Lê Hấp Đường Phèn

Chương 68: Vạch trần




Lê Ngữ Băng tìm Liêu Chấn Vũ muốn hỏi về phương thức liên lạc của Chu Nhiễm, hẹn ra.

Chu Nhiễm vì lần gặp mặt này, ăn mặc gọi là rất cầu kỳ. Kỳ thật cô không biết là, Lê Ngữ Băng làm một thẳng nam, đại bộ phận thời điểm không cảm giác được con gái tỉ mỉ trang điểm như thế nào.

Gặp mặt, Lê Ngữ Băng trước tiên hỏi rõ Chu Nhiễm," Ba của Đường Tuyết nhận được những hình ảnh kia của tôi và cậu ấy ở Lâm đại, có phải là cậu gửi? Cậu có biết hay không, Đường Tuyết nhìn thấy ảnh chụp về sau rất tức giận, muốn tới giáo huấn cậu."

Chu Nhiễm nghĩ đến bộ dạng cầm chai bia đe dọa ngày ấy của Đường Tuyết, lập tức một mặt sợ hãi, hoa dung thất sắc nói: "Tôi làm sao có thể làm loại chuyện đó?! Không cần loạn giảng! Không phải tôi!"

"Được rồi, tôi cũng cảm thấy không phải cậu, cậu yên tâm, tôi đã ngăn lại cậu ấy."

"Cám ơn cậu, Băng thần..." Chu Nhiễm vành mắt đỏ hồng, ủy ủy khuất khuất nói.

Lê Ngữ Băng khoát tay áo, "Tóm lại cậu về sau không nên ở sau lưng Đường Tuyết mà nói xấu, nếu có lần sau nữa, tôi nhất định không ngăn được.

"Ừm ừm ừm!" Chu Nhiễm liên tục không ngừng gật đầu.

Sau đó Lê Ngữ Băng lại hỏi: "Những tin bát quái này, ngoại trừ hôm đó các cậu nói ở họp lớp, trước đó có nói với người khác không?"

"Tôi chỉ nói với Biên Trừng."

Thời điểm Chu Nhiễm đem ảnh chụp gửi cho Biên Trừng, trong lòng rất có vài phần khoái ý. Cô cùng Đường Tuyết đồng thời thích Biên Trừng, nhưng Biên Trừng đối với Đường Tuyết tốt hơn cô. Nhưng bây giờ thì sao, nhìn xem, nhìn xem, người cậu thích hiện tại cùng nam sinh khác mập mờ khúc mắc, có khó chịu không?

Lê Ngữ Băng nghe được Chu Nhiễm nói như vậy, suy đoán trong lòng lại chắc chắn mấy phần. Cậu gật đầu, nói: "Cám ơn."

Chu Nhiễm nhìn gương mặt anh tuấn của Lê Ngữ Băng, đột nhiên kịp phản ứng, là cô đã quá tự mình đa tình. Lê Ngữ Băng ở đâu ra lại tự tìm đến cô, cậu ấy rõ ràng là vì Đường Tuyết mà đến.

Trong lòng cô một trận chua xót, nhịn một chút, nói ra: "Băng thần, tôi có thể hỏi cậu một chuyện không?"

"Hả?"

"Vì cái gì các cậu đều thích Đường Tuyết? Coi như dung mạo của cậu ấy xinh đẹp, thế nhưng người xinh đẹp có rất nhiều mà?"

"Tôi cũng đâu có cách." Lê Ngữ Băng nói. Thích tên đần đó như vậy, tâm cậu cũng rất mệt mỏi đấy chứ.

Chu Nhiễm khó có được tinh thần quật cường trước mặt Lê Ngữ Băng, lại nói: "Đây không tính là đáp án."

Lê Ngữ Băng nhìn thoáng qua biểu lộ Chu Nhiễm hỏi cô: "Kỳ thật, cậu không thể nào hiểu được vì cái gì cậu ấy rất dễ dàng trở thành tiêu điểm, rất nhiều người vây quanh cậu ấy, nghe theo cậu ấy. Đúng hay không?"

Chu Nhiễm nhẹ gật đầu.

"Tôi chỉ có thể nói cho cậu, có ít người, trời sinh đã biết phát sáng."

Chu Nhiễm... Càng thêm ước ao ghen tị.

——

Cáo biệt Chu Nhiễm, Lê Ngữ Băng đi đến khu nhà ở của Biên Trừng, tìm tới cửa số phòng của Biên Trừng, đông đông đông, gõ cửa một cái.

Biên Trừng mở cửa vừa thấy được là Lê Ngữ Băng, giật nảy mình.

"Cậu làm sao lại biết địa chỉ nhà của tôi?" Biên Trừng một trận kỳ quái.

"Cậu có thể biết nhà Đường Tuyết, tôi thì không thể biết nhà cậu sao?" Lê Ngữ Băng một mặt thần bí, giả bộ như nhân viên của cục tình báo.

Trên thực tế những tin tình báo này đều là từ chỗ ba mẹ cậu bán buôn tới. Tất cả mọi người là người địa phương, quan hệ rắc rối khó gỡ, ba mẹ Lê Ngữ Băng vận dụng không ít quan hệ bằng hữu thân thích, mà ba mẹ Biên Trừng đều là công chức, cho nên nghe ngóng rất thuận lợi.

Biên Trừng nhìn thấy Lê Ngữ Băng mặt không biểu cảm, mời cậu ra ngoài, hai người đứng ở dưới lầu nói chuyện.

"Cậu tìm tôi có việc gì?" Biên Trừng hỏi.

Lê Ngữ Băng nhìn chằm chằm gương mặt Biên Trừng nói: "Ảnh chụp là cậu gửi."

Biên Trừng đẩy đẩy mắt kính, mặt không thay đổi nhìn cậu, đột nhiên mỉm cười: "Sao? Cậu có chứng cứ?"

"Tôi không phải đến cùng cậu đối chứng, tôi chỉ là hiếu kì một điểm. Cậu phí hết tâm tư chia rẽ chúng tôi, chẳng lẽ không lo lắng bởi vậy mà cho Dụ Ngôn một cơ hội?"

"Dụ Ngôn đã tiến vào đội tuyển quốc gia, trong thời gian ngắn hẳn là sẽ không trở về... Tôi có nhìn tin tức."

"Thật sự là giỏi tính toán." Lê Ngữ Băng nhịn không được mà khen Biên Trừng. Thì ra Biên Trừng nghĩ đến trước tiên pk chia rẽ cậu cùng Đường Tuyết, sau đó cùng Dụ Ngôn đứng cùng một hàng. Hai người bọn họ đều ở Bắc Kinh, cùng khoảng cách với Đường Tuyết, ai cũng không vớt được tiện nghi.

Biên Trừng đem lời tán thưởng này của Lê Ngữ Băng nhận hết, "Quá khen."

Lê Ngữ Băng nói, "Cậu đại khái cảm thấy tôi sẽ để im?"

Biên Trừng không nói gì, nhưng biểu lộ lại là hiển nhiên chấp nhận điểm này.

Lê Ngữ Băng có lý do tin tưởng, nếu như cậu ta hiện tại không làm chút gì, về sau Biên Trừng trở về trường học sẽ còn cầm điều khiển từ xa tác oai tác quái.

"Biên Cương là ba cậu?" Lê Ngữ Băng đột nhiên hỏi.

Biên Trừng bất động thanh sắc nhìn cậu, hỏi lại: "Cậu có ý tứ gì?"

"Ba của cậu gọi Biên Cương, trước kia là người đứng thứ hai cục thủy lợi, bởi vì công trình vấn đề kém chút bị dỡ bỏ, về sau sung quân đến cục hồ sơ, người trong đó không chịu một mình, hiện tại đang suy nghĩ biện pháp triệu hồi đi, nghe nói đã dùng không ít quan hệ... Haizz năm nay ăn tết tặng không ít lễ vật hả?"

Lê Ngữ Băng nói một hơi nhiều như vậy, Biên Trừng rốt cục không bình tĩnh, một mặt đề phòng mà nhìn cậu.

Lê Ngữ Băng mỉm cười: "Thời điểm cậu nhìn chằm chằm người khác, người khác cũng đang ngó chừng cậu."

"Cậu muốn làm gì?"

"Tôi không muốn làm cái gì, " Lê Ngữ Băng nói, đưa tay, ngón trỏ hướng lên trên chỉ chỉ, ngữ khí tăng thêm: "Người đang làm, trời đang nhìn."

Lê Ngữ Băng một mặt khó đoán. Không mò ra nội tình mới càng khiến người ta kiêng kị, cho nên nói dăm ba câu dừng là được, còn lại, để cho đối phương tự mình đi suy nghĩ. Suy nghĩ đối với hiện thực vĩnh viễn đặc sắc hơn gấp bội.

Cho nên lúc này cậu cũng không ở lại cùng Biên Trừng nói nhảm, quay người đi.

Để lại Biên Trừng đứng một chỗ, sắc mặt trắng bệch, khó coi vô cùng.

——

Hạ Mộng Hoan ở Hồ thành thị chờ đợi hai ngày, ba mẹ Đường Tuyết rất là ưa thích tiểu cô nương này, cảm thấy cô đặc biệt đặc thù khí chất yên tĩnh, cùng nữ nhi nhà mình không có giống nhau. Tiểu cô nương như vậy mới thật sự là tiểu áo bông!

Về phần nữ nhi của bọn họ, có đôi khi là tiểu áo bông không sai, nhưng có đôi khi làm ba mẹ tức hộc máu, lại khiến người ta nhịn không được hoài nghi cái tiểu áo bông này là từ bông vải lòng dạ hiểm độc làm ra.

Ngày mùng mười tháng riêng, Hạ Mộng Hoan leo lên đường sắt cao tốc về nhà. Tại bên ngoài cửa xét vé, cô lưu luyến không rời cùng Đường Tuyết bọn họ cáo biệt, sau đó cùng Đường Tuyết ôm.

Lúc Hạ Mộng Hoan buông ra Đường Tuyết, Liêu Chấn Vũ cũng giang hai cánh tay muốn cùng cô ôm, kết quả Hạ Mộng Hoan làm bộ không thấy được cậu ta, đẩy hành lý quay người phất tay, "Bái bái! Khai giảng gặp!"

Liêu Chấn Vũ có chút xấu hổ, làm bộ ôm lấy Lê Ngữ Băng.

Lê Ngữ Băng một bàn tay đặt lên trên mặt cậu ta, dùng sức đẩy.

Liêu Chấn Vũ bị đẩy ra, đành phải ôm lấy lão đại.

Sau đó Lê Ngữ Băng đột nhiên lại lấy một tay lôi Liêu Chấn Vũ trở lại, qua loa cùng cậu ta ôm một hồi.

Liêu Chấn Vũ cảm giác Lê Ngữ Băng có thể đi làm một diễn viên được rồi

Đường Tuyết hỏi Lê Ngữ Băng: "Đội bóng của cậu lúc nào tập hợp?"

"Ngày kia."

"Ờ."

Ba người cùng nhau đi ra ngoài, Lê Ngữ Băng nhìn đỉnh đầu Đường Tuyết, đột nhiên nói: "Ngày mai tôi muốn quay về trường học cũ, cậu có muốn đi cùng không?"

"Được đó."