Lẽ Nào Em Không Biết?

Chương 22: Nguyệt thấy sao?




Nếu hỏi học sinh trường chuyên Biên Hòa, các bạn ấy thích ngày nào nhất trong năm, thì câu trả lời tới 90% là một ngày hè phượng đỏ rực cả sân trường!!!

Không thích sao được, ngày ấy là ngày phát phần thưởng, mà học sinh chuyên, hiếm có học lực loại trung bình, nên hầu như ai cũng có giấy khen và phần thưởng.

Lý do đặc biệt hơn nữa, với khối 12, đó chính là ngày mưa nước mắt, đối với khói 10, 11, sau hôm ấy, là kì nghỉ hè đáng được mong chờ…

Là ngày mà tất cả bọn họ cùng được thỏa sức quậy phá!

Vâng – đó chính là ngày tổng kết!

Vẫn giữ vững truyền thống, mỗi lớp khối 10 chuẩn bị một tiết mục văn nghệ.

Để tránh tình trạng người xem ngủ gật như năm ngoái, năm nay, thầy tổng phụ trách thả lỏng tiêu chí, chỉ cần có một thành viên lớp tham dự vào tiết mục là được, đối tượng còn lại tùy ý mượn, thuê,…

Giải nhất, nhì, ba đều có cup lưu niệm và tiền thưởng. Riêng lớp về nhất còn được miễn các buổi làm vệ sinh kì một năm sau.

Không khí các lớp phải nói là sôi sùng sục.

Toán 2 tất nhiên chẳng ngoại lệ.

Chễm trệ kê chiếc bàn học ra giữa, trèo lên, lớp phó văn nghệ giọng to rõ ràng:

-“Toàn dân có nhìn thấy ta không?”

Bọn ở dưới phì cười:

-“Ở đâu đấy!”

-“Eo ơi, cao quá không thấy…”

-“Ông phải kê thêm cái ghế trên cái bàn đó, rồi trèo lên cái ghế, thế mọi người mới nhìn rõ…”



Huy e hèm:

-“Thôi được rồi, nói thế là các ngươi nhìn thấy ta hết rồi, được sự ủy thác của các ngươi cũng như đã bàn bạc kĩ lưỡng với các thành phần chức cao vọng trọng trong lớp, ta xin tuyên bố chính thức, để chuẩn bị cho buổi tổng kết, chúng ta sẽ đóng kịch Tấm Cám!”

Cả lớp vẫn ngơ ra, bỗng Tuấn lên tiếng:

-“Kìa, chúng mày, nó phát biểu xong rồi đấy, vỗ tay đi cho nó sướng!”

Một tràng pháo tay rầm rầm như ngô nổ, đập bàn đập ghế rõ khí khái.

-“Xin đa tạ. Tuy nhiên tại hạ vẫn còn chưa nói xong. Sau đây là bảng phân vai. Xin lưu ý kết quả phân vai là sự nghiên cứu và làm việc vất vả của rất nhiều bộ não xuất chúng, vả lại lúc trước đã nhất trí ai có ý kiến thì ở lại họp, cho nên, bây giờ tôi đọc tới ai vai gì xin mời lên mà miễn phàn nàn.”

-“Được rồi, lắm nhời quá, đọc đi…”

-“Ai mà phản đối là cả lớp tẩy chay luôn!”

Lớp trưởng thêm vào, mắt nheo lại rất nguy hiểm. Ấy vậy mà cả lớp quyết chí đồng tình:

-“Đúng, đúng, tất cả tinh thần đồng đội…”

-“Bắt đầu đi, tò mò…”

Huy trịnh trọng:

-“Ừ, đọc từ nhân vật phụ rồi sẽ tới nhân vật chính nhé! Kiểu trao giải Ốt sờ Ca ý…”

-“Biết rồi, màu mè, đọc…”

-“ Thế Hiển trong vai cây cau!”

Bạn Hiển hùng dũng bước lên, cả lớp trố, trời đất, sao lại chọn nấm lùn di động của lớp đóng vai cây cau thế này!!! Hài quá a, dù sao thì vẫn một tràng pháo tay!

-“Dung trong vai cá bống…”

Cô nàng đỏng đảnh đi lên, trong bao tiếng reo hò.

-“Lập trong vai lính gác một”

-“Hương trong vai tỳ nữ một”

….

….

….

-“Vâng, và nhân vật độc ác số một của câu chuyện…”

-“ Loan bà già trong vai dì ghẻ, xin mời bạn…”

-“Tất nhiên, nam chính, Đức Vua, vai này chỉ có một người lớp ta đủ khí chất để đóng, đoán đi đoán đi???”

Chẳng đứa nào buồn nói, ai mà chả biết, lớp này cũng có nhiều người đẹp trai, nhưng mà khôi ngô bảnh bao tới mức làm người khác choáng váng chỉ có lớp trưởng thôi.

Mặc dù cậu ta có dính một vài tin đồn ái tính với lớp trưởng Anh 1, nhưng thế thì cũng chẳng sao, đây chỉ là kịch thôi mà, giả vờ “chuẩn men” có gì là khó…cả lớp gật gù!!!

Vâng, Đức Vua đang khoác tay dì ghẻ, đi lên rất tình tứ!

-“Vậy còn người trong mộng của đức vua, là ai đóng?”

Cái này mới tò mò nha, thi nhau tranh luận:

-“Huệ à?”

-“Loan bà già phải không?”

-“Con này đần, Loan bà già vừa là dì ghẻ rồi còn gì?”

-“Quỳnh?”

-“Trang?…”

-“Dương???…”

-“Nói đi, sốt ruột cái thằng lớp phó kia…”

-“Vâng, vâng, bà con bình tĩnh, em nói, em nói, cô Tấm của chúng ta…chính là bạn Nguyễn Hoàng Diệu Mai, xin một tràng pháo tay…”

Cô Tấm hiền lành đi lên, dưới sự ngưỡng mộ của bao người.

Đủ chưa nhỉ? Hình như vẫn thiếu cái gì đó!!!

-“Cuối cùng, người vinh dự nhất, được hóa thân vào nhân vật có tính cách đỏng đảnh nhất, cũng có kết cục bi thảm nhất, xin chúc mừng cô Cám Hà Nguyệt Dương!”

Hà Dương há hốc, mắt trợn tròn nhìn lớp phó văn nghệ nhưng cậu ta lại dấm dúi chỉ trỏ về phía lớp trưởng, nháy mắt, ra điều ‘cái này là anh ấy chỉ đạo, chị tha cho em…’.

Cả lớp cùng nhận vai vui vẻ, cô cũng không thể màu mè đùn đẩy ngúng nguẩy được, nhìn vào cái mặt rất đểu giả của Vũ Phong, cố nén giận mà tươi cười đi lên.

Nếu như người khác phân vai, là chuyện rất bình thường, nhưng là cậu ta, chắc chắn đem thù riêng nhúng vào kịch bản!

Chẳng ngoài dự liệu…

Từ buổi chiều hôm đó.

Mỗi lần tập kịch là một lần điên.

Mọi thứ vẫn giữ đúng nguyên tác, trừ cảnh trước buổi dạ hội, có lần Đức Vua mặc thường dân đi du ngoại bên hồ, trong khi Tấm đang mò cua bắt cá thì Cám rong ruổi bắt bướm, tình cờ thấy người đẹp trai quá, lại không biết là Vua, cứ lao vào đòi hôn.

Mấy lần lăm le ý đồ nhằm cắt cái cảnh thừa thãi ấy đi, mà cô bị toàn dân phản đối, mọi người cùng đồng quan điểm với lớp trưởng, có cải biến tý mới thu hút người xem.

-“Cảnh 3: Cám đòi hôn Đức Vua. Dương Phong sẵn sàng chưa?”

Như một đạo diễn thực thụ, Huy chỉ đạo.

-“Rồi!” -“Bắt đầu đi!”

Một đứa có vẻ rất hào hứng! Một đứa lại rất oải, chỉ muốn nhanh cho xong.

OK! ACTION!!!

Hà Nguyệt Dương thở một cái thật dài là trong lòng, hít hơi thật là sâu!!!

Vũ Phong trông rất có phong thái Vua nhé, nhìn dáng đi của cậu ta mà xem, ung dung trầm ổn, rất khoan thai.

Cố gắng thật nhập tâm, Hà Dương tự nói với mình, mình không phải là Dương nữa, mình là Cám đỏng đảnh.

Thế rồi, cô cũng trưng ra bộ mặt hám trai, diễn y như thật, nhìn thấy người đằng xa mắt long lanh, mặt ngây ngốc.

Nhanh chóng chạy đến ôm chặt, giọng lả lướt:

-“Người kia, ngươi đẹp trai quá chừng, cho ta hôn một cái, nhé!”

Đức Vua giật mình, từ chối:

-“Ngươi là ai, mau tránh ra…”

Cám vẫn ỏn ẻn:

-“Đi mà, làm gì mà nhà ngươi kiêu thế, hôn một cái thôi…”

Miệng Cám chu choa, kiễng chân, cố hôn Đức Vua cho được.

Hà Dương diễn tốt thật, Huy gật gù khen ngợi, cảnh này có khi chỉ một lần là được, thề mà, bỗng dưng, lớp trưởng đáng ra phải đẩy cô Cám ra thì lại dùng tay ôm chặt vào người, một lúc mới gãi đầu gãi tai:

-“Dương làm tôi mất tập trung quá, thôi làm lại nhé!”

Huy tươi cười:

-“Không sao, không sao…hai người nghỉ đi, chúng ta cứ làm hết một vòng rồi các cảnh không đạt sẽ tua lại lần hai!”

Phong đi qua Dương, cậu thấy cô lườm mình, nhưng mặt vẫn tỉnh bơ!

Quái lạ là lớp trưởng hàng ngày thông minh tuyệt đỉnh, trí nhớ siêu phàm, các cảnh khác đều diễn ngon ơ, không hiểu sao, cứ tới cảnh số 3 là lại quên thoại, mất tập trung, làm hỏng be hỏng bét cả!

Thế là chiều nào, cô Cám cũng phải chạy tới ôm, rồi ẻo lả, rồi cưỡng hôn Đức Vua một cơ số lần.

Mỗi buổi chiều tập kịch lại là một cơn ác mộng với cô, nhìn bộ dạng nhe nhe nhởn nhởn, cái mặt rất đáng đánh mà tức tới tím tái, Vũ Phong, tên cẩu hoàng đế, hãy đợi đấy!!!

Trái ngược hoàn toàn với Hà Nguyệt Anh, mỗi buổi từ 6-8h ở lại tập nhảy với anh Phong là thời gian đẹp nhất trong ngày.

Lớp Hà Anh giao toàn bộ trách nhiệm cho cô. Cũng là cơ hội tốt, cô ngỏ lời với Phong, lấy lý do dạo này mình rất bận, không nghĩ ra tiết mục mới, mong anh có thể cùng cô hợp sức biểu diễn lại bài nhảy năm ngoái họ đã từng phối hợp ở trường cũ.

Nịnh nọt năn nỉ với tư cách cô em gái đáng yêu, tất nhiên anh đồng ý. Anh còn phối lại nhạc, nghĩ thêm vài động tác mới, rất sáng tạo, hôm nào hai người cũng tập tới ướt đẫm mồ hôi, nhưng mà cảm giác rất hạnh phúc.

Cùng biểu diễn với Phong, cô vẫn cảm thấy có cái gì đó đặc biệt, mà tất cả các hotboy cô từng hợp tác, chẳng thể sánh bằng.

Một ngày, tập kịch tan, Nguyệt Dương lấy xe đi về.

Những tưởng sung sướng lắm vì thoát khỏi cái địa ngục đáng ghét. Mà tự dưng cô thấy đường rất vắng, có vắng gì đâu nhỉ, có chăng chỉ là thiếu cái bóng hai người xa xa đằng trước…

Cô nhớ lại hôm đó …

Vũ Phong đưa cô chai nước dâu, đợi cô làm một hơi, cậu ta mới hỏi:

-“Bực lắm hả…”

-“Còn phải nói, cậu bị làm sao thế, có vài lời thoại cũng không nhớ được!”

Phong vỗ vỗ sau lưng, sợ cô ức mà sặc:

-“Xin lỗi, tôi cứ đứng trước cậu là sợ run cả người, quên hết cả…”

Hà Dương nhìn, nói nghe cũng được.

-“Biết sợ là tốt, nhưng mà tôi có ăn thịt cậu đâu, lần sau chú ý hơn!”

Phong khẽ cười, tay cậu lướt qua trán cô, vén vén những sợi tóc dính mồ hôi, sửa sang gọn gàng.

-“Nguyệt này!”

-“Nguyệt!”

Hà Dương mải xem các bạn học, cậu gọi mãi mới ừ!

-“Hà Anh nói tôi tập nhảy cùng em ấy, mỗi ngày hai tiếng!”

-“Ừ!”

-“Nguyệt thấy sao?”

-“Ừ!”

-“NGUYỆT!!!”

Cậu cầm lấy cằm cô, vặn về hướng mình, vẻ mặt hậm hực. Hà Dương cười:

-“Nhảy thì nhảy chứ sao, đừng có bảo bắt tôi tới xem nhé, miễn đi….”

Lớp trưởng dồn hận, búng một phát rõ mạnh vào tai cô, đi thẳng!

Lúc đó cô mải vui, mà bây giờ mới nhớ, rốt cuộc là vì sao cậu ta bực tới thế?

Và cô, cũng rốt cuộc là vì sao? Mà cô lại thấy trống trải tới vậy???

Hai câu hỏi này, thật quá khó.

Tối hôm đó, Hà Nguyệt Dương đã phải xem phim tới 7 tiếng liên tiếp để xóa đi những suy nghĩ vẩn vơ!