Lấy Nhầm Tổng Tài (Lấy Nhầm Tổng Tài Hạ Nhật Ninh)

Chương 673




“Ừm, thích. Con bé thông minh tháo vát, không hổ là con gái nhà họ Thẩm.” Sùng Minh khen Thẩm Hà không dứt miệng, không khác gì đang khen con gái bảo bối của mình, chỉ hận không thể cướp về làm con gái.

Có lẽ cả đời cũng chỉ có một người vừa khóc vừa dạy anh cách an ủi bé gái thôi nhỉ?

Hơn nữa, Thẩm Hà là cháu gái của Thẩm Lục!

Cũng là bảo bối quý giá của Thẩm Lục!

Yêu ai yêu cả đường đi,chuyện này rất cần thiết!

Sùng Minh hỏi, giọng nói có chút lo lắng: “Vậy quà của em đâu?”

Khóe môi Thẩm Lục nở nụ cười như có như không: “Quà? Anh muốn quà gì?”

Sùng Minh trả lời rất hiên ngang: “Chỉ cần là quà em tặng, anh đều thích cả!”

“Thế anh đã nghĩ xong nên tặng quà gì cho tôi chưa?” Thẩm Lục như không để tâm lắm, hỏi: “Tuy rằng quà là do Tiểu Hà làm. Nhưng tôi là người đem nó tặng cho anh, tình cảm cũng nằm trong đó rồi. Còn anh thì sao? Nhận quà rồi chẳng lẽ không bày tỏ chút thành ý nào sao?”

Sùng Minh cứng họng, bất giác đã bị Thẩm Lục đánh lạc hướng: “Vậy em muốn quà gì?”

“10 triệu đô la mỹ, thế nào?” anh chàng cung Kim Ngưu trực tiếp ra giá.

Sùng Minh cảm thấy lồng ngực vô cùng bức bối.

Rất lâu sau, hắn mới trả lời: “Lần trước vừa đưa em rồi mà!”

Thẩm Lục chau mày: “Đó là lần trước, không phải lần này.”

Sùng Minh không nói gì.

Thẩm Lục hỏi đến cùng: “Cho hay không?”

Sùng Minh lần nữa cảm thấy bức bối: “Cho!”

Khóe miệng Thẩm Lục không kiềm được nhếch lên, giọng nói trầm thấp mang theo ý cười: “Lần trước anh cứu Tiểu Hà, tôi còn chưa cảm ơn anh đàng hoàng.”

“Đa tạ Thẩm công tử vẫn ghi nhớ.” Sùng Minh không khách sáo.

“Quà cảm ơn tôi để ở quầy lễ tân trong khách sạn, anh có thể lấy.” Thẩm Lục cười nhẹ: “Anh định lúc nào đòi tôi thực hiện lời hứa với anh? Tôi nói được làm được.”

Trái tim Sùng Minh bắt đầu loạn nhịp.

Miệng khô, bụng thắt lại, giọng nói cũng trở nên trầm khàn: “Thẩm Lục, em nghiêm túc? Em nên biết anh rất nghiêm túc.”

Thẩm Lục cười nhẹ, không nói gì

Sùng Minh vặn hỏi: “Em biết mà, anh không ép buộc em. Anh có nhiều cách để có được em nhưng anh muốn em tình nguyện ở bên anh chứ không phải lấy đó làm điều kiện trao đổi.”

“Tôi từng nói với anh, tôi là trai thẳng.” Thẩm Lục liếc mắt nhìn màn đêm vô tận bên ngoài, thở ra một hơi, sương mù bao phủ khiến tầm mắt rơi vào mông lung, giọng nói cũng trở nên mềm mại: “Nhưng tôi sẽ không từ chối bất cứ tấm chân tình nào. Tôi trân trọng mỗi phần tình cảm: tình thân, tình bạn, tình yêu. Tôi đã suy nghĩ rất lâu, rất lâu. Trên thế giới này, có lẽ tôi chẳng thể tìm được người con gái nào khiến tôi hết lòng yêu thương nữa. Bởi vì chỉ có Tiểu Thất mới có thể chạm được tới đáy lòng tôi. Chắc chẳng có người phụ nữ nào chấp nhận đâu nhỉ? Đối với tôi,Tiểu Thất cực kỳ, cực kỳ quan trọng, anh cũng hiểu đấy.”

“Anh hiểu.” Sùng Minh trả lời.

Đương nhiên anh hiểu rồi!

Nếu không hiểu, sao hắn lại bất chấp tất cả trở về, bảo vệ Thẩm Hà bằng mọi giá?

Bởi vì yêu nên mới yêu.

Vì để tâm, không nỡ, thương xót, muốn ở bên nhau, hơn nữa hắn yêu quá đậm sâu, yêu đến mức sẵn sàng hi sinh tính mạng.

Hắn vì Thẩm Lục, mặc kệ bản thân có thể gặp nguy hiểm.

Làm sao có thể không hiểu?

“Cảm ơn mọi việc anh làm cho tôi suốt bao nhiêu năm qua.” Thẩm Lục tiếp tục nói: “Nếu như tôi tìm được một người có thể kề vai sát cánh cùng tôi đi hết cuộc đời, còn không ghen tuông với Tiểu Thất, tại sao lại không thử chứ?”

Ngón tay Sùng Minh cứng lại: “Thẩm Lục, em đang nghiêm túc? Em nghiêm túc phải không?”

Thẩm Lục cười khẽ: “Đến quầy lễ tân khách sạn nhận quà của anh đi. Tôi chắc chắn anh sẽ thích đấy.”

Sùng Minh chẳng quan tâm xem điện thoại đã cúp chưa, cứ thế xông thẳng ra khỏi phòng. Hắn không kịp đợi thang máy mà trực tiếp lao xuống.

Trái tim đập rất nhanh.

Hắn có dự cảm mơ hồ, hắn nhất định sẽ thích quà mừng năm mới đặt ở quầy lễ tân!

Đúng, chính là dự cảm đó!

Sùng Minh chạy như bay xuống cầu thang, chỉ tầm 3 phút đã tới tầng 1.

Điện thoại trên tay còn chưa kịp tắt máy, lao thẳng đến quầy lễ tân.

Hắn còn chưa kịp hỏi quà đã thấy Thẩm Lục tay cầm điện thoại, lặng lẽ đứng trước quầy lễ tân, mỉm cười nhìn hắn.

“Anh có thích món quà đầu năm này không?” Thẩm Lục vẫn nói vào điện thoại: “Nếu anh không thích thì tôi mang nó đi nhé!”

Thẩm Lục còn chưa dứt lời, Sùng Minh đã sải bước lên trên, ôm chặt lấy Thẩm Lục.

Sức Sùng Minh rất lớn, Thẩm Lục dường như không thể phản kháng.

Dĩ nhiên, anh cũng chẳng muốn phản kháng.

Sùng Minh rất cao, cao hơn Thẩm Lục một đoạn.

Giây phút Sùng Minh ôm Thẩm Lục vào trong lòng, gương mặt lúc nào cũng bất cần đời của am như xuất hiện một biểu cảm khác.

Hắn không thể điều khiển được cảm xúc của bản thân.

Hắn thực sự bị món quà này làm giật mình!

Thẩm Lục đem tặng chính mình cho anh.

Đây là món quà tốt nhất mà bản thân anh nhận được.

Sùng Minh chẳng thèm quan tâm đại sảnh khách sạn có nhiều người qua lại, tay hắn giữ má Thẩm Lục, cúi đầu hôn anh.

Động tác Thẩm Lục còn trúc trắc nhưng vẫn vô cùng phối hợp với hắn.

Sùng Minh hôn rất nghiêm túc rất tỉ mỉ, mọi tình cảm, ngọt bùi đắng cay, chờ đợi giày vò, đau khổ giằng xé trong suốt 4 năm đều được bày tỏ trong nụ hôn này.

Đây là người đàn ông anh nhung nhớ suốt 4 năm!

Đây là người đàn ông khiến trái tim hắn rung động, cũng là người cả đời này hắn không nỡ giết chết!

Đối với loại người như Sùng Minh.

Rất khó để rung động trước một người.

Một khi đã rung động chính là bước trên con đường không có lối về.

Nhưng hắn đợi được rồi.

Đợi được đến ngày Thẩm Lục chấp nhận hắn.

Thẩm Lục cảm nhận được cảm xúc của Sùng Minh, mặc dù bị một người đàn ông hôn cảm thấy không quen, nhưng anh vẫn cố gắng phối hợp.

Nếu đã quyết định, vậy thì đi tiếp thôi.

Hành động của hai người khiến mọi người tò mò vây xem.

Trong đó có người định lấy điện thoại ra chụp ảnh nhưng lập tức bị người của Sùng Minh âm thầm ngăn cản.

Không biết qua bao lâu Sùng Minh mới buông Thẩm Lục ra.

Sùng Minh vẫn giữ lấy má Thẩm Lục, tay sờ vào đôi môi bị hắn hôn sưng đỏ, ánh mắt chăm chú nhìn Thẩm Lục: “Nghe cho rõ đây, em là của anh. Từ giờ trở đi không được rời khỏi anh nữa.”

Thẩm Lục bình tĩnh trả lời: “Một khi em đã tới thì sẽ không rời đi.”

Sùng Minh nở nụ cười, cuối cùng cũng đợi được câu nói này,.

Đêm giao thừa, mỗi người đều có niềm vui của mình, Mạc đại ca và El ở cách xa ngàn dặm cũng vậy.

Hai người là những người không vướng bận gì, vì vậy đón năm mới ở đâu cũng như nhau.

Vì Hạ Quốc Tường giao việc ở châu Phi cho đám đàn em, nên Mạc đại ca phải tới đó.

Dĩ nhiên, El cũng đi cùng.