Liêu Thần

Chương 142: Người cá biển xanh 22




Sau khi yến tiệc của Durth gia kết thúc, Elena lại không nhịn được lo lắng người nhà họ Jones sẽ trả thù hai mẹ con họ.

Nên biết rằng kể từ khi Jones gia lên làm đảo chủ, giữ quyền quân sự cũng như nắm quyền quản lý Kình đảo, gia tộc này đã không phải là một gia tộc bình thường dễ dàng đắc tội. Có thể ngoài mặt bọn họ không đến mức lộng hành, nhưng quyền lực trong tay bọn họ thật không cho phép người khác dễ dàng khiêu khích đâu. Họ chẳng cần phải ra tay, chỉ cần nhẹ nhàng một câu thôi là đã có thể khiến một gia tộc sa sút ở Kình đảo chật vật không đứng dậy được rồi.

Tuy là bây giờ họ đang bận xử lý những chuyện khác mà không còn hơi sức đi đối phó Durth gia, nhưng điều này cũng không có nghĩa là Jones phu nhân cũng phải ăn chay giống thế.

Dù rằng Elena thật vui vẻ khi Jones phu nhân bị mất mặt, nhưng bà cũng biết, Durth gia bây giờ căn bản không đủ năng lực để đối địch ngang hàng với Jones gia.

Gia tộc họ Durth đã suy tàn quá lâu, bọn họ không còn đủ thực lực để đối đầu với quý tộc đứng đầu được nữa. Chỉ dựa vào mỗi võ lực của Trì An, cho dù có mạnh mẽ đến đâu cũng không đủ năng lực trấn áp.

“Nếu bọn họ còn dám tới nữa, con nhất định sẽ bắt bọn họ có đi mà không có về.” Trì An cười híp mắt.

Người được vsff đến làm quản gia với giá lương cao - Millers nghe vậy thì không biết làm sao. Ban đầu lúc được Durth gia thuê về với giá cao, ông ta chỉ cho là Durth gia phát đạt, một lần nữa muốn quay về Warner mà thôi, ai mà biết chủ nhân thuê ông ta lại có đức hạnh như này, mới ngày đầu tiên trở về thìđã đi đắc tội với gia tộc danh tiếng vang dội như Jones gia chứ.

Millers quản gia bỗng dưng có dự cảm ông ta sắp phải đổi sang một công việc mới nữa rồi.

Ông ta không thể nhắc nhở: “Thiếu gia tôn kính, có lẽ ngài không biết quyền lực của Jones gia rộng lớn thế nào rồi. Chỉ với tiếng tăm của gia tộc họ Jones, họ đã có thể định tội Durth gia bắt giam ngài. Với quyền lực của đảo chủ, muốn thu thập một người gai mắt là điều dễ như trở bàn tay.”

Trì An ồ một tiếng, tuỳ ý nói: “Vậy chúng tôi chờ xem.”

Millers không lời chống đỡ.

Trì An giữ cả hai vai Elena, mỉm cười nói: “Elena, mẹ yên tâm, sống cuộc sống như này đã bao nhiêu năm mà chúng ta vẫn còn chịu đựng được, còn cái gì đáng sợ hơn nữa? Cùng lắm thì …”

Vứt hết những kẻ không biết điều đó xuống biển cho hải thú thưởng thức là được chứ gì. cô không tin người ở thế giới này không ai sợ chết.

Elena nghe vậy, bỗng nhiên thần sắc ra chiều đạm nhiên, nói: “Cũng phải, cùng lắm chúng ta rời khỏi Warner là được.”

Người tranh kẻ đấu, mẹ con họ không thể nào vì ở lại Warner mà bị người người sỉ nhục, để lòng tự tôn bị người khác chà đạp dưới chân như vậy.

Hơn hết, Elena càng không muốn phải yếu thế trước mặt Jones gia. Sở dĩ khi quyết định trở về đây, bà đã chuẩn bị sẵn tâm lý là phải đối đầu với mọi chuyện rồi, nếu Jones gia vẫn lại bêu xấu danh tiếng mẹ con bà giống như năm xưa, vậy thì dù mẹ con bà không đủ sức lực để phản kháng, thì cùng lắm họ rời khỏi Warner, sống một cuộc đời dân dã thanh thản đến cuối đời cũng tốt.

Trì An nhận ra mẹ hiểu lầm ý mình, nhưng nghĩ tới Elena chẳng qua cũng chỉ là người bình thường, có suy nghĩ như vậy cũng đúng. Ở thế giới này, thực lực làm nên địa vị, người bình thường không có thực lực thì vĩnh viễn cũng chỉ có thể làm người bình thường, càng không phải có tiền là sẽ có được tiếng tăm, dù có là quý tộc thì cũng thế.

Lần này Jones phu nhân mất hết mặt mũi ở Durth gia, sau khi trở về tất nhiên là vô cùng giận dữ.

Người chưa từng bị ai đối xử như vậy suốt nhiều năm qua như Jones phu nhân thì làm sao có thể nuốt được cơn giận này, đặc biệt với thù oán giữa bà ta và Elena từ mười mấy năm về trước thì vụ lần này càng khiến thù oán trong lòng bà ta tăng lên gấp bội.

Jones phu nhân vốn muốn dùng danh nghĩa của chồng mình để giúp bà ta hả giận, đáng tiếc cũng vì Hải Dương Chi Tâm mà lần này Jones đảo chủ phải chật vật đến sứt đầu mẻ trán, chung quy không còn lòng dạ nào để ý đến những chuyện của đàn bà.

không còn cách nào khác, Jones phu nhân không thể làm gì khác hơn là quyết định tự mình ra tay với Durth gia!

Là phu nhân của đảo chủ, dĩ nhiên trong tay Jones phu nhân cũng có một nhóm có thể tìm cho bà không ít Kiếm sư, thay bà dạy dỗ hai mẹ con nhà Durth.

hiện tại, Jones phu nhân đang căn dặn với quản gia của gia tộc Jones: “Chọn ra mười Kiếm sư đứng đầu, đêm nay đến san bằng Durth gia cho tôi! Nhất định phải đuổi những kẻ trong nhà đó cút khỏi Kình đảo, tôi không cho phép bọn chúng sinh sống trên hòn đảo này!”

Quản gia cũng biết ân oán giữa bà và mẹ con Durth gia, chỉ đành nhận mệnh, nhưng nghĩ tới đứa nhỏnăm xưa Elena sinh ra thì bất giác hắn lại do dự.

“Phu nhân, vị Durth thiếu gia kia … có nên bẩm báo lại với đảo chủ một tiếng hay không?” Quản gia vẫn cảm thấy đứa bé kia chính là con cháu của gia tộc Jones.

Quý tộc ngầm xưa nay luôn thích chơi bời đây đó, con riêng bên ngoài có không ít. Chỉ cần đứa con riêng đó có tiền đồ thì sẽ được gia tộc đón về cho danh phận, nếu không có tiền đồ thì mặc cho tụi nó tự sinh tự diệt. Bây giờ rõ ràng vị Durth thiếu gia kia là một đứa trẻ tiền đồ rộng mở, nếu đón về Jones gia thì nhất định sau này sẽ trở thành con át chủ bài của gia tộc Jones.

Quản gia cân nhắc mọi việc rất chu toàn, trong lòng cũng hy vọng đứa trẻ kia được đón về ngôi nhà này.

Đáng tiếc, phu nhân bọn họ dường như chỉ còn lại hận thù thấu xương, một mực không thừa nhận thân phận của đứa con riêng kia.

Jones phu nhân thốt ra những lời lạnh lẽo: “Con của Elena không phải của gia tộc Jones! Năm xưa ả ta không biết thân biết phận, ai biết ả có quan hệ bừa bãi với đàn ông nào khác rồi sinh ra nó hay không? Nghe nói năm xưa cũng vì chuyện này mà hôn phu của ả đau đớn vô cùng, cuối cùng rời khỏi Kình đảo rồi đến những đảo khác sinh sống, từ đó không còn quay lại nữa đấy.”

Quản gia nghe vậy, biết lúc này mình không nên nhiều lời sẽ tốt hơn, cho nên mặc dù lòng vẫn khôngcam, nhưng ngoài mặt vẫn phải nghe sự chỉ thị của chủ nhân mà làm việc.

Các quý tộc sống trong khu Warrner tất nhiên sẽ không bỏ sót động tĩnh nào từ phía phủ của đảo chủ Jones. Thời điểm mười tên Kiếm sư được phái đến nhà mẹ con nhà Durth, họ cũng biết, thậm chí cả chuyện sau khi mấy người đó vào Durth gia rồi không trở ra nữa, bọn họ cũng biết luôn.

Nhất thời, thái độ của tất cả mọi người ở Kình đảo đối với Durth gia cũng bắt đầu thận trọng hơn trước rất nhiều.

Kiếm sư mà gia tộc Jones đào tạo tất nhiên không tầm thường rồi, đằng này có đến tận mười tên Kiếm sư xông vào Durth gia, nhưng ngay sau đó bên trong lại không vang ra chút động tĩnh nào, thử hỏi xem làm sao bọn họ có thể không cảnh giác được đây?

Bây giờ ai cũng biết kiếm thuật của “Joy Durth” cao siêu đến cỡ nào rồi. Trước kia đấu với một trăm kẻ địch mà đối phương cũng vẫn diệt sạch và toàn thây trở ra, cứ cho là phần lớn trong một trăm người đó đều là người bình thường có năng lực thấp kém thì cũng được đi, đằng này mười Kiếm sư của Jones gia có thực lực như vậy mà vẫn bị cô cầm chân ở Durth gia. Có thể thấy thực lực của người này sâu khônglường được.

Gia tộc Jones phái Kiếm sư đến nhà mẹ con Durth tận ba lần, nhưng kết cục của cả ba lần đều là có đimà không có về.

Về cái nhìn của người ngoài, Trì An không để tâm lắm. Riêng những Kiếm sư kia thì đều bị Trì An bắt nhốt lại, quyết định sau khi huấn luyện bọn họ lại thì sẽ để họ trở thành vệ sĩ cho Durth gia.

Vốn là Trì An khi bị Millers quản gia càm ràm chuyện Durth gia có gia sản rộng lớn nhưng lại khôngthèm chiêu mộ hộ vệ như đúng với thân phận quý tộc, quả thật cô có định ra bên ngoài tuyển người mà, nhưng ai mà biết Jones phu nhân nóng nảy kéo người tới chỗ cô chứ. Dĩ nhiên là cô rất sảng khoái mà nhận rồi.

Sau khi Millers biết tính toán của Trì An, ông ấy không còn lời nào để nói.

Xưa nay ông chưa từng thấy người quý tộc nào làm người khác không nói được câu nào giống như vị này vậy, hết lần này đến lần khác bày ra điệu bộ cây ngay không sợ chết đứng thế này, thật khiến người khác không biết phản ứng kiểu gì mới phải.

Millers cho rằng những Kiếm sư kia đều do chính tay gia tộc Jones đào tạo, thực chất muốn chúng phản bội là chuyện không thể nào! Thế nhưng những tên xương cốt cứng ngắc kia chỉ bị Trì An kéo ra dạy dỗ cho vài trận thôi, ấy vậy mà dần dần chúng lại ngoan ngoãn nghe lời cô thật.

Đúng là thiếu tiền đồ mà.

Millers: “…”

Chớp mắt, năm mới cũng giao mùa đúng kỳ hạn.

Năm mới năm nay, người thì vui vẻ náo nhiệt, người thì ăn không ngon ngủ không yên vì thấp thỏm âu lo.

Vì là năm mới đầu tiên kể từ khi Durth gia trở về, Elena vô cùng hưng phấn bố trí người làm cử hành dạ tiệc mừng năm mới. Tuy là chỉ có hai mẹ con, nhưng cũng đủ cho bà cao hứng không nhịn được rồi.

“Angel, đây là năm mới vui vẻ hạnh phúc nhất trong cuộc đời mẹ, cám ơn con!” Elena cụng ly rượu với con gái, bộ dạng say khướt thấp thoáng trên mặt: “Con không cần lo cho mẹ, về sau con cứ yên tâm mà ra biển đi, chỉ cần mỗi năm về đây thăm mẹ một lần là được. Con gái của mẹ, hẳn nên làm những chuyện con yêu thích …”

Trì An mỉm cười lắng nghe Elena đang ngây ngất trong men say, cho đến khi bà ngủ gục thì đích thân đỡ bà trở về phòng riêng của mình.

Thế giới này một khi đã tiệc tùng là phải kéo dài tận năm ngày. Sau năm ngày, Kình đảo bắt đầu ồn ào hẳn lên.

Edward Hill lại đích thân đến tận nhà mẹ con họ Durth, hắn thâm trầm nhìn Trì An một lúc lâu mới nói: “Durth tiểu thư, nay mai Kình đảo sẽ trở nên hỗn loạn. Trong thời gian này, cô nên cẩn thận một chút.”

Trì An mỉm cười cảm ơn hắn đã nhắc nhở, hỏi: “Khoảng thời gian này Hill trưởng quan cần phải ra biển tuần tra sao?”

“không, trước hết phải đưa nhân sĩ các bên đến Kình đảo gặp nhau rồi, tôi mới có thể ra biển.” Edward Hill đáp, vẻ như còn muốn nói gì nữ nhưng rồi lại thôi.

Trì An gật đầu: “Người luôn một lòng một dạ phục vụ vì Kình đảo như Hill trưởng quan đây, thật quả là hiếm thấy! Chúc ngài một chuyến đi tốt lành!”

“Cám ơn cô!”

Sau khi Edward thận trọng cung cấp tin tức bên ngoài cho Trì An, hắn lập tức đứng dậy rời đi.

Trước khi rời đi, Edward không dằn được lòng lại đưa mắt nhìn vị thiếu nữ mặc trang phục thiếu gia quý tộc ở đằng kia. Dường như kể từ khi biết thân phận thực sự của đối phương là một cô nương, ấn tượng của Edward đối với cô gái này cũng dần thay đổi, đặc biệt mỗi lần tiếp xúc thì cảm xúc này càng lúc càng in sâu trong lòng hắn, khiến cho tam quan về phụ nữ từ xưa tới nay của hắn thay đổi hoàn toàn.

Trong lòng hắn bỗng dưng nảy sinh một loại cảm giác rung động mơ hồ mà xa lạ, mà loại cảm giác xa lạ này khiến hắn không cách nào tự mình dập tắt.

Có lẽ chờ sau khi chuyện này kết thúc, hắn có thể …

Sau khi tiễn Edward rời đi, Trì An viết một phong thư rồi sai người đưa đến Carter gia, sau đó sửa soạn lại y phục và bước ra cửa.

Kể từ khi dời đến khu Warner, Trì An do quá bận rộn nên không có thời gian chạy ra bờ biển. Nay nhân lúc trời trong gió mát, cô quyết định đi tìm Ares chơi đùa, thuận tiện hỏi thăm xem chàng nhân ngư của mình khi nào mới trở về.

Ra tới bờ biển, Trì An đứng trên bờ, hướng ra biển kêu lớn: “Ares!!!”

Chừng một lát, một chú cá heo nhảy vút khỏi mặt nước. Dưới ánh nắng lan toả, chú cá heo híp mắt vui vẻ nhảy nhót giữa mặt biển, bọt nước văng tung toé.

Trì An nhảy xuống biển, chơi đùa với Ares một hồi lâu mới tựa người vào đá ngầm nghỉ mệt, quay sang hỏi chú cá heo đang đưa mỏ dụi dụi vào eo Trì An như làm nũng: “Ares, khi nào thì Siren mới trở về?”

Ares cười híp mắt nhìn cô, vừa nghe thấy tên “Siren”, chiếc đuôi dưới nước lập tức vẫy đuôi vui vẻ.

Trì An nhìn bộ dạng không buồn không lo gì của Ares, không nhịn được bật cười.

Chơi thêm một lát với cá heo, Trì An mới lên bờ đi xem tiến độ đóng thuyền thế nào rồi, đến tận khi màn đêm buông xuống mới quay trở về nhà.

trên đường đi Trì An lại phát hiện có người theo dõi, cô nhếch nhẹ môi, tay đè lên thanh kiếm bên hông, dứt khoát xoay người đảo khánh thành chủ.

Kẻ đang ẩn nấp trong bóng tối bất ngờ phát hiện người mình đang theo dõi đột nhiên biến mất trong chớp mắt, chờ hắn bị người phía sau vỗ vai một cái, vừa xoay người thì lập tức lông tơ trên người hắndựng đứng cả lên, bởi vì người vừa vỗ vai hắn cũng chính là đối tượng mà hắn mới theo dõi ban nãy.

Sau đó, trước mắt tối sầm, tức khắc không còn biết gì nữa.

Elena đang ngồi trong phòng khách đọc sách, lúc phát hiện con gái mình từ đâu vác người trở về nhà thì lập tức bị doạ cho hoảng hồn.

“Angel! Đây là ai vậy?”

“Con chả biết nữa, một lát nữa hỏi là biết ngay.”

Trì An giao người cho vệ sĩ, để hắn đưa tên kia xuống tầng hầm dưới đất, còn mình thì trở về phòng thay y phục bình thường, từ tốn ăn xong bữa tối mới chậm rãi đi xuống tầng hầm dưới đất.

Rất nhanh Trì An liền biết rõ người theo dõi mình hoá ra không phải người sinh sống ở Kình đảo, mà là đến từ các phe thế lực ở những hòn đảo khác.

Nhờ có Trì An làm ra sự tích ở Kình đảo, vừa hung hăng đắc tội hải tặc vừa dám công khai đối nghịch với Jones gia, cho nên hiện tại có rất nhiều kẻ nảy sinh hứng thú với Trì An. Bất kể là đám hải tặc tuyên bố muốn lấy mạng cô hay những thế lực khác muốn kéo cô làm việc cho chúng, hết thảy cũng đều nhờ danh tiếng “Joy Durth” đã lan đến các hòn đảo lân cận, thậm chí còn đang có xu hướng vang xa đến những khu vực xa hơn trên biển.

“Đây đúng là vinh hạnh của tôi!” Trì An vô cùng tự nhiên thốt nên lời.

Leslie Carter bị cô làm cho câm nín, tận một lúc mới nghiêm nghị nói: “Durth tiên sinh, có lẽ cậu khôngbiết lần đó ở Miao, cậu đã đắc tội với một đám hải tặc rồi. Lần này đám hải tặc đó vào được bờ, tuy rằng đã ký định hiệp nghị nhưng không có nghĩa chúng sẽ không gây khó dễ cho phe chính phủ đâu. Có thể chúng sẽ tìm cậu tính sổ đấy.”

“Vậy tôi đã đắc tội những nhóm hải tặc nào rồi?” Trì An tò mò hỏi.

“Nhóm hải tặc Đầu Lâu Cốt, Hoả Diễm, Goá Phụ Đen …” Leslie Carter liệt kê một loạt những cái tên cho Trì An.

Trì An đếm nhẩm một chút, ngạc nhiên thốt: “Có cần nhiều vậy không? Hôm đó tôi có giết chết ai đâu chứ, chẳng phải chỉ mới chặt một cái tay của chúng thôi sao?”

Cơ mặt của Leslie Carter lập tức bị chuột rút.

Quản gia Millers đến dâng trà bánh lại một lần nữa biết được vị tân chủ nhân này của mình đáng sợ đến cỡ nào, thật khó trách người bên ngoài không dám công khai tìm Durth gia gây phiền toái. Trong phút chốc, tâm trạng của Millers cũng đầy ngổn ngang phức tạp.

Loại hung tàn khiến người khác sợ hãi không dám đến gần này, hình như cũng không phù hợp với tác phong làm việc của quý tộc.

“Đúng rồi, phía phủ đảo chủ có động tĩnh gì không?” Trì An lại hỏi.

Leslie Carter đem chuyện mình dò thính được báo cho cô, sau đó tò mò hỏi: “Ta cứ ngỡ cậu sẽ ngỏ lời muốn hợp tác với Edward Hill chứ, vì sao vậy?”

Trì An cụp mắt, nói: “không được, Edward Hill không thích hợp.”

Leslie Carter không phủ nhận lời này, hắn thầm vui vẻ, điều này chứng minh trong lòng Durth gia, Carter gia đáng giá cho họ hợp tác hơn.

Chẳng qua là sau khi đợi cho cảm xúc vui mừng này lắng xuống, hắn lại bắt đầu thấy hối hận đến xanh cả ruột.

Kình đảo càng lúc càng hỗn loạn. Thời điểm toàn bộ Kình đảo bị bủa vây bởi vô số thuyền bè đến từ bốn phương tám hướng, bần dân ở Kình đảo rốt cuộc cũng nhận thức được chuyện gì xảy ra. Rất nhiều người không kìm được lo lắng, e là lần này Kình đảo phải đối mặt với một cửa ải khó khăn, cuối cùng không thể tồn tại được nữa.

một số thế lực ban đêm mò đến nhà mẹ con họ Durth cũng ngày càng dày đặc.

Trì An đã xử lý những kẻ đến thăm nhà họ ổn thoả hết rồi. Mỗi lần bắt được người, cô đều thu phục hết lại rồi đá xuống tầng hầm dưới đất, cho bỏ đói hết mấy ngày rồi nói tiếp.

Lúc Millers phát hiện số lượng người xuất hiện dưới tầng hầm đã bị quá tải, ông muốn nói lại thôi, nhưng rồi cuối cùng vẫn không nhịn được hỏi: “Thiếu gia, để những người này ở lại đây liệu có ổn không?”

Theo như ông thấy thì ngoại trừ những Kiếm sư được thuần phục ở bên ngoài ra, việc cho những tên thế này ở đây chính là đang lãng phí khẩu phần lương thực của họ. Chi bằng cứ trực tiếp tống hết bọn họ vào ngục, giao cho đội trị an xử lý còn hơn.

“Tất nhiên rồi, đây chính là sức lao động đó! đã tới đây rồi thì không cho phép đi!” Trì An hết mực thản nhiên.

Vốn dĩ cô còn đang rầu sau khi thuyền hoàn thành rồi sẽ không biết phải đi đâu tuyển người làm, nhưng bây giờ dân số đã giải quyết được, cô vui mừng còn không kịp, người lao động miễn phí đã dâng lên tận miệng rồi thì lý nào cô lại thả cho họ đi?

Những thế lực âm thầm phái người theo dõi Durth gia sau khi ý thức được từng người một của mình đều lần lượt một đi không trở lại, vốn từ ngữ để miêu tả gì đó đều triệt để biến mất hết.

Bọn chúng xưa nay chưa đụng phải chuyện như thế này bao giờ, rốt cuộc tâm tư của Joy Durth kia lớn đến mức nào thì mới có thể giữ lại nhiều Kiếm sư như thế, thậm chí còn tạm giam tất cả lại, rốt cuộc là cậu ta muốn làm gì đây?

Những người này đều bị hành động của cô làm hồ đồ, nhưng càng hồ đồ hơn chính là những đám hải tặc kia.

Lần này bọn hải tặc trèo lên được Kình đảo, tuy bọn chúng bị hiệp nghị ngăn cản không thể động thủ nhưng thực chất chuyện này vẫn không thể cản được chúng âm thầm ra tay, chưa kể còn cố tình dẫn dắt sự kích động của dân tình, khiến cho rất nhiều hải tặc hiện giờ đều đang hận Trì An đến thấu xương. không những hận cô tiết lộ Hải Dương Chi Tâm ra ngoài làm phá hỏng kế hoạch của chúng, mà còn hận cô vì thủ đoạn cô đã đối phó với hải tặc.

Những hải tặc từng bị thương tích dưới tay Trì An, đa số đều là thành viên trụ cột trong nhóm bọn chúng, trong số đó còn có không ít huynh đệ từng vào sinh ra tử cùng chúng. Chính vì vậy mà người người đều muốn vì anh em mình mà báo thù.

Trong mắt chúng, Trì An xứng đáng bị giới hải tặc ghi thù chuốc oán.

Người qua năm mới luôn bận tối tăm mặt mũi như Edward Hill hiếm khi bớt chút thời giờ đến gặp Trì An, hảo tâm nhắc nhở: “Jones gia hiện đã đem toàn bộ oán hận với hải tặc dồn hết lên người cô, họ đang muốn lợi dụng cô để giải quyết chuyện Hải Dương Chi Tâm. Có điều hiện tại tôi không rõ mục đích tiếp theo của bọn hải tặc, cô nhất định phải thận trọng!”

Điều này cũng không ngoài suy đoán của Trì An, “Cảm ơn, tôi cũng đoán là sẽ như thế.”

Edward Hill cau mày, tuy thân tâm hiểu rõ vì sao gia tộc Jones làm như vậy, nhưng chung quy vẫn bị sựlãnh khốc của bọn họ mà cảm thấy không thoải mái.

Angel Durth suy cho cùng cũng là con gái của Jones đảo chủ, thực ra chỉ cần điều tra lại chuyện năm xưa là đã có thể xác nhận được chuyện này. Trong lòng Jones đảo chủ cũng biết, nhưng người duy nhất không chịu thừa nhận lại chính là Jones phu nhân, người phụ nữ cố chấp này tuyệt đối không cách nào tiếp nhận được chuyện chồng mình có con riêng bên ngoài. Tuy nhiên bất kể bà ta có thừa nhận hay không, sự thật vẫn không cách nào vì vậy mà thay đổi.

Từ đây cũng đủ thấy được, gia tộc Jones hoàn toàn không xem Angel Durth là con gái ngoài giá thú của dòng họ Jones, mà ngược lại, họ chỉ muốn thừa dịp chuyện này để đẩy đứa con gái riêng ra ngoài làm kẻ chết thay, sẵn sàng hy sinh cô bất cứ lúc nào.

Lợi ích của gia tộc, đôi khi phải tàn khốc như thế.

Edward Hill nhìn thiếu nữ trước mặt, không nén được vì cô mà đau lòng.

Trì An cười một tiếng: “Hill tiên sinh, tôi và ngài làm một cuộc giao dịch đi!”

Edward kinh ngạc nhìn cô, giống như không thể hiểu vì sao cô vẫn có thể cười được khi bản thân đangtrong tình trạng bất lợi như hiện tại. Vẻ như trên người cô gái này toả ra một loại khí tức tự tin thanh thoát, thản nhiên đến mê người, vô thức khiến người khác phải vì cô mà kính phục.