Lấy Gì Chữa Khỏi Cho Anh

Chương 25: Kéo Đàn1






Edit: Vũ Quân
Chỉ là Chu Y Y đã xem nhẹ tâm tư của Từ Tuyết, vốn tưởng rằng sau khi nghe thấy như vậy cô ta sẽ từ bỏ, thậm chí tiểu cô nương bình thường có lẽ sẽ vì cảm thấy bị từ chối mà xấu hổ.

Không thể tưởng tượng được Từ Tuyết thế nhưng nói thẳng:
"Chu tỷ tỷ cứ về phòng nghỉ ngơi đi, nghe dì Nghiêm nói tranh sơn dầu của Kỳ ca ca cũng rất tuyệt, em muốn mở mang một chút."
Lời này này khiến Chu Y Y không khỏi kéo khóe miệng, không thể ngờ một cô bé xinh xắn mà da mặt lại dày như thế, đúng là hết cách.

"Vậy được rồi.

Nghiêm Kỳ, Từ Tuyết nói cô bé sẽ vẽ tranh cùng anh, em về phòng nghỉ ngơi đây."
Chu Y Y một bên không muốn trước mặt bảo mẫu tranh chấp với cô ta, một bên cũng lười so đo, dù sao cũng chỉ là vẽ tranh thôi.

"Em không thoải mái à? Vậy anh không vẽ nữa.

Anh đến phòng em kéo đàn violon nhé."
Mày Nghiêm Kỳ nhăn càng sâu, nhưng anh lập tức phản ứng lại, nhân tiện tìm một lý do đẩy Từ Tuyết ra.


Lúc này Từ Tuyết cuối cùng cũng cảm thấy mất mặt, nhấp miệng rồi đi theo bảo mẫu về phòng mình.

Nghiêm Kỳ thấy Chu Y Y cuối cùng cũng không nói gì nữa mới nhẹ nhàng thở ra, trở về phòng lấy đàn violon sau đó đi theo Chu Y Y về phòng.

Hai người đi vào, Nghiêm Kỳ lập tức khóa trái cửa, đàn violon cũng tùy tiện dựa vào vách tường, đè Chu Y Y ở trên giường hôn lên...!
Nghiêm Kỳ hiếu học, lại học một suy ra ba.

Bây giờ kĩ năng hôn đã cực kì thành thạo, một phen trêu chọc xuống đã trực tiếp hôn đến cả người Chu Y Y đều mềm.

Chu Y Y thật vất vả mới thoát khỏi nụ hôn của anh, một bàn tay to đã lập tức theo sát mò vào trong quần áo của cô.

"Đừng! Cách vách còn có người!"
"Hừ...." Nghiêm Kỳ thất bại oán trách một tiếng, sau đó mới thỏa hiệp đè cả người lên Chu Y Y, nửa người dưới còn cách quần cọ xát trên người Chu Y Y.

"Không thì chúng ta kêu nhỏ thôi?" Nghiêm Kỳ vẫn chưa từ bỏ ý định, tính toán lại giãy giụa một chút.

*Bản edit đăng duy nhất tại wattpad Vũ Quân, các nơi khác đều là ăn cắp*
"Vừa rồi ở trước mặt mọi người anh còn nói kéo đàn violon, bây giờ nếu như có ai đi ngang qua không nghe thấy tiếng đàn chẳng phải sẽ lộ à? Anh ở trong phòng em lâu như vậy lại không có âm thanh gì, chắc chắn sẽ bị hoài nghi."
Chu Y Y thấy anh còn chưa từ bỏ ý định, đành phải ôn tồn khuyên giải, phân tích một chút lợi hại với anh.

"Hoặc là bây giờ anh kéo đàn cho em, hoặc là anh chỉ có thể trở về phòng.

Không có cách nào khác, Từ Tuyết và bảo mẫu đều ở bên kia kìa."
Chu Y Y giả vờ vô tội tiếp tục giải thích cho Nghiêm Kỳ, ngữ khí và trong ánh mắt tràn đầy trêu chọc.

"Vậy anh làm sao bây giờ, chỗ này của anh đau, anh rất khó chịu, Y Y."
Nghiêm Kỳ bẹp miệng, ủy khuất nhìn Chu Y Y khóc lóc kể lể, một bên còn lôi kéo tay Chu Y Y sờ soạng dưới thân mình.

Thật ra Nghiêm Kỳ đã sớm nghiên cứu thấu Chu Y Y, anh phát hiện chỉ cần mình tủi thân làm nũng, Chu Y Y sẽ rất nhanh đồng ý với mình.


Nhưng chiêu này chỉ hữu dụng khi hai người hoan ái.

Trong chính sự Chu Y Y vẫn rất kiên định, sẽ không nghe theo ý Nghiêm Kỳ.

May mà Nghiêm Kỳ trừ ở trên giường có nhiều ý tưởng, còn với những việc khác thì không hứng thú, hoàn toàn là Chu Y Y làm chủ.

"Sao em biết được, em mặc kệ, anh kéo đàn đi, hoặc là trở về phòng, em muốn nghỉ trưa."
Chu Y Y tiếp tục giả vờ làm bộ bất lực, cô rất thích đùa anh.

Nghiêm Kỳ thấy chiêu này không dùng được, thật sự thất bại.

Nhưng anh không muốn trở về phòng một mình, đành phải lấy đàn violon dựa bên tường kéo cho cô nghe.

Chu Y Y thấy anh ngoan ngoãn nghe lời vì thế cũng cho anh một nụ cười cổ vũ.

Sau đó xoay người ở ngay trước mặt anh cởi quần áo thay váy ngủ.

Ở một khắc khi cô cởi áo tiếng đàn của Nghiêm Kỳ lạc hẳn nhịp, rõ ràng đến mức một người ngoài ngành như Chu Y Y cũng nghe ra.

Nhưng Chu Y Y cũng mặc kệ, đưa lưng về phía anh cười khẽ một tiếng, sau đó tiếp tục cởi quần của mình.

Chờ Chu Y Y một lần nữa mặc váy ngủ quay lại, tiếng đàn của Nghiêm Kỳ đã sớm thay đổi phong cách.


Vừa rồi còn mềm mại du dương, bây giờ đã chuyển thành kích động dồn dập.

Phảng phất như sợ Chu Y Y không biết dục niệm của anh sâu nặng như thế nào...!
Càng đừng nói dưới cái quần ở nhà rộng thùng thình kia đã phồng lên rất to, nó đột nhiên ngẩng lên giữa hai chân, không hề phù hợp với dáng vẻ bên ngoài tuấn lãng và khí chất ưu nhã khi đang kéo đàn của chủ nhân nó.

Nhưng đột ngột như vậy lại càng làm cho Chu Y Y thêm say lòng, cô rất thích cảm giác mình có thể khống chế cơ thể anh.

Chu Y Y từng bước một hướng tới sát bên Nghiêm Kỳ, toàn bộ cơ thể Nghiêm Kỳ đều bắt đầu căng chặt, tiếng đàn cũng càng ngày càng trào dâng.
====
Huhu ai cứu tôi ra khỏi đống tiểu luận này cho truyện hoàn luôn ạ.

Sao trong ngành học thuộc khối C lại có môn bắt nghiên cứu khoa học chứ:(((
Nói vậy thôi, không có thời gian làm truyện nên hàng tồn kho sắp hết rồi, chứ nói gì đến hoàn truyện.

Bộ này là bộ làm cuốn chiếu nhất đấy, cũng là bộ tần suất ra truyện dày nhất nữa..