Liêu Thần

Chương 108: Nam thừa nữ hiếm 14




Xe jeep quân dụng đi vào khu hoang dã vào lúc chạng vạng.

Chân trời buổi chiều hôm đã buông xuống, hiện ra một tầng tím nhạt, như một chiếc áo lụa màu tím phủ lên vùng biên giới hoang vắng, tràn ngập hương vị bi thương, ngẫu nhiên có thể thấy đến mấy cụm cỏ dại khô vàng, một ít động vật nhỏ trốn trong đó, nhìn trộm con người đi ngang qua.

Trì An ngồi trên xe jeep, cửa sổ xe mở ra, từng đợt gió nóng thổi cát vào mặt.

Loại cảm giác này, nói thế nào cũng không thoải mái.

cô hơi nheo nheo mắt, ngắm nhìn một mảng đất hoang dã bạt ngàn phía trước, khôngphát hiện có gì khác thường, thì nhanh chóng thu hồi ánh mắt, dùng tay xoa xoa lớp cát trên mặt.

Gió cát khu dã ngoại này vô cùng lớn, chỉ một lát, mặt sẽ dính đầy cát bụi.

Lục Hành đang lái xe nhìn cô một cái, nói: „Tôi không hiểu, vì sao cô không muốn ở trong thành, ngược lại khăng khăng muốn theo chúng tôi ra ngoài. cô xem, hoàn cảnh bên này, ác liệt đến mức con người căn bản không thể sinh tồn ở chỗ này, hơn nữa, nơi này không phải là ác liệt nhất, hoàn cảnh ác liệt hơn cũng có.“

Trì An ôm kiếm trong ngực, lười trả lời hắn.

Đàn ông ở thế giới này, thành kiến với phụ nữ đã trở thành bản năng, nhiều lời với họ cũng vô ích.

„cô là phụ nữ, nếu cô muốn, cô có thể trải qua sinh hoạt như nữ hoàng, giống như những người trong kim ốc.“ Lục Hành nói.

Trì An liếc mắt nhìn hắn một cái, nhàn nhạt nói: „Phải không? Nhưng tôi không muốn sống cuộc sống như vậy, tôi chỉ muốn ở bên cạnh Tư Ngang.“

Lục Hành bị nói đến không thể đáp lại, điều chỉnh sự buồn bực không hiểu được trong tim.

Những binh lính ngồi phía sau vốn dĩ đang kéo căng lỗ tai nghe bọn họ nói chuyện, nghe được câu trả lời của Trì An, trên mặt không khỏi lộ ra vẻ mặt hâm mộ.

Dù quan chỉ huy không ở đây, vẫn nhận được sự hâm mộ của cấp dưới.

Đột nhiên, máy truyền tin trong xe vang lên thanh âm tích tích tích, Lục Hành nhận được thông báo, nói với người trong xe: „Phia trước hướng ba giờ có một đám người La Mỗ Sâm, đại khái khoảng 30 tên, anh em, chuẩn bị tốt chưa?“

„Chuẩn bị tốt!“ một đám đàn ông đầy nhiệt huyết đáp trả.

Lục Hành nghe thấy giọng nói đầy nhiệt huyết của cấp dưới, nghiêng đầu nhìn Trì Anđang ngồi bên cạnh, nhịn không được cười nhẹ.

Tốt nha, đi cùng phụ nữ cũng có chỗ tốt, ít nhất kích thích nhiệt tình của đám đàn ông này.

Chờ sau khi xe dừng lại, một đám đàn ông nhảy xuống, giống như muốn bày ra mặt ưu tú nhất trước mặt phụ nữ, nhiệt tình mười phần đi ẩn nấp, đem một đám La Mỗ Sâm hoang dã tiêu diệt trọn ổ.

Năng lực hành quân ưu tú, chiến đấu lưu loát sạch sẽ, đều cho thấy đây là nhóm binh lính ưu tú.

Lục Hành dựa vào cửa xe, trong miệng ngậm một điếu thuốc, cũng không có bật lửa, híp mắt nhìn tình huống ở phía trước, chờ đến khi nhìn thấy mười binh lính giải quyết đám La Mỗ Sâm an toàn trở về, trong mắt hiện lên ý cười, quay đầu nhìn Trì An cũngđang dựa vào thân xe, cười nói: „Có phải bọn họ rất ưu tú không?“

Trì An gật đầu.

„Đều là quan chỉ huy tự mình huấn luyện, bọn họ có được gen chiến sĩ cường hãn, năng lực hành quân ưu tú cũng bản năng phục tùng mệnh lệnh tuyệt đối, khiến cho bọn họ trở thành quân nhân ưu tú nhất.“ Lục Hành bình luận.

Trì An ngẩng đầu nhìn hắn.

Lục Hành nhìn cô cười cười, tiếp đón một đám lính nhảy lên xe, tiếp tục đi tới.

Mãi cho đến khi bóng đêm buông xuống, xe jeep chạy vào một khu thành đóng quân cổ.

Trì An ghé vào cửa sổ, nhìn lên bầu trời đêm, đến khi gió thổi đến trước mặt, một cảm giác mát lạnh ập tới, trong gió như mang đến tin tức nào đó.

„Cẩn thận...“ cô theo bản năng lên tiếng nhắc nhở.

Tiếng ma xát kịch liệt vang lên, xe đột nhiên tạm dừng, tiếp theo là tiếng súng pang pang pang.

Lục Hành chửi thầm một tiếng, thắng một cái, cuối cùng đem xe ngừng lại, đưa cho Trì An một khẩu súng, sau đó mở cửa đi ra ngoài, giơ súng lên, bắn vào bóng đêm.

Trong không khí tràn ngập mùi máu tươi.

Trì An nương theo thân xe yểm hộ, đeo lên kính dò sinh mệnh tính ra vị trí của kẻ địch, bắn về phía có kẻ địch. Trải qua mấy ngày huấn luyện, hơn nữa sau khi cô tu luyện, ngũ cảm đã tăng lên rất nhiều, cho nên kỹ năng bắn súng không tồi, dựa theo kính biểu hiện sinh mệnh, có thể trong bóng tối tập kích kẻ địch.

Sau khi cuộc chiến chấm dứt, binh lính đi điều tra quay về báo: „Tổng cộng là 25 tên La Mỗ Sâm, bọn chúng ở chỗ này nghỉ ngơi, phát hiện xe chúng ta nên muốn tập kích.“

Vì con người nằm trong thực đơn của bọn La Mỗ Sâm, bọn chúng thích săn con người làm đồ ăn, cho nên con người và bọn La Mỗ Sâm chỉ cần gặp nhau, là có cục diệnkhông chết không ngừng. Lần này gặp được, vẫn là cục diện ta sống ngươi chết như cũ, Lục Hành nghe xong báo cáo, hô một tiếng, cho người thu hết vũ khí của bọn chúng, sau đó lên xe tiếp tục rời đi.

Còn thi thể của bọn chúng, cũng không ai quản, rất nhanh sẽ có dã thú xuất hiện, xử lý gọn gàng.

Trở lên trên xe, Lục Hành trên dưới đánh giá Trì An, nói: „Bắn không tồi.“

„Cám ơn.“ Trì An cười rụt rè.

„Là quan chỉ huy dạy cô?“ 

„Đúng.“ Trì An trả lời thật sảng khoái.

Lục Hành nghĩ nghĩ, nói: „Tôi nhớ rõ, quan chỉ huy chỉ dạy cô mấy ngày, hơn nữa anhấy chỉ dành chút thời gian dạy cô sau khi ăn.“

„Đúng.“

„...“

Được rồi, hỏi nữa sẽ tổn thương lòng tự trọng của đàn ông.

một cô gái chưa từng sờ qua vũ khí, lại có thể bắn chính xác như vậy, thật sự là đả kích lòng tự trọng của đàn ông. Lục Hành phát hiện, lần này Trì An đi theo ra biên cảnh, tựa hồ có gì đó không giống.

cô càng ngày càng cường hãn, cường hãn đến không giống phụ nữ, cứ như vậy đixuống, không biết sẽ thành cái dạng gì.

Chờ bọn họ cuối cùng trở lại bản doanh đã là 9 giờ tối.

Trước thành cổ cũ nát, một người đàn ông đứng đó, thân ảnh cơ hồ hòa nhập vào cùng với bóng tối. Khi ánh đèn xe jeep chiếu qua, phát hiện hắn đứng đấy, xe vội vàng được ngừng lại.

hắn đi tới, mở cửa xe, ôm Trì An từ trong xe ra.

„Mọi người vất vả rồi.“ hắn nhìn mọi người trong xe, nói một câu liền ôm người rời đi.

một đám đàn ông hâm mộ nhìn hắn, bọn họ cũng muốn có một cô gái như vậy, nguyện ý giống quan chỉ huy, mỗi ngày ôm không buông tay.

Đôi tay Trì An bám vào vai hắn để ổn định thân thể, đối với hành động chiếm hữu củahắn, từ quẫn bách lúc ban đầu đã trở thành chết lặng như bây giờ, hắn một đường ômcô rêu rao đi về doanh trại, ôm cô vào phòng.

Đối mặt với ánh mắt nóng bỏng của đám đàn ông, Trì An đành tận lực như không nhìn thấy.

Trở lại phòng, Trì An đi vào phòng vệ sinh rửa mặt.

Ở bên ngoài một ngày, toàn thân đều dính đầy gió cát, hơn nữa trên người còn mặc bộ quân trang không phù hợp, không vừa người, đem cô trở thành một thằng nhóc,một chút hương vị phụ nữ cũng không có. Cho nên trừ bỏ thân vệ của Tư Ngang, người nhận ra cô thật không nhiều lắm.

Sau khi tắm rửa cả người sạch sẽ, cô mặc một chiếc áo sơ mi nam rộng thùng thình đira ngoài.

Áo sơ mi dài đến gối, vừa vặn có thể mặc như váy, vạt áo hở ra phân nửa, lộ ra chiếc vòng cổ màu bạc, trên đó đính đá quý màu tím tỏa sáng rạng rỡ dưới ánh đèn, càng tôn lên khuôn mặt xinh đẹp như ngọc của cô, ở dưới ánh đèn lại có một phen mỹ cảnh khác.

Người đàn ông ngồi ở mép giường xem văn kiện nghe được thanh âm, ngẩng đầu nhìn lại, phát hiện cô mặc áo của mình từ phòng vệ sinh đi ra, trên mặt dính hơi nước, trắng nõn xinh đẹp.

Cởi bỏ bộ quân trang to rộng, đem cả người bụi bặm tẩy rữa, giống như một viên minh châu bị phủ bụi được rữa sạch, rũ bỏ đi lớp tro bụi, lộ ra ánh sáng rạng rỡ, lặng yênkhông tiếng động mà câu dẫn cảm quan và dục vọng của đàn ông, làm đàn ông dễ dàng mê muội cô.

Ánh mắt hắn trở nên tối lại.

„Lại đây.“ hắn để văn kiện xuống, nhìn cô nói.

Trì An đi qua, nhìn thấy trên cái bàn nhỏ để cách giường không xa đã bày biện sẵn đồ ăn, là thịt dã thú nướng được cắt thành lát đặt trên măm, một chén rau xà lách, mộtchén mì, và một ly nước trái cây.

Đây là bữa tối của Trì An.

„Đói bụng không? Ăn chút đồ trước đi.“ Tư Ngang đem nước trái cây đút cho cô uống, sau đó lại đút cô ăn thịt nướng.

Món thịt nướng không biết làm từ thịt gì, thịt tươi nhiều nước, sau khi được tẩm qua gia vị lại càng thêm tươi ngon. Trì An ăn đến miệng bóng nhãy, mãi cho đến khi ăn gần hết nửa mâm thịt nướng, nửa chén mì, bụng đã căng đến mức không ăn nổi nữa, thấy hắn còn muốn đút, liền ôm bụng quay mặt đi.

„No rồi, không ăn nữa, anh ăn đi.“ cô trề môi nói.

Tư Ngang nhíu mày, vẫn thấy cô ăn quá ít, chẳng trách dưỡng lâu như vậy, vẫn làkhông có bao nhiêu thịt. hắn đút tiếp cô hai miếng nữa rồi mới tự mình giải quyết phần còn lại, sau đó gọi người vào dọn dẹp.

Trì An dựa vào người hắn, khi thấy có thân vệ vào dọn dẹp, thì cúi đầu xem bản đồ bên cạnh, sau khi đám người đó rời khỏi, cô cầm bản đồ hỏi hắn: „Hôm nay các anh đichỗ này sao? Có thu hoạch gì không?“

„không có.“ Tư Ngang một tay vòng qua ôm cô, không chút nào để ý mà đem tất cả các văn kiện khác để trước mắt cô, „Ngày mai chúng ta sẽ đi về hướng Đông.“

Trì An nhớ đến trước khi xuất phát, cô đã nhìn qua bản đồ trong thư phòng hắn, nói: „Em nhớ hướng Đông là địa bàn của Vũ tộc.“

“Đúng vậy.”

„Ngày mai em đi theo anh nha.“ cô đột nhiên hưng phấn lên.

hắn rũ mắt nhìn cô, đối diện với đôi mắt sáng ngời của cô, nhẹ nhàng đặt một nụ xuống môi cô, cười đồng ý.

Trì An bị bộ dáng mỉm cười của hắn làm cho mặt đỏ tim đập nhanh, biết rõ hắn cố ý câu dẫn mình, không lúc nào mà không tản ra hormone mê hoặc mình, nhưng côchính là không biết cố gắng mà chịu hắn cân dẫn.

Đây là người đàn ông của cô, bị hắn câu dẫn, không phải là chuyện bình thường sao?

„Hôm nay bọn em đi nơi nào?“ Tư Ngang hỏi.

„Ngay ở khu hoang dã thôi, gặp được bọn người La Mỗ Sâm, đều bị bọn em xử lý.“ nóiđến đây, mặt cô đầy sự vui vẻ, „Em bắn rất chuẩn, Lục Hành bị dọa nhảy dựng khi nhìn thấy đó.“

Tư Ngang mỉm cười nhìn cô, nghe cô lải nhải kể chuyện ngày hôm nay, trên mặt tràn đầy vẻ dung túng.

Đến khi thấy cô ngáp, hắn nhanh chóng bế cô lên giường, để cô đi ngủ.

„anh có ngủ luôn không?“

„anh còn có chút chuyện cần giải quyết.“

Trì An liếc nhìn hắn một cái, sau đó nhanh chóng chui vào ổ chăn ngủ. Đàn ông ở thế giới này có thể mấy ngày không ngủ mà hành quân, mà thể chất người phụ nữ nếu so với bọn họ, là kém hơn rất nhiều, mặc dù cô có linh lực duy trì, nhưng lúc có thể nghỉ ngơi, vẫn là đúng hạn nghỉ ngơi.

Vừa ngủ là ngủ thẳng đến hừng đông.

Trì An tỉnh dậy trong tiếng điểm quân lảnh lót, khi tỉnh lại cô phát hiện mình đangđược hắn ôm vào ngực, cô hoàn toàn bị bao phủ trong hơi thở và thân hình cao lớn của hắn, dưới chăn tứ chi giao triền thân mật, thậm chí còn cảm giác được vật cứng rắn cực nóng của hắn cắm vào ở giữa hai chân.

thật là một tư thế thẹn đến cực điểm mà.

Trì An động đậy, khi đang muốn lui ra, lại bị hắn xoay người đè dưới thân.

một đôi mắt tím không chút nào buồn ngủ đầy vẻ tinh nghịch trong nắng sớm, yên lặng nhìn cô, ánh mắt lập lòe dục vọng.

Trì An muốn bỏ chạy theo bản năng, nhưng lý trí lại nhịn xuống, duỗi tay ôm cổ hắn, rướn người hôn môi hắn, mới vừa nói xong chào buổi sáng, đã bị hắn điên cuồng cắt nuốt môi cô.

Cho đến khi quần áo cô bị hắn xé mở, thân hình trần trụi của cô hiện ra trước mắthắn, trong nắng sớm, hắn dùng môi lưỡi liếm láp một lần, mới dùng biểu tình khắc chế mà đứng dậy.

Trì An nằm đó, thấy hắn xuống giường đi vào nhà vệ sinh, dư quang khóe mắt nhìn thấy vật giữa hai chân hắn đã hoàn toàn thức tỉnh thành một cự thú dữ tợn, tiếp theo trong nhà vệ sinh truyền đến tiếng xả nước, cũng che giấu tiếng thở dốc thô nặng củahắn.

Bên tai nghe thấy thanh âm hỗn tạp ái muội kia, tưởng tượng vẻ mặt hắn khắc chế mà phóng tình tình dục, trên mặt nóng lên từng đợt. Sau đó lại nhịn không được mà cười.

Trừ bỏ ở hiện thế, đã bao lâu rồi cô không gặp qua bộ dáng khắc chế của hắn, có thể nhẫn đến bây giờ, thật đúng là không dễ dàng.

Chờ đến khi hắn đã tự mình xử lý tốt bản thân đi ra khỏi nhà vệ sinh, ôm lấy Trì Anđang nằm trên giường ăn vạ, giúp cô rửa mặt.

Trì An vừa đánh răng vừa ngắm hắn, tấm mắt di chuyển từ khuôn mặt tuấn mỹ kiên nghị hắn đi đến đũng quần hắn, quần quân trang đã che lấp tình huống nơi đó, nhìnkhông rõ tình trạng.

Người đàn ông này vào lúc này, như dã thú phủ một tầng gông xiềng lạnh băng, khắc chế ôn nhu.

Sau khi ăn xong bữa sáng, Tư Ngang mang theo một nhóm thân vệ, rời đi bản doanh.

Nhiệm vụ của bọn họ lần này là đi tra xét một loại đá năng lượng kiểu mới xuất hiện ở biên cảnh, căn cứ từ tin tức trung ương truyền đến, nguồn đá năng lượng này giống như nguồn năng lượng mà Vũ tộc đang chiếm giữ, nếu như loài người cũng có thể nắm giữ loại đá năng lượng này, thực lực của nhân loại sẽ gia tăng rất lớn, không cần tiếp tục giao dịch với Vũ tộc.

Tuy Vũ tộc giao dịch cùng loài người, nhưng điều kiện đưa ra quá mức hà khắc, đám cáo giá trên trung ương vẫn luôn bất mãn, muốn loài người có thể tự tìm được quặng năng lượng mới, giải quyết vấn đề nguồn năng lượng.

Trì An ngồi bên cạnh Tư Ngang, mở bản đồ ra tra xét, bên tai là tiếng Tư Ngang trò chuyện với Nguyên Tịch đang trấn giữ tại bản doanh.

Xe jeep ngừng lại trước một vực sâu.

Phía dưới vực là vách đá dốc cao ngàn trượng, phía dưới vách đá là một mảnh rừng xanh biếc, cây cối mọc lan tràn khắp những ngọn núi phía dưới.

Đoàn người đứng trước vực, cúi đầu đánh giá khu rừng phía dưới.

„Căn cứ vào kết quả của dụng cụ thăm dò, khu rừng này chính là nơi cần tìm, có nguồn năng lượng dao động, chỉ là sự dao động này đã chịu ảnh hưởng của từ trường,không thể xác định vị trí chính xác, chúng ta cần phải tiến hành thêm một bước điều tra.“ Lục Hành một tay cầm một cái dụng cụ thăm dò, vừa đùa giỡn vừa nói.

Tư Ngang nhìn lên trời, hỏi: „đã tra xét ra hành tung của Vũ tộc mấy ngày nay chưa?“

„Có, trên trời có mấy tên Vũ tộc bay qua, bọn chúng như đang tìm kiếm gì đó, bất quakhông có bay đến khu vực này.“ Binh lính điều tra báo cáo.

„Chúng ta đi xuống.“ Tư Ngang nói với binh lính bên cạnh, để bọn họ chuẩn bị.

„Ngài tính tự mình xuống? không được, quá nguy hiểm.“ Lục Hành phản đối, nơi này quá gần với địa bàn của Vũ tộc, nếu bị bọn chúng phát hiện, hậu quả không dám tưởng tượng ra, đám Vũ tộc kia cũng không phải là dễ đối phó.

Tư Ngang sửa sang lại công cụ, nhàn nhạt nói: „không sao, tôi nhanh chân hơn, người khác không thích hợp. Cậu ở chỗ này, tùy thời chú ý tình huống.“

Lục Hành nhíu mày, cuối cùng dưới sự kiên trì của Tư Ngang, vẫn là chấp hành nhiệm vụ, cho người chuẩn bị dù bay để đáp xuống dưới.

Chờ đến khi Lục Hành nhìn thấy Trì An cũng ngồi xổm bên cạnh chuẩn bị, chỉ cảm thấy huyệt Thái Dương nhảy thình thịch, dùng giọng không thể tin được hỏi: „cô cũng muốn theo?“

„Dĩ nhiên.“ Trì An liếc nhìn hắn một cái, biết hắn nghĩ gì, cười lạnh nói: „Đừng xem thường phái nữ a.“

không, hắn không xem thường cô, chỉ là phụ nữ quá mức trân quý, vạn nhất cô xảy ra chuyện gì, quả thật khiến người ta đau lòng. Làm đàn ông, bọn họ có thói quen đem phụ nữ bảo hộ ở địa phương an toàn nhất, loại chuyện đấu tranh anh dũng và thám hiểm như vầy, chưa từng có phụ nữ tham dự, hắn cũng không tưởng tượng được cảnh phụ nữ tham dự vào.

Nhưng hiện tại, có một cô gái mặt quân trang của đàn ông, cứ thế mà trà trộn vào.

Nếu để đám đàn ông ở các khu khác biết, bọn họ sẽ phun chết khu 5, cho rằng quân lính khu 5 quá yếu kém đến mức yên cầu phụ nữ tham gia vào nhiệm vụ.

Trời biết bọn họ cũng không nghĩ vậy a.

Càng làm Lục Hành tuyệt vọng hơn chính là, quan chỉ huy lại cho phép cô đi cùng. Thiên lý ở đâu đây?

Mặc kệ vẻ mặt Lục Hành không tin như thế nào, cuối cùng Trì An cũng là ngồi trên dù của Tư Ngang, được hắn bảo hộ trong ngực, lướt bay xuống cánh rừng phía dưới.

Gió thổi ào ào bên tai, cánh dù có gắn công nghệ định vị cao nhẹ nhàng bay xuống rừng rậm phía dưới, cuối cùng rớt trên một ngọn cây cao hơn 10 mét.

Tư Ngang cởi bỏ đai an toàn, trước tiên an trí cho cô ngồi ở một nhánh cây bên cạnh, sau đó mới tháo cánh dù ra, nhét vào trong một hốc cây, sau đó ôm lấy Trì An, nhảy xuống vài nhánh cây rồi từ từ tiếp đất.

Những binh lính đi theo cũng rất nhanh đã tìm tới.

„Quan chỉ huy, căn cứ theo thiết bị, cách nơi đây một trăm dặm hướng Đông Bắc, có tín hiệu.“ một binh lính báo cáo.

„Quan chỉ huy, cách đây năm mươi dặm phía Nam, cũng có tín hiệu.“

„Quan chỉ huy, cách đây...“

Liên tục mấy vị trí có tín hiệu được báo cáo xong, một đám lính chờ hắn ra lệnh.

Lần này đi theo hắn xuống vực có hai mươi người, Tư Ngang chia bọn họ thành 5 tổ, sau đó cho bọn họ tản ra. hắn và Trì An một tổ, lựa chọn địa phương cách chỗ này xa nhất, một trăm dặm hướng Đông Bắc.

Trì An rối rắm nhìn hắn, bọn họ chỉ có hai người, thật sự có thể được sao?

“không cần lo, anh sẽ bảo vệ em.” hắn nhìn cô, chậm rãi mỉm cười, giúp cô không còn lo lắng nữa.

Trì An không nói gì mà nhìn hắn, cô không lo chuyện đó, mà là lo cho an toàn của hắn,hắn là quan chỉ huy của khu 5, là một nhân vật lớn, bọn Vũ tộc nhìn thấy hắn, có thểkhông động tâm tư gì khác sao?

Nghĩ lại thật nguy hiểm.

So sánh xuống, cô chỉ là một nhân vật nhỏ, hiện tại lại giả trang thành như vậy, hoàn toàn không hấp dẫn lực chú ý của người khác.