Lên Nhầm Kiệu Hoa, Được Chồng Như Ý

Chương 6




6.

“Hôm nay mới mua, Vương gia ăn nhiều một chút. "

Lúc cơm tối, ta gắp cho Ninh vương mấy miếng cá chạch, hắn ăn một đũa, nhíu mày.

“Làm sao lại mua loại cá này? "

Ninh vương lời này, hỏi chính là Vương ma ma.

“Là Thúy Quyên cô nương xách về, phu nhân phân phó phòng bếp nấu cho vương gia ăn. "

Vương ma ma nói: “ Vương gia trước giờ chưa từng ăn loại động vật dơ bẩn này, không bằng nô tỳ bưng xuống đi? “

Vương ma ma ý vị thâm trường liếc mắt nhìn ta một cái, bà ta rõ ràng biết công hiệu của cá chạch.

Không biết Ninh Vương có biết công hiệu hay không, ta bỗng nhiên có chút hối hận hôm nay để phòng bếp làm một chén cá chạch, biểu hiện quá nóng vội.

Ta cúi đầu uống canh, mặt đỏ đến không dám nhìn.

“Không sao, hương vị rất ngon. "Ninh Vương lại nhìn về phía ta," Đa tạ phu nhân.”

Ta giật giật khóe miệng.

Dùng xong bữa trưa, ta vốn định đi nghỉ ngơi, Ninh Vương lại pha ấm trà dưới tàng cây, "Đã lâu không luyện kiếm, phu nhân có muốn xem không?"

Không phải nói thân thể không tốt sao?

Ninh vương lấy kiếm múa lên, động tác của hắn rất đẹp, như nước chảy mây trôi, ta nhớ tới lúc trước khi hắn chưa mù, cũng là văn võ vẹn toàn tài hoa xuất chúng.

Phụ thân có một lần uống chút rượu về nhà, nói với chúng ta, Ninh Vương chính là bởi vì quá mức xuất sắc, danh tiếng vượt qua Thái tử, mới bị người hạ độc dược.

Ta khẽ thở dài một hơi,so với Ninh vương sinh ra ở hoàng tộc,mặc dù sống trong nhung lụa, nhưng luôn gặp chuyện phiền phúc, phải gánh vác nguy hiểm, thì người bình thường như chúng ta vẫn nhàn nhã hơn nhiều.

Ta bưng chung trà đi.

"Ta sai người đun chút nước nóng cho vương gia, tắm rửa một chút đi."

Ninh gia vuốt cằm, cùng ta ngồi ở dưới tàng cây, hắn bỗng nhiên hỏi ta, "Mấy ngày nữa là sinh nhật nàng, muốn tổ chức như thế nào?”

Ta đều đã quên, không nghĩ tới hắn nhớ rõ.

“Ăn bát mì trường thọ là được rồi, sinh nhật nhỏ, không sao. "

Ninh Vương không nói gì nữa.

Trở về phòng, hắn đi tắm rửa, ta phát hiện quần áo hắn thay còn ở bên ngoài, ta mở cửa gọi Lập Nhân, hắn ngày thường đều canh giữ ở bên ngoài, hôm nay lại không ở đây.

“Ta phải tự đưa vào sao?"

Ta ở bên ngoài tịnh thất do dự.

"Cũng chưa viên phòng, hắn có cảm thấy ta lỗ m ãng hay không?"

Trong phòng không có động tĩnh, ta cắn răng một cái gõ cửa.

M"Vương gia, ta đem quần áo cho ngài thay?"

Hắn không có lập tức trả lời ta, chớp mắt ta thấy hối hận chính mình quá xúc động.

Nhưng không đợi ta phản ứng, hắn đã thấp giọng nói:

"Làm phiền phu nhân," ta hít sâu một hơi, đẩy cửa ra, Ninh Vương đang đưa lưng về phía ta, ngồi ở trong thùng tắm, vai cao ra khỏi thùng tắm rộng mà thẳng, làn da tựa hồ cũng rất tốt...

Ta nhìn lung tung, vội thu hồi tầm mắt.

Thanh âm Ninh vương nhẹ nhàng ôn nhu, "Quần áo để ở trong tay ta là được rồi."

“ Vâng."

Ta cúi đầu đi qua, tim đập dữ dội, đang muốn lui ra ngoài, Ninh vương bỗng nhiên nói.

“Phu nhân chậm một chút."

Không biết có phải ta ảo giác hay không, thanh âm của hắn tựa hồ còn lộ ra ý cười.

Ta càng bối rối, ngay cả ứng với hắn cũng không dám.

Hắn đi ra, cầm khăn trong tay, tìm ta khắp nơi, "Phu nhân?"

“Thiếp ở đây.”

Ta đang định kiếm cớ rời đi, nhưng hắn gọi ta đành phải đáp ứng, hắn nói:

"Làm phiền phu nhân giúp ta gọi Vương ma ma vào."

Ta thuận miệng hỏi: "Vương gia muốn làm gì?"

Hắn quơ quơ khăn trong tay, lại chỉ chỉ tóc.

Trong lòng ta nóng lên, "Thiếp giúp chàng lau."

Hắn nở nụ cười, tươi cười nhẹ nhàng mà sáng ngời, "Được, làm phiền phu nhân.”

Tóc Ninh vương rất tốt, chải xuống như tơ tằm, ta cố ý cùng hắn nói chuyện, nghĩ lẫn nhau càng quen thuộc một chút.

"Vương gia bình thường sinh hoạt thường, đều là Vương ma ma hầu hạ sao?"

"Vương ma ma lớn tuổi, trước đó vài ngày nói muốn đi về quê dưỡng già, Lập Nhân cũng muốn lập gia đình, ta dự định lại chọn hai người thân cận để hầu hạ."

Vương ma ma mới bốn mươi tuổi, đã muốn dưỡng già?

Rốt cuộc là vương phủ, đãi ngộ khoan hậu hơn nhiều.

“A. "Ta suy nghĩ một chút," Vậy để Vương ma ma đi về quê, chuyện cận thân hầu hạ trong phòng, ta cũng có thể làm chút. "

Nói như vậy, ta có thể nhanh chóng thân mật hơn với hắn.

Vậy chuyện phòng liền thuận lý thành chương.

Ninh Vương dừng một chút, quay đầu lại, "Chăm sóc ta sẽ rất vất vả.”

“Chúng ta là phu thê, cho dù vất vả cũng là việc nên làm. "

Ta thấp giọng nói," Huống chi, vương gia còn có thể tự gánh vác, ta nhìn cũng không vất vả.”

Ninh vương nhất thời không nói gì, qua hồi lâu, ta cho rằng hắn không mở miệng nữa, hắn bỗng nhiên nói: "Được, vậy tạm thời không tìm người, vất vả cho phu nhân rồi."