Liêu Thần

Chương 131: Người cá biển xanh 8




Mãi cho khi ánh trăng ngã về phía Tây, bọn họ mới nhìn thấy cá heo và một người nổi lên trên mặt biển.

Vóc dáng người thanh niên ngồi trên lưng cá heo khá mảnh khảnh, tình cảm bọn họ thoạt nhìn vô cùng tốt, cá heo nguyện ý cho cậu ta ngồi trên lưng, khi cậu thiếu niên vuốt ve đầu nó, cá heo còn vui đùa một lúc trong nước rồi mới bơi đến chiếc thuyền cách đó không xa.

Edward Hill nhìn một người một cá heo trên biển, cậu thiếu niên ngồi trên lưng cá heo, mái tóc đen ướt đẫm dính lên má cậu, cậu duỗi tay vén tóc ra sau tai, lộ ra khuôn mặt nhu hòa, cậu duỗi tay vén tóc ra sau tai, lộ ra khuôn mặt nhu hòa, dưới ánh trăng hiền hòa càng khiến gương mặt cậu thêm xinh đẹp đến kinh người, trong phút bất chợt,hắn cho rằng đây là một người thiếu nữ mới đúng.

Nhìn thấy đám người trên thuyền, cô vươn tay vẫy vẫy, tiếp theo, làm mọi người nghẹn họng trân trối nhìn thấy một màn xảy ra.

Cá heo nhảy lên trời, dáng vẻ duyên dáng như nhân vật đồng thoại, ánh trăng, đại dương, khiến mọi người không thể dời đi ánh mắt. Mà cậu thiếu niên cũng nhảy lên giữa không trung, sau đó, cô cong mình, chân nhẹ nhàng đứng trên lưng cá heo, mượn lực nhảy lên, dẫm lan can, uyển chuyển nhẹ nhàng đáp xuống boong thuyền.

Những người trên thuyền chờ đến hơn nửa đêm, chính là vì xem cậu thanh niên này lên thuyền bằng cách nào, tất cả bọn họ đều trợn mắt há hốc mồm.

Vậy cũng được sao?

Ầm một tiếng, cá heo một lần nữa trở lại xuống dưới nước, bọt nước văng lên. Nó ngẩng đầu cười tủm tỉm nhìn về phía người trên thuyền, một lát sau mới lặn xuống nước.

Trì An đứng trên boong tàu, cầm quần áo vắt khô, nói với bọn họ: „Đêm đã khuya, sao mọi người còn chưa đi nghỉ?“

Dưới chân cô nhanh chóng tích một vũng nước, ánh mắt những người lính nhịn khôngđược rơi xuống người cô, mang theo sự ngạc nhiên tột độ.

thật sự không thể tin được, có người có thể sử dụng thủ đoạn như vậy mà nhảy lên thuyền tuần tra của hải quân, lần đầu tiên nhìn thấy, không có gì có thể so sánh được với sự chấn động, không thể nào tưởng tượng được.

Kỳ thật cũng không phải không có người giống cô, mượn sức hải thú để lên thuyền, nhưng khi đó khoảng cách những người đó với thuyền khá gần, nên mới có thể nhảy lên thuyền được, còn khoảng cách của cô với thuyền vào lúc này là một khoảng cách khó có thể nhảy qua, rất dễ dàng sẽ ngã xuống biển một lần nữa, nhưng cô có thể nhẹnhàng mà bước lên thân cá heo, rồi phóng mình uyền chuyển nhảy lên thuyền, tư thế tiếp đất lại tuyệt đẹp, thật sự không thể không nói một tiếng „tốt“.

Sau một lúc lâu, Edward Hill nói: „Joy Durth tiên sinh, cậu thật sự không có hứng thú gia nhập hải quân sao?“

Trì An lại một lần nữa từ chối, „Hill tiên sinh, tôi rất tiếc! Tôi thích biển rộng, chờ sau khi kiếm đủ tiền, tôi sẽ mua một chiếc thuyền, chiêu mộ một ít thuyền viên cùng nhau ra biển.“

trên mặt Edward Hill lộ ra vẻ đáng tiếc.

hắn phát hiện cậu thiếu niên Joy Durth này có sức chiến đấu rất cao, mới 16 tuổi màđã đạt tới trình độ này, thành tựu tương lai càng không thể tưởng tượng được. Nếu có thể chiêu mộ cậu ta vào hải quân thì vô cùng tốt.

Chờ sau khi quần áo trên người Trì An không còn giữ nước nữa, cô chào tạm biệt bọn họ, đi vào khoang thuyền nghỉ ngơi.

Chờ sau khi cô rời đi, nhóm binh lính và cả huấn luyện viên hải quân vây quanh Edward Hill, mồm năm miệng mười hỏi chuyện liên tục.

“Đội trưởng, tên Joy này cũng quá lợi hại! Lẩn đầu tiên tôi nhìn thấy có người có thể dùng cách đó nhảy lên thuyền, tôi dám khẳng định, những tên hải tặc tuyệt đối khônglàm được! Trừ phi hải thú tự mình đưa bọn chúng lên thuyền! Tuyệt đối không ai có thể từ trên lưng cá heo mà nhảy lên thuyền!”

“không, không nói đến hải tặc, chỉ sợ là người đều không thể làm được đi?” một binh sĩ lẩm bẩm nói.

“Đúng! Màn vừa rồi các người có thấy không? Khi cậu ta từ trên lưng cá heo nhảy lên giữa không trung, cậu ấy có thể xoay người đáp lên thuyền, không có dùng bất kỳ công cụ phụ trợ nào, đây là lần đầu tiên tôi thấy chuyện như vậy, quả thật không thể tin được.”

“Ha ha, vốn còn lo lắng nếu hải tặc cũng có thể giống cậu ta yên lặng mà nhảy lên thuyền, chúng ta thật sự phải lo lắng, nhưng giờ xem ra, căn bản không cần lo, vì hải tặc tuyệt đối không làm được.”

“Nếu hải tặc thật muốn mượn sức hải thú mới có thể lên thuyền, vậy thì căn bảnkhông cần lên thuyền làm gì, hải thú có thể đem thuyền ném đi, hải tặc mới khôngngu như thế.”

“Vậy làm sao cậu ta có thể làm được?”

Edward Hill nghe bọn lính thảo luận, hồi tưởng lại hình ảnh cậu thiếu niên nhảy giữakhông trung lên thuyền, trong lòng cực kỳ bị chấn động. hắn sống hai mươi mấy năm mới biết được, cực hạn của con người không chỉ ở phần kiếm thuật, thân thể Joy Durth uyển chuyển nhẹ nhàng giống như không có trọng lượng, cứ thế mà thoải mái mà nhảy lên thuyền, động tác nhẹ nhàng dứt khoát không một chút dư thừa, càng khôngcó một tia sai lầm nào.

Đây mới là cao thủ đẳng cấp! Dù hiện tại tuổi cậu ta không lớn, nhưng đã có thành tựu đến mức này, đã có thể gia nhập năm người đứng đầu trên bảng cao thủ.

Đáng tiếc, cậu ta không muốn gia nhập hải quân.

Ngày hôm sau, khi Trì An rời giường, cô phát hiện nhóm binh lính đối với mình vô cùng thân thiết, nhiệt tình chào hỏi khi gặp mặt, hoàn toàn không còn vẻ lãnh đạm rụt rè như khi mới gặp.

Rất nhanh, Trì An hiểu ra vì sao bọn họ nhiệt tình như vậy.

trên một góc của boong thuyền, Trì An bị một binh lính khiêu chiến.

Sau khi liên tục tu luyện hai tháng, tu vi của Trì An cũng dần dần đạt được hơn phân nữa.

cô tu luyện “Hỗn Nguyên Tâm Kinh”, trải qua tìm hiểu và tu luyện ở nhiều thế giới, nên dù chỉ trong hai tháng ngắn ngủi, cũng đủ cho kiếm thuật của cô ở thế giới này cao hơn rất nhiều so với người thường, không chỉ kiếm thuật, vì bản thân cô sẽ hấp thụ linh lực nên mức độ linh hoạt cũng khác những người thường, do đó mới có một màn nương theo cá heo mà nhảy trực tiếp lên thuyền.

Cho nên, đối phó với những hải quân chỉ có cơ sở kiếm thuật cơ bản, không có nội lực hỗ trợ, Trì An có cảm giác mình đang khi dễ đứa nhỏ.

Sau khi thoải mái đánh bại những hải quân đến khiêu chiến, không ai còn dám đến khiêu chiến với cô nữa, ngược lại, họ bắt đầu đến lĩnh giáo kiếm thuật.

Lấy tu vi hiện tại của Trì An, chỉ điểm vài chiêu cho mấy người bọn họ không phải là chuyện chơi.

Trải qua càng nhiều thế giới, cô càng hiểu rõ chỗ lợi hại của “Hỗn Nguyên Tâm Kinh”, thậm chí cảm thấy “Hỗn Nguyên Tâm Kinh” không chỉ công pháp để bắt ma hàn quỷ, mà còn là công pháp tu tiên.

“Hỗn Nguyên Tâm Kinh” gồm hai phần, một phần là tu luyện tâm pháp, một phần là kiếm quyết, mà khi tâm pháp kết hợp với kiếm quyết, sẽ phát huy uy lực vô cùng mạnh mẽ. Vì đặc thù địa lý ở thế giới này, cho nên hệ sinh thái vô cùng nguyên sơ, linh lực cũng thập phần thuần túy và nồng đậm, đây cũng là nguyên nhân giúp côngắn ngủi trong hai tháng có thể tu luyện đến trình độ như vậy.

Nếu có thể cho cô sống lâu một chút ở thế giới này, không biết cô sẽ tu luyện đến trình độ nào.

Trì An rất mong chờ - tiền đề là, đừng để cô không thể không chết sớm a.

Vào ban ngày, Trì An sẽ chỉ điểm một ít chiêu cho nhóm binh lính, ngay cả Edward Hill cũng tìm đến cô so chiêu.

Edward Hill vẫn không từ bỏ ý niệm thuyết phục cô tham gia hải quân.

Càng phát hiện ra chỗ lợi hại của Trì An, Edward Hill càng không nghĩ từ bỏ nhân tài như vậy, nếu quân đội có được một nhân vật cường đại như Trì An vậy, về sau khi gặp bọn hải tặc, phần thắng của bọn họ cũng sẽ lớn hơn một chút.

Trì An bị vị Đội trưởng đội tuần tra này làm cho dở khóc dở cười.

cô cảm thấy, kỳ thật rất ít người có thể từ chối thỉnh cầu của Edward Hill, vì vị Đội trưởng đội tuần tra này không phải vì tư tâm của bản thân mình, mà còn là vì mọi người, vô cùng công chính.

Vì hắn không có tư tâm, ngược lại rất khó sinh ra ác cảm với hắn, từ trong đáy lòng côvô cùng tôn kính hắn.

Dĩ nhiên, Trì An cũng cố ý đánh quan hệ tốt với đội tuần tra, vì sau khi trở lại Kình đảo, khả năng cô còn mượn thế những người này, cho nên khi Trì An chỉ điểm bọn họ cũng xem như là tận tâm tận lực.

Lại đến buổi tối, khi ánh trăng dâng lên cao, chú cá heo có với hình tia chớp trên trán lại vui sướng nhảy lên mặt biển, khiêu vũ dưới ánh trăng.

“Hi, Ares, lại đến tìm Joy sao?” Binh lính tuần tra nhìn thấy chú cá heo trên biển thìchào hỏi.

Trì An từ trong khoang thuyền đi ra, sau khi chào hỏi nhóm binh lính, cô đi đến mộtgóc boong tàu, vuốt tóc gọn gàng ở phía sau, nắm chặt quần áo, nhảy lên lan can, sau đó nhảy xuống biển.

hiện tại mọi người đều biết mỗi tối cô đều xuống biển tìm cá heo chơi, tuy hành động này có chút kỳ quái, nhưng thực lực của Trì An bày ra đó, không còn ai nghi ngờ hành động của cô.

Thế giới này, vẫn là người mạnh làm chủ, chỉ những ai đủ mạnh, thì người đó làm gì cũng đúng.

Giống như nhóm hải yêu, vì bọn họ đủ mạnh, cho nên hải yêu căn bản không để nhân loại vào mắt, nên dù bị con người phát hiệu, bọn họ cũng không thèm để ý.

Sau khi Trì An lặn xuống nước không lâu, thì cô được một người ôm từ phía sau.

Khi Trì An quay đầu lại, gương mặt lạnh băng của người cá cọ lại, hôn lên trán cô.

Trì An cười tủm tỉm nhìn hắn, ôm lấy eo hắn, tay từ từ sờ từ xương sống hắn đến chỗ vây cá, không biết sờ đến khi nào, thân thể người cá nháy mắt trở nên căng cứng, sau đó gắt gao ôm cô, hai thân thể kết hợp chặt chẽ với nhau.

Trì An: “…”

Trì An nhanh thay thu hồi tay lại, vẻ mặt đầy vẻ vô tội.

Dưới đáy biển tăm tối, cô không nhìn thấy thần sắc của người cá, nhưng nghĩ đến phản ứng vừa rồi của hắn, hình như không tốt lắm. Trong lòng cô căn nhắc, địa phương kia hẳn là chỗ mẫn cảm của hắn, về sau có rảnh thì sờ thử xem, nhìn xem hắncó thể phản ứng đến trình độ nào.

Tư Ngang ở thế giới biến thành người cá, tuy vẫn là giống đực, nhưng cuối cùng vẫn là bất đồng. Trì An rất hứng thú khi trêu chọc hắn, xem hắn có thể đi đến bước nào, chỉ cần tưởng tưởng đến bây giờ bọn họ khác loài, khả năng loại chuyện này cũng khác,cô lập tức muốn cười.

Người cá lại vuốt ve mặt cô, sau đó lại mang cô đi sâu xuống lòng biển.

Khi chơi đến lúc không sai biệt lắm, hắn mới đưa cô đến một tảng đá ngầm, hai người ngồi trên đá nghỉ ngơi, thuận tiện ăn khuya. Bữa ăn khuya tự nhiên là cá biển và thực vật.

Cá biển kia nhìn thì vô cùng xấu, không nhìn kỹ còn tưởng là một tảng đá xám xịt, nhưng thịt nó thì phi thường ngon, Trì An không thể hình dung ra, chỉ biết sau khi ăn xong, cô vẫn thấy chưa đã thèm.

“Ngày mai lại bắt cho em ăn, không thể ăn quá nhiều.” hắn nói, rồi đưa cho cô mộtđoạn thực vật.

Đoạn thực vật này màu trắng ngà, ở giữa có một đốt, to dày cỡ ngón cái, khi bẻ ra thìbên trong có chất lỏng màu trắng ngà, uống giống sữa bò, nhưng thơm và ngọt thanh hơn so với sữa bò. Nghe con người nói nó được gọi là cây mía sữa, giá trị dinh dưỡng vô cùng phong phú, là thực vật yêu thích của con người khi trao đổi với hải yêu.

Trì An hút xong một cây mía sữa, nói với người đàn ông bên cạnh: “Qua hai ngày nữa là đến Kình đảo.”

hắn chỉ “uhm” một tiếng.

Trì An do dự nói, “Đến lúc đó, có khả năng em sẽ bận đôi chút, nhưng buổi tối chỉ cầnkhông có việc gì, em sẽ ra bờ biển tìm anh.”

hắn lại “uhm” một lần nữa, nhưng lần này thanh âm nhỏ hơn nhiều, nghe ra khôngcao hứng lắm.

Trì An duỗi tay sờ sờ lỗ tai hắn, lỗ tai hắn có hình dáng như vây cá nhỏ như cánh ve, cười nói: “Chờ em an trí Elena thật tốt, em sẽ mua một chiếc thuyền ra biển, đến lúc đó anh có thể đến thuyền của em, em sẽ không để người đến quấy rầy anh, anhkhông thích thấy bọn họ thì không cần thấy.”

Lúc này hắn mới vui vẻ hơn một chút, đuôi cá màu xanh biển nhẹ nhàng đập nước, bọt nước bắn lên nhẹ nhàng.

Trì An dựa vào đầu vai hắn, nhịn không được lại cắn môi cười.

Người này khi cao hứng sẽ lấy đuôi đập nước, quả thật không thể đơn giản hơn nữa, xem ra sau khi biến thành người cá, tính cách hắn cũng có chút thay đổi, thoạt nhìn có vẻ lãnh đạm, rất nhiều lúc tâm tình đều thể hiện qua đuôi cá.

Mãi cho đến khi ánh trăng ngã về phía Tây, Trì An nói: “Em phải về.”

hắn “uhm” một tiếng, quay đầu nhìn cô, mái tóc dài màu bạc tung bay trong gió, đôi mắt màu tím sáng tựa sao trời, vừa xinh đẹp lại thần bí.

hắn nhảy xuống nước trước, sau đó mới duỗi tay ôm cô từ trên đá ngầm xuống, nóivới cô: “anh không thích cái tên giống đực Edward Hill.”

Trì An nhướng mày, trong lòng cân nhắc, hắn không có tiếp xúc với Edward Hill, tại sao lại không thích người ta?

“Em không được phép dựa hắn quá gần.”

Trì An: “…”

Được rồi, cô đã hiểu, dù người đàn ông này biến thành người cá lãnh đạm, kỳ thật tính cách cũng không thay đổi, vẫn bá đạo và thích ăn giấm như cũ.

“anh yên tâm, hắn cho rằng em là con trai, sẽ không có ý gì với em!” Trì An vì khôngmuốn kích thích người này nhốt cô vào phòng tối sau này, cho nên cô vô cùng chính trực mà biện hộ cho mình.

hắn hơi nghiêng đầu, như là nghĩ đến gì đó, đột nhiên tay đặt lên ngực cô, sau đó chui vào trong áo sơ mi, sờ vào bên trong, nói: “Sao em lại mặc thứ này? Ngực đều bị ép thành bằng phẳng.”

Người cá luôn hướng tới tự do, cho nên không thích trên người có đồ vật trói buộc, thứ này rõ ràng đang trói buộc thân thể cô.

Trì An: “… Nếu em cởi ra, phỏng chừng rất nhanh phải bị gả chồng.”

“Vậy đừng cởi.” hắn trả lời cực nhanh, sau đó lại nói: “Ở trước mặt anh, có thể khôngmặc.”

nói xong, hắn nghiêng người qua, hôn lên mặt cô.

Trì An nhịn không được muốn cười, rất muốn nói, anh có năng lực kia để em cởi sao? Cởi xong anh có thể “làm” sao? Nghĩ lại lời này có chút táo bạo, khó được ở thế giới này, người đàn ông này ngây thơ như vậy, cô không muốn phá hư hình tượng củahắn.

Nếu hắn cứ luôn ngây thơ như vậy thì thật tốt.

Trì An vừa nghĩ, vừa cười tủm tỉm, lại nghiêng người qua hôn hắn.

Mãi cho đến sau đó không lâu, Trì An mới biết lúc này ý nghĩ của mình có bao nhiêu ngốc nghếch, người đàn ông này chưa bao giờ ngây thơ, ngây thơ và hắn vốn khôngcó quan hệ gì.

Trì An lại cùng hắn ôm ấp trong một lúc, sau đó mời chào tạm biệt hắn mà rời đi.

Hai ngày sau, đội tuần tra thứ Bảy của Kình đảo cũng đã trở lại bến tàu.

Trì An nói cám ơn với Edward Hill, cám ơn hắn đã đưa cô quay lại Kình đảo, sau đó lại chào tạm biệt từng thành viên khác trên tàu.

Nhóm binh lính vô cùng luyến tiếc cô, sôi nổi nói: “Joy, lần sau có rảnh lại cùng nhau ra biển tuần tra.”

Trì An có chút dở khóc dở cười, cô không phải lính hải quân, sao có thể cùng họ ra biển tuần tra?

không có sửa lại lời bọn họ, sau khi Trì An chào tạm biệt thì nhanh chóng rời khỏi thuyền.

Hai chân vừa mới bước lên bến tàu, Trì An đang chuẩn bị về nhà, thì bị người ngăn lại, nhìn nhóm người đến không có ý tốt, tay Trì An đặt trên thân kiếm, cười lạnh lùng.