Liễm Trần Đoạt Ái (Hiên Viên Hệ Liệt)

Chương 14




“Ly, chiêu xuyên tâm thứ này của ta đúng không a?” Hiên Viên Lưu lớn tiếng hỏi Ly.

Ly đang suy nghĩ vẩn vơ chợt hoàn hồn: “Tiểu Lưu nhi, không tồi, tốt lắm!”

Hiên Viên Lưu được cổ vũ, càng ra sức luyện tập hơn. Đứng từ xa nhìn cậu bé luyện kiếm, Ly mỉm cười, hơn một tháng qua, hàng ngày cậu đều đến Nguyệt Hoa điện, không phải đến rủ Ly chơi cờ, mà đến bảo y hãy dạy mình luyện võ. Đôi khi học xong còn ngâm thơ Thái Phó đã giảng dạy cho Ly nghe. Vì thế, dạo gần đây Ly cũng không cảm thấy quá ảo não.

Người kia thì dạo này rất ít đến đây, có đến cũng trầm mặc, lặng lẽ nhìn Ly, không nói một lời. Ly thầm ta thán: “Hắn chắc chắn là chán ta rồi, ngay cả cùng tán gẫu với ta cũng chẳng muốn, rốt cuộc thì ta cũng không phải bảo bảo của hắn, hắn làm sao yêu ta được? Nếu ta tự biết thân biết phận làm một cận vệ, có lẽ hắn còn có thể giữ ta lại bên người, còn nếu ta cứ mộng mơ tơ tưởng đến hắn, e rằng hắn sẽ không ngần ngại ban ta cho người khác.”. Vì thế, mỗi khi Ly thấy Liễm Trần, đều nhất mực cung kính xưng Hoàng Thượng, còn quỳ xuống thỉnh an đúng bài bản. Ly sợ mình khiến Liễm Trần chán ghét, sẽ đuổi mình đi ngay, do đó, không dám một lần hi vọng xa xôi.

Về phần Liễm Trần, nhìn thấy Ly kiêng dè mình như thế, càng tin chắc rằng Ly hận mình đã làm nhục hắn, đã hoàn toàn không còn chút tình yêu với mình, thậm chí chỉ gặp mình thôi mà cũng miễn cưỡng, xem ra có lẽ y muốn mình phân rõ ranh giới rồi! Liễm Trần vừa đau thương vừa hối hận khôn cùng, mỗi khi nhìn vẻ mặt lãnh cảm của Ly, hắn lại nhớ nhung ánh mắt nồng nàn tình yêu lúc xưa, và cả dáng vẻ kiều mị khi hầu hạ dưới thân mình. Hắn hối hận vì sao trước đây mình lại nặng tay hành hạ Ly như thế, khiến y oán hận mình thấu xương, thậm chí còn chẳng thèm quan tâm đến mình. Đối với y mình chỉ là bậc đế vương vô tình, là chủ tử của hắn. Y sẽ không bao giờ yêu mình nữa!

Liễm Trần ẩn thân nơi góc tường bên ngoài Nguyệt Hoa điện, tham lam nhìn ngắm Ly ngồi ngơ ngẩn trong hoa viên, không dám lại gần, sợ rằng Ly sẽ nói hắn muốn làm cận vệ bên cạnh Lưu nhi, sẽ rời bỏ mình. Liễm Trần cứ thế lẳng lặng nhìn Ly, lòng bồi hồi khôn nguôi, hận mình không thể lập tức xông tới ôm chặt hắn! Hôn lên môi hắn! Sủng hạnh hắn! Nhưng sự thật Liễm Trần lại không dám, sợ phải nhìn thấy bộ dạng ủy khuất của Ly. Liễm Trần vốn không muốn dùng quyền lực đế vương bức Ly hầu hạ mình, hắn thật sự không muốn, cũng không có can đảm, trước kia đã tổn thương Ly quá nặng rồi, bây giờ đã nhận ra tình cảm của mình, sao lại có thể nhẫn tâm khiến y chịu oan ức nữa? Lòng hắn dâng lên một nỗi xót xa: Thôi, ta đứng xa xa nhìn y cũng đủ rồi, chỉ cần y vui vẻ!

“Hoàng Thượng, ngài ở đây làm gì?” Hoàng Hậu dắt Thái Tử đi dạo, đột nhiên trông thấy hắn.

“Trẫm…… Trẫm thưởng thức cảnh sắc cũng phải báo cáo với ngươi sao!?” Liễm Trần đang trộm nhìn Ly lại bị phát hiện, lập tức thẹn quá hóa giận.

“Thần thiếp không dám!” Hoàng Hậu sợ tới mức liền quỳ xuống, đám người bên cạnh cũng quỳ rạp xuống đất, miệng không ngừng tung hô vạn tuế. Tất cả đều run rẩy sợ hãi, hoàng đế này lạnh lùng vô cảm, nếu chọc giận ngài sẽ không hay đâu!

“Bình thân hết đi!” Liễm Trần đã bực bội không thể tiến đến bên Ly rồi, còn gặp đám nhốn nháo này làm hắn chẳng thể lén lút nhìn ngắm Ly được nữa, liền bước ra khỏi góc tường, ra chiều vui vẻ nói:

“Lưu nhi, đường kiếm của ngươi thật không tồi, mau múa vài chiêu cho phụ vương xem đi!”

Hiên Viên Lưu cùng Ly đang luyện kiếm, bỗng nghe thấy động tĩnh, quay đầu lại nhìn thấy Liễm Trần, vội vàng quỳ xuống thỉnh an, Liễm Trần lập tức cho bọn họ bình thân. Hiên Viên Lưu chạy đến bãi đất trống đằng kia, giơ kiếm múa vài đường mình mới học.

Tâm tư Liễm Trần làm sao đậu lại ở chỗ Hiên Viên Lưu được, nó đã không tự chủ bay đến bên Ly rồi. Liễm Trần nhíu mày, thầm thán: “Ly sao lại gầy như thế? Bọn nô tài này hầu hạ chẳng ra làm sao!”

Ly cũng không tự chủ đưa mắt nhìn Liễm Trần chăm chú, liền thấy sắc mặt hắn tái nhợt, tối tăm, thầm nghĩ: “Hắn sao lại gầy quá? Là bận rộn quốc sự? Hay là nhớ nhung Liễm Diệm? Sao hắn không biết yêu quý bản thân mình chứ?”. Ly đau xót, đôi mày chau lại.

Hai người cứ thế, ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, hai ánh mắt tụ lại cùng một chỗ, Liễm Trần thầm nghĩ: “Sao hắn nhìn thấy ta liền nhíu mày? Chắc chắn là rất chán ghét ta, nhưng ngại thân phận ta là Hoàng Thượng, không dám quay đầu nhìn nơi khác. Hắn hận ta, oán ta, oán ta mà…..”. Nghĩ đến đây, Liễm Trần càng thêm buồn bực, ngực đau nhói như bị ngàn kim đâm.

Ly thấy sắc mặt âm trầm của hắn, lại thầm nghĩ: “Hắn nhất định là không muốn gặp ta, chỉ muốn đến thăm Tiểu Lưu nhi thôi, nhìn thấy ta khiến hắn chán ngấy mà! Ly khổ sở vô cùng, cúi đầu chùng mắt, không dám nhìn thẳng Liễm Trần nữa.

Liễm Trần thấy y cúi đầu, nghĩ rằng Ly ngay cả nhìn mặt mình mà cũng không nguyện nữa, hắn càng cảm thấy chán nản, sắc mặt càng thêm buồn bực. Lòng đầy phiền muộn, nhìn đám người phía sau mắng: “Cút hết đi cho trẫm!”

Cả đám người sợ tới mức vội vã cáo lui. Hoàng Hậu kéo Thái Tử Hiên Viên Quang nhanh chóng rời đi, cậu bé sợ Liễm Trần đến mức đứng bất động tại chỗ, phần áo trước ngực đã ướt sũng.

Liễm Trần thấy thế, cơn buồn bực như tức nước vỡ bờ, lạnh lùng quát to: “Đồ vô dụng, chỉ thế thôi đã uất ức, sau này làm sao có thể kế thừa giang sơn của trẫm chứ!?

Mặt Hoàng Hậu lập tức tái xanh, Thái Tử trời sanh vốn tính nhát gan, cũng không phải thông minh tuyệt đỉnh, mọi thứ đều không bằng Hoàng Tử Hiên Viên Lưu, ngay cả vóc dáng cũng là Hiên Viên Lưu giống hoàng đế nhiều hơn. Nếu thân phận mẫu phi của cậu không thấp kém, chắc chắn con của nàng chẳng thể nào làm Thái Tử được! Bây giờ Hoàng Hậu lại nghe Liễm Trần nói như thế, lòng cực kỳ bất an, thầm nghĩ: “Hoàng Thượng nhất định có ý muốn tái lập Thái Tử.”. Nàng nhất thời vô cùng tức giận, chẳng nói lời nào liền kéo tay Thái Tử rời đi, trong lòng quyết định hồi cung sẽ lập tức tìm Quốc Trượng cùng Quốc Cữu nghĩ đối sách!

Ly thấy Liễm Trần quở trách Thái Tử như thế, trong lòng thở dài: Thái Tử vốn nhát gan, ngày thường nhìn thấy ngươi đã như trông thấy quỷ! Bây giờ mặt mũi của ngươi chẳng khác nào Diêm Vương địa phủ, không nói đến Thái Tử sẵn đã nhút nhát, thậm chí cả người có lá gan to nhất nhìn thấy cũng phải sợ hãi ba phần!

Ly thở dài, kéo Hiên Viên Lưu cùng hành lễ Liễm Trần: “Bọn thần cũng cáo lui!”

Liễm Trần thấy Ly phân rõ giai cấp như thế, lòng đau đến vô tri vô giác, ảm đạm phất tay. Ly lại nghĩ hắn phiền chán mình cực kì rồi, lòng dĩ nhiên đau không thể tả, cũng không nói thêm lời nào liền dẫn Hiên Viên Lưu rời đi.

Liễm Trần ngây ngốc đứng thừ người trong hoa viên muôn vàn loài hoa đẹp, bỗng nhiên nổi điên, giơ tay bứt mạnh một nhành hoa đã nở rộ, không may bị gai xước một đường trên tay, từng giọt máu tràn ra. Liễm Trần vô hồn nhìn máu cứ chảy mãi, lòng hắn đau như bị khoét một lỗ to, vết thương nhỏ nhặt này chẳng bằng một phần ngàn vết thương trong lòng hắn….

————————————-

Hoàng Hậu vừa trở về cung, lập tức phái người thỉnh Quốc Trượng, Quốc Cữu đến. Chưa tới một canh giờ, cả hai đã đến cung của Hoàng Hậu, Quốc Cữu vội hỏi: “Hoàng Hậu, sao lại cấp bách cho mời ta cùng phụ thân đến, có chuyện gì sao?”

“Phụ thân, ca ca, xảy ra việc lớn rồi!” Hoàng hậu kinh hoảng nói

“Chuyện gì? Con nói rõ ràng ra xem!” Quốc Trượng cũng có chút nóng nảy.

“Hôm nay hoàng đế nói Quang nhi là kẻ bất tài, chỉ sợ không thể kế thừa sự nghiệp thống nhất đất nước!”

“Cái gì?” Quốc Trượng cùng Quốc Cữu đều ngây người!

“Ô…… Phụ thân, ca ca, hai ngươi mau nghĩ cách gì đi a! Phải làm sao bây giờ?” Hoàng hậu nhịn không được khóc nấc lên.

“Này……!” Quốc Cữu âm nghiêm mặt, thầm nghĩ: tên cẩu hoàng đế này vừa mới hại con ta, bây giờ lại nói nhìn cháu ta thật chẳng thuận mắt, xem ra Lý gia ta sớm muộn gì cũng sẽ bị hắn tận diệt! Hừ, không bằng tiên hạ thủ vi cường!

“Ca ca, huynh có chủ ý gì thì nói ra đi!” Hoàng hậu có chút sốt ruột nói.

“Muội muội, chỉ sợ muội không dám ra tay thôi!” Quốc Cữu âm trầm nói.

“Cái gì?” Quốc Trượng kinh ngạc nhìn chằm chằm con mình, thầm nghĩ, đây là chuyện đại nghịch bất đạo a.

“A?!” Hoàng Hậu kinh sợ nhìn ca ca mình, chẳng lẽ ca ca muốn nàng mưu hại Hoàng Thượng?

“Muội muội, bây giờ Quang nhi vẫn là thái tử, nếu hoàng đế băng hà, tất nhiên Quang nhi sẽ kế vị!” Quốc Cữu nhìn bộ dạng nhát gan của Hoàng Hậu, âm hiểm cười nói: “Nếu hoàng đế tái lập Thái Tử, vậy mẫu tử hai người có thể sẽ mất hết mọi thứ!”

“Nhưng mà, việc đại nghịch bất đạo này nếu để người khác phát hiện, sẽ bị diệt môn!” Quốc Trượng hoảng sợ nói.

“Vậy không để kẻ khác phát hiện là được! Mấy năm trước ta đi sứ phương nam đến Lĩnh Nam Quốc, lần nọ không cẩn thận rơi xuống vực của một ngọn núi nhỏ, nơi đó có một Dị Nhân chuyên nuôi dưỡng cổ trùng, có một loại cổ trùng rất kỳ dị, tên gọi “phệ huyết băng cổ”, người nào bị cổ trùng này xâm nhập vào cơ thể, sẽ từ từ mất máu đến chết, mỗi hai canh giờ sẽ thấy cảm lạnh, y như cảm mạo của dân gian, kẻ nào chết vì cổ trùng này, căn bản người khác không thể tìm ra nguyên nhân chết thật sự, chỉ nghĩ rằng bị nhiễm phong hàn mà chết!” Quốc Cữu lại đắc ý nói: “Ta có mang về một trứng trùng, đang để ở nhà! Muội muội, muội suy nghĩ thấu đáo rồi thì lập tức báo cho ta biết!”

“Phụ thân, chúng ta đi trước đi, để muội muội suy nghĩ kĩ lưỡng, chúng ta cũng phải quay về chuẩn bị trước!” Quốc Cữu nâng Quốc Trượng đứng dậy, chậm rãi rời đi.

Hoàng Hậu tái xanh mặt mày, ngồi yên tại chỗ không nhúc nhích, trầm tư suy nghĩ …..

————————————————-

Tả Tướng dạo gần đây không được vui vì những lời đồn đãi nhảm nhí về Hoàng Thượng bỗng nhiên bùng phát, bảo là hoàng đế yêu thích nam nhân, luôn cưng chiều một cận vệ bên người, nào là cho hắn ngụ ở Nguyệt Hoa điện, rồi vì hắn mà chẳng thèm ngó ngàng gì đến các phi tần khác, chẳng những thế còn vì thị vệ này mà tàn bạo phế hết những kẻ cũng yêu thích hắn!

Lời đồn đãi lan truyền nhanh như gió, cũng đến được tai Tả Tướng. Ông cực kì tức giận, hoàng đế vừa ngồi lên long ỷ, vẫn chưa vững vàng, sao lại để xảy ra chuyện phiền phức này? Ông thầm nghĩ, “Cận vệ này của hoàng đế chắc chắn chỉ là Ly thôi.”, thở dài một hơi, lại nghĩ: “Tình cảm của Ly đối với Trần nhi mình đã sớm nhận ra hơn mười năm trước, khi đó còn rất vui sướng, nghĩ rằng Ly thâm tình với Trần nhi như thế, nhất định sẽ không màng tính mạng để bảo vệ Trần nhi. Mà Trần nhi cũng không thể nào đáp lại tình cảm của Ly được, điều này chẳng cần lo lắng. Nhưng không thể ngờ được bây giờ lại xảy ra cớ sự này.”. Tả Tướng cứ nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng cũng quyết định vào cung tìm Ly nói chuyện.

Hôm sau, mặt trời chỉ vừa ló dạng, Tả Tướng đã thẳng hướng đến Nguyệt Hoa điện. Chỉ chốc lát đã đến cửa điện, bảo nội thi truyền tin, Ly nghe xong lập tức cuống quít đi ra, nhìn thấy Tả Tướng liền cúi đầu hành lễ: “Đại nhân, ngài dạo này vẫn khỏe chứ?”

“Ly, mau đứng lên đi!” Tả Tướng đỡ Ly đứng dậy, hai người cùng bước vào điện, vừa ngồi xuống, Ly đã vội hỏi:

“Đại nhân đến đây là có chuyện gì?”

“Ta……” Tả Tướng chợt cảm thấy thật khó mở lời, sau một lúc lâu mới nhẹ giọng nói: “Ly, ngươi nên rời khỏi kinh thành đi!”

“……” Mặt Ly lập tức trắng bệch.

“Ta biết tâm ý của ngươi đối với Trần nhi, bây giờ bên ngoài đang rầm rộ tin đồn nhảm nhí về ngươi cùng Trần nhi kìa!” Tả tướng thở dài nói: “Ngươi cũng biết Trần nhi lên ngôi khiến nhiều kẻ không phục, nếu lại thêm tin đồn này, e rằng sẽ vô cùng bất lợi cho Trần nhi, ngươi đã có tình ý với nó, cần phải suy nghĩ vì nó!”

Ly thẫn thờ tại chỗ, thầm nghĩ: “Phải rồi, ta đã làm nhục hắn, hấn vốn không yêu thương gì ta, hắn không muốn gặp ta, từ lần cuối gặp hắn ở hoa viên đến nay đã hơn một tháng, hắn căn bản trong tim không hề có ta, ta lại còn ở đây mơ mộng hão huyền ư? Cuộc đời này ta chỉ nguyện vì hắn sống, vì hắn chết, bây giờ ta lại trở thành chướng ngại vật của hắn, là nguyên nhân của những lời đồn đãi, còn làm hắn liên lụy. Thôi vậy! Ta phải đi thôi!”

“Đại nhân, Ly đã biết, bây giờ lập tức rời đi ngay, vĩnh viễn sẽ không xuất hiện trước mặt Hoàng Thượng!”. Nói xong cung tay hành lễ, chuyển mình một cái, trong nháy mắt đã biến mất!

Tả Tướng cứ đứng thần người tại chỗ, một lúc lâu sau lại thở dài, xoay người rời đi.

Liễm Trần ngồi trong ngự thư phòng, tâm phiền ý lọan lật lật tấu chương, “Đã hơn một tháng nay, mình không dám xuất hiện trước mặt Ly, chỉ trộm nhìn hắn từ xa, nhìn y cùng Lưu nhi luyện kiếm, nhìn y cùng Lưu nhi câu cá bên bờ ao nhỏ, nhìn y cùng Lưu nhi nhàn nhã nằm phơi nắng trên bãi cỏ xanh. Thật ghen tỵ với Lưu nhi mà, hận đời này mình thật không thể thân cận Ly như thế!”

Liễm Trần không có can đảm xuất hiện trước mặt Ly, sợ rằng sẽ nhìn thấy vẻ mặt lãnh cảm của y, sợ phải nhìn thấy y vô hồn quỳ gối trước mặt mình xưng Hoàng Thượng. “Aizzz!” Hắn không thể ngăn được tiếng thở dài.

“Phụ hoàng! Không xong rồi!” Hiên Viên Lưu vừa hô to vừa chạy vào ngự thư phòng, nội thị phía sau ra sức ngăn cản cậu nhưng không được.

“Chuyện gì vậy? Hoang mang rối loạn lên thế kia!” Liễm Trần thầm nghĩ: thằng nhóc này bình thường vẫn đĩnh đạc trầm ổn, hôm nay vì sao lại trở nên thất kinh?

“Phụ hoàng, không thấy Ly đâu cả, Ly đi mất rồi!” Hiên Viên Lưu vừa khóc vừa nói.

“Cái gì?” Liễm Trần cả kinh đứng bật dậy, rồi lại ngã xuống ghế, thất thần lẩm bẩm: “Hắn đi rồi, hắn rốt cục cũng đi rồi, hắn tột cùng là ghét ta, hận ta, cuối cùng cũng đã đi rồi!”. Một hàng lệ mong manh từ con ngươi đen chảy xuống.

“Người đâu, gọi Kiệt tới đây!” Liễm Trần sửng sốt một hồi, liền trấn tĩnh lại.

Không lâu sau, Kiệt đã đến.

“Ra lệnh các ngươi canh chừng Ly, sao lại khiến hắn bỏ đi chứ!?” Liễm Trần giận dữ hỏi.

“Khởi bẩm Hoàng Thượng, hơn một tháng trước ngài đã bảo bọn thuộc hạ rút khỏi Nguyệt Hoa Điện mà!” Kiệt hơi buồn bực, hoàng đế này tự ra lệnh cho thị vệ rút đi hết, bây giờ sao lại đi khiển trách bọn ta?

“……..” Liễm Trần sửng sốt, nhớ lại hơn một tháng trước, mình đã nhận ra tình cảm đối với Ly, liền bảo bọn thị vệ rút đi hết, không muốn Ly có cảm giác mình giống như một tội nhân. Kỳ thật đối với võ công của Ly, nếu y muốn rời đi thì vô cùng dễ dàng, không ai ngăn cản được. Cứ ngỡ rằng Ly sẽ luôn lặng lẽ bên cạnh mình, dù không yêu thương mình, cũng vẫn mãi bên cạnh mình, không thể ngờ được Ly đã đi mất rồi! Lòng Liễm Trần như nát vụn ngàn mảnh, một lúc lâu sau mới mở miệng nói: “Kiệt, ngươi liên lạc với tất cả ảnh vệ bên ngoài, cần phải tìm cho được Ly!”

“Vâng!” Kiệt liền xoay người rời đi.

“Phụ hoàng, con muốn Ly!” Hiên Viên Lưu khóc lóc nỉ non, tựa vào y bào của Liễm Trần. Liễm Trần ôm lấy cậu bé, khẽ vỗ về: “Phụ hoàng cũng muốn y, nhất định sẽ tìm được thôi!”