Lệ Tiên Sinh À, Đường Tình Duyên Của Ngươi Thắm Rồi!

Chương 212: Anh phải thu mua bọn họ




Editor: Waveliterature Vietnam

Mạc Thanh Yên trượt xuống giường, chạy đến cạnh cửa sổ, nhìn thấy chiếc xe của Lệ Đình Tuyệt, mà hắn đang dựa vào cửa xe hút thuốc. Dáng vẻ lười nhác, mang theo chút tà khí, tràn đầy mê hoặc lòng người.

Mạc Thanh Yên nhếch mép cười một cái, sau đó quay số gọi.

Lệ Đình Tuyệt nghe điện thoại, thanh âm ngọt ngào động lòng người truyền lại.

"Lệ Đình Tuyệt, ít hút thuốc chút đi."

Hắn ngẩng đầu lên, chống lại tầm mắt của cô. Có một loại ảo giác, bọn họ giống như Ngưu Lang Chức Nữ cách cả ngân hà ngắm nhìn nhau.

"Xuống dưới."

Ánh mắt của hắn thâm thúy, mang theo chút chờ mong. Sau đó vứt điếu thuốc xuống đất, dùng chân dập tắt. Đứng thẳng người, một tay đút vào túi.

Đợi cô hai tiếng, hiện tại đã là bảy giờ rồi. Nhẫn nại của hắn đều dùng hết từ đời nào, nếu cô lại không bước ra, hắn sẽ bước vào khiêng cô xuống. Ba nhóc kia chỉ là trẻ con, hắn có thể coi như không thấy.

Mạc Thanh Yên cười: "Nhưng bọn họ đều đang ở phòng khách, chính là để trông chừng em đó."

Nếu không cô đã sớm lén đi tìm hắn rồi, nhưng ba đứa nhỏ kia lại không phải là đứa trẻ bình thường, lừa gạt cũng vô ích.

Lệ Đình Tuyệt tiến gần lại một chút, nhìn lỗ nhỏ trong nhà của cô, thế là chỉ chỉ cửa sổ.

"Thân thủ em không tồi, có thể từ đây trèo xuống."

Mạc Thanh Yên nhướng đầu lên, nhìn một cái, lầu hai xuống dưới đất, không tính là cao, đối với cô mà nói thật sự không có vấn đề gì. Vì thế gật đầu liên tục, nói qua điện thoại.

"Đợi em thay đồ đã."

Cô ngắt điện thoại, ánh mắt của Lệ Đình Tuyệt luôn nhìn về phía song cửa sổ. Chợt phát hiện hẹn cô đi chơi một lần liền khó khăn như vậy. Vậy hai đứa bé kia, hắn phải nghĩ biện pháp thu phục, bằng không, sau này mỗi ngày đều như vậy, không thoải mái chút nào.

Mạc Thanh Yên chạy vào trong phòng để quần áo, bắt đầu chọn đồ, vốn nghĩ mặc bộ váy đẹp, nhưng vừa nghĩ đến trèo tường liền chỉ có thể im lặng treo đồ trở lại. Cuối cùng đành chọn một cái quần đùi có dây buộc màu đỏ, nhìn qua giống như váy.

Bên trong là một cái áo chữ V, mặc cùng nhau, trong gợi cảm lại lộ ra chút đáng yêu, rất phù hợp với cô. Cũng chỉ có thể mang một đôi giầy bình thường, chỉ cần nghĩ đến chiều cao của hắn, chớp mắt liền cảm thấy vừa lòng.

Cùng hắn đứng chung một chỗ, bản thân liền giống như người lùn vậy. Lại nghĩ đến hai đứa nhỏ trong phòng khách liền đành phải chấp nhận số phận rồi.

Cô linh hoạt trèo xuống từ lầu hai, nhảy xuống đất. Lệ Đình Tuyệt vẫn luôn nhìn cô. Sau khi nhìn thấy cô nhảy xuống, liền đi đến ngoài lan can duỗi tay ra đón.

Mạc Thanh Yên lén nhìn vào hướng phòng khách, thật may còn chưa bị phát hiện. Cô cười cầm lấy bàn tay to lớn ấm áp của Lệ Đình Tuyệt, trèo qua lan can, sau đó liền được hắn ôm vào lòng.

Hắn khom người giữ lấy cái miệng nhỏ nhắn của cô, vừa mút vừa hôn, bàn tay to lớn ôm lấy thắt lưng cô càng lúc càng chặt. Mạc Thanh Yên cảm thấy hắn sắp vuốt ve da thịt bên trong, miệng cũng tê rần, đầu lưỡi cũng bị hắn nuốt sạch.

"A…."

Cô đẩy hắn, Lệ Đình Tuyệt không ngừng lại, môi vẫn còn dây dưa không dứt.

"Gặp em một lần, thật khó."

Hắn thở hổn hển từng đợt, ngửi mùi hương hoa lài trên người cô, hoàn toàn giống như đứa trẻ, không ngừng được muốn hôn cô, muốn gần gũi với nàng.

Mạc Thanh Yên cười càng ngọt ngào, tâm cũng ấm áp. Cùng với hắn như vậy, tim giống như được lấp đầy, rất vui vẻ, cũng thật thoải mái.

"Chúng ta vẫn nên đi nhanh chút thôi, đợi lát nữa bị bọn nhỏ phát hiện, anh liền đi không được nữa rồi."

Lê Đình Tuyệt dắt tay cô, đi về hướng chiếc xe, chốc chốc lại quay đầu nhìn tình hình phía trong biệt thự.

"Tiểu Yên, nói với anh bọn nó thích cái gì? Anh muốn thu mua bọn nó."

Hắn buộc dây an toàn cho Mạc Thanh Yên, nghiêm túc nói câu này.

Mạc Thanh Yên vòng hai tay ôm cổ hắn, nhìn gương mặt đẹp trai kia, cảm thấy thật buồn cười.

"Anh thật sự muốn mua bọn nó sao? Bọn trẻ rất khó thu phục đó."

Thật ngọt! Cho nhiều phiếu một chút nào, ngủ ngon!