Liêu Thần

Chương 144: Người cá biển xanh 24




Nghe nhân ngư cất lời, mọi người đều sửng sốt, không biết hắn nói câu này là với người nào.

Nhưng người có phản ứng nhạy bén rất nhanh đã ý thức được, tình cảnh náo loạn ngày hôm nay hẳn là do nhân ngư này gây ra, nhất định là vị nhân ngư này muốn lên bờ để tìm m ột loài người tên “An An” chăng?

Lại nhìn sang con động vật biển họ bạch tuộc khổng lồ kia … chỉ cần liếc mắt một cái đã thấy đáy lòng lạnh phát run rồi.

Mọi người lại không tự chủ được nhìn lẫn nhau, theo bản năng đi tìm kiếm người trong miệng người cá đại nhân kia rốt cuộc là quý vị nào.

Mà lúc này đối tượng được nhân ngư tìm kiếm hiện đang chìm trong biển người thì đang trợn mắt há hốc nhìn chòng chọc chàng nhân ngư đang chễm chệ ngồi trên xúc tu bạch tuộc khổng lồ vĩ đại.

Đối diện với loài bạch tuộc khổng lồ trước mắt, dường như vạn vật và toàn nhân loại đều trở nên vô cùng nhỏ bé, sự chênh lệch đối lập này thật chẳng khác nào như so sánh giữa loài kiến yếu ớt và mộtchú voi to xác vậy. Có lẽ vì sự cách biệt quá mức rõ ràng này nên khi chứng kiến một chàng nhân ngư điều khiển một con bạch tuộc biển khổng lồ lên bờ, mọi người mới kinh sợ đến vậy. Dù rằng vị nhân ngư này còn chưa làm gì thì đã dọa nhân loại đến mất mật rồi.

Trong tài liệu ghi chép của nhân loại, hải yêu xưa nay đều không thể lên được bờ. Nào có ai ngờ được hải yêu tuy không lên bờ được nhưng lại có thể triệu hoán một loài động vật biển lên tận đất liền chứ.

Tầm mắt của nhân ngư rốt cuộc rơi trên người Trì An.

Tuy rằng Trì An bị nhân ngư này ép rơi vào tình trạng dở khóc dở cười, nhưng tóm lại vẫn không thể ngờ hắn lại lên bờ đón mình, lại còn phô trương đến vậy. Mặc dù lực lượng hùng hậu còn kém xa so với quân đội, nhưng so với một đại quân thì còn đáng sợ hơn nhiều.

Có điều khi thấy tầm mắt người đàn ông kia quét lại đây, tâm trạng vui sướng vẫn lấn át đi hết thảy.

Rốt cuộc cô vẫn không thể khống chế được tình cảm của mình, chống tay bật người lên lan can, tiếp đó lập tức phi thân bay xuống dưới.

Mặt đất bên ngoài cách ban công phòng hội nghị đến ba mét. Ngay thời điểm Trì An nhảy xuống, bạch tuộc vung một trong các xúc tu về phía này, vị nhân ngư ngồi cễm chệ trên xúc tu hiển nhiên vẫn như trước kia ôm cô gái của hắn vào lòng.

Trì An ở trong ngực hắn, hai tay ôm chầm lấy cổ hắn, trên mặt lộ ra ý cười vui sướng đến mức hai mắt cong cong như nửa vầng trăng.

Mọi người còn chưa hết hoa mắt, lập tức đã thấy có người từ trên ban công lao thẳng xuống dưới.

Tình huống chuyển biến đột ngột, nhất thời làm bọn họ không cách nào kịp phản ứng.

Dù trước mắt mọi người bị khí thế bày binh bố trận của nhân ngư dọa hoảng hồn, nhưng vẫn không mộtkẻ nào tiếp thu nổi chuyện hai loài nhân ngư và nhân loại có thể ở bên nhau. Bởi dĩ xưa nay trường hợp này chưa từng xảy ra với con người, dù cho nhân ngư và nhân loại vẫn giao tiếp đổi chác qua lại, nhưng họ vốn chưa từng xem hải yêu là một chủng tộc bậc cao. Cùng lắm cũng chỉ là một phương tiện di chuyển bằng đường thủy của nhân loại mà thôi.

Vì thế mà họ càng không ngờ sẽ có một ngày, có một nhân ngư sẽ triệu hoán một loài động vật biển khổng lồ lên bờ, chỉ để tiễn đưa hắn đến gặp người tình nhân loại của mình.

Loại chuyện giống như cổ tích Ả Rập này, tưởng bọn họ sẽ tin sao?

Nhưng bây giờ, loại chuyện giống hệt câu chuyện cổ tích Ả Rập này đã thực sự xảy ra.

Cho đến khi nhận ra vị nhân ngư kia thực sự giương tay ôm lấy nhân loại từ trên ban công nhảy xuống, còn cúi đầu hôn lên trán cô gái một cái, mọi người lúc ấy mới ngỡ ngàng sửng sốt.

Ngay lập tức, mọi người đã nhanh mắt nhận ra cô tình nhân của nhân ngư kia rốt cuộc là ai rồi?

Tức khắc, tâm tư xoay chuyển khiến mọi người không nhịn được dồn hết ánh mắt lên người Jones đảo chủ, quả nhiên đã thấy gương mặt ông ta xanh mét, hai bàn tay dồn sức bấu chặt lan can đến hiện cả gân xanh chi chít, như thể muốn nó phải nát thành cám vụn mới thôi. Chỉ cảnh tượng này thôi, có lẽ một người bị mù cũng nhận ra được tâm trạng hiện tại của ông ta như thế nào rồi.

Tuy rằng không nói rõ nhưng theo mức độ phủ sóng ngày càng lan rộng của Hải Dương Chi Tâm, hiệntại thế cuộc đã bị bọn hải tặc náo loạn đến không cách nào vãn hồi được nữa. Thậm chí theo như tính toán, dường như một phần trong gia sản của gia tộc Jones đã bị một số kẻ thừa cơ trục lợi gặm nhấm. Nghe qua cách nói của Jones đảo chủ, có lẽ ai cũng biết vị đảo chủ này muốn hy sinh hai mẹ con Durth gia, muốn đem chuyện của Hải Dương Chi Tâm đổ hết lên đầu mẹ con họ, cũng thuận tiện dời đi sự chú ý của phe cánh hải tặc.

Mặc dù lúc này hải tặc không có đãi ngộ được gặp mặt chính phủ một cách chính thức, nhưng đúng là thế lực của bọn chúng rất đỗi hùng mạnh, khổng lồ đến mức lộng hành ngang ngược giữa biển cả bao nhiêu năm, muốn tiêu diệt bọn chúng quả thực không dễ dàng gì. Trước đó do Kình đảo rơi vào tầm ngắm của đám hải tặc nên mới khiến cho chính phủ càng thêm siết chặt với Kình đảo, cũng đành nguyện ý ký hiệp nghị với hải tặc. Và đây cũng chính là nguyên nhân chính phủ tạm thời cho phép bọn chúng lên bờ để đôi bên cùng trao đổi.

Nhưng theo tình hình hiện tại, có lẽ bọn họ cần phải suy tính lại từ đầu rồi.

Sau khi ôm đủ rồi, Trì An mới cười hỏi: “Làm thế nào anh lại lên bờ?”

Nhân ngư đỡ lấy eo Trì An, hắn chưa vội trả lời câu hỏi của cô ngay, ngược lại quét mắt nhìn về ban công phía bên kia.

một đám người lại một lần nữa bị tầm mắt Siren quét tới làm cứng đờ tại chỗ, chưa kể trên bầu trời còn cái bóng xúc tu của bạch tuộc đang không ngừng ngoe nguẩy kia nữa, quả thực khiến không một ai dám hành động thiếu suy nghĩ.

Đảo chủ phủ được xây trên đỉnh núi ven biển, gần như chiếm toàn bộ cả một đỉnh núi, từ phía sau nhìn ra một chút là có thể thấy được cảnh biển xinh đẹp bên ngoài.

Thực chất con bạch tuộc khổng lồ kia còn chưa lộ hết cơ thể khỏi mặt nước mà đã cao hơn cả đảo chủ phủ nằm trên đỉnh núi luôn rồi, chưa kể những xúc tu mập mạp to lớn của nó không những như hút lấy cả đại dương dưới đáy Kình đảo, mà một vài những xúc tu khác lại còn lượn lờ giữa không trung, cứ như chỉ cần vung một cái là cũng đủ khiến cả một tòa thành nguy nga của đảo chủ sụp đổ tan tành!

Đây cũng chính là nguyên do con người luôn sợ hãi những loài động vật biển, sức phá hoại của chúng thực sự quá lớn!

May là những động vật biển to lớn thông thường đều sinh sống dưới biển sâu, hiếm khi có chuyện chúng rời khỏi khu vực sâu dưới lòng biển để lên bờ. Chỉ riêng hôm nay chứng kiến cảnh nhân ngư cưỡi một con bạch tuộc khổng lồ lên đây đại náo, con người mới chân chính cảm thụ được loài cự thú dưới đáy biển này là đáng sợ đến mức nào.

Nhưng may mắn nhất vẫn là vì đảo chủ phủ xây dựng một mình một cõi trên đỉnh núi, con quái biển kia dù có hủy diệt Jones gia thì cũng không ảnh hưởng tới những nơi khác. So ra mọi người cũng khôngmấy tổn thất.

“anh nghe hải yêu nói rằng có kẻ phái quân đội bao vây Durth gia, muốn ức hiếp em, cho nên mới đến đây giúp em xả giận!”

Giọng của Siren thanh thoát vô cùng êm tai, tựa như nhân ngư được ban cho một loại âm thanh trời phú cực kỳ hoàn mỹ, chỉ cất lên tiếng cũng đủ khiến da đầu người khác run rẩy, không nhịn được thầm cảm giác được nguy hiểm.

Trì An sửng sốt, cô vẫn chưa hỏi vì sao hắn nghe được tin tức này thì đã bị hành động này của hắn làm cho dở khóc dở cười.

Bấy lâu Trì An chưa từng nghĩ sẽ một ngày nhân ngư của cô sẽ vì cô mà lên bờ, vì thế vào thời khắc hắnthực sự xuất hiện trước mặt, Trì An bất giác đã bị đàn ông của mình làm cảm động đến không nói nên lời. hiện tại nếu cô không cho vị đại nhân này thể hiện một chút gì đó thì quả thật chẳng khác nào điphụ công sức hắn lộng quyền bày binh bố trận từ nãy đến giờ rồi.

Vì thế cô lập tức cười ha ha, đáp: “Phải đó, em đúng là bị người ta ăn hiếp đó! Bọn họ đều xem mẹ con em là cô nhi quả phụ, tất cả mọi người đều hùa nhau ăn hiếp em!”

Dưới sự chứng kiến của mọi người, ánh mắt của nhân ngư lập tức hóa sang trạng thái săn mồi của dã thú, vảy cá ở lưng hắn phút chốc dựng đứng lên, các đường măng rô xung quanh hắn dường như lóe ra tia bén nhọn dưới ánh mặt trời, toàn thân hắn lúc này như đều đang tỏa ra tin tức của loài động vật ăn thịt hung tàn nhất của biển cả.

Bọn họ không chút nào nghi ngờ sự đáng sợ của nhân ngư này. Cứ cho là thực lực của hắn sẽ suy giảm khi lên bờ, cũng không thể di chuyển tự do như con người nhưng mà đừng quên, vẫn còn một con bạch tuộc đang phe phẩy xúc tu khổng lồ của nó ở dưới biển.

Vị nhân ngư này chỉ cần ra lệnh một tiếng, con động vật biển kia chỉ cần động cơ thể của nó một chút là đã có thể lật toàn bộ Kình đảo lên dễ như trở bàn tay.

Jones phu nhân ở bên trong nghe được động tĩnh chạy ùa ra ngoài, lập tức bị hoảng hét lên một tiếng, hai mắt trắng dã, cuối cùng ngất lịm đi.

Molly Jones đỡ lấy mẹ mình đang ngất xỉu, kinh sợ nhìn nhân loại và nhân ngư đang ngồi trên xúc tu ở đằng kia, môi run rẩy ngã nhào xuống đất.

Thực ra trước đó đã có vô số kẻ nhát gan ở đây lăn ra bất tỉnh, cũng chỉ những ai lớn gan hơn mới miễn cưỡng chịu đựng đến lúc này. Nhưng hiện tại xem ra những kẻ đứng trên ban công dường như càng lúc càng cứng đờ, bởi khi tận mắt chứng kiến sự biến hóa của nhân ngư, rốt cuộc mọi người đã lý giải được vì sao nhân ngư là một trong những tồn tại nguy hiểm bậc nhất trong số các loài hải yêu.

Dưới bầu không khí nặng nề, cô gái loài người được nhân ngư ôm ấp kia bỗng vòng tay ra sau mà dịu dàng vỗ về vảy cá ở lưng hắn. không ai rõ cô gái kia rốt cuộc đã làm gì, chỉ thấy vảy cá đang dựng đứng lên kia chậm rãi xẹp xuống, ánh mắt tuy vẫn tràn ngập lạnh lẽo của loài săn mồi nhưng dần khôngcòn quá đáng sợ như trước.

“anh đừng giận, em nghĩ những người này thấy anh rồi, hẳn về sau sẽ không dám khi dễ em và Durth gia nữa đâu, đúng không các quý ngài?” Trì An nói xong, quay đầu nhìn sang nhóm nhân loại đứng nơi ánh sáng mặt trời chiếu rọi, trên mặt lộ ra nụ cười vô cùng đáng yêu.

Nhưng dù hiện tại cô cười đáng yêu đến cỡ nào cũng không ai có tâm tư thưởng thức, rõ ràng mọi người chỉ thấy được nụ cười kia đang tràn đầy uy hiếp mà thôi.

Người đầu tiên tỏ thái độ chính là một vị quý tộc, Torr Varian.

“Phải, đúng vậy đó! Vị nhân ngư tiên sinh này, ngài đã hiểu lầm chúng tôi rồi.” Vừa dứt lời, gã dùng sức huých vào hông Jones đảo chủ, ý muốn đảo chủ nhanh chóng tỏ rõ thái độ với vị đại nhân trước mặt, trước mắt vượt qua cửa ải này rồi tính sau.

Torr Varian này là anh cả của Jones phu nhân, vì là thông gia nên có sự tương quan lợi ích giữa hai gia tộc với nhau. Gã biết rõ Jones gia có mưu đồ muốn đem mẹ con Durth gia làm vật hy sinh, vốn gã cho rằng kế hoạch này vô cùng tốt đẹp, vừa giải quyết được phiền toái vừa có thể mượn cơn thịnh nộ của em gái mà giải quyết hai mẹ con nhà này, quả thực không có chuyện nào có lợi hơn chuyện này mới đúng!

Nhưng có ai mà biết, hải yêu cũng có thể lên được đất liền chứ.

Durth gia vậy mà lại có giao tình với hải yêu? Họ quả thật đã tính sai rồi!

Jones đảo chủ trầm mặc nhìn Trì An một lúc lâu, cuối cùng mới lên tiếng: “Vị nhân ngư tiên sinh này, ta là cha của Angel Durth, bọn ta sẽ không thương tổn nó. Sở dĩ phái quân đội vây quanh Durth gia như thế thực ra là để bảo hộ con bé mà thôi, bởi vì phe hải tặc sẽ gây bất lợi cho con bé!”

Dứt lời, hắn chỉ tay về phía một tên hải tặc ở hướng khác, lớn tiếng nói: “Nhân ngư tiên sinh, đằng kia chính là hải tặc đấy! Chính vì sổ ghi chép tổ tiên Jones gia lưu lại mà chúng cho rằng Jones gia đanggiấu Hải Dương Chi Tâm gì đó có thể điều khiển được hải yêu, rồi cứ vậy mà lên bờ chèn ép bọn ta. Chỉ đáng thương cho Angel Durth suýt chút thì chết trong tay bọn hải tặc đó, sinh lòng oán hận nên đã ra tay với bọn chúng mấy lần. Cũng chính vì vậy mà hải tặc vô cùng căm hận Angel Durth, luôn lăm le chờ thời cơ tính sổ con bé.”

Tiếng của Jones đảo chủ ầm ĩ oanh tạc, vang vọng khắp cả đảo chủ phủ, cũng làm cho bọn thủ vệ ở bên ngoài nghe rõ mồn một từng chữ.

Chỉ nháy mắt bọn hải tặc biến sắc mặt mày, đối tượng căm giận lập tức chuyển hết lên người Jones đảo chủ, thần sắc trở nên vặn vẹo khó coi.

Những người còn lại dù biết hành động này của Jones đảo chủ chính là đang phủi bỏ trách nhiệm, nhưng vào thời điểm thế này, bọn chúng đều rất sáng suốt tiếp tục duy trì im lặng. Mặc dù những lời của Jones đảo chủ có hơi đê tiện, nhưng cũng đâu có sai. Nếu có thể mượn tay hải yêu giải quyết hải tặc thì còn gì bằng, chuyện được lợi như vậy lý nào lại từ chối?

Siren mặt không biến sắc nhìn Jones đảo chủ đang hăng say lên tiếng ở đằng xa, rồi lại cúi đầu nhìn sang Trì An.

Trì An giẫm chân đứng lên một chiếc xúc tu bạch tuộc, vừa lúc thấy hắn nhìn qua thì nhún vai nói: “không cần nhìn em, ông ta không phải cha em!”

Lập tức sắc mặt Jones đảo chủ trở nên thâm trầm khó coi.

Những người còn lại cũng bị sự phủ nhận đầy quả quyết của Trì An làm sợ rớt tim, vô cùng lo lắng con hải yêu kia giận lên sẽ làm ra chuyện gì đây nữa.

Siren đưa mắt nhìn về phía Jones đảo chủ, thanh âm trầm thấp vài phần: “Nhân loại, chớ chọc giận ta!”

“Ta thật chính là phụ thân của con bé!” Hai tay Jones đảo chủ bấu chặt vịn lan can, trên mặt thoạt nhìn vẫn giữ được vẻ trấn tĩnh, khí khái bất phàm, nhờ vậy có thể thấy được kẻ này có tính cách cứng rắn không dễ gì lung lay, dù ở thời khắc mấu chốt hắn vẫn có thể vì chính mình mà rũ bỏ hết thảy, dễ dàng bày vẻ mặt giả dối của mình ra ngoài một cách nhuần nhuyễn.

Lúc này, hắn biểu hiện vô cùng thành khẩn với Trì An: “Angel Durth, năm xưa vì một số chuyện mà để mẹ con hai người lưu lạc bên ngoài, đó là ta không đúng! Bây giờ biết được con có năng lực như vậy, cha vui mừng lắm. Ta muốn hai mẹ con con sau này có thể trở về Jones gia, dù gì nơi này cũng là nhà của hai người …”

“không -------!”

một tiếng gào bén nhọn lập tức cắt đứt những lời thâm tình của Jones đảo chủ. Mí mắt của Jones đảo chủ co giật, còn Torr Varian thì bắt đầu dự cảm có điều không may.

Quả nhiên kế đó liền thấy Jones phu nhân ban nãy bị dọa sợ bỗng chốc nhảy dựng lên như hóa điên, rít lên với Jones đảo chủ: “Kerry Jones! Ngươi đừng mơ đón mẹ con Durth gia vào căn nhà này, ngươi đừng có mơ! Nhi nữ do ả đê tiện kia sinh không xứng bước vào Jones gia, ngươi đừng mơ tưởng …”

Bà ta điên cuồng gào thét, trang sức trên đầu nghiêng lệch một bên, vài cái rơi rớt xuống đất cũng chẳng màng, chỉ một mực khăng khăng bảo vệ quyền lợi trong cuộc hôn nhân đáng thương của bà ta.

“Mẹ!” Molly Jones khóc lóc giữ chặt mẹ mình, sợ nếu xông ra vào lúc này khẳng định sẽ bị bọn động vật biển một phát giết chết.

Jones đảo chủ gần như không còn giữ được vẻ bình tĩnh trên mặt nữa, ánh mắt căm hận vặn vẹo trợn trừng Jones phu nhân đang kêu gào bên kia.

Torr Varian trong lòng than khổ, một bên sai người bắt Jones phu nhân trở về phòng, một bên âm thầm đánh giá hải yêu ở trong viện.

Bất thình lình, một bóng đen không rõ hình thù xẹt qua bầu trời, tiếp đó những vật thể đặt trên ban công đều bị chém gọn đứt đoạn, khiến người người đứng trên ban công hỗn loạn té lăn xuống đất, xung quanh liên tục vang vọng tiếng la thét kinh hoàng.

“Áaaaaaa-----!”

Lại một tiếng thét chói tai vang lên, chờ khi ai nấy đều kịp thời nhìn rõ thì mới phát hiện vật bị con bạch tuộc túm lấy ném lên không trung đích thực là Jones đảo chủ, lập tức khiến tất cả mọi người kinh sợ đến không nói nên lời.

Con bạch tuộc kia dùng giác hút trên thân xúc tu tóm chặt lấy Jones đảo chủ rồi hất tung hắn lên trời, chỉ nháy mắt đã mất hút ngoài biển khơi, chẳng còn thấy bóng dáng.

Tất cả mọi người không kìm được tháo chạy hết vào trong nhà, dù rằng chỉ với xúc tu khổng lồ của con bạch tuộc mà nói thì nơi ở nhỏ bé của nhân loại cũng không thể bảo vệ được bọn chúng. Nhưng phàm là con người khi gặp chuyện đáng sợ đến kinh hồn bạt vía, thông thường họ sẽ đi tìm vật hoặc thứ gì đó che chắn cho mình theo bản năng.

Ngày hôm nay, toàn dân Kình đảo đều được một phen tận mắt nhìn thấy một loài được mệnh danh là quái vật biển cả trong truyền thuyết.

So với loài quái vật biển cả mà nhân loại đã truyền miệng thì thứ này quả thực còn đáng sợ hơn rất nhiều. Nghe nói loài cự quái biển này sinh sống ở nơi sâu và tối tăm nhất dưới lòng đại dương, thậm chí có khả năng trong lịch sử nhân loại, con người lần đầu tiên được diện kiến tận mắt chúng. Dựa vào những xúc tu khổng lồ dài mấy chục ngàn tấc của nó thôi cũng có thể nuốt chửng cả Kình đảo dễ như trở bàn tay, thậm chí chỉ cần đến một động tác nhỏ của nó cũng đủ khiến bề mặt Kình đảo xảy ra mộttrận động đất kinh hoàng.

Tính từ thời khắc loài quái biển cả lần đầu trồi lên mặt nước trước sự chứng kiến khiếp đảm của con người, toàn bộ cơ ngơi của đảo chủ phủ đều bị những xúc tu của nó san thành bình địa, những con thuyền nghênh ngang giữa biển và vô số con người cũng bị giác hút của nó hất tung ra ngoài đại dương, không rõ tung tích. Nghe nói toàn bộ những nạn nhân hôm đó rơi vào tay bạch tuộc khổng lồ đều là hải tặc – những hải tặc vốn đã từng khi dễ cô nàng Angel Durth!

Angel Durth – rốt cuộc cô ta là ai?

***

“Angel Durth!” Từ giữa gian phòng tối tăm truyền đến tiếng rít nghiến răng nghiến lợi. Jones phu nhân căm hận nói với huynh trưởng của mình: “Em mặc kệ, em tuyệt đối không chấp nhận mẹ con Angel Durth kia, càng không để cho bọn chúng có cơ hội bước vào Jones gia. Gia tộc Jones này chỉ có thể là của chúng ta, là của Molly con em! Còn Jerry hay Kerry thì cũng đã là thá gì, haha, là cái thá gì …”

Bà ta điên rồi!

Torr Varian nhạy bén ý thức được điểm này, trong lòng lập tức rét lạnh.

Nhưng hơn tất cả, gã vẫn lo lắng cho tương lai của nhà Varian liệu có bị Jones gia làm liên lụy hay không hơn.

Chỉ trong nháy mắt, một tòa pháo đài nguy nga của Jones gia bị quái vật biển cả kia tàn phá đến khôngcòn gì, cả bọn hải tặc luôn diễu võ giương oai cũng bị ném ra nơi nào đó ngoài biển khơi, không rõ sống chết, những chiếc thuyền tự tại chúng vốn xem là nhà hiện cũng đã chìm dưới lòng đại dương mất rồi.

Giờ đây đã không còn kẻ nào dám lên tiếng chống đối nữa, bởi vì không một ai dám.

Nào kẻ nào còn dám không biết sống chết đối nghịch với hải yêu, chỉ cần một câu triệu hồi một con quái biển nào đó thôi, khẳng định đã đủ san bằng một hòn đảo bé nhỏ của nhân loại rồi.

Giờ phút này, mọi người mới thực sự hiểu rõ được điều này.

Torr Varian vừa ra đến cửa thì thấy cháu gái Molly của mình khóc lóc chạy tới.

“Cậu Torr, cha con, ông ấy …” Molly nghẹn ngào hỏi.

Torr Varian vỗ vai cô ta an ủi: “hắn bị thương rất nặng, tuy nhiên không đến nỗi mất mạng. Âu cũng nhờ Hải Thần phù hộ hắn!”

“Nhưng ông ấy cả đời cũng không thể đứng dậy được, chỉ có thể nằm trên giường.” Molly Jones thương tâm ôm mặt khóc, “Jones gia đã không còn, còn con cái gì cũng không có, tất cả đều tại Angel Durth …”

“Molly!” Torr cắt đứt lời cô ta, gương mặt đanh lại: “Bây giờ Kình đảo phải tuyển chọn một tân đảo chủ khác để kế vị, nói không chừng con bé đó sẽ là tân đảo chủ sau này của chúng ta. Con và Angel Durth suy cho cùng cũng là chị em, nó sẽ chiếu cố cho con mà, yên tâm đi!”

Trong mắt Torr Varian, Angel Durth này không nhân cơ hội giết chết Kerry Jones đã là tốt tính lắm rồi, không một người nào có thể đối xử tâm bình khí hòa với kẻ đã từng tính kế chính mình cả. Quả thực những hành vi của Jones đảo chủ lúc trước là vô cùng quá quắt.

Ngẫm lại thân phận của Angel Durth chính là đứa con ngoài giá thú của em rể mình, trong lòng gã không nhịn được phát lạnh, không khỏi so sánh với đứa con gái riêng của gã ở Varian gia.

Molly khóc lóc lắc đầu, “sẽ không đâu … cha đã làm chuyện quá đáng như vậy, cô ta sẽ không tha thứ cho chúng ta …”

Lúc này Molly Jones xác thực đã chết tâm rồi. Chỉ trong một khắc, cha cô ta bị liệt, mẹ thì phát điên, gia tộc suy tàn sụp đổ, cô ta còn lại cái gì?

Sau khi Torr Varian đuổi chất nữ của mình về phòng, lập tức nhanh chóng về phòng thay y phục đến Hill gia.

Chờ gã đến nhà Hill gia thì phát hiện trong nhà gia tộc Hill hôm nay bỗng dưng lại có nhiều người mộtcách khác thường.

Torr Varian tức khắc hiểu được nguyên do vì sao những người này tụ họp ở đây, há chẳng phải bởi vì Edward Hill là bằng hữu của Durth gia còn gì. hiện tại thế cuộc Kình đảo có chuyển biến, tất cả mọi người buộc phải đứng ra giải quyết vấn đề tìm người gánh vác trọng trách của đảo chủ. Vốn là vì lợi ích của chính mình, các vị quý tộc ở đây đều không hẹn mà xuất hiện rục rịch.

Có điều xưa nay mỗi khi tranh cử vị trí đảo chủ, yếu tố thực lực và thân phận chưa bao giờ tách rời nhau. Những vị đảo chủ đời trước, hết thảy cũng đều là người có gia tộc hùng mạnh đảm nhiệm đó thôi.

Nhưng giờ đây không còn cách nào khác, ngôi vị đảo chủ lần này khẳng định là rơi vào tay “Angel Durth” rồi.

Tuy rằng cô gái này chỉ là một quý tộc mới trở lại Warner, cả tài phú lẫn thực lực đều kém hơn nhiều so với các dòng dõi quý tộc khác, nhưng quả thực vị này hoàn toàn có đủ mọi điều kiện của một đảo chủ.

Tương giao được với hải yêu và thêm kiếm thuật cao siêu của cô gái này, gộp lại cũng đủ lấn át hết thảy mọi thứ, trở thành một đảo chủ danh chính ngôn thuận!

Cứ cho là cô gái này chỉ là một cô bé tuổi còn quá nhỏ không đáng coi trọng, thì chỉ cần dựa vào quan hệ với hải yêu thôi cũng đủ khiến cho tất cả mọi người chấp nhận cô rồi.

hiện tại, điều bọn họ phải làm chính là sau khi trợ giúp Angel Durth trở thành đảo chủ, họ cần phải được lợi càng nhiều càng tốt.

Thu xếp kế hoạch trong lòng xong xuôi, Torr Varian an tâm mặt không đổi sắc bước xuống xe ngựa, nhưng chẳng may lại chạm mặt Leslie Carter ngay tức thì.

“Chà, chẳng phải ngài Varian đó sao?” Leslie cười khằng khặc, “Nghe nói Jones đảo chủ đã được vớt từ dưới biển trở về, không biết giờ thân thể thế nào rồi? Hẳn là còn có thể tham gia lễ nhậm chức tân đảo chủ chứ nhỉ?”

Thần sắc Torr Varian trở nên vặn vẹo, ánh mắt nhìn Carter cũng tràn đầy căm phẫn, nhưng gã khôngcòn cách nào khác ngoài việc cố gắng dằn cơn giận này xuống.