Lấy Mạng Huyền Học Ốm Yếu Đại Lão Bạo Hồng Toàn Võng

Chương 37: Chương 37





Dù cho bọn họ có hoài nghi thì sự thật và trực giác huyền diệu đang ở ngay trước mắt họ.


Cô con gái mới được nhà họ Lâm tìm về này thật sự có chỗ hơn người.Lâm Lạc Dao nhìn đôi vợ chồng trên người mang theo công đức lại thật sự tin tưởng năng lực của cô, không lạnh không nhạt nói ra câu đầu tiên sau khi tỉnh lại : “Hai người đã giúp đỡ rất nhiều người, từ bỏ cả cơ hội sinh thêm một đứa con, Thiên Đạo cũng không đành lòng làm cho các người chia lìa.”Theo quỹ đạo ban đầu của thế giới này, Đường Ái đã nhảy xuống.May mắn thay, cảnh sát kịp thời đặt đệm hơi nhưng cô ấy cũng bị nội thương nghiêm trọng thậm chí bị tàn tật, cái giá của sự sống sót lúc ấy lại phải trả bằng nửa cái mạng .Cha mẹ Đường Ái vô tình nhìn thấy hình ảnh và thông tin cá nhân của Đường Ái trên mạng về sự kiện nhảy lầu, cuối cùng tìm thấy con gái trong phòng chăm sóc đặt biệt.

Sau đó dành rất nhiều thời gian, tiền bạc cùng đồng hành bên cạnh Đường Ái.

Cuối cùng Đường Ái khôi phục, một nhà ba người sống cuộc sống tuy có tiếc nuối nhưng cũng xem như bình yên.Nhưng hiện giờ, Lâm Lạc Dao đã nhúng tay vào ——Thấy Lâm Lạc Dao lại giả bộ thành dáng vẻ cao nhân, sắc mặt u ám của Lâm Hòa Trạch đứng ở một bên lại càng lạnh lùng hơn .Từ nay về sau anh ta sẽ không bao giờ can thiệp hay quan tâm đến chuyện của Lâm Lạc Dao, khiến cho nó tự lo liệu đi.Lâm Lạc Dao nói ra sự tình chỉ có hai người mới biết, việc mẹ của Đường Ái ngoài ý muốn mang thai một lần, vợ chồng hai người không có một chút hoài nghi, liên tục cúi đầu cảm tạ.“Chúng tôi thật sự không biết phải nói gì hơn ngoài cảm ơn ngài rất nhiều! Ngài là ân nhân của cả nhà chúng tôi!”Ba người nắm tay nhau, gần như quỳ xuống trước mặt cô, họ không dám nghĩ cảnh nếu Đường Ái nhảy từ tòa nhà cao như vậy mà không có Lâm Lạc Dao thì hậu quả...Thậm chí, Trương Từ cảm thấy những việc cô biết đến có khả năng còn muốn nhiều hơn so với những gì bọn họ chứng kiến rất nhiều.“Mấy năm qua chúng tôi cũng xem như kiếm được một ít tiền lời, nếu ngài không chê, vợ chồng chúng tôi sẵn sàng chuyển nhượng một nửa cổ phần của công ty bất động sản Hằng Quảng cho ngài!”Trương Từ dựng nghiệp bằng hai bàn tay trắng, được đến tài phú địa vị như bây giờ ngoài biết nắm bắt cơ hội còn phụ thuộc vào trực giác và can đảm cũng như tính cách trọng tình trọng nghĩa.


Không chút do dự, ông ấy liền mở miệng nói ra quyết định của hai vợ chồng bọn họ đã bàn đêm qua: Giao ra thứ đáng giá nhất của bọn họ là một nửa cổ phần ở công ty cho cô.Nghe Trương tổng nói muốn đưa một nửa cổ phần của công ty bất động sản Hằng Quảng cho Lâm Lạc Dao, giàu có như nhà họ Lâm cũng không khỏi hãi hùng khiếp vía, tiếng lòng rối loạn.Hằng Quảng là một trong những công ty bất động sản đứng đầu cả nước, giá thị trường không thể đo lường!Làm sao mà có thể dễ dàng đem chục tỷ thoải mái cho con gái nhà mình - một người không liên quan gì đến bọn họ như vậy?Lâm Cao Sầm và Hà Mộng Hạ một mặt cảm thấy khó tin, mặt khác nhìn con gái bọn họ lúc nãy chứng kiến người trong nhà cãi nhau đến bây giờ đột nhiên phải có khối tài sản khổng lồ trên mặt vẫn vô cùng bình tĩnh, thong dong, trạng thái ổn định đến đáng sợ.

Bọn họ vừa nóng lòng vừa lo lắng đồng thời nhịn không được bắt đầu hoài nghi con gái của mình có thể thật sự kế thừa được khả năng đặc biệt nào đó, chỉ là bình thường không biểu hiện ra ngoài?Lâm Hòa Trạch nghe đến đó, khiếp sợ, ghen ghét, khó hiểu đồng thời chỉ có một ý tưởng: Chủ tịch tập đoàn bất động sản Hằng Quảng thật sự không bị mạo danh đi???Rốt cục là anh ta điên rồi hay là thế giới này điên rồi?Không đợi mọi người nghĩ nhiều, Lâm Lạc Dao bình tĩnh lắc đầu cự tuyệt cổ phần giá trên trời khiến vô số người điên cuồng, không hề quan tâm đến khối tài sản khổng lồ này, chỉ trầm ngâm đưa ra hai yêu cầu.“Chỉ cần giúp tôi làm hai việc.


Một, thanh toán tiền viện phí mấy ngày này của tôi, hai là giúp tôi tìm một bệnh viện khác có sự riêng tư và điều kiện thoải mái.”Những lời nói tưởng chừng như đơn giản này vừa được thốt ra lại có uy lực không kém so với chuyện cổ phần của tập đoàn Hằng Quảng.“Lạc Dao, con muốn làm gì!”.