Liêu Thần

Chương 118: Nam thừa nữ hiếm 24




Khi chuỗi ngày hội nghị quân sự cuối cùng đã chấm dứt, các nhân viên tham dự hội nghị lần lượt rời khỏi thành thị trung ương.

Trước khi rời khỏi thành trung ương, Tư Ngang nhận được lời mời từ Tổng thống liên minh của nhân loại, muốn hắn đưa Trì An đến phủ Tổng thống làm khách. Tư Ngang không tiện từ chối lời mời của vợ chồng Tổng thống, rốt cuộc đành phải dẫn Trì An đến đó một chuyến.

Tổng thống liên minh nhân loại có vẻ ngoài của một người đàn ông trung niên phong độ bốn mươi tuổi, dáng người u vai thịt bắp, khí chất phong trần trầm ổn ẩn sâu dưới bộ quân phục cứng cáp, ẩn chứa một loại sức mạnh cường đại tùy thời bộc phát, làm không ai có thể phủ nhận được uy thế cường hãn của ông ta.

Thế giới này, kẻ mạnh là vua, chỉ có người cường đại mới có thể trèo lên vị trí cao hơn, tuyệt không có thứ gọi là may mắn.

Tổng thống vừa thấy Tư Ngang thì liền bước đến cho hắn một cái ôm, còn ôn hòa nói: “Tư Ngang, đã lâu không gặp. Ta đã luôn chờ ngày con rũ bỏ mọi ô danh bên người để vào thành trung ương như hôm nay! Ta tin chỉ cần con tiến vào thành trung ương, con còn có thể tiến xa hơn nhiều nữa!”

Tư Ngang hơi nhướn mày, cử chỉ này càng làm tôn lên vẻ bất cần ngạo mạn của hắn, chậm rãi nói: “Ngài có biết, con không chút hứng thú với những chuyện thế này.”

Tổng thống cười một cái, nụ cười nhu hòa chớp mắt lan tràn trên gương mặt vạm vỡ, khiến ông ta thoạt nhìn càng thêm thân thiết, ông ta nói: “Ta biết rõ chứ, từ bé con đã là mộtđứa nhỏ đặc biệt. Nhìn tư tưởng kén vợ gả chồng của con xem, đúng là làm ta cảm thấy không nói nên lời, trước kia ta còn nghĩ cả đời này của con sẽ cô đơn đến già, vĩnh viễn cũng không thể giải được gen của mình. Nhưng nào ngờ, hiển nhiên cả trời cao cũng đangưu ái con của ta.”

Vừa nói, Tổng thống mang thâm ý khác quét mắt nhìn sang Tổng thống phu nhân đang trò chuyện cùng Trì An.

Tư Ngang cũng gật đầu, lạnh nhạt nói: “Đúng vậy, ông trời đúng thật không hề bạc đãi Tư Ngang.”

Tổng thống sao lại không nhìn ra Tư Ngang còn chưa kịp tức giận vì Tổng thống phu nhân đã âm thầm thăm dò Trì An lần trước chứ. Tuy rằng mánh khóe này thực chất chẳng là gì so với mưu toan bên trong thế giới bao la rộng lớn, nhưng nếu lúc đó Trì An quả thật vì e ngại thân phận của tổng thống phu nhân, hoặc bị lời mời chào của bà làm lung lay tâm ý, đồng ý rời bỏ Tư Ngang, vậy thì đối với Tư Ngang mà nói chính là một đòn đả kích vô cùng khủng khiếp.

Người đàn ông này từ nhỏ đã theo đuổi sự hoàn mỹ, không thể chấp nhận được khiếm khuyết nào dù chỉ là một hạt cát.

hắn lại càng không cho phép người phụ nữ đã đồng ý ở bên hắn mà trong lòng còn ngấp nghé hướng về người khác. Người phụ nữ của hắn chỉ có thể hoàn toàn thuộc về hắn, bất kể là thân xác hay trái tim, tuyệt đối không thể giống những phụ nữ tầm thường khác. Có thể nói xưa nay ham muốn chiếm hữu của người đàn ông này, hết thảy đều ẩn giấu bên dưới lớp mặt nạ thờ ơ lạnh như băng kia.

Nhưng may thay, biểu hiện của Trì An vô cùng tốt, không phụ lòng tín nhiệm của Tư Ngang.

Suy cho cùng, Tổng thống cũng biết hành động của mình có chút đuối lý, liền khà khà cười hai tiếng, trực tiếp bỏ qua chuyện này, chào đón bọn họ đến phòng khách uống trà.

Bởi vì lần này mang danh nghĩa trưởng bối mời hai người đến làm khách, cho nên ngoại trừ hai vợ chồng Tổng thống ra thì không có người dư thừa nào khác. nói theo một cách khác, thì hành động này ngụ ý cho việc họ đã xem Trì An như người trong nhà mà đối đãi.

Sau khi cơm nước xong, Tổng thống phu nhân lấy sở trường trồng hoa cây cảnh mà kéo Trì An ra nhà kiểng xem hoa. Tổng thống phu nhân biết rõ Trì An thích nghiên cứu kỳ hoa dị thảo, cho nên rất vui khi có chung một đề tài với cô. Thậm chí còn vì muốn bù đắp cho việc đã tự tiện dò xét Trì An lần trước, tổng thống phu nhân còn hào phóng tặng mấy chậu hoa thảo dược quý hiếm của mình cho Trì An làm quà đáp lễ.

Riêng Tư Ngang lúc này thì lại đang trong thư phòng, cùng tổng thống bàn bạc về sự kiện Giáng Sinh sắp đến.

“Tư Ngang, tiết Giáng Sinh diễn ra mười năm một lần đã đang ở trước mắt. Lần này vì không biết các khu khác sẽ huy động bao nhiêu người tiến vào vùng Giáng Sinh, nên khu Năm các con phải cố gắng một chút, tranh thủ đem về càng nhiều con gái càng tốt.” Tổng thống khuyến khích nói.

Tư Ngang nhàn nhạt đáp, thoạt nhìn có vẻ không hứng thú nhưng cũng không có ý cự tuyệt.

Tổng thống thấy thế nhịn không được thở dài một tiếng, xem ra Tư Ngang đối với vị trí Tổng thống liên minh nhân loại này hoàn toàn không chút hứng thú. Điều này làm ông cảm thấy vô cùng đáng tiếc. 

Sau khi vinh dự góp mặt ở buổi họp mặt gia đình của tổng thống, bọn họ rốt cuộc cũng bước lên H-Bahn rời khỏi thành trung ương.

Vừa rời khỏi thành trung ương, Tư Ngang phái Nguyên Tịch và đám binh lính trở về khu Năm trước, còn hắn mang theo vài thị vệ thân cận để cùng Trì An hướng về khu bốn, cho Trì An đến thăm người chị Trì Mộng đang lâm bệnh của cô.

Khi chiếc H-Bahn tiến vào vùng biên cảnh của khu Bốn, trước mắt Trì An liền hiện lên cứ trạm đầu tiên nằm trong lòng thành phố cổ hoang vắng – nơi cô đã từng đến lúc mới tiến vào thế giới này. cô còn nhớ ở cách thành phố cổ không xa, chính là hang ổ mà loài bọ cạp đỏ đã từng cư trú.

Nơi đó vốn đã từng chứa rất nhiều tinh thể do bọ cạp đỏ sinh sản, nhưng rốt cuộc đã bị Lục Hành tình cờ đi ngang phát hiện được và thâu tóm toàn bộ đem về, tuyệt không chừa lại dù chỉ một mảnh nhỏ.

Sau khi sào huyệt của bọn chúng bị san bằng, đám bọ cạp đỏ còn sống sót dĩ nhiên sẽkhông ngu ngốc tiếp tục ở lại chỗ cũ, mà sẽ di trú đến một nơi kín đáo hơn để tiếp tục sinh sản tinh thể bọ cạp đỏ.

Chỉ cần là động vật biến dị thì đều sở hữu được bản năng sinh tồn, sẽ không đần độn tiếp tục nán lại hang ổ đã bị chủng tộc có trí tuệ tấn công. 

Tư Ngang để chiếc H-Bahn dừng lại bên ngoài thành phố hoang tàn đổ nát, sau đó dắt tay Trì An xuống xe, đi dò thám xung quanh.

Trước mắt bọn họ sẽ đi qua tòa phố cổ này, chưa kể Trì An còn dẫn Tư Ngang tiến vào đường hầm dưới lòng đất bên trong thành phố cổ. Nghe đồn đã từ rất lâu, bởi vì muốn tránh khỏi sự uy hiếp của bọn La Mỗ Sâm trên mặt đất và Vũ tộc bay lượn trên bầu trời, người cổ xưa đã cùng nhau xây dựng một nơi trú bí mật bên dưới lòng đất. 

Đáng tiếc, sau này nhân loại di cư, khoa học kỹ thuật càng lúc phát triển, đến khi loài người hiện đại hóa được thành thị, dựng nên được những bức tường kiên cố thì những thành phố này cũng dần trở thành những tòa thành bị bỏ hoang, cũ nát. Chỉ có điều, lối đibí mật bên dưới lòng đất trong thành phố hoang vu này vẫn bị những kẻ đào vàng tìm được và tận dụng nó mỗi khi hoạt động ở nơi hoang dã, như vậy mới có thể tránh thoát khỏi tai mắt của bọn Vũ tộc và người La Mỗ Sâm.

đi trong không gian ẩm thấp tối tăm dưới lòng đất, duy chỉ có ánh đèn tường mờ tối tỏa ra từ trên đỉnh đầu soi rọi chung quanh, tình cảnh này đối với Tư Ngang mà nói là cực kỳ mới lạ. Tuy nhiên từ đầu đến cuối, hắn vẫn siết bàn tay mềm mại của cô thật chặt trong tay mình.

Trì An dùng giọng điệu nghịch ngợm nói: “Đừng căng thẳng chứ, nơi này là địa bàn của con người, dù ở sâu trong lòng đất cũng có người bảo vệ, cho nên không một kẻ nào tiến vào được đây đâu.”

Vừa dứt lời liền thấy Tư Ngang không chút do dự đào súng, dùng họng súng giảm thanh đánh chết một sinh vật dưới đất trong thinh lặng.

Trì An: “…”

Mẹ nó!

Trì An đi tới trước mặt thứ sinh vật tội nghiệp bị Tư Ngang đập một phát chết tươi, nhìn thấy sinh vật này có làn da xanh giống bọn người ếch La Mỗ Sâm thì vô cùng tức giận. Nhưng khi cơn giận trôi qua, cô liền lập tức suy ngẫm đến động thái của bọn chúng.

“Xem ra nơi dưới lòng đất này đã không còn an toàn nữa. Lần này tới khu Bốn, chúng ta phải thông báo cho quan chấp hành khu Bốn biết chuyện này, bằng không sẽ càng có thêm nhiều nhân loại bị bắt cóc trở thành thức ăn của người La Mỗ Sâm.” Trì An tỉnh táo nói.

Tư Ngang ừm một tiếng, cảm giác không khí đã loãng dần, tiếp tục dẫn Trì An phục kích bọn người La Mỗ Sâm đã lẻn xuống được nơi đây, hơn nữa còn truyền tin cho Lục Hành đang ở trên mặt đất, lệnh cho hắn phái người trấn giữ toàn bộ lối ra, bất kỳ kẻ La Mỗ Sâm nào dám vượt ranh giới, giết hết không tha.

Người La Mỗ Sâm là một loại chủng tộc vô cùng tham lam, thường không bao giờ thỏa mãn với thức ăn có sẵn mà luôn không ngại lấn sang lãnh thổ của nhân loại để tìm kiếm thức ăn. Chính vì thế khi nhân loại nhìn thấy người La Mỗ Sâm, họ nhất định sẽ không chút do dự đánh chết, tuyệt đối không chừa một con đường sống.

Hai người họ nán lại bên dưới lòng đất cả nửa ngày, sau khi xác định những kẻ La Mỗ Sâm chui lọt vào đây đã bị bọn họ diệt hết, lúc này mới chịu quay trở lại mặt đất.

“Ở hầm mỏ ở đằng kia cũng có người của La Mỗ Sâm.” Lục Hành tiến lên bẩm báo, “Xem ra bọn chúng cũng để mắt đến mỏ tinh thể bò cạp. Vì để tránh tai mắt đội tuần tra của loài người, gần đây chúng đều phái người đến đó trông giữ.”

Nghĩ tới tình cảnh năm đó chính mình dẫn theo binh lính thâu tóm toàn bộ tinh thể bọ cạp đỏ đem về, Lục Hành vẫn có chút đắc ý.

Có điều cảm giác tự mãn này rất nhanh đã bị động tác lau kiếm đầy thô bạo của người nào đó làm cắt đứt, trong lòng thật lấy làm cảm thán. Ai mà ngờ được mới năm nào, một cậu nhóc người đầy bẩn thỉu đang chiến đấu với bọ cạp đỏ giờ đây đã hóa thành một cô nhóc, ấy nhưng lại càng ngày trở nên hung tàn nguy hiểm.

Nhưng chuyện làm hắn đáng tiếc hơn thế, chính là rõ ràng mình mới là người đầu tiên biết được thân phận thật sự của người con gái này, nhưng rốt cuộc người mà cô chọn lại là Tư Ngang!

Khi đã xử lý xong những bọn người La Mỗ Sâm đã vi phạm, Lục Hành mới lệnh cho người đem về toàn bộ tinh thể mà bọ cạp đỏ đã sinh sản, rốt cuộc mới cùng tất cả mọi người quay trở về khu Bốn.

H-Bahn tiến vào khu Bốn, đích thân Kỷ Tu dẫn theo Đoan Mộc Thư và quan chấp hành đến tận nơi tiếp đón.

Sau đôi ba câu chào hỏi, Trì An hơi không nén được sốt ruột hỏi ngay Kỷ Tu: “Kỷ trưởng quan, không biết chị của tôi hiện tại sao rồi? Có thể đưa tôi đến gặp chị ấy được chứ?”

“Đương nhiên.” Kỷ Tu nghĩ cô đang quan tâm chị gái nên không hề cự tuyệt, tự mình dẫn côđến thăm nơi ở của Trì Mộng.

Vì phải dưỡng bệnh nên Trì Mộng hiện đang sống một mình trong một căn phòng lớn, tiện cho bác sĩ và các thiết bị công nghệ tân tiến chữa bệnh, ngoài ra còn lắp đặt cả hệ thống an toàn tối tân cùng những cảnh vệ có năng lực nhất canh chừng. Đủ thấy được Kỷ Tu rất mực quan tâm đến Trì Mộng.

Chỉ đáng buồn là, Trì Mộng đã không còn sống được bao lâu nữa.

Đối với nhóm phối ngẫu của cô ấy mà nói, đây là chuyện vô cùng cay đắng khổ sở.

Trì An đi theo Kỷ Tu đến một gian phòng trắng tinh khôi, vừa bước vào cửa đã cảm nhận được mùi lạnh lẽo của thuốc khử trùng, làm người khác cảm thấy vô cùng áp lực. Trì An men theo bước chân tiến đến giường lớn bên cửa sổ, chung quanh đều có các nhân viên điều dưỡng mặc quần áo vô trùng đang làm công việc kiểm tra.

Lúc này, Trì Mộng đang nằm trên giường đã không còn là người phụ nữ mặc váy trắng dịu dàng như thiên sứ trong trí nhớ nữa. cô gái ấy giờ đây đã gầy đến chỉ còn da bọc xương, chiếc áo trắng xanh của bệnh nhân trên người cô đã rộng thùng thình, trông rất yếu ớt. Làn da cô vàng đen, tóc khô cằn, ánh mắt cũng không còn ngời sáng, hoàn toàn nhìn không ra người này vốn đã từng là một phụ nữ xinh đẹp trẻ tuổi.

Hệt như một đóa hoa tươi đang dần héo úa, làm cho người luôn chăm hoa tưới nước khôngnhịn được đau lòng.

“An An!”

Nhìn thấy Trì An, cô ấy kích động nhổm người muốn leo xuống giường.

Kỷ Tu cùng nhân viên điều dưỡng nhanh chóng bước tới phía trước, đỡ lấy Trì Mộng. Có điều cô ấy không hề chú ý đến bọn họ, chỉ kích động nhìn chằm chằm Trì An.

Trì An bước tới, nhìn thấy Trì Mộng một thân gầy rộc, lòng không nhịn được chua xót.

Dù cho Trì Mộng đã làm gì chăng nữa thì cũng đều vì thật tâm muốn bảo vệ cô em gái duy nhất, có điều cách mà cô ấy yêu thương lại không mang theo suy nghĩ chu toàn, không hề để ý đến cảm nhận của đối phương, thậm chí còn rước thêm cho đối phương nhiều phiền toái lớn.

Trì An đưa tay nắm lấy tay cô ấy, đè nén âm lượng: “Chị, chị sao rồi?”

trên gương mặt gầy gò của Trì Mộng lộ ra một nụ cười, nói: “Chị rất ổn, trước khi ra đi còn có thể được nhìn thấy em, chị rất vui mừng.” nói đoạn, sắc mặt cô ấy lại trở nên sầu muộn, vẻ mặt muốn nói lại thôi, khẽ nói: “Đáng tiếc, chị sắp chết rồi …”

Nếu cô không còn, cô sẽ không thể thực hiện được lời đã hứa với em gái của mình.

Trì An lại nhớ tới lời Trì Mộng đã nói hôm cô cử hành nghi thức trưởng thành, cười nói: “không cần phải báo đáp gì cả, chị chỉ cần cố gắng sống tốt là được, nhất định có thể!”

Trì Mộng và mọi người ở đây đều cho rằng đây chẳng qua chỉ là những lời an ủi, nên chỉ im lặng không nói.

Tiếp đó, Trì An làm mọi người rời khỏi, để lại hai chị em bọn họ trò chuyện tâm sự. Dĩ nhiên mọi người sẽ không phản đối, chỉ dặn dò Trì An đừng nói quá lâu, chú ý thân thể Trì Mộng không được khỏe, đừng để cô ấy sinh mệt.

Đợi sau khi bọn họ rời khỏi, Trì An liền túm lấy cổ tay Trì Mộng, vận chuyển linh lực vào người Trì Mộng, tra xét tình trạng cơ thể cô ấy.

Trì Mộng tuy không rõ Trì An đang làm gì nhưng dựa theo sự tín nhiệm dành cho em gái thìdù có cảm giác được cơ thể có khác thường thì cũng không lên tiếng hỏi, chỉ cười nói: “Chị có nghe hội nghị quân sự ở trung ương lần này, em đã đánh một sĩ quan của khu một hả! An An, em thật quá tuyệt vời!”

Trì An cười một tiếng, nói: “Em đúng là giỏi thật mà. một khi đã muốn, phụ nữ chúng ta cũng không kém gì đàn ông đâu nhé!”

Trì Mộng cho rằng Trì An chỉ đùa nên mới nói thế, tuy nhiên vẫn muốn lên tiếng khen ngợi để em gái mình được vui, không muốn phải như trước kia khi lần nào gặp mặt đã liền cãi vã. Thời gian của cô không còn nhiều nữa, cô hoàn toàn không muốn dành chút thời gian ít ỏi của mình chỉ để so đo hơn thua với con bé.

Trì An kiểm tra cơ thể của chị một lần nữa, khi đã xác định được căn nguyên ngọn nguồn thì lấy ra một lọ thuốc, đổ một viên ra đưa cho Trì Mộng: “Chị, mau ăn đi!”

Trì Mộng há miệng nuốt vào, tò mò hỏi: “Đây là gì thế?”

“Là thuốc em tự bào chế.” Trì An cũng không che giấu, cười nói: “Mấy năm nay em học dược cùng với mọi người, cho nên cũng đã học được cách điều chế thuốc rồi.”

Trì Mộng nghe vậy cực kỳ kinh ngạc, rất phấn khích nói: “Em lợi hại quá, An An! Có lẽ em nói đúng, phụ nữ chúng ta có thể tự chọn cho mình một cách khác để tồn tại, không nhất định phải giống như những người phụ nữ khác, cả đời vĩnh viễn luôn bị đàn ông nuôi trong kim ốc.”

Những năm gần đây, chị em bọn họ thực chất không hề liên lạc với nhau. Tuy nhiên trong một dịp tình cờ nghe được, Trì Mộng mới biết cuộc sống hiện tại của cô em gái, từ nỗi lo lắng khẩn trương ban đầu cho đến rốt cuộc bị ánh hào quang của con bé hấp dẫn, cuối cùng trong tâm đã dần nảy sinh lòng hâm mộ từ lúc nào cũng không hề hay biết. Chỉ là đãsống trong kim ốc được nhiều năm rồi, cô mới bất đắc dĩ đè nén sự hâm mộ này vào lòng, không để một ai biết.

Trì An nghe vậy, rốt cuộc lúc này mới thẳng thắng đối diện với người chị trước mặt, phát hiện Trì Mộng thật sự vì mình mà cao hứng, trong lòng liền cảm thấy ấm áp.

Có thể trước kia Trì Mộng tự cho là đúng, suýt chút nữa vì yêu thương sai cách mà hủy hoại nguyên chủ nhưng suy cho cùng, Trì Mộng cũng chỉ là một nữ nhân được nuôi trong kim ốc mà thôi. Tầm nhìn tư tưởng hạn chế khiến tính cách của cô ấy đơn thuần đến mức có khi bị người khác dắt mũi cũng không hề hay biết, thế nhưng với người em gái duy nhất, cô ấy lại thật lòng thật dạ mà yêu thương.

Chỉ tiếc, cô ấy đã yêu thương sai cách, suýt chút nữa đã hủy hoại em gái duy nhất của chính mình.

Trì An nói dăm ba câu với Trì Mộng, thấy tinh thần của cô ấy vẫn không tốt lên chút nào thìliền gọi nhân viên điều dưỡng ở ngoài đi vào, dặn dò bọn họ đặc biệt chiếu cố Trì Mộng nghỉ ngơi.

“An An, ở lại đây với chị thêm vài ngày nữa được không?” Trì Mộng nằm trên giường, lôi kéo tay cô nói.

Ánh mắt Trì Mộng đượm vẻ bi thương, đã biết mình không còn sống thêm được bao lâu, mọi người chung quanh rồi sẽ vì mình mà thương tâm khổ sở, cho nên cô ấy mới hy vọng người có thể cùng mình bầu bạn vào những ngày cuối cùng trong đời, chính là người em gáiduy nhất của cô ấy.

Trì An cười đáp: “Được chứ, chỉ cần bọn chị không đuổi em, em ở lại đây bao lâu cũng được.”

“không đâu, Kỷ Tu bọn họ nhất định sẽ không đuổi em đâu.” Trì Mộng cao hứng nói.

Chờ Trì An rời khỏi phòng bệnh và đi xuống phòng khách ở lầu một, lập tức thấy Kỷ Tu và Tư Ngang đang ngồi trò chuyện ở bên kia.

Thấy cô đã xuống, Kỷ Tu liền nói: “An tiểu thư hay là ở lại đây thêm vài ngày, bầu bạn với cô ấy nhé?” Vừa nói, trên mặt hắn lộ ra vài tia đau lòng.

Trì An quét mắt thăm dò Tư Ngang một cái, nói: “Kỷ trưởng quan không chê tôi phiền phức là được.” 

“Đương nhiên là không chê rồi! Người A Mộng không yên lòng nhất là cô, cô có thể ở lại đây bầu bạn với cô ấy, tôi mừng còn không kịp.” Kỷ Tu dứt lời liền sai người sắp xếp phòng ở cho Trì An.

Vì thế, đoàn của Tư Ngang liền ở lại khu Bốn.

Bọn họ trực tiếp an bài phòng của Trì An và Tư Ngang ngay bên cạnh phòng bệnh của Trì Mộng, giúp Trì An thuận tiện đến thăm chị mình.

Sau khi ăn xong bữa tối, Trì An làm ổ trên sofa, lấy bút điện tử phác họa trên laptop, miệng lẩm bẩm. 

Tư Ngang vốn đang ngồi bên cạnh xem văn kiện, nghe được tiếng xì xầm của Trì An thìngẩng đầu nhìn thấy cô đang tiến vào trạng thái lẩm bẩm một mình, nhịn không được bật cười, hỏi: “Bệnh của chị em thế nào rồi?”

“không tốt lắm.” Trì An thở dài, “Hôm nay em đã cho chị uống một viên dược hoàn, có điều loại thuốc này chỉ có thể giúp chị ấy kéo dài sự sống, chứ không thể chữa khỏi bệnh tình của chị ấy hoàn toàn được.” 

Tư Ngang mắt hơi lóe sáng, “Có thể kéo dài được bao lâu?”

“Nếu điều trị đợt đầu tiên, có thể trì hoãn 80% giúp chị ấy sống thêm được một năm, có tiếp tục điều trị thì nhiều lắm cũng chỉ kéo thêm ba năm nữa thôi. Sau ba năm, thuốc này sẽ dần mất đi tác dụng.” nói đến đây, Trì An nhíu mày.

Thực chất không phải do y thuật ở thế giới này bị giới hạn hay do cô quá cầu toàn, mà vấn đề nằm ở khả năng điều chế đan dược của Trì An. 

Đan dược kia thực chất cũng chỉ là thuốc bổ vô cùng bình thường. Ở thế giới trước cô sống lâu như vậy là nương nhờ linh khí dồi dào của trời đất cộng thêm bản thân có nhiều linh dược, cho nên đủ khả năng để luyện chế ra thêm nhiều đan dược.

Nhưng đan dược lần này chứa nhiều linh lực hỗ trợ điều hòa thể chất, chỉ có tác dụng bổ thân bổ khí, làm tăng sức đề kháng cho cơ thể, Trì Mộng dù ăn vào cũng chỉ trì hoãn được bệnh trạng chứ hoàn toàn không thể triệt tiêu mức độ biến hóa của virus trong người cô ấy.

Cho nên, bất kể cố gắng cải biên đến thế nào thì kết quả vẫn là như thế. Dù Trì Mộng có dùng đến thuốc để duy trì, kết cục của cô ấy vẫn không thoát được cái chết.