Liêu Thần

Chương 125: Người cá biển xanh 2




Đến khi trời hừng sáng, rốt cuộc Trì An cũng thấy được bóng dáng của hải đảo.

Tuy vừa mệt mỏi lại vừa đói khát nhưng khi thấy hy vọng đang gần kề trước mắt, tinh thần của Trì An chớp mắt liền được vực dậy, quay đầu ra sau nhìn cá heo biển đang đẩy thùng rượu trôi đi, một lần nữa đưa tay vuốt ve ký hiệu tia chớp trên trán nó.

Cá heo ngoan ngoãn hếch mỏ của mình về phía cô, vẻ như rất thích được cô vuốt ve.

Cá heo giúp cô đẩy thùng rượu hướng về phía hải đảo, bơi đến khi chạm tới mực nước biển thấp đến mức nó không thể đi qua được nữa, mới đành dừng lại.

Trì An từ trên thùng rượu nhảy thẳng xuống nước, lại sờ sờ đầu nó, cười nói: “Lần này cám ơn mày nhiều nhé, chị lên đảo trước, mày cũng nghỉ ngơi đi nha!”

Cá heo lại nâng mỏ về phía Trì An, bơi lượn chung quanh, hướng mắt nhìn cô tiến về phía bờ cát.

Trì An bước một bước sâu một bước cạn đi về phía bờ cát, rốt cuộc cũng ra khỏi mặt nước, sau đó đặt mông ngồi xuống bãi cát trắng mịn sạch sẽ, quay đầu nhìn ra biển, liền phát hiện chú cá heo vẫn còn lưu luyến lượn qua lượn lại thêm một lúc, mới xoay thân mình biến mất khỏi mặt biển.

cô thở ra, nhịn không được nằm ngửa xuống bãi cát, giang rộng tay chân.

Được trở lại đất liền sau một buổi tối bồng bềnh trên biển, Trì An liền có cảm giác nhẹ nhõm tựa như mình vừa mới lịch kiếp trở về.

Cơ thể vừa rã rời vừa đói khát, lúc nội tâm được bình ổn lại thì cũng là lúc cảm giác mệt mỏi của thân xác được quay trở về, Trì An trong lúc mơ màng suýt chút đã thiếp đi.

“Ông nội, chỗ này có người!” Bên tai bỗng vang lên thanh âm non nớt của một đứa trẻ.

Tiếng bước chân bình bịch vọng tới, cảm giác có người tới trước mặt, Trì An cố gắng mở to mắt, gương mặt non nớt của một cậu bé liền hiện ra dưới ánh dương rực rỡ. Đứa nhỏ này ước chừng mới ba bốn tuổi, vẻ run rẩy yếu ớt lộ hết trên mặt, làn da rám nắng khỏe mạnh, tròng mắt mang màu xanh biếc đầy sức sống.

Khi đứa nhỏ phát hiện Trì An mở bừng mắt, lập tức hoảng sợ đặt mông ngã phịch xuống bờ cát, trừng to hai mắt nhìn cô.

Toàn thân Trì An lúc này đều đang kêu gào khó chịu, nhưng vẫn miễn cưỡng chồm người bò dậy, ôn hòa nói với đứa nhỏ đang bị dọa sợ hãi kia: “thật ngại quá, đã dọa em rồi.”

Giọng của cô có chút khàn, cổ họng lại đặc biệt khô khốc, có điều trên mặt vẫn hiện lên ý cười ấm áp.

Nhưng dường như đứa nhỏ kia thuộc kiểu người hướng nội, sau khi phát hiện cô đã tỉnh lại thì đứng phắt dậy, Trì An quay đầu dõi theo, thấy đứa nhỏ kia chạy ào ra sau lưng ông lão đang đứng ở cách đó không xa, thò đầu ra nhìn cô dè dặt.

Ông lão nọ mang theo một thùng gỗ đi tới, hỏi: “Cậu bé, cậu đây là?”

Trì An lộ ra nụ cười ấm áp với ông cháu họ: “Thưa ông, cháu gặp phải hải tặc, sau đó bị vứt xuống biển và rồi trôi dạt đến nơi này. Chẳng hay cho cháu hỏi, ở đây là nơi nào ạ?”

Ông lão nọ nghe Trì An nói vậy thì hơi lấy làm giật mình, sau đó đáp: “thì ra là vậy! Nơi đây là một Tiểu Châu đảo, nếu cậu không chê thì có thể vào trong nhà tôi nghỉ ngơi một lát. Hòn đảo này nằm ở vị trí hơi hẻo lánh, lại cũng khá nhàm chán, cho nên chừng một tháng mới có thuyền buôn đi ngang qua.”

Tiểu Châu đảo này nổi danh là nghèo túng, cho nên lời này của ông lão có thể xem như là đang nhắc nhở Trì An.

Trì An âm thầm phân tích lời của ông lão, trên mặt liền ôn hòa cười: “Vậy làm phiền rồi, ông yên tâm, cháu sẽ trả tiền thù lao.”

Ông lão cười cười không nói, bảo Trì An đợi một chút, sau đó dắt theo đứa cháu trai thu nhặt một ít đồ biển ở gần đó, cuối cùng mới dẫn Trì An đi sâu vào trong đảo.

Dọc đường, thông qua những lời khách sáo mà rất nhanh, Trì An liền nắm được tình trạng của ông lão và Tiểu Châu đảo nơi đây.

Tên của ông lão là Bill, hằng ngày cùng với cháu trai Bliss bương chải cuộc sống trên đảo. Trước kia, khi Bliss được chào đời không lâu thì cha của cậu bé trong một lần ra biển với thương nhân đã không còn trở về nữa, còn người con dâu vì không chịu được cảnh nghèo túng trên đảo nên khi gặp một chiếc thuyền buôn đi ngang, cô ta liền lên thuyền bỏ chạy theo người đàn ông khác. Vì thế giờ đây chỉ có hai ông cháu sống nương tựa lẫn nhau.

Còn nơi này, thực ra là một hòn đảo nhỏ hoang vắng khô cằn, cư dân trên đảo không được bao nhiêu, thậm chí hộ dân sinh sống còn chẳng vượt quá ba mươi gia đình. Nghe nói những người này vì sống ở nơi khác không nổi nên bao phen lặn lội mới lưu lạc đến Tiểu Châu đảo vắng người này.

Tài nguyên sinh hoạt trên hòn đảo này quá mức ít ỏi, hiếm khi có thuyền buôn đi ngang. Vì thế khi hàng tháng gặp được thuyền buôn, cư dân trên đảo sẽ dốc sức làm một ít hải sản quý hiếm dâng cho các dân buôn trên thuyền, nhằm trao đổi một ít vật phẩm hỗ trợ cho cuộc sống của họ.

Đoán chừng đi khoảng hai mươi phút, họ đã đến một thôn nhỏ được bao bọc trong lòng một rừng cây tươi tốt.

Nhà cửa của hộ dân nơi đây đều được làm từ gỗ cây, chật hẹp thấp bé, chỉ liếc sơ một cái cũng đủ bao quát được toàn bộ.

Lúc này ở trong thôn đang có người đang bày lưới cá đem phơi, phát hiện ông cháu Bill trở về thì đều sôi nổi chào hỏi, mãi đến khi nhận ra sự tồn tại của một người xa lạ như Trì An thì lập tức nhà nào nhà nấy đều rối rít chạy ùa ra quan sát.

Tiểu châu đảo này thực sự quá nhỏ, cư dân sinh sống chẳng được bao nhiêu, chỉ cần có gương mặt xa lạ xuất hiện thì đều bị người khác nhận ra lập tức.

Bill nói với bọn họ: “Đây là Joy, đứa nhỏ này đi theo thuyền buôn ra biển. Bởi vì gặp được hải tặc cho nên mới lưu lạc đến đây.”

Sau khi ngư dân nghe vậy, họ đều lộ ra vẻ đồng tình với Trì An.

Trì An vẫn mặt không đổi sắc nhìn họ, phát hiện tuy đời sống của cư dân trên đảo có hơi nghèo khổ nhưng tính tình thì lại rất chất phác, với người bên ngoài không có thái độ bài xích, ngược lại còn có vẻ hết sức đồng cảm.

cô thầm thở một hơi dài nhẹ nhõm.

Bill lại hàn huyên với bọn họ vài câu, sau đó mới dẫn Trì An về nhà mình.

Về đến nơi ở, Bill liền nói với cô: “Trông cháu có vẻ rất mệt mỏi, chi bằng trước tiên ăn chút gì đó rồi nghỉ ngơi vậy nhé.” Ông lão vừa nói vừa đem một chiếc nồi đặt trên bếp nhấc xuống, rót cho Trì An mộtchén nước.

Chén ở đây có hình dáng giống như một loại vỏ thực vật, khá giống quả dừa.

Trì An nói một tiếng cám ơn, liền há to nốc cạn nước chứa trong nửa quả dừa, đến khi cảm nhận được làn nước ngọt dịu làm thanh mát cổ họng khô khốc, rốt cuộc cô mới cảm giác mình đã được hồi sinh.

Tiếp đó, Bill lại nhấc một nồi khác xuống bếp, từ bên trong múc ra một chén canh cá cho Trì An.

Cá trong canh chính là một loại cá biển, không đến mức tanh nhưng có điều lại nêm quá ít gia vị, hương vị vô cùng nhạt nhẽo, có điều khi uống vào thì cũng không đến nỗi tệ. Giờ đây Trì An lại đang đói bụng, cũng không xét nét gì mà cứ như vậy nốc hết một chén canh cá. Sau khi đã chắc bụng được năm sáu phần, cô ngừng lại, có hơi ngượng ngùng nhìn ông cháu Bill.

“thật xin lỗi! Hình như cháu chén sạch bữa sáng của hai ông cháu mất rồi.”

Bill cười ha hả nói: “không sao, nấu lại là có ngay thôi mà.”

Trì An đưa mắt nhìn ông lão, trên mặt người này đã trải đầy những nếp nhăn, làn da ngăm đen do thường xuyên dầm mưa dãi nắng, trông tuổi tác cũng không quá lớn, độ tầm năm sáu chục tuổi. Trì An cảm thấy cô có chút may mắn, ông lão này xem ra tâm địa cũng không phải tệ, có thể thu nhận mộtngười đang gặp khó khăn dẫn về nhà, hiển nhiên chỉ đơn giản là có ý tốt, không hề có suy nghĩ hoặc mục đích nào khác.

Sau khi ăn uống no nê và dùng nước lau sạch miệng, Trì An liền theo Bliss tạm thời dọn dẹp lại giường nằm trong phòng kho, cuối cùng chỉ trong chốc lát đã rơi vào giấc ngủ.

cô quả thật đã quá mệt rồi.

Giấc ngủ này kéo dài suốt một ngày, đến khi tỉnh lại đã là buổi chiều.

cô từ trên giường ngồi dậy, dụi dụi hai mắt nhập nhèm buồn ngủ, não bộ trong đầu lập tức cung cấp cho cô thông tin về thế giới hiện tại.

Nơi đây là một thế giới không hề có lục địa cho người sinh sống, toàn bộ thế giới đều bao bọc bởi nước biển và vô số quần đảo chung quanh.

Những đảo nhỏ sẽ đều bị con người chiếm cứ, phát triển thành văn minh nhân loại. Người có thân phận tối cao nhất ở thế giới này chính là đảo chủ. Sở hữu càng nhiều đảo nhỏ, thế lực của đảo chủ sẽ càng lớn, thực lực cũng vì thế mà cường đại hơn.

Còn biển cả, tất nhiên sẽ do loài hải yêu thống trị. Về lâu dần, giữa con người và hải yêu bắt đầu duy trì hình thái cân bằng với nhau.

Về phần nguyên chủ, cô ấy tên là Angel Durth, Joy là cái tên giả cô ấy dùng dưới thân phận con trai khi lăn lộn ở bên ngoài.

Angel Durth được sinh ra ở Kình đảo, mẹ là bà nội trợ, mang thai cô ngay khi bà còn chưa kịp lập gia đình. Từ nhỏ cô đã là đứa trẻ không cha, chính vì vậy mà từ trong miệng người đời, từ lâu cô vẫn luôn sống dưới danh một đứa con hoang.

Mẹ của cô ấy là Elena Durth vốn xuất thân từ con nhà quý tộc đang sa cơ lỡ vận, do bởi gia cảnh nguy ngập nên bà đã chèo chống cả nhà ngay từ khi còn rất trẻ, đến khi lớn hơn một chút thì ra ngoài làm người giúp việc cho nhà giàu có để có thêm phí trang trải cuộc sống. Bà dự tính sau khi thành niên thìsẽ gả cho một lính thủy thủ, về sau không cần lo lắng về cái ăn cái mặc nữa.

Ở thế giới này, thủy thủ là đối tượng mà các cô nương hết mực hoan nghênh muốn chọn làm chồng, vì thế chẳng trách ngay cả Elena Durth cũng muốn tìm cho mình một người yêu là một thủy thủ tài giỏi.

Đáng tiếc, dự tính của Elena ngay khi bước vào tuổi mười lăm đã lập tức tan thành bọt biển, tình nhân sắp cưới vậy mà lại bỏ rơi bà để cưới một người khác.

Sau đó Elena phát hiện mình hoài thai đứa nhỏ, tuy chuyện này làm bà vô cùng đau khổ nhưng dù sao huyết mạch tương liên, rốt cuộc vẫn quyết định hạ sinh đứa bé. Cứ như thế đứa nhỏ dần trở thành gánh nặng, khiến cho cuộc sống của Elena ngày càng thêm khó khăn.

Từ khi Angel bắt đầu có ý thức, mẹ của cô ấy đã vì cuộc sống mà luôn phải bôn ba khổ sở. Còn cô ấy bởi vì không có cha nên lúc nào cũng bị người đời cười nhạo, dần dà rèn luyện nên sự trưởng thành hơn các bạn trang lứa ngay từ rất sớm. Đến năm mười tuổi trở về sau, Angel bắt đầu phụ giúp mẹ làm việc, kiếm thêm chút tiền ít ỏi để trang trải cho cuộc sống cho hai mẹ con.

Cho đến khi Angel lên mười hai tuổi, cô ấy bắt đầu giả dạng con trai làm công cho người khác ở trênthuyền, và thỉnh thoảng sẽ cùng những người khác khởi hành ra khơi.

Tuy rằng việc ra khơi vô cùng nguy hiểm, nhưng tiền công ở đây so với trên đảo sẽ kiếm được nhiều hơn, vì thế Angel liền hạ quyết tâm lấy thân phận một đứa con trai dấn thân lên thuyền, xuyên suốt như vậy mãi cho đến năm cô ấy mười bốn tuổi.

Angel năm mười bốn tuổi đã tình cờ gặp gỡ một người bạn tên Alec ở trên thuyền, dưới sự giúp đỡ của Alec mà càng lúc càng kiếm thêm được nhiều tiền, cho đến khi cô ấy hoàn toàn thích ứng được với cuộc sống thì cũng là lúc giữa cô ấy và Alec duy trì một mối quan hệ tri kỷ gắn bó bên nhau.

Sau hai năm quen biết Alec, Angel vẫn luôn vì che đậy thân phận mình là con gái trước mặt Alec mà sinh lòng áy náy, vì thế dự định sau khi kết thúc chuyến ra biển lần này thì sẽ thẳng thắng nói ra thân phật của chính mình cho Alec biết.

Đáng tiếc ngay trong đêm đó, hải tặc nhân lúc mọi người đều uống say khướt mà lén lút leo lên thuyền, giết chết hết toàn bộ những thủy thủ có mặt tại đó, thậm chí cả Angel cũng bị Alec đẩy luôn xuống biển.

Trì An xoa nhẹ thái dương đang co giật, trong lòng biết rõ nếu đêm qua cô không xuất hiện kịp thời, vậy thì Angel nhất định sẽ không thể toàn mạng sống sót.

rõ ràng Alec chính là kẻ gian đã đưa hải tặc lên thuyền, hoặc nói cách khác, thân phận của Alec thực ra không phải là một lương dân, mà là hải tặc giả dạng người thường. Đáng thương thay cho Angel khi đãbị Alec lợi dụng bấy lâu mà không hề biết.

Tóm lại, nguyện vọng của nguyên chủ là ra ngoài tìm kiếm người đàn ông từng ruồng bỏ mẹ năm xưa, muốn vì mẹ đòi lại công đạo. Hơn nữa, Angel cũng muốn người mẹ Elena Durth được an hưởng tuổi già, không muốn bà bị bất kỳ ai khi dễ.

Sau khi Trì An chỉnh đốn lại ký ức trong đầu, dung nạp tâm nguyện của Angel xong xuôi, rốt cuộc mới đứng dậy mở cửa bước ra ngoài.

Ánh nắng chiều vẫn còn gay gắt như ban ngày. Ở bên ngoài, các loại thực vật phơi mình trong nắng đãdần chuyển sang héo hon ủ rũ.

Trì An vừa đẩy cửa ra ngoài thì liền thấy ở dưới bóng cây cách đó không xa, Bliss đang ngồi xổm mộtmình, tay cầm nhành cây nhỏ chọc chọc kiến dưới đất. Thằng bé nghe thấy tiếng mở cửa, lập tức ngẩng đầu nhìn, thấy Trì An liền nhanh chóng đứng phắt dậy.

Trì An giương nụ cười ấm áp như xuân với cậu bé hướng nội, dịu dàng hỏi: “Bliss, ông em đâu rồi?”

Bliss đưa mắt nhìn cô, lúng túng đáp: “Ông đi bắt cá rồi, đến chạng vạng mới trở về …”

Trì An đi qua, bước đến trước mặt cậu bé rồi ngồi xổm để đối diện với tầm vóc đối phương, sau cùng xoa xoa đầu cậu bé, cười nói: “Bliss, anh là Joy, trong khoảng thời gian này đành làm phiền ông cháu hai người rồi.”

Bliss lén đưa mắt nhìn Trì An rồi liền thu mắt về, gương mặt rám mật bỗng hơi đỏ, cái miệng nhỏ bé run run, rốt cuộc cũng im lặng không đáp.

Trì An đứng dậy, mắt lướt nhìn chung quanh. Sau khi có được ký ức ở thế giới này, nhìn hòn đảo nhỏ bé nơi đây, rốt cuộc cũng hiểu vì sao nó lại nghèo như vậy. Tài nguyên trên đảo này quả thật quá đỗi cằn cỗi, cùng lắm chỉ đủ để ngư dân trên đảo duy trì cuộc sống ấm no qua ngày, hoàn toàn không có chút gì có thể đổi chác với dân buôn được cả.

Thực ra một hòn đảo nhỏ như Tiểu Châu đảo, ở thế giới này có tới hằng hà vô số. Đa phần các hòn đảo đều khô cằn nứt nẻ, phần lớn đều do bần dân vì không sống được trên các đảo quanh biển, cuối cùng mới không thể không lưu lạc đến tận hòn đảo con này.

Trì An lại dạo quanh một hồi, rất nhanh cũng đã nắm được phần nào tình trạng của hòn đảo nhỏ nơi đây.

Bliss đứng sau lưng Trì An ở khá xa, cứ mỗi lần thấy cô quay đầu lại nhìn mình, thằng bé đều hiện vẻ bị dọa, chạy vèo núp sang bên cạnh. Chờ đến khi Trì An xoay người đi tiếp, nó mới từ từ lẽo đẽo theo sau.

Trì An có chút buồn cười, có thể hiểu được Bliss nhút nhát thành thế này là có nguyên do.

Thằng bé từ khi chào đời đã không cha mẹ, bên cạnh nó chỉ có duy nhất ông nội là người thân. Chưa kể trên đảo này lại không có bao nhiêu đứa trẻ cùng trang lứa, người lớn thì lại đều bận rộn mưu toan cuộc sống cho riêng mình, vì thế mà hầu như Bliss đều tự chơi một mình, dần dà lâu ngày liền dưỡng thành tính cách hướng nội cũng là điều dễ hiểu.

Lúc đi ngang qua khe suối nhỏ, Trì An nhìn thấy hình ảnh phản chiếu của chính mình trong nước.

Cơ thể này hiện tại khoảng chừng mười sáu tuổi, có điều thể trạng của loài người ở thế giới này thuộc kiểu người phương Tây, cho nên tạng người cao gầy là phổ biến. Vóc dáng của cơ thể này cũng tương đối cao ráo, tay chân thon gầy tinh tế, dùng vải lót bó quanh ngực để che đậy đồi ngực đang nhô lên, mái tóc dài đến bả vai lại được buộc lên, nghiêm chỉnh giống hệt một thanh thiếu niên.

Còn về tướng mạo, quả nhiên là giống hệt Trì An thời điểm cô còn mười lăm mười sáu tuổi, nhưng ngũ quan lại sắc sảo hơn một chút, cộng thêm tuổi tác lại không lớn, nên thoạt nhìn tựa như một mỹ thiếu niên mỏng manh yếu ớt.

Sờ sờ mặt, diện mạo của thân thể này cũng không nằm ngoài dự liệu của Trì An là bao.

cô cúi đầu nhìn nhẫn trên ngón tay mình, vừa dịu dàng vuốt ve vừa nghĩ đến Tư Ngang không biết đangở phương trời nào, đáy lòng liền không tránh khỏi mất mát.

Ở những thế giới trước, Tư Ngang luôn nhanh chóng xuất hiện bên cạnh cô, không biết thế giới này cũng được như vậy hay không.

Có điều nếu xét về thân phận của Tư Ngang ở những thế giới trước, đoán chừng lai lịch bối cảnh của hắn ở thế giới này hẳn là rất cao. Muốn tìm được Tư Ngang, nhất định cô phải trở lại những Đại Đảo kia mới được.

Đến chạng vạng, rốt cuộc Bill và nhóm ngư dân khác đã quay trở về.

Hôm nay Bill thu nhiều chiến lợi phẩm đến mức tay trái lẫn phải đều mang đầy ắp cá, vừa đi vừa cười ha hả. Lúc bước vào nhà thấy Trì An đang ngây người ở đó, liền cười nói: “Cháu dậy từ lúc nào thế? Sao không ngủ thêm một chút?”

Trì An mỉm cười đáp: “Buổi chiều đã dậy rồi ạ. Ông Bill, bữa cơm tối nay cứ để cho cháu làm đi!”

Bill liếc mắt đánh giá cô một lượt, do dự hỏi: “Cháu được không?” Nhìn vóc người Trì An mảnh mai gầy còm, thoạt nhìn giống như một cậu ấm được nuôi dưỡng trong nhà, cũng khó trách Bill lại nghi ngờ.

Trì An cười cười, đứng dậy đón lấy rổ cá rồi tiến tới chỗ chậu nước, múc một chậu nước bắt đầu giết cá.

Sau khi giết và rửa sạch cá một cách dứt khoát, cô đem đầu cá và xương cá bỏ vào nồi hầm, lại bỏ thêm một ít rau củ quả mà cô hái về buổi chiều vào để nêm gia vị. Về phần thịt cá, cô lóc thịt đặt nó trên một bàn đá mỏng, dùng mỡ cá để chiên cá, các bước làm đều giống như Bill đã làm xưa nay.

Sau khi cá được chiên vàng óng ánh, Trì An liền đổ thêm ít nước và rau củ quả vào, rất nhanh mùi thơm liền bốc lên ngào ngạt.

Bliss đứng kế ông nội, cái mũi nhỏ liền nhúc nhích.

Bill cười ha hả bổ lưới cá, ngửi thấy hương vị thơm lừng kia, rốt cuộc mới tin kỹ thuật nấu nướng của Trì An quả thật không tệ cũng không cần phải lo lắng nữa.

Trước tiên Trì An chiên miếng cá ngon nhất cho Bill, tiếp theo là cho nhóc Bliss, cuối cùng mới để lại một miếng nhỏ cho chính mình.

“Cháu cũng phải ăn nhiều một chút, ăn hết ngày mai lại làm tiếp.” Bill cười nói.

Trì An cười cười với ông, nói: “Dạ cảm ơn ông, vẫn còn có sò lụa mà. Cháu cứ việc lấy một ít rang xào lên là được rồi.”

Hai ông cháu Bill ăn rất nhanh chóng, thực chất cũng nhờ Trì An làm khá ngon miệng, rõ ràng không bỏ gia vị gì nhưng ăn vào lại vô cùng tinh tế. Cuộc sống của những người dân trên đảo vốn đã không giàu có, mỗi lần đổi chác gì đó với thuyền buôn, đời sống vật tư của họ lại càng thiếu thốn hơn, tựa như gia vị gì đó lại càng khan hiếm đến đáng thương. Cũng vì vậy đối với việc ăn uống, mọi người ở đây đều không quá chú trọng, ăn ngon hay không không quan trọng, chỉ cần được no là tốt rồi.

Nhìn thấy Trì An dùng nước nhựa chiết từ cỏ cây để rang xào sò lụa, Bill thắc mắc hỏi: “Đây là cỏ gì?”

Trì An cúi xuống, đáp: “Loại cỏ này không có tên, hương vị thanh ngọt, vô cùng thích hợp để làm gia vị.” Thực chất ngay cả Trì An cũng không biết nó tên là gì, chỉ thấy được cỏ này rất dồi dào linh khí, sau khi nếm thử không có chất độc thì liền dùng nó để nêm gia vị.

Bill nhìn đau đáu, thầm ghi nhớ cỏ này trong đầu.

Sau khi ăn xong cơm tối thì sắc trời cũng dần tối mịt, Bill liền dẫn cháu trai trở về phòng nghỉ ngơi.

Trì An cũng trở lại phòng chứa đồ lặt vặt của mình, bắt đầu tĩnh tâm tu luyện.