Liêu Thần

Chương 102: Nam thừa nữ hiếm 8




Trì An hôn tới, hai mắt gắt gao khóa chặt gương mặt Tư Ngang, phát hiện thần sắc hắn có chút kinh ngạc lại mang theo chút ẩn nhẫn, vẻ như cố gắng kiềm chế điều gì đó. Ấy vậy mà vẫn mặc cho cô hôn mình.

hắn vẫn duy trì tư thế quỳ một chân trên sàn, không chút suy suyển, cơ thể vững vàng hệt như một cây đao sừng sững cắm rễ xuống đất.

Trì An thấy thế lại không nhịn được muốn làm gì đó phá nát sự bình tĩnh của hắn. Tựa như bị thôi thúc, Trì An thật khí phách trườn qua ngồi lên đùi hắn, vòng tay ôm đầu hắn tiếp tục hôn.

Đôi môi mềm mại ngọt ngào phủ lên, dáng người nhỏ nhắn yêu kiều kia căn bản không có bao nhiêu sức nặng nhưng lại hoàn toàn khiến Tư Ngang có cảm giác toàn bộ cảm quan trên người đều dồn hết lên vị trí bị đè trên cơ thể, nơi da thịt hắn đụng chạm với cô gái nhỏ nóng rực mà lại vô cùng đau đớn. Gần như phải dồn hết sức lực mới có thể kìm nén bản tính dã thú mãnh liệt đang sôi sục trong người.

Hương vị ngọt ngào, tầng lý trí bị chọc thủng, dục vọng chực trào muốn thoát ra ngoài.

Người đàn ông khẽ nâng tay, rốt cuộc khi đã sắp không tự chủ được muốn ra tay thì đột nhiên khựng lại, tiếng bước chân từ ngoài cửa đang tiến ngày một gần tức khắc làm Tư Ngang tỉnh táo lại, đồng thời lý trí cũng quay trở về.

Trì An tiếp tục đem đôi môi xinh đẹp kia hết cắn lại hôn, rất có tinh thần học hỏi hành động trước kia hắn đã từng làm với cô, làm nụ hôn này trở nên sâu hơn nữa.

Hôn đến cuối cùng, Trì An phát hiện hắn vẫn không chút phản ứng như cũ, sức nhẫn nại thật quá lớn.

Điều này làm Trì An cảm thấy thất bại, đang muốn rút lui thì này tiếng cửa mở đột ngột vang lên.

Trì An nhích qua người Tư Ngang, đè hắn từ trên cao, đúng lúc cô xoay mắt nhìn ra cửa thì thật vừa khéo, hai người từ phía ngoài cũng đồng thời bước vào.

Trong nháy mắt sắc mặt hai người đàn ông kia có chút vi diệu, cứ như vậy nhìn chằm chằm cảnh tượng trước mắt.

Ở thế giới này, cảnh nữ bá vương ngạnh thượng cung này còn đặc sắc hơn cả khi người nam chiếm đoạt người nữ, càng kích thích bọn đàn ông có vẻ ngoài nghiêm minh cấm dục dễ dàng bị khơi dậy bản tính dục vọng ẩn sâu trong người họ.

Trì An cũng không hứng thú để mặc cho người đàn ông không mấy thân thiết nhìn mình chằm chặp. Vừa thấy có người bước vào cô liền lập tức nhảy phốc lên giường, ra vẻ như không có gì vuốt vuốt tóc, lùi vào trong giường vừa đem bàn chân đang bị thương đung đưa.

Chỉ là trên mặt cô vẫn không khống chế được mà nhiễm một lớp ửng đỏ, hình ảnh này rơi vào trong mắt đám đàn ông vẻ như càng thêm ngon miệng hấp dẫn. 

Cứ như một bữa ăn mỹ vị thịnh soạn cứ như vậy bày sẵn trước mặt kẻ đang đói khát, mùi thơm kia lại còn mê người như vậy, dĩ nhiên bao giờ cũng ăn mòn lý trí và khơi dậy được dục vọng của con người.

Tư Ngang đứng lên, xoay người nhìn về phía hai người đứng ở cửa.

Nguyên Tịch và Lục Hành vẫn còn chưa bước vào. hiện tại trong phòng chỗ nào cũng quanh quẩn hơi thở đặc biệt của con gái, lại còn là mùi hương của một xử nữ sắp thành niên, hiển nhiên còn kích thích hơn bất cứ loại xuân dược nào khác. Loại cảm giác này làm bọn họ không dám dễ dàng tiếp cận cô gái, tránh cho việc bản thân không tự chủ làm ra chuyện thất thố nào đó.

“Quan chỉ huy, Kỷ Tu phụ trách của khu bốn mới điện báo, mời ngài sang đó một chuyến.” Nguyên Tịch mặt không đổi sắc nói.

Lục Hành mỉm cười đứng bên cạnh, tay vuốt ve súng ống treo bên hông, híp mắt nhìn hai người trong phòng.

Tư Ngang lãnh đạm nói: “Bảo hắn một lát nữa hãy gọi tới.” 

hắn nói xong, cũng không thèm để tâm mà cầm lấy bình rượu thuốc, chuyên tâm đọc lời hướng dẫn sử dụng trên mặt bình.

Thấy cảnh tượng này, tầm mắt Nguyên Tịch lướt qua cô gái đang tỏ vẻ như không có gì đang ngồi trêngiường kia, ánh mắt hơi sẫm lại, liền xoay người rời đi.

Lục Hành cũng liếc mắt nhìn bọn họ một phen, trong mắt có chút tiếc nuối xen lẫn rối bời, cũng theo chân Nguyên Tịch rời khỏi, còn vô cùng lịch sự đóng cửa lại.

Sau khi bọn họ rời đi, Tư Ngang bắt đầu lấy thuốc rượu xoa bóp cho bên chân bị thương của Trì An.

Bây giờ thì Trì An đã thôi không trêu chọc hắn nữa, ngoan ngoãn ngồi một chỗ nhìn người kia ngồi xổm trước mặt mình, vì mình mà xoa bóp bàn chân bị thương. Ánh mắt cô hơi lóe, không biết là đang nghĩ gì.

Đến khi vết thương đau rát được ma sát dần nóng lên, Trì An mới không tự chủ được muốn rụt chân nhưng lập tức bị hắn dứt khoát đè lại.

“Đẩy ra máu ứ đọng bên trong, qua ngày mai sẽ không còn khó chịu như vậy nữa.” hắn nói.

Trì An vâng một tiếng, ngắm nhìn góc nghiêng tuấn tú của hắn, lại không nhịn được nói: “Tư Ngang, nếu bọn họ muốn ép buộc em thực hiện nghĩa vụ của pháp luật, để em phải cùng bốn người đàn ông trở lên …”

Bàn tay đang nắm chân Trì An bỗng dưng siết chặt, cắt ngang lời cô, “sẽ không.”

“Ơ?” Vẻ mặt Trì An mờ mịt.

Người đàn ông ngẩng đầu nhìn cô, chậm rãi cong môi cười, ý cười vừa thờ ơ ngạo mạn lại vừa mang theo tàn nhẫn, tà mị làm người khác hít thở không thông. hắn dùng thanh âm êm ái trả lời: “Bởi vì tôi sẽgiết chết những tên đàn ông nào dám cả gan có ý đồ với em.”

“Là phạm pháp đó!” Trì An nói.

Tay hắn chẳng biết từ lúc nào đã từ bàn chân trần của Trì An tiến dần lên trên, thăm dò từ đùi vuốt lên eo rồi cho đến khi đặt lên vai Trì An, gương mặt tuấn tú mới dí đến gần, nhìn cô từ trên cao, sắc tím ngầu đục trong mắt trở nên điên cuồng tựa như không buông tha bất luận kẻ nào.

“không biết. Tôi chỉ đưa lời khiêu chiến bọn chúng. Nếu lúc so tài mà bọn chúng có xảy ra chuyện gì đó, vậy thì không thể trách được tôi.” hắn nhẹ nhàng nói, nhưng ngữ điệu lại tàn nhẫn như thường.

Trì An lập tức không có ý kiến gì nữa.

Rốt cuộc đợi tới khi xử lý tốt xong vết thương trên chân Trì An, Tư Ngang mới đứng dậy sửa sang lại y phục trên người, lại vô cùng tử tế hôn lên má cô một cái mới xoay người ra ngoài.

Trì An sờ sờ hai má, nghĩ tới mỗi lần hắn hôn cô đều là dáng vẻ nhẫn nại kìm nén như vậy, không nhịn được liền phì cười.

***

Trì An ở lại trong phòng dưỡng thương thêm một ngày, tránh chạm mặt với người của khu bốn.

Trì An biết ý định của Tư Ngang là không muốn để cô tiếp xúc với người khu bốn, cả người khu năm cũng đều hy vọng như vậy. Kỳ thật họ đều lo lắng Trì An sẽ bị người khu bốn dụ dỗ cướp đi. Phải biết rằng, chị gái Trì Mộng của Trì An là người phụ nữ thuộc khu bốn, nếu lòng Trì An còn vướng bận điều này, trở về với chị gái của mình thì làm sao đây?

Cho nên để tách bọn họ ra một cách tuyệt đối, biện pháp tốt nhất là không nên gặp mặt.

Hành vi của khu năm tất nhiên khiến người của khu bốn vô cùng bất mãn. Đáng kể nhất chính là vị quan chấp hành khu bốn. 

Người khu bốn đã nán lại nơi này được vài ngày, nhưng ngoại trừ ngày đầu được gặp Trì An thì mấy ngày sau đều không thấy bóng dáng. Có thể nhìn ra được, đây là do đám đàn ông thối tha của khu năm bày trò. 

Nếu chỉ muốn nói chuyện với đám đàn ông thô kệch này thì ở trong thành bọn họ cũng vẫn nói được, cần gì phải tốn sức chạy đến tận nơi này? 

Người khu bốn kháng nghị âm mưu của bọn họ quá thâm hiểm,”Hãy đưa Trì tiểu thư ra ngoài, chúng tôi muốn trực tiếp giáp mặt đàm phán với Trì tiểu thư.” 

Tra Khắc tâm vững như bàn thạch, thẳng thắng nói: “không phải chúng tôi không cho Trì tiểu thư ra ngoài, mà vì thân thể cô ấy vẫn còn chưa khỏe, cần phải ở trong phòng điều dưỡng cho tốt. không nên quấy rầy cô ấy.”

Quan chấp hành khu bốn mang vẻ mặt nghi ngờ, “Vì sao lại còn chưa khỏe? Hôm trước trông còn tốt mà, chẳng lẽ …” Tầm mắt nghi ngờ đảo sang bọn họ, vẻ mặt kích động: “Là các người thương tổn côấy?”

“Tuyệt đối không có chuyện đó!” Tra Khắc ung dung nói: “Trì tiểu thư là cô gái còn đang vị thành niên, chúng tôi sao nỡ lòng hại cô ấy? Chúng tôi cũng không phải là Đoan Mộc Linh của khu các vị, không nổi cơn điên mà ra tay với đàn bà con gái đâu.”

Nghe vậy, mọi người ở đây đồng loạt nhìn về phía Tra Khắc, tựa như đang hỏi hắn nói như vậy bộ không thấy đang đuối lý hay sao?

Nơi đây là lãnh thổ thuộc quyền thống trị của con người. Ngoại trừ khu vực bên ngoài thì bao bọc quanh lòng thành phố chính là nơi cư trú của con người, có tổng cộng hết thảy mười ba khu. Mỗi một khu đều được phân bổ ở các vị trí khác nhau trong thành phố, đồng thời doanh số của mỗi khu cũng không đồng đều. 

Và trong số mười ba khu, khu năm cũng là khu vực có ít nữ giới nhất. Ít ra thì trong mắt bọn họ, quả thực nơi này hiếm hoi phụ nữ đến đáng thương.

Vì sao khu năm lại là khu có ít phụ nữ nhất? Còn không phải là tại quan chỉ huy khu năm Tư Ngang của bọn họ là tên biến thái không hiểu phong tình hay sao? hắn đã từng bởi vì một cô gái có ý câu dẫn mình mà thẳng tay trừng trị, suýt chút nữa là giết luôn cô gái đó. Chính vì vậy mà tiếng xấu của hắn đồn xa, không một người con gái nào dám lảng vảng đến khu năm sinh sống.

Tư Ngang bẩm sinh từ lúc mới chào đời là đã có được gen tin tức dũng mãnh, thậm chí còn chẳng cần đến phụ nữ giải mã cũng có thể đạt được năng lực cường đại. Bởi thực lực cường đại đã ban cho hắnđịa vị chí cao vô thượng, đồng thời cũng đem lại quyền lợi mà quân nhân bình thường không cách nào có được. 

Nhưng rốt cuộc hắn lại cố tình nán lại ở khu năm, không có ý định tiến thêm bước nữa. Thậm chí có khi cả đời hắn cũng sẽ không bước vào trung tâm thành phố. Chuyện này có liên quan đến năng lực và cách thức hành sự của hắn, bởi Tư Ngang là lãnh đạo của khu năm, đồng thời cũng trở thành biểu tượng của con người trong thành phố. Nghe đồn ngay cả Vũ tộc và La Mỗ Sâm cũng không muốn dính dáng đến hắn.

Người đàn ông này quá mức mạnh mẽ. Cho đến tận bây giờ, ai dám đối địch với hắn cũng đều không có kết cục tốt đẹp.

Đối với lời nói của Tra Khắc, quan chấp hành khu bốn cười ha hả một tiếng, mặt không đổi sắc nói: “Mặc kệ như thế nào, hôm nay tôi nhất định phải gặp được Trì tiểu thư.”

Vẻ mặt Tra Khắc bất đắc dĩ, “Được rồi, tôi sai người đến hỏi Trì tiểu thư xem có đồng ý gặp ông hay không.”

Lúc này tâm quan chỉ huy khu bốn mới dần thả lỏng, thấy người trước rồi nói sau.

Và không có gì bất ngờ khi hôm nay Trì An bằng lòng ra gặp bọn họ.

Nhìn thấy Trì An được đám quân nhân đưa tới, tầm mắt đám đàn ông nơi đây đều trở nên nóng rực, loại nóng rực này làm Trì An hoảng sợ lui về sau, tiếp đó liền cảm giác được lưng mình đã rơi vào mộtlồng ngực cứng rắn. 

cô quay đầu lại, vừa thấy người sau lưng là Tư Ngang thì lập tức cao hứng, vội vã kéo cánh tay hắn, dáng vẻ yếu ớt tựa như chim nhỏ nép vào trong lòng hắn.

Hiển nhiên Tư Ngang rất thuận thế mà choàng tay ôm eo người trong lòng.

Chứng kiến cảnh này, đám đàn ông ở đây đều cảm thấy muốn đau da dày.

Tư Ngang dắt cô ngồi xuống ghế sofa, đối diện với người của khu bốn.

Quan chấp hành khu bốn nuốt xuống giọng điệu ban nãy, bày ra nụ cười ấm áp với Trì An, hòa nhã nói: “Trì tiểu thư cũng nán lại ở khu năm đã khá lâu, nên hẳn không biết Mộng tiểu thư đang rất lo lắng cho cô. cô ấy biết lần này cô ấy vạch trần thân phận của cô với quân đội là không đúng, nhưng thân là chị gái, hành động này cũng chỉ là xuất phát từ lòng quan tâm mà thôi. Tôi còn nghe nói cô thường xuyên mạo hiểm đến biên cảnh đãi vàng để kiếm tiền nuôi gia đình, việc gian khổ như vậy ngay cả đàn ông còn không chịu nổi, huống chi còn là một cô bé chân yếu tay mềm …”

nói đến đây, trên mặt ông ta không nén được đau lòng, thầm trách vợ chồng họ Trì năm xưa đã thu nhận và nuôi lớn chị em Trì gia.

cô bé gái yếu ớt vốn dĩ cần phải được chìu chuộng, vậy mà bọn họ không những đem hai cô bé nuôi thành con trai mà còn giáo dục cô em gái mang tư tưởng sai lệch như vậy, để con bé tình nguyện sống dưới thân phận một cậu con trai cả đời chứ cũng không muốn khôi phục lại thân phận con gái.

Nếu không phải vì vợ chồng Trì gia thì khu bốn bọn họ sẽ không để lỡ mất một người phụ nữ để rồi báo hại giờ đây bọn họ phải nhức đầu như thế này.

Trì An nhớ đến người chị Trì Mộng, nhất thời liền trầm mặc.

Thực ra Trì Mộng làm chuyện này cũng không hề sai, đàn bà phụ nữ ở thế giới này sống đơn độc ở bên ngoài thực sự rất khổ sở, đừng nói là nguy hiểm trùng trùng mà còn là mối họa sản sinh do bởi hoàn cảnh khắc nghiệt, không những phải phòng ngừa ngoại tộc uy hiếp, mà còn phải từng thời từng khắc cảnh giác với dục vọng nguyên thủy khó có thể khống chế của đàn ông dành cho đàn bà. 

Có điều là, bởi Trì Mộng chỉ lấy tư tưởng từ góc độ của bản thân mà nhận định, chứ không hề quan tâm đến cảm giác và nguyện vọng của Trì An.

Trì An thà rằng vất vả lăn lộn bên ngoài, chẳng ngại chịu nhiều khổ sở miễn là có được cơ hội sinh tồn cũng còn hơn là trở thành sủng vật nuôi dưỡng của đám đàn ông, mặc cho bọn họ làm chúa tể chi phối cuộc đời của mình. Thậm chí về sau, ngay cả quyền lợi bản thân mình được phép có bao nhiêu phối ngẫu cũng phải do đàn ông quyết định. 

một khi đàn ông để ý một cô gái thì sẽ lập tức triển khai kế sách theo đuổi cuồng nhiệt, căn bản sẽkhông hỏi xem người con gái đó có chấp thuận chuyện này hay không.

Xét theo khía cạnh này đã có thể thấy được, từ lúc bắt đầu cho đến khi kết thúc, toàn bộ quá trình đều do bên đàn ông giữ vai trò chủ đạo. Thậm chí cả việc lựa chọn phối ngẫu cũng phải do đàn ông tự nhận định, người nữ chỉ việc chấp nhận bất kể cô ta có thực lòng muốn hay không.

Cũng bởi vì như vậy nên ban đầu Trì An mặc nhiên phản kháng, mới khiến cho nhiều người đàn ông xung quanh không thể nào tiếp thu nổi.

Đồng thời cũng không cách nào hiểu được.

“Trì tiểu thư, Mộng tiểu thư thật lòng rất lo lắng cho cô. Khoảng thời gian này cô ấy ăn không ngon ngủ không yên, lo đến cơ thể cũng trở bệnh, lúc nào cũng hy vọng cô bình an trở về gặp lại cô ấy.” Quan chỉ huy khu bốn giải bày vô cùng thành khẩn.

Thấy ông ta vậy mà giở chiêu bài đánh vào tâm lý, đám đàn ông bên khu năm không nén được lôi ông ta ra nguyền rủa trong lòng mấy trăm lần.

Thần sắc Trì An rốt cuộc có hơi buông lỏng, cô nhìn sang hướng người khu bốn, từ tốn nói: “Việc làm của chị, tuy rằng tôi có thể hiểu nhưng … hành động của chị ấy vẫn làm thương tổn đến tôi.”

“cô ấy cũng vì muốn tốt cho cô …”

“Tôi lại không cho là vậy.”

“Nhưng cô thân là con gái …”

“Đúng, nhưng tôi không cảm thấy sống như vậy thì có gì là không tốt, không thể tự mình trưởng thành?”

“Trì tiểu thư, cô như vậy là không đúng …”

“Tại sao không đúng? Nếu đàn bà có khả năng tự mình sinh tồn, vậy thì cần gì phải mặc cho các người nuôi dưỡng nữa?” Trì An vẫn dùng lời lẽ đanh thép hùng hồn như cũ, “Có lẽ ông cảm thấy tôi thật rất tội nghiệp khi trải qua một cuộc sống như vậy. Nhưng với tôi thì ngược lại, tôi cảm thấy như vậy thoải mái hơn nhiều so với việc mình ở trong kim ốc, ăn sơn hào hải vị, mặc quần áo hàng hiệu đắt tiền. Tôi không biết sống tự do như vậy thì có chỗ nào không ổn.”

Tư tưởng bất đồng, quan điểm bất đồng chẳng khác nào đàn gãy tai trâu, thật không thể khơi thông được.

Trì An chậm rãi thở ra một hơi.

Nguyên chủ cũng muốn một cuộc sống như vậy, cô ấy hy vọng người khác có thể hiểu được quan điểm của mình, dù thể chất có yếu hơn nhưng vẫn xem cô ấy giống như những người đàn ông bình thường, dù cho ăn được bữa nay lo bữa mai hay cả đời cũng không thể có được gen chiến sĩ cường đại của quân nhân thì cũng không sao cả. Và đây chính là tâm nguyện của cô ấy.

“An An như vậy rất tốt.” Tư Ngang đột nhiên nói, đưa tay lên xoa nhẹ đầu cô, “An An ở khu năm thì Tư Ngang tôi có thể cho cô ấy tự do mà cô ấy muốn. cô ấy đã không muốn vào kim ốc, vậy thì sẽ do tôi phụ trách bảo hộ cô ấy.”

Quan chấp hành khu bốn cười lạnh, “Cục trưởng quan, anh có thể đảm bảo từng thời từng khắc đều mang cô ấy bên người mà bảo vệ được sao? Chớ quên rằng kẻ địch của anh không hề ít đâu.”

Tư Ngang dựa vào sofa, khẽ nâng cằm, cường ngạnh mà lạnh lẽo nói: “Đây là chuyện của tôi, khôngnhọc các vị quan tâm.”

Quan chấp hành khu bốn tức giận muốn hộc máu.

một tên quan chỉ huy khu năm đầy cường thế khó giải quyết cộng thêm một cô bé vị thành niên đã tam quan bất chính lại còn cố chấp, một tổ hợp này thật sự làm người ta phải đau đầu.

Rốt cuộc, người khu bốn đành phải không công mà lui.

Vốn dĩ quan chấp hành khu bốn đến tận nơi này là vì đưa Trì An trở về, nhưng ai ngờ tư tưởng Trì An quá đỗi lệch lạc, tam quan bất bình thường đến nỗi sống chết chỉ chọn một người đàn ông là quan chỉ huy khu năm kia mà không màn đến quy định của luật pháp, lại càng quyết không theo bọn họ trở về.

Cho dù bọn họ cường ngạnh sử dụng đến vũ lực để đưa người đi, thì chắc gì quân lực của khu năm chịu ngồi yên một chỗ.

Suy xét hết thảy mọi yếu tố, người của khu năm chỉ có thể cam chịu số phận mà trở về.

Trước khi rời đi, vị quan chấp hành khu bốn lạnh lùng nói với Tra Khắc đang ra tiễn bọn họ: “Các ngươi đừng quên, chỉ còn một tháng nữa là cô bé sẽ đến tuổi trưởng thành, đến lúc đó …”

Dứt lời, ông ta mang theo nụ cười đầy ý vị thâm trường dứt khoát xoay người, leo lên H-Bahn rời đi.

***

Tư Ngang đang ngồi trên ghế chủ vị nghe Tra Khắc hội báo, trên gương mặt khôi ngô tuấn tú khôngxuất hiện một tia dao động.

Những người trong cuộc họp đều không tự chủ được mà nhìn hắn.

“Đại nhân, nghi thức trưởng thành cho Trì tiểu thư có nên tổ chức không?” Lục Hành hỏi, “Còn mộttháng, tuy thời gian có hơi gấp gáp nhưng nếu chuẩn bị ngay từ giờ hẳn sẽ kịp. Chỉ không rõ những người khác có thể đến đây tham dự hay không.”

“Trước tiên cứ để đó.” Tư Ngang nói.

Mọi người không có ý kiến, tiếp tục hội báo chuyện khác.

một hồi sau khi buổi họp kết thúc, mọi người mới theo đó giải tán.

Nhưng vừa bước ra cửa thì chợt cảm giác được một luồng hơi thở mờ mịt phảng phất qua đây. Bất giác bước chân Lục Hành và Nguyên Tịch cùng đám người Tra Khắc đều ngừng lại, đồng thời đưa mắt nhìn quanh, nhất thời bắt gặp một cô gái đang dọc theo hành lang tiến về phía bọn họ.

cô mặc một chiếc đầm được buộc hờ ở vòng eo, tóc không dài không ngắn, dáng người cân xứng hoàn hảo, quả thật nếu so sánh với đám đàn bà mà bọn hắn nuôi trong kim ốc thì thật quá mức tí hon gầy yếu, không có chút thịt, dưới chân xỏ một đôi xăng đan đồng bộ với chiếc đầm trên người, lộ ra những ngón chân nhỏ bé đáng yêu.

Cơ thể yêu kiều bé nhỏ khi đứng cùng đám binh sĩ canh gác đằng kia, hình tượng quả thực khác biệt một trời một vực.

Nhưng không một ai có thể xem nhẹ cô. Chỉ cần từ xa ngửi được hơi thở gen trên người cô gái, đám đàn ông đã liền không tự chủ được mà rơi tầm mắt trên người cô ấy, dùng ánh mắt khao khát đầy mong đợi mà nhìn.

Trì An nhạy bén dừng bước lại, cảnh giác nhìn bọn họ.

Nhìn thấy ánh mắt đầy phòng bị của Trì An, một đám đàn ông tức khắc liền cảm thụ được tâm trạng bức bối không có chỗ trút của Lục Hành lúc trước, thế là lại không nhịn được quay đầu về phía người đàn ông yên vị một chỗ ở đằng kia, hung hăng lườm mắt.

một khi đã là chuyện liên quan đến đàn bà con gái, thì dù đối phương có là quan chỉ huy thì bọn thuộc hạ vẫn khó mà khống chế được cảm giác ganh ghét xen lẫn hâm mộ đang cuộn trào trong lòng này.

Chờ bọn họ rời đi rồi, Trì An mới sải chân đi về hướng phòng họp. Thấy Lục Hành và Nguyên Tịch vẫn còn nán lại, cô liền nhích từ từ lần mò đến bên người Tư Ngang, thận trọng đem những ánh mắt cổ quái của đám nam nhân này giữ một khoảng cách.

Trì An đến tận bây giờ cũng không hiểu tại sao cơ thể gầy gò suy dinh dưỡng này lại được đám đàn ông nơi đây hoan nghênh đến như vậy. Nghĩ tới hơi thở gen tin tức của phái nữ, Trì An liền cảm thấy chán nản.

Thế giới này chẳng những làm Trì An có ác cảm mà còn khiến lòng cảnh giác phòng bị trong cô phải tăng cao, kẻo có ngày bị tên đàn ông nào đó mơ màng lôi đi đến nơi nào cũng không biết.

Nguyên Tịch cùng Lục Hành thờ ơ nhìn Trì An cọ tới bên người đàn ông nào đó, im lặng không nói gì, chỉ sửa sang lại án kiện trên bàn rồi hành lễ với quan chỉ huy đang ngồi bên kia, sau đó an phận xoay người, một trước một sau rời khỏi phòng họp, lại còn tiện tay đóng cửa phòng lại.

Trì An quay đầu liếc mắt nhìn hai người họ, phát hiện tính kỷ luật của bọn họ đặc biệt mạnh mẽ. Đó cũng là nguyên nhân cô dám đến gần bọn họ.

Quân đội khu năm kỷ luật nghiêm minh, cho dù phái nam dễ dàng bị ảnh hưởng bởi gen tin tức của phái nữ nhưng vẫn phải dựa trên điều kiện tiên quyết, đó là phải tuân thủ kỷ luật.

“Sao lại đến đây? Có chuyện gì sao?” Tư Ngang ôm cô vào trong ngực, ôn nhu hỏi.

Trì An thuận thế e ấp trong lòng hắn, nhỏ giọng nói: “anh có thể chế tạo một thanh kiếm giúp em được không?”

“Kiếm?” Người đàn ông có chút khó hiểu.

Trì An trước hết đem bản vẽ mình vừa vẽ xong đưa cho hắn, nói: “Dựa theo hình vẽ này mà chế tạo là được …”

Tầm mắt Tư Ngang rơi xuống bức họa trên tay, sau khi nhìn kỹ, phát hiện kích thước hình dáng của thanh kiếm này khá nhỏ, hẳn là để cho chính Trì An sử dụng.

Tuy có hơi khó hiểu nhưng vài chuyện nhỏ như thế này, thân là đàn ông thì tất nhiên sẽ muốn thỏa mãn cô gái của mình.

“ba ngày sau cho em, có được không?” hắn vuốt ve mặt cô, ngữ điệu nhu hòa.

Trì An bị ôn nhu của hắn làm đỏ mặt tim đập, nhẹ nhàng vâng một tiếng.

Cảm thấy không còn chuyện gì nữa, cô liền muốn trở về tiếp tục tu luyện,

Nhưng Tư Ngang không cho cô rời đi, kéo cô ôm trong lòng ngực, đoán chừng: “Em quá gầy, nên ăn nhiều một chút.” Dứt lời liền ấn xuống máy truyền tin bên cạnh, ra lệnh phòng bếp làm ít thức ăn đem lại đây.

Ý định chính là muốn đút cô ăn thức ăn.

Trì An lén nhìn hắn một phen, nhất thời liền chạm phải ánh mắt thâm trầm của hắn, không khỏi lại hoảng hốt.

Ngoại trừ kinh sợ, cảm giác mạnh mẽ nhất vẫn là không thể thích ứng. Tư Ngang ở thế giới này thực sựlà quá ôn nhu đến hoàn mỹ, so với hết thảy những thế giới trước còn bản lĩnh hơn rất nhiều. Tốt đẹp đến nỗi làm Trì An không cách nào kháng cự được.

Nhưng cũng bởi vì quá hoàn hảo, ngược lại có vẻ không được chân thực cho lắm.