Lên Nhầm Kiệu Hoa, Được Chồng Như Ý

Chương 13




13.

Mẫu thân để quản sự trong nhà theo tỷ tỷ trở về nhà chồng.

Quản sự ngày ngày báo cáo cho ta về chuyện của tỷ tỷ.

Nàng ngoan ba ngày không ra khỏi cửa, nhưng cũng chỉ ba ngày, nàng liền ứng với bái thiếp của Triệu Tòng Ngọc, mời Triệu Tòng Ngọc về nhà chơi.

Ta bảo quản sự cảnh cáo tỷ tỷ, tỷ tỷ không cho là đúng.

Lại cách một ngày, quản sự qua báo lại với ta, tỷ tỷ cùng Mẫn Thời Dĩ cãi nhau, tỷ tỷ cào mặt Mẫn Thời Dĩ.

“Hồ ly tinh cô gia nuôi ở bên ngoài có thai. "

Quản sự thở dài," Đại cô nãi nãi không đồng ý cô gia nạp thiếp, hai người tranh nhau trước, sau đó liền động thủ.”

Càng nghe càng đau đầu.

“Ngươi không nhắc nhở nàng, để huynh trưởng ra mặt sao? "

Mới thành thân, Mẫn Thời liền nạp thiếp, đây là không để Khương gia thậm chí Ninh vương phủ vào mắt.

Cho nên huynh trưởng ra mặt là có thể.

“Đại gia chủ động tìm cô gia, cô gia vốn đáp ứng, nhưng đại cô nãi nãi cũng không biết nghĩ cái gì, lại sai người hạ dược hồ ly tinh kia. "

“Cô gia biết, nói đại cô nãi nãi ác độc, tức giận nói nhất định phải đem hồ ly tinh mang về nhà.”

Ta nghe sửng sốt, tỷ tỷ tới cửa đánh người là phong cách của nàng, nhưng hạ độc loại chuyện này nàng không nghĩ tới, ta nhíu mày, "Nàng nơi nào lấy được loại độc này?"

Quản sự lắc đầu, nói nàng cũng không biết.

“Ngươi đi nói cho huynh trưởng, bảo huynh ấy chú ý Triệu Tòng Ngọc, tám chín phần mười là nàng ta cho tỷ tỷ, "

Ta dừng một chút thấp giọng nói," Cũng đừng để Triệu Tòng Ngọc cùng tỷ tỷ gặp mặt. "

Quản sự đáp ứng mà đi.

"Phu nhân," Ninh vương vào cửa, ta thu tâm tư đi qua đón hắn, hắn nhíu mày.

“Tay sao lại lạnh như vậy?" ta đỡ hắn ngồi xuống.

“Thời tiết nóng, thiếp cho người mang băng đặt trong phòng."

Ninh vương dừng một chút, không nói gì.

“Làm sao vậy? "Ta hỏi hắn.

“Nàng có chuyện gì muốn nói với ta không? "

Hắn hỏi ta.

Ta...

Mũi ta cay cay, vừa tức vừa cảm thấy ủy khuất, nhưng ta đoán không được phản ứng của hắn sau khi biết, ta gánh không nổi nguy hiểm này.

“Thiếp không sao.”

“Ừ. "

Ninh Vương buông tay ta ra, thần sắc nhàn nhạt uống trà.

Ta cũng không biết nói cái gì, qua một khắc, hắn lại thở dài, buông chung trà xuống sờ sờ đầu của ta.

“Chúng ta là phu thê sao?"

"Phải!"

"Nàng nói phải là được."

Hắn kéo ta vào trong ngực, nhẹ nhàng vỗ vỗ, "Đừng sợ, sống không được bao lâu đâu."

Ta trong lòng nhảy dựng, nhưng Ninh vương lại không có nói thêm nữa.

Hai ngày sau, là sinh nhật của ta và tỷ tỷ, ta nhận được lễ vật cùng bái thiếp của Triệu Tòng Ngọc.

Ta đã từ chối nàng ta.

Ta cùng huynh trưởng gặp mặt, "Triệu gia không có nhược điểm sao?"

Chúng ta phải phòng ngừa chu đáo, phòng ngừa Triệu gia lấy chuyện này làm văn chương.

Huynh trưởng nói, "Chỉ cần nhà hắn dám nói ra, ta cùng phụ thân có thể lập tức làm cho bọn họ chết không có chỗ chôn."

Ta gật đầu, "Huynh đưa mẫu thân cùng tiểu đệ đi Giang Nam trước, ta chuẩn bị mấy ngày nữa sẽ thẳng thắn với vương gia.”

“ Được.”

Ta cùng phụ thân cùng huynh trưởng đều cảm thấy sự tình không thể giấu diếm nữa.

Vô luận Vương gia xử trí chúng ta như thế nào, chúng ta đều nhận.

Nhưng không nghĩ tới qua hai ngày sau, chuyện phụ thân Triệu Tòng Ngọc làm việc thiên tư trái pháp luật đã bị bắt ra, hắn nhận tội hình phạt, cả nhà Triệu gia dời khỏi kinh thành, cả nhà chúng ta đều không nghĩ tới, sẽ là kết quả này.

“Cũng quá trùng hợp," huynh trưởng lẩm bẩm.

"không cần chúng ta ra tay," ta luôn cảm thấy là lạ.

“Lúc tết Đoan Ngọ nói đi. "Ca ca cùng ta nói," Các ngươi về nhà ăn cơm, cả nhà chúng ta cùng nhau hướng Vương gia xin lỗi, cầu xin hắn tha thứ.”

Mẫu thân nói: "Ta thấy Vương gia đối xử với A Lê không tệ, có thể Vương gia sẽ không truy cứu."

Ta cũng đồng ý.

Ngày tết Đoan Ngọ, ta về nhà mẹ đẻ tiễn lễ, lại ở hậu viện gặp Mẫn Thời Dĩ.

Hắn ngăn cản ta, nói hắn hối hận, tỷ tỷ tính tình nóng nảy, không ổn trọng thông minh bằng ta.

"Khương Lê, ta biết nàng cùng Vương gia còn chưa viên phòng."

Mẫn Thời Dĩ nói, "Vương gia vốn muốn cưới cũng là Khương Nghiên, không bằng nàng cùng tỷ tỷ nàng đổi về đi."

“Chỉ cần đổi lại, tất cả mâu thuẫn và nguy cấp đều được giải quyết dễ dàng. "

Ta không dám tin nhìn Mẫn Thời Dĩ.

“Nàng không muốn cùng Vương gia viên phòng, không phải là vì trong lòng vẫn còn ta sao? "

Mẫn Thời Dĩ nghĩ đi lên kéo tay ta, trong mắt nồng tình mật ý," Khương Lê, đừng sợ! Chỉ cần đổi lại, chuyện nàng sợ sẽ không còn.”

“Thời Dĩ! "Ta nhặt tảng đá trên mặt đất, đập lung tung vào người hắn.

" Sách thánh hiền của ngươi đều nói tới bụng chó sao? Ngươi coi Khương gia ta là cái gì, coi tỷ muội chúng ta là cái gì.”

Đầu Mẫn Thời Dĩ bị ta đập vỡ, chảy máu mặt.

“Thúy Quyên, đi gọi ca ca và phụ thân ta đến."

Ta chỉ vào Mẫn Thời Dĩ," Hôm nay nếu hắn không xin lỗi tỷ muội ta, chúng ta liền đồng quy vu tận!”

“Kêu phụ mẫu làm cái gì, tỷ muội chúng ta hôm nay có thể chỉnh chết hắn. "

Tỷ tỷ chạy tới, ven đường rút cây gậy trúc, dựa theo Mẫn Thời mà quất.

“Thi Trạng Nguyên thì xương cốt nhẹ, ngươi cũng không lấy gương soi sắc mặt mình, lại dám ở nhà ta triệt dã. "

“Hôm nay nếu ta không đánh chết ngươi, ta sẽ không phải Khương Nghiên!"

Tỷ tỷ đuổi theo.

Mẫn Thời Dĩ lau máu trên mặt, bị tỷ tỷ đuổi chạy khắp sân.

Ta thở hổn hển bật cười, nhưng quay người lại nhìn thấy người cách đó không xa, lại cười không nổi.

“Vương gia. "Ta thấp giọng nói.