Lấy Phải Boss Kiêu Ngạo

Chương 899




“Vậy cũng không thể nói là không liên quan đến cậu!”

Mắt Tiêu Lăng đỏ lên, nhìn Lục Sâm, “Tốt! Rất tốt, vậy mà cậu còn có dũng khí về đây, rất tốt! Ta khỏi phải tốn công nhờ người tìm cậu, Lục Sâm, lão tử cảnh cáo cậu, tốt nhất cậu nên cầu cho Tiểu Thất không có chuyện gì, nếu không lão tử bắt cậu phải chôn theo!”

Lục Sâm mím chặt môi.

Anh đã quyết định trở về thì cũng dự đoán được cảnh tượng này.

Lúc này trong đám người mắt đều đỏ lên đó, anh lại là người tỉnh táo nhất, đợi mọi người hạ bớt lửa giận, anh mới quay đầu nhìn Tiêu Cảnh Thụy, “Tiểu Thất mất tích ở đâu?”

Tiêu Cảnh Thụy kìm lửa giận xuống, thấp giọng nói, “Chính là hôm qua lúc ở sân bay, chúng tôi đã lấy được camera giám sát ở sân bay, xem qua một lần, có thể khẳng định lúc chuyến bay của cậu cất cánh Tiểu Thất đã rời khỏi sân bay! Nó không có bắt xe đi lên đường cao tốc, camera giám sát trên đường cũng không hoàn chỉnh, cho nên bây giờ vẫn chưa thể xác định Tiểu Thất mất tích ở đâu!”

Lục Sâm siết chặt nấm đấm.

Tiểu Thất...

Tính cách cô ấy kiên cường lạc quan như vậy, chắc chắc sẽ không tự sát.

Nhưng mà...

Lục Sâm nhớ lại lúc anh lên máy bay, Tiểu Thất tinh thần suy sụp, nên bây giờ cũng không dám khẳng định điều gì.

Cô ấy... có khi nào không chịu được đả kích lần này, cho nên...

Lục Sâm ép mình không được nghĩ tiếp nữa.

“Làm sao bây giờ?”

“Chúng tôi đã đề nghị cảnh sát thành phố a hỗ trợ điều tra, bất luận như thế nào cũng phải đem Tiểu Thất trở về!”

“Tôi cũng đi tìm cô ấy!”

Cảnh cắn răng nhìn Lục Sâm.

Thật rất muốn cho Lục Sâm một trận, nhưng nếu Tiểu Thất trở về nhìn thấy Lục Sâm bị thương chắc chắn sẽ rất khó chịu.

Cảnh Thụy phải đè nén sự tức giận của mình xuống.

...

Cả đám người lại lần nữa tản ra tìm kiếm, ai cũng rất gấp, Lục Sâm vừa tìm vừa gọi điện thoại cho Tiểu Thất, nhưng dù có gọi bao nhiêu lần, đầu dây bên kìa vẫn là trang thái tắt máy.

Lục Sâm đã tìm hết tất cả mọi ngóc ngách.

Nếu như Tiểu Thất đúng là vì anh mà nghĩ không thông, vậy chắc chắn phải quay lại những nơi có kỷ niệm của hai người.

Lục Sâm và Triệu Đào đi tìm ở quán bar mà lần đầu hai người gặp nhau.

Dù đã tìm đến sắp lật tung cả quán bar cũng không thấy tung tích của Tiểu Thất.

Lục Sâm đi đến trường học của Tiểu Thất, hỏi hết bạn học của Tiểu Thất nhưng không ai nhìn thấy cô.

Lục Sâm càng ngày càng hoảng loạn.

Nếu như tìm không được Tiểu Thất, anh ấy... biết phải làm sao.

“Tổng giám đốc... ngài đừng quá lo lắng, Tiêu tiểu thư chắc chắn sẽ không có chuyện gì đâu.”

Lời này e là Triệu Đào cũng không an ủi được mình, Lục Sâm không còn muốn nghe nữa.

“Tổng giám đốc...”

“Đi, đi đến khách sạn, khách sạn lần trước Phong Hoa huấn luyện nhân viên!”

Triệu Đào rất muón nói, quán bar hay khách sạn cũng đã được Tiêu gia tra qua rồi, đều không tìm được tung tích gì của Tiêu tiểu thư, nhưng nhìn thấy sắc mặt tái nhợt của Lục Sâm, anh gật gật đầu, “Được!”

Hai người đi đến khách sạn huấn luyện lúc trước.

Hỏi nhân viên làm việc trong bệnh viện, đều chỉ nhận được những cái lắc đầu.

Lục Sâm càng ngày càng hoảng loạn.

“Tổng giám đốc,chúng ta quay về biệt thự của Tiêu gia đi, bọn họ lợi hại như vậy, còn có đám người của Lãnh Mạc giúp sức, không biết chừng đã tìm được Tiêu tiểu thư rồi!”

Lục Sâm như vớ được phao cứu sinh, không ngừng gật đầu, “Đúng rồi, biết đâu họ đã tìm được... về, Triệu Đào, chúng ta nhanh chóng quay về!”

Hai người mất hơn 1 tiếng, lần nữa quay về biệt thự Tiêu gia.

Cứ hành hạ nhau như vậy, lúc này đã là giữa trưa.

Lúc Lục Sâm quay về biệt thự mọi người vẫn chưa về, trong biệt thự chỉ có Tô Tố đang ôm con, cô không ra ngoài tìm Tiểu Thất, 1 là vì Tiêu Niên vẫn còn nhỏ, 2 là nếu Tiểu Thất quay về, cô có thể nhanh chóng thông báo cho mọi người.

Tô Tố chờ đợi trong biệt thự mà lòng đầy lo lắng.

Nhìn thấy Lục Sâm quay về, cô không ngừng hỏi, “Tìm thấy chưa, tìm thấy Tiểu Thất chưa?”

Lục Sâm siết chặt nấm đấm, lắc đầu.

Hai người cùng thất vọng, đã một ngày một đêm, Tô Tố như sắp sụp đổ, đến giờ Tiểu Thất vẫn chưa về, Tô Tố lảo đảo lùi về sau hai bước,... “Đều trách tôi, đều trách tôi! Nếu tôi và Tiêu Lăng cùng ngăn cản Tiểu Thất, con bé nhất định sẽ không ra ngoài, sẽ không xảy ra chuyện, đều là lỗi của tôi...”

Tô Tố đã khóc cả đêm, lúc này mắt cô đã sưng đỏ.

Lục Sâm nắm chặt xe lăn hơn.

Thời gian chầm chậm trôi qua.

Những người ra ngoài tìm kiếm cũng lần lượt trở về.

Nhưng mà...

Mọi người đều không tìm được gì!

‘Không có hả, không tìm được Tiểu Thất hả?”

Cảnh Thụy lắc đầu, “Đã xem rất nhiều camera giám sát, đều không thấy tung tích của Tiểu Thất!”

Tâm trạng của mọi người đều trầm xuống.

Mọi người ai cũng biết, thời gian càng trôi qua, khả năng còn sống còn Tiểu Thất càng thấp.

Tiêu Lăng không còn sức để tức giận nữa, cả người chán nản dựa vào cây đại thụ, hai tay ôm đầu, đau khổ nói, “Nếu ta chịu trông chừng con bé, thì đã không có chuyện gì rồi, tại sai ta không trông chừng nó...”

Anh ngước đầu lên, cặp mắt đỏ tươi lại lần nữa nhìn về phía Lục Sâm.

Ánh mắt của anh lạnh băng đầy sát khí như ánh mắt của một con rắn độc, lúc nào cũng có thể cắn chết đối phương.

Triệu Đào nhìn mà đầy hoảng sợ, run rẩy chắn trước mặt Lục Sâm.

Lục Sâm kéo Triệu Đào ra.

“Tổng giám đốc?”

“Bọn họ muốn đánh cứ để họ đánh”, mắt Lục Sâm cũng đã đỏ lên, cười khổ nói, “Dù gì chuyện này cũng vì tôi mà ra.”

Mặc kệ có phải Tiểu Thất tự sát hay không.

Cô là mất tích lúc từ sân bay trở về, đây là chuyện không thể chối cãi.

Cho nên, trách nhiệm của chuyện này là thuộc về anh!

Lục Sâm nhìn sắc mặt lạnh lùng của Tiêu Lăng, ánh mắt của mọi người cũng dồn lên người anh, “Tôi biết bây giờ mọi người chỉ hận không thể giết chết tôi, tôi cũng muốn như vậy...”, Lục Sâm che mặt,”Nếu Tiểu Thát có thể quay về, tôi thà người xảy ra chuyện là tôi.”

“Đừng có ở đây giả bộ nữa, Lục Sâm, nếu không phải vì mày, Tiểu Thất đâu phải chịu nhiều đau khổ như vậy!”, Tiêu Lăng giận dữ nhìn Lục Sâm, “Đừng nói giống như mày quan tâm con bé lắm, nếu mày quan tâm con bé, hôm nay đã không xảy ra chuyện như vậy rồi!”

Lục Sâm không thể phản bác được.

Đúng!

Hết thảy đều là vì anh ấy!

Cũng là anh tự cho rằng sắp xếp tốt mọi chuyện cho Tiểu Thất, tự cho rằng đây là cách tốt nhất đối với Tiểu Thất, nhưng mà, có tính toán như thế nào cũng không ngờ rằng mọi chuyện sẽ như hôm nay.

Hối hận!

Sự hối hận tràn ngập trong lòng, cảm giác như ngàn mũi dao đâm vào người, đau đớn đến không tả được.

Nếu như sớm biết sẽ có chuyện như hôm nay!

Thì dù có bị đánh chết, anh ấy cũng không đưa ra lựa chọn này!

Nhưng mà...

Bây giờ hối hận, còn có tác dụng gì!

Ngay lúc mọi người không còn biết làm gì.

Điện thoại của Lãnh Mạc đột nhiên reo lên, trong khoảnh khắc đó mọi người dường như đều đưa mắt nhìn qua.

Lãnh Mạc bắt máy, “alo?”

Theo âm thanh của người bên đầu dây bên kia, sắc mặt Lãnh Mạc càng ngày càng khó coi, cũng càng ngày càng xanh, cuối cùng, anh chỉ hỏi một câu, “Vị trí cụ thể nằm ở đâu?”

Mắt mọi người sáng lên, đợi sau khi Lãnh Mạc cúp máy, Tiêu Cảnh Thụy liền hỏi thăm, “chú Lãnh Mạc, có phải có tin tức của Tiểu Thất không.”

Sắc mặt Lãnh Mạc hơi khó coi.

Sắc mặt anh nặng nề nhìn Tiêu Lăng, “Tiêu Lăng,cậu phải chuẩn bị tâm lý thật tốt.”

Sắc mặt Tiêu Lăng trong nháy mắt liền thay đổi.

“Cậu... nói!”

“Người của tớ vừa mới phát hiện một cái xác nữ ở hồ Lâm Giang...”

Hai chữ “xác nữ” vừa mới xuất hiện, Tô Tố ở bên cạnh liền lảo đảo, trước mắt cô tối sầm, liền hôn mê bất tỉnh.

May mắn Cảnh Thụy tay mắt lanh lẹ, vội vàng đỡ Tô Tố, bằng không Tô Tố và đứa bé trong lòng cô chắc chắn sẽ ngã xuống đất! Một tin dữ như thế, mọi người nghe xong đều trầm mặc.

Toàn thân Tiêu Lăng đều đang run lên, “Xác định... là ai chưa?”

Lãnh Mạc thấy thế, cũng đỡ lấy Tiêu Lăng, “còn chưa xác định rốt cuộc là ai, hiện giờ... tớ đã kêu người bảo vệ hiện trường, nếu như... bây giờ thuận tiện, chúng ta phải qua đó nhận diện một chút!”

Toàn thân Tiêu Lăng đều đang nhũn ra.

Mà Lục Sâm...

Lúc nghe được hai chữ “xác nữ”, anh và Tô Tố phản ứng như nhau, trước mắt trong chốc lát liền tối sầm, nhưng anh chỉ bị choáng vài giây, cả người anh dường như mất sức vậy, toàn thân đều xụi lơ trên xe lăn.

Xác nữ...

“Không phải là Tiểu Thất, nhất định không phải cô...”

Trong nội tâm anh ra sức phủ nhận, đột nhiên, đẩy xe lăn muốn đi ra ngoài.

“Anh muốn đi đâu?!”

“Tôi phải đi xem thử, người đó tuyệt đối không phải là Tiểu Thất!” Lục Sâm cắn chặt răng, “Tôi nhất định phải đi xem thử!”

Mà lúc này Tiêu Lăng cũng đã lấy lại tinh thần từ trong mê muội.

Đúng!

Có lẽ người đó căn bản cũng không phải là Tiểu Thất.

Tất cả mọi người đều lái xe chạy qua đó.

Đợi đến lúc tới nơi, sau khi xuống xe, tất cả mọi người đi về phía trước, duy nhất chỉ có Lục Sâm rơi lại phía sau cùng, anh đẩy xe lăn, cánh tay căn bản không dùng được chút sức lực nào!

Xác nữ đã được vớt lên từ trên mặt hồ, lúc này đang được đặt hồ trên bãi cỏ bên hồ.

Trên bãi cỏ đã được căng dây cảnh báo, và chung quanh đã vây đầy người xem.

Xa xa.

Liền truyền đến tiếng mọi người bàn tán.

Có người thương xót, “Hiz... Thật đáng tiếc a, Cô gái này nhìn qua mới hơn hai mươi tuổi, sao lại nghĩ quẩn như thế.”

Có nhân chứng nói, “Cô gái này là hôm qua nhảy sông, lúc ấy còn có rất nhiều người nhảy xuống cứu, nhưng đều không cứu lên được, cô gái đó người khá xinh đẹp, nghe nói bởi vì chuyện tình cảm nghĩ quẩn. Haiz... giới trẻ bây giờ a, sao lại xử sự theo cảm tính như thế, ba mẹ nuôi lớn cô như thế, nói tự sát liền tự sát, sao cũng không nghĩ cho ba mẹ mình một chút a. Nghe nói đêm qua nhảy sông, trực tiếp ngồi trên lan can của cây cầu lớn, ngay cả do dự cũng không do dự liền nhảy xuống.”

“... ông trời ơi, đây là quyết tâm lớn bao nhiêu a!”

Lục Sâm đột nhiên không dám qua đó nhìn.

Anh sợ!

Sợ nhìn thấy cô gái bên hồ, đúng là Tiểu Thất.

“Tổng giám đốc, chúng ta qua đó không?’

“Qua đó!”

Lục Sâm gắt gao nắm chặt tay vịn của xe lăn, vài giây ngắn ngủi, anh cái gì cũng nghĩ rõ nghĩ thông suốt rồi.

Nếu như...

Cô gái này không phải Tiểu Thất, vậy sẽ tốt hơn.

Nếu như...

Thật đúng là Tiểu Thất... Là anh hại Tiểu Thất thảm như vậy, khiến cô tuyệt vọng như thế. Anh sẽ chết theo cô.

Sau khi mặc kệ sinh tử, thì không có cái gì phải sợ cả.

Triệu Đào đẩy xe lăn, từ từ đi qua từ trong đám người.

Mọi người còn đang nhỏ giọng bàn tán, Lục Sâm đã nghe không được tạp âm của thế giới bên ngoài nữa.

Ánh mắt của anh... nhìn chằm chằm vào trên người xác nữ trên bãi cỏ, đám người bị đuổi giải tản, thi thể trên bãi cỏ lộ ra chân dung, bởi vì ngâm trong nước quá lâu, thân thể của cô gái đã căng phồng lên, cô gái nằm sấp trên mặt đất, không nhìn thấy mặt.

Còn Lưu Tuyền đã chịu không nổi cảnh tượng này, không đợi người đem thi thể quay lại, đã hôn mê bất tỉnh.

Lục Sâm gắt gao nắm chặt nắm đấm.

Móng tay khảm thật sâu vào lòng bàn tay.

Sự đau đớn kịch liệt khiến anh giữ tỉnh tảo, anh đẩy xe lăn, từng bước một đi qua, nhìn thấy mọi người đều ngẩn người, không ai hữu dụng đi lật xác nữ qua, anh tự mình đi qua, ngồi xổm bên cạnh xác nữ, sững sờ nhìn vài giây.

Trong lòng anh cầu nguyện,

Ông trời ơi, xin đại phát từ bi, người này nhất định không phải là Tiểu Thất, nhất định không phải!

Đột nhiên ——

Ánh mắt Lục Sâm rơi trên quần áo của cô gái, ánh mắt anh đột nhiên sáng lên, “Đây không phải là Tiểu Thất, Tiểu Thất hôm qua không phải mặc bộ đồ này!”

Tiêu Lăng đột nhiên sững sờ.

Anh vội cúi đầu xem quần áo của cô gái, cô gái chỉ mặc một cái áo thun trắng đơn giản và một cái quần jean, mà hôm qua... lúc Tiểu Thất ra khỏi cửa đúng là không phải mặc bộ quần áo này!

Trong mắt Tiêu Lăng cũng hiện lên một tia sáng, quay người cô gái lại!

Lục Sâm nhắm mắt lại, dùng hết sức toàn thân, quay người cô gái lại.

Mọi người kinh hô một tiếng.

Lục Sâm không dám mở mắt.

Anh sợ anh mở to mắt, nhìn thấy chính là cái mặt quen thuộc.

Trong không khí có một giây lát yên tĩnh.

Rất nhanh, Lục Sâm nghe được tiếng vui mừng như sống sót sau tai nạn của Tiêu Cảnh Thụy, “Không phải Tiểu Thất! Cô gái này không phải Tiểu Thất!”

Lục Sâm lúc này mới dám mở to mắt.

Vừa cúi đầu!

Cô gái rất trẻ, bởi vì bị ngâm trong nước quá lâu, toàn thân đều đã sưng phù, mặt mũi cũng sưng phù, nhưng coi như mặt mũi có biến dạng thế nào đi nữa, Lục Sâm cũng nhìn ra được rõ ràng, cô gái này, đích thực không phải Tiểu Thất.

Nước mắt Lục Sâm trong nháy mắt liền rơi xuống!

Nghĩ mà sợ khiến anh toàn thân run rẩy!

May mắn!

May mắn Cô gái này không phải Tiểu Thất!

“Không phải! Ông trời quá tốt rồi, Tiểu Thất khẳng định còn sống!” Trương Hân che miệng lại, lệ rơi đầy mặt, “Tìm! Chúng ta tiếp tục tìm, Tiểu Thất chắc chắn sẽ không ngốc đến nỗi làm chuyện điên rồ, nó chắc chắn trốn ở nơi nào một người lặng lẽ đau lòng, có lẽ bây giờ đang chờ chúng ta qua đó tìm nó đó.”

Trán mọi người đều toát ra một lớp mồ hôi lạnh.

Tất cả mọi người đều đang vui mừng.

Bọn họ quả thực không dám tưởng tượng, nếu cô gái này là Tiểu Thất, Tiêu gia sẽ xảy ra sự chuyển biến kinh thiên động địa gì đây.

May mắn!

“Tiếp tục tìm!”

Mọi người sau khi xác minh người nhảy sông không phải là Tiểu Thất, liên lạc với người bên cảnh sát, giao chuyện này cho cảnh sát xử lý, rất nhanh liền tản ra bên cạnh hồ.

Thế nhưng...

Hiện giờ phải đi đâu tìm Tiểu Thất đây!

Ngay lúc mọi người đều ngẩn người, điện thoại của Tiêu Khả trong đám người đột nhiên lại vang lên.

Tiểu Thất xảy ra chuyện, Tiêu Khả thân là cô của Tiểu Thất đương nhiên không thể từ chối mà đến tìm cô, bạn trai nhỏ hơn cô hai mươi mấy tuổi Chu Tử Dương cũng đi theo cô đến đây, Tiêu Khả bắt máy, sắc mặt đột nhiên thay đổi, “Ngươi nói cái gì? Tiểu Thất ở trên tay ngươi?!”