡ bên ngoài tấm kính pha lê thì Tiếu Tẫn Nghiêm đứng dậy đi tới bên cạnh Diệp Mạc, cúi đầu xuống, nhẹ nhàng hạ xuống nụ hôn trên trán Diệp Mạc.

Lúc Tiếu Tẫn Nghiêm đưa Diệp Mạc trở về, Diệp Mạc vẫn còn chưa lấy lại được tinh thần sau cái hôn của Tiếu Tẫn Nghiêm, cậu vẫn mím môi cúi đầu không nói lời nào. Ở trên đường, Tiếu Tẫn Nghiêm mấy lần chủ động muốn nắm lấy tay Diệp Mạc, đều bị Diệp Mạc né tránh.

Sắp đến nhà, Diệp Mạc đột nhiên dừng chân lại, sắc mặt có chút quẫn bách đỏ ửng, thấp giọng nói “Đừng có trách tôi công tư không rõ ràng, anh…. anh ngày hôm nay dám đùa giỡn ông chủ…. thế nên tôi…. tôi phải trừ của anh nửa ngày lương….” Nói xong, không đợi Tiếu Tẫn Nghiêm mở miệng, Diệp Mạc liền chạy nhanh vào bên trong nhà của mình.

Nhìn bóng lưng ngượng ngùng của Diệp Mạc, Tiếu Tẫn Nghiêm thầm sung sướng cười lớn trong lòng, hắn biết, mình thành công rồi.

Lúc Diệp Mạc trở về nhà thì Tiểu Phong đã ngủ rồi, Diệp Mạc đắp kín chăn lại cho Tiểu Phong rồi vội đi vào phòng tắm tắm rửa sạch sẽ để chính mình tỉnh táo lại. Tận đến khi ngồi xuống trên giường, trái tim Diệp Mạc vẫn đập mạnh liên tục không thôi, Diệp Mạc ôm lấy trái tim của mình, theo bản năng sờ nơi mặt bị Tiếu Tẫn Nghiêm hôn qua. Khóe miệng tự nhiên cong ra một vệt cười thư thái.

Vừa mới chuẩn bị nằm xuống, điện thoại di động đột nhiên reo lên, Diệp Mạc cầm lên điện thoại di động bên cạnh bàn, trên màn hình báo cuộc gọi đến, của Dương Mạc.